Trong đại điện, linh lực cuồn cuộn, tựa như rồng ngâm hổ gầm, khiến không gian rung chuyển.
Đối diện với dao động linh lực bộc phát từ cơ thể Mục Trần, vẻ mặt Huyền Thiên lão tổ cũng thoáng động. Mục Trần hiện giờ dường như ngày càng trở nên kinh khủng, thực lực e rằng đã tăng gấp mười lần so với trước kia.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạn Đà La cũng thoáng vẻ lạnh lùng, chợt nàng khẽ nói:
- Tại sao thời gian này bọn họ lại tới khiêu khích ngươi? Lúc trước bọn họ rất kiêng dè cơ mà?
Mục Trần nheo mắt, điều này quả thực có chút kỳ lạ. Dù sao mẫu thân hắn cũng là Thánh phẩm Đại tông sư, mặc dù Mục Trần không muốn đem hậu thuẫn ra để áp chế người khác, thế nhưng hiển nhiên năm vị Thiên Chí Tôn của Thiên La Minh cũng rất kiêng kỵ.
Vậy mà hiện giờ bọn họ vẫn lựa chọn đối đầu với hắn, chẳng lẽ không còn kiêng kỵ mẫu thân hắn nữa sao?
- Hai ngày tới điều tra việc này, ta muốn biết mục đích của Thiên La Minh.
Mục Trần khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, chậm rãi nói. Mặc dù hắn không sợ đối phương, nhưng cũng không phải kẻ lỗ mãng, biết người biết ta mới có thể dễ dàng chiến thắng.
Mạn Đà La nghe vậy, cũng khẽ gật đầu.
Kết quả điều tra Thiên La Minh rất nhanh chóng, chỉ một ngày sau, rất nhiều tin tình báo đã được bày trước mặt Mục Trần. Hắn cẩn thận xem xét, một nén nhang sau, mới thu lại ánh mắt, mặt không chút biểu cảm.
- Ta đã đoán bọn chúng to gan như vậy là có lý do, thì ra quả nhiên có kẻ giở trò phía sau.
- Kẻ nào?
Cửu U trầm giọng hỏi.
- Theo tin tình báo, một tháng trước, có người từ Ma Ha cổ tộc tới tìm năm siêu cấp thế lực này.
Trong mắt Mục Trần thoáng hiện lãnh quang, hắn nói.
- Ma Ha cổ tộc?
Trong đại điện, Mạn Đà La, Cửu U, Huyền Thiên trưởng lão sắc mặt đều khẽ biến. Hiển nhiên không thể ngờ được, Ma Ha cổ tộc trước nay chưa từng tiếp xúc này, lại chạy tới Thiên La Đại Lục giở trò quỷ.
- Chúng ta chưa từng có chút liên quan gì tới Ma Ha cổ tộc, làm sao bọn họ lại đột nhiên đối phó ngươi?
Mạn Đà La nghi hoặc hỏi.
Mục Trần nheo mắt, trầm ngâm một chút, cười nhạt nói:
- Quá nửa là vì Vạn Cổ Hội ở Ma Ha cổ tộc.
Nghe thấy câu nói mập mờ này của Mục Trần, ba người Mạn Đà La đều kinh ngạc, hiển nhiên không hiểu điều này thì liên quan gì tới Mục Phủ bọn họ.
- Trong Ma Ha cổ tộc có Vạn Cổ Bất Hủ Thân, mà Vạn Cổ Hội này chính là để Vạn Cổ Bất Hủ Thân chọn ra chủ nhân.
Mục Trần bình tĩnh nói:
- Vốn Vạn Cổ Bất Hủ Thân là do Bất Hủ Đại Đế giao cho Ma Ha cổ tộc bảo quản, thế nhưng bọn họ hiện giờ đã sớm sinh dị tâm, coi mình là chủ nhân của Vạn Cổ Bất Hủ Thân, cho nên làm sao có thể để người ngoài cướp đi.
- Ta từng nghe mẫu thân nói qua, vì bảo đảm Vạn Cổ Bất Hủ Thân không rơi vào tay người khác, mỗi lần trước khi Vạn Cổ Hội bắt đầu, Ma Ha cổ tộc sẽ đi điều tra những cường giả kiệt xuất đã tu thành Bất Hủ Kim Thân, sau đó dùng các thủ đoạn quấy nhiễu, khiến họ không cách nào tham gia Vạn Cổ Hội.
- Ta nghĩ, bọn họ thấy ta gần đây danh tiếng quá lớn, lúc này mới theo dõi ta, muốn dùng những thủ đoạn này quấy nhiễu ta. Có điều vì lo ngại sự tồn tại của mẫu thân ta, cho nên họ cũng không dám đối phó ta ngoài sáng, vậy mới chọn Thiên La Minh do năm thế lực siêu cấp này tạo thành để chặn đường ta.
- Thật là hèn hạ.
Cửu U phẫn nộ, lạnh giọng nói.
Thủ đoạn của Ma Ha cổ tộc này thật sự khiến người ta cảm thấy vô sỉ. Năm đó Bất Hủ Đại Đế giao Vạn Cổ Bất Hủ Thân cho bọn họ bảo quản, hơn nữa, đem phương pháp tu luyện Đại Nhật Bất Diệt Thân cùng Bất Hủ Kim Thân truyền ra Đại Thiên thế giới, vốn là chọn lấy người thích hợp nhất làm chủ nhân cho Vạn Cổ Bất Hủ Thân. Nhưng ai ngờ Ma Ha cổ tộc này hiện tại lại coi là đồ của mình, không chỉ không làm tròn vai trò của người bảo quản, ngược lại còn âm thầm quấy nhiễu những người đã tu thành Bất Hủ Kim Thân khác tham gia Vạn Cổ Hội.
Loại hành động này, đúng là bỉ ổi.
Bên cạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạn Đà La cũng lạnh như băng, châm chọc nói:
- Vạn Cổ Bất Hủ Thân chính là một trong năm tòa pháp thân nguyên thủy đứng đầu Đại Thiên thế giới, đã từng tạo ra cường giả đệ nhất thế giới Bất Hủ Đại Đế. Cám dỗ như vậy, cũng khó trách Ma Ha cổ tộc không để ý tới thể diện của một cổ tộc mà làm ra những thủ đoạn này.
- Vậy bây giờ phải làm sao? Thiên La Yến này xem ra là có ý đồ xấu.
Huyền Thiên trưởng lão cũng có chút lo lắng nói.
Trong mắt Mục Trần có tia sáng sắc bén lóe lên, một lát sau, hắn cười cười, giọng nói không chút gợn sóng:
- Nếu Thiên La Minh đã hạ thiệp mời, vậy nếu Mục Phủ ta không đi, danh tiếng đã vất vả gây dựng này cũng sẽ bị hủy hơn nửa.
Trên gương mặt hắn thoáng hiện vẻ lạnh lùng. Vốn hắn còn định cho năm siêu cấp thế lực này một ít thời gian yên ổn, chờ đến khi hắn đột phá Tiên phẩm thì mới trở lại khuyên giải, như thế hai bên đều có thể yên ổn. Nhưng những kẻ này đã gấp rút không chờ nổi như vậy, vậy cũng đừng trách hắn...
- Truyền tin tức ra, hai ngày sau, Mục Phủ ta tới dự tiệc.
Hai mắt Mục Trần chậm rãi nhắm lại, trong thanh âm cũng mang theo lãnh ý. Nếu đối phương muốn khiêu khích, vậy hắn cũng chỉ có thể đem lịch trình xưng bá Thiên La Đại Lục tiến hành trước thời hạn...
Thiên La Minh tổ chức Thiên La Yến, tiệc mời Mục Phủ chi chủ. Chuyện này truyền ra, toàn bộ Thiên La Đại Lục đều trở nên chấn động sôi trào.
Thiên La Đại Lục hiện giờ, người sáng suốt đều nhận ra được, cùng với việc danh tiếng Mục Trần trên Đại Thiên thế giới càng trở nên cường thịnh, địa vị Mục Phủ cũng là nước lên thì thuyền lên, nhuệ khí bức người, hiển nhiên tiền đồ bất phàm.
Mà đối mặt với một Mục Phủ ngày càng trở nên mạnh mẽ như vậy, những siêu cấp thế lực đứng sau những tông phái trên Thiên La Đại Lục cũng không nhẫn nhịn thêm được nữa. Thời gian trước đó, năm tòa siêu cấp thế lực còn thành lập Thiên La Minh, nói như vậy, Thiên La Minh chiếm ba phần tư diện tích Thiên La Đại Lục, khí thế phi phàm, có dấu hiệu áp đảo Mục Phủ.
Đây cũng là lý do khiến một số thế lực có ý định tới dựa dẫm Mục Phủ chùn bước, hiển nhiên chỉ sợ Mục Phủ sẽ suy sụp dưới sự chèn ép của Thiên La Minh.
Cho nên, sau khi tin tức Thiên La Yến truyền ra, hầu như tất cả các thế lực trên Thiên La Đại Lục đều hướng tầm mắt tới. Bọn họ biết, hiển nhiên Thiên La Yến này rất có thể sẽ quyết định ngôi vị bá chủ của Thiên La Đại Lục.
Đây là đại sự lớn nhất của Thiên La Đại Lục suốt ngàn vạn năm qua, bởi vì điều này đại biểu cho việc, Thiên La Đại Lục sợ rằng sẽ xuất hiện một vị bá chủ chân chính thống nhất tất cả.
Chỉ có điều vị bá chủ này, rốt cục là Thiên La Minh hay Mục Phủ, thì còn phải xem trận đánh cuộc giữa hai bên.
Nhưng mà bất kể thế nào, đây cũng là một thịnh sự của Thiên La Đại Lục, bọn họ không thể rời mắt đi chút nào cả.
Thiên La Thành, tổng bộ hiện tại của Thiên La Minh.
Trung tâm Thiên La Thành, có một cung điện sừng sững. Lúc này, trên một chiếc bàn tròn trong một gian mật thất, năm bóng người tĩnh tọa. Mặc dù quanh thân họ không có linh lực lưu chuyển, nhưng lại có một cỗ cảm giác áp bách kinh khủng tản ra, khiến cho không gian bên trong mật thất đều trở nên vặn vẹo.
- Phủ chủ Mục Phủ Mục Trần kia đã đáp ứng thiệp mời rồi...
Trong mật thất an tĩnh, một vị lão giả áo tím chậm rãi mở miệng nói. Hắn khẽ nhíu mày, do dự nói:
- Mục Trần kia là nhân vật hung ác, thời gian trước, ngay cả Hoàng Huyền Chi của Phượng Hoàng tộc cũng thua trong tay hắn, chúng ta thật sự phải đi trêu chọc hắn sao?
- Đan Dương lão tổ, ngươi dù gì cũng đường đường là Tiên phẩm Thiên Chí Tôn, cần gì sợ hãi một tiểu tử Linh phẩm như thế?
Thanh âm của lão giả áo tím vừa dứt, bên cạnh, một vị tráng hán trung niên, trong mắt lóe ra lôi quang, châm chọc cười nói.
Lão giả áo tím quét mắt nhìn hắn một cái, cười lạnh nói:
- Linh phẩm tiểu tử? Vậy Tử Lôi Tôn Giả ngươi đi thử một chút, nếu ngươi có thể rút lui nguyên vẹn từ trong tay hắn, sau này trước mặt ngươi, ta cũng không dám nói một câu.
Nghe đến lời này, trung niên tráng hán kia nhất thời im bặt, hừ một tiếng không dám nói tiếp. Ngay cả Hoàng Huyền Chi cũng thua trong tay Mục Trần, có thể thấy sức chiến đấu của hắn đáng sợ. Tử Lôi Tôn Giả này cũng tự hiểu rõ, đơn đả độc đấu, hắn căn bản không phải đối thủ của Mục Trần.
- Được rồi, hai người các ngươi không cần tranh đấu.
Trong mật thất, chợt có một giọng nói âm lãnh vang lên, nhiệt độ trong mật thất cũng theo đó mà giảm xuống. Mà nghe được thanh âm này, Đan Dương Lão Tổ, Tử Lôi Tôn Giả cũng ngừng lại, ánh mắt mang theo một tia kiêng kỵ nhìn về vị trí thủ tọa.
Chỉ thấy ở nơi đó, trong không khí âm trầm bao phủ, một tên hắc bào nam tử, sắc mặt tái nhợt, hai mắt trũng sâu, một đôi đồng tử xám trắng, tựa như hàm chứa khí tức tử vong, khiến người ta không rét mà run.
Hắc bào nam tử này chính là Linh Quỷ Môn - Quỷ Đế, thực lực đạt tới Tiên phẩm trung kỳ, cũng là người mạnh nhất trong năm người ngồi đây.
Con ngươi xám trắng của Quỷ Đế quét qua bốn người tại đây, thanh âm âm lãnh nói:
- Thế của Mục Phủ các ngươi cũng không phải là không thấy rõ. Tên Mục Trần này rõ ràng là đang hướng về vị trí bá chủ Thiên La Đại Lục. Nếu không nhân thời điểm chúng ta còn có thể đối phó với hắn, đánh nát dã tâm xưng bá của Mục Phủ, sợ rằng sau này Thiên La Đại Lục này sẽ không có chỗ cho chúng ta.
Nghe lời này, bốn người Đan Dương lão tổ cũng khẽ gật đầu, sắc mặt ngưng trọng.
- Nhưng mà mẫu thân của Mục Trần kia lại là Đại trưởng lão Phù Đồ cổ tộc...
Đan Dương lão tổ nói.
- Yên tâm, Ma Ha cổ tộc đã nói qua, bọn họ sẽ không để Phù Đồ cổ tộc nhúng tay. Có Ma Ha cổ tộc ủng hộ, chúng ta không cần phải lo lắng.
Quỷ Đế lạnh giọng nói:
- Hơn nữa, chúng ta cũng không có ý định thực sự giết Mục Trần. Chỉ cần hắn dám đến, chúng ta liên thủ đánh hắn trọng thương, để cho hắn dưỡng thương qua một năm rưỡi, coi như chúng ta hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó Ma Ha cổ tộc sẽ ủng hộ chúng ta xưng bá Thiên La Đại Lục.
Bốn người Đan Dương lão tổ nghe vậy, trong mắt cũng thoáng hiện vẻ nóng bỏng. Dù sao Mục Phủ nội tình yếu kém, căn bản chỉ dựa vào một mình Mục Trần chống đỡ. Mục Trần tuy là sức chiến đấu phi phàm, nhưng bọn họ cũng không tin, chẳng lẽ Mục Trần có thể dựa vào một mình hắn, chống lại năm siêu cấp thế lực bọn họ liên thủ hay sao?
- Hừ, muốn trách thì trách Mục Trần ngươi dã tâm quá lớn đi, Thiên La Đại Lục này, không phải là nơi ngươi có thể nhúng tay vào.