"Ồ!"
Một tiếng đáp lại dứt khoát vang lên, khiến đám đông cường giả xôn xao bàn tán. Không ai ngờ Lạc Li lại quyết đoán đến vậy.
Nếu chính nàng ra tay thì còn dễ hiểu, đằng này Mục Trần thực lực chỉ là Thần Phách cảnh trung kỳ, chẳng tính là quá mạnh mẽ. Trong khi đối thủ của hắn, Thạch Kinh Thiên đã một chân bước vào cảnh giới Dung Thiên cảnh!
Nàng tin tưởng Mục Trần sẽ không thất bại ư?
Gần đó, Chu Linh quan sát diễn biến, cười khổ lắc đầu, ánh mắt phức tạp. Hắn từng có một thời gian hợp tác với Lạc Li, cũng có chút hiểu biết về tính tình của nàng. Một người con gái thờ ơ với mọi chuyện, ngoại trừ tu luyện, lại trở nên như vậy chỉ vì một người?
"Mục Trần, ngươi thật là tên may mắn, bất quá đừng có để nàng thất vọng..."
Chu Linh nhìn Mục Trần bên kia, thì thào lẩm bẩm.
"Ha ha, xem ra Lạc Vương rất tin tưởng ngươi a!"
Thạch Kinh Thiên cười lớn, đôi mắt sắc bén như dao găm nhìn chằm chằm Mục Trần.
"Bắt đầu được chưa?"
Mục Trần mỉm cười, tên kia vẫn khó ưa như xưa.
"Ngươi tới đây!"
Thạch Kinh Thiên mắt lóe lên hào quang, hắn cũng tiến lên, linh lực bùng nổ, luồng trùng kích chấn nát đá vụn xung quanh.
"Bại dưới tay ta trong Linh Lộ, bây giờ ta cho ngươi nếm thử!"
Thạch Kinh Thiên hung ác gầm lên, không do dự giậm mạnh chân xuống đất, đại địa rung chuyển dữ dội. Hắn khom người nện một quyền xuống đất.
"Uỳnh!"
Luồng linh lực dũng mãnh chui sâu vào lòng đất, ngay vị trí Mục Trần đứng, mặt đất bất chợt sụp đổ. Linh lực hung ác, sắc bén như trường thương, phá đất bắn lên, công kích vào hạ bàn Mục Trần.
Hắn liền lắc mình, hóa thành vô số tàn ảnh, nhanh như chớp xuất hiện trước mặt Thạch Kinh Thiên.
"Vù!"
Song chỉ vung ra, kim quang lóe sáng, xuyên thủng hư không, tư thái tàn nhẫn trực tiếp đâm tới cổ họng Thạch Kinh Thiên.
"Bản lĩnh chỉ có chừng đó mà muốn tổn thương ta?"
Thạch Kinh Thiên nhếch miệng cười khẩy, bàn tay chắn ngang cổ họng, một luồng linh lực xám trắng từ cánh tay tuôn ra rồi bọc lấy, khiến cánh tay hắn như hóa thành đá cứng, vô cùng rắn chắc.
"Keng!"
Kim quang điểm vào lòng bàn tay Thạch Kinh Thiên, tiếng kim loại va chạm vang lên, hoa lửa tung tóe. Bàn tay Thạch Kinh Thiên run lên, chặn đứng công kích của Mục Trần.
"Cút!"
Thạch Kinh Thiên tung quyền, linh lực xám trắng như sóng lớn vỗ tới, mang theo tiếng xé gió oanh kích Mục Trần.
"Pang!"
Mục Trần vung tay lên, thân hình bắn lui, mũi chân giữ vững thân hình ở không trung, hào quang trong tay lóe ra. Quang mang xuất hiện, liền dung nhập vào không khí.
Linh lực dao động kinh người từ trên cao xuất hiện, một linh trận kim quang hiện ra.
"Linh trận? Tốc độ bày trận thật nhanh a!"
Đám người bên dưới xuýt xoa. Tốc độ của Mục Trần quá nhanh, hắn khống chế tốt đến vậy sao?
Hai mắt Mục Trần lạnh băng, thủ ấn biến đổi. Trong kim trận kia, một kim luân đầy răng cưa bắn ra, cắt nát không khí, lao thẳng tới đối thủ.
"Linh trận? Không ngờ ngươi còn có chút bản lĩnh. Thế nhưng cái linh trận rách nát này đem ra, không phải tự chuốc lấy nhục sao!"
Thạch Kinh Thiên cười khẩy coi thường, gân xanh như rắn uốn lượn, tràn ngập cánh tay.
"Thạch Mãng Xuyên Sơn Kính!"
Hắn không hề né tránh, cánh tay như đá tung ra một quyền, miệng khẽ gầm lên, linh lực xám trắng cuồng bạo như hóa thành cự mãng rít lên hung hăng nện vào kim luân.
"Pang!"
Khí lãng khuếch tán, kim luân dĩ nhiên bị một quyền đó đánh nát. Thực lực Thạch Kinh Thiên quả nhiên bất phàm.
"Ha ha, Mục Trần, quả nhiên một khi trở về Đại Thiên thế giới, ngươi hoàn toàn mất đi uy phong trong Linh Lộ ngày nào. Bây giờ cũng chỉ có năng lực còm cõi này?"
Một quyền đánh tan kim luân, Thạch Kinh Thiên càng tỏ ra coi thường, cười nói trào phúng.
Bất quá, hắn có thể được đánh giá cấp Vương trong Linh Lộ, tố chất cũng không phải người thường. Thân hình hắn bắn tới, liền tiếp cận Mục Trần. Đối mặt với linh trận sư, cận chiến với họ là phương pháp tối ưu. Giao chiến lần này liên quan đến ấn ký, không nên vì sơ ý nhất thời mà tạo ra sai lầm.
"Một quyền đánh nát ngươi!"
Thạch Kinh Thiên cười gằn, cánh tay càng lúc càng tỏ ra nặng nề và rắn chắc.
"Thạch Long Phá!"
Một quyền đánh tới, linh lực hùng hậu phun ra, vang lên một tiếng gầm của long thú. Linh lực xám trắng hóa thành cự long giương nanh múa vuốt, chấn vỡ không khí, hung hăng công kích Mục Trần.
"Đùng Đùng!"
Không khí bị quyền phong đánh nát, cong lại, uốn khúc trước đầu quyền thạch long.
Quyền phong kinh người, quang mang trong mắt Mục Trần lóe ra, năm ngón tay nắm chặt, ba đạo hắc ấn thoáng hiện. Hắn cũng tung quyền ngạnh tiếp.
Ba đạo hắc ấn dung nhập thành một đoàn hắc ám, nổ mạnh ngay chỗ thạch long, linh lực như sóng lớp lớp tuôn ra.
"Đùng Đùng!"
Thạch long bị cuồng lãng oanh kích cũng rung chuyển không thôi, nhưng Thạch Kinh Thiên vẫn cất tiếng cười nhạo, lại tung ra một quyền khác, chấn vỡ toàn bộ ba đạo hắc ấn.
Mấy lần giao phong, hiển nhiên Thạch Kinh Thiên luôn chiếm thế thượng phong.
Một quyền nổ nát ba đạo hắc ấn kia, Thạch Kinh Thiên cười nhạo, đột nhiên lại thấy ánh mắt lạnh lùng hãi người của Mục Trần mà bất giác giật mình. Lúc này hắn mới thấy, quyền phong trên tay Mục Trần chưa hoàn toàn phóng ra, vẫn dập dờn dao động bá đạo bên ngoài nắm tay hắn.
"Oanh!"
Đột ngột bùng nổ. Ngay lúc đó, một đạo hắc ấn to chừng nửa trượng hiện ra.
"Còn có hắc ấn thứ tư?"
Thạch Kinh Thiên biến sắc. Hắn thấy rõ, đạo hắc ấn kỳ lạ này càng lúc càng mạnh hơn, thậm chí còn cuồng bạo hơn cả ba đạo trước cộng lại!
"Đùng!"
Mục Trần sắc mặt hờ hững, không nói lời vô nghĩa, ngay khi hắc ấn thứ tư thành hình, liền tung quyền.
Quyền ra khí nổ!
Không khí bị ép lại, nổ tan nát. Quyền phong lần nữa tấn công thạch long, hắc quang càn quét, chấn thạch long thành bụi phấn, dư thế không giảm, ngang nhiên đánh mạnh tới Thạch Kinh Thiên.
Mục Trần bẻ gãy công kích của đối phương, khiến những người bên dưới cũng kinh ngạc không ít.
"Thiết Thạch Bích!"
Thạch Kinh Thiên hét to, song chưởng giao nhau trước người, linh lực xám trắng vận chuyển, hóa thành bức tường cứng rắn trải qua dung nham tôi luyện, không thể lay động!
Ánh mắt Mục Trần vẫn không chút dao động. Đạo hắc ấn thứ tư với khí thế cực kỳ hung hãn đánh mạnh vào song chưởng đối phương.
"Uỳnh!"
Một vòng khí lãng lan tỏa, tiếng vang nặng nề khiến người ta thót tim.
"Cút!"
Mục Trần cuối cùng cũng lên tiếng, thanh âm lạnh băng, hắc ám đột nhiên nhanh hơn, đột nhiên bùng nổ.
"Bùm!"
Khí lãng càn quét, thân hình Thạch Kinh Thiên chật vật bắn ra, chân rơi xuống đất, khó khăn chống đỡ, nhưng vẫn bị đánh xa cả trăm mét mới giữ được thăng bằng.
"Wow!"
Khán giả kinh ngạc thất thanh, không ai ngờ cục diện lại xoay chuyển cấp tốc đến vậy.
"Trong Linh Lộ ta từng nói, làm người mà đắc ý vênh váo thì phải trả giá. Xem ra ngươi vẫn chưa học được bài học đó."
Mục Trần chậm rãi thả lỏng nắm tay, thản nhiên dạy dỗ Thạch Kinh Thiên.
"Ta xuất hiện trước mặt ngươi, ngươi liền nghĩ rằng mình đủ tư cách đánh bại ta sao?"
Thạch Kinh Thiên trừng trừng nhìn Mục Trần, tràn ngập phẫn nộ, thanh âm lạnh lẽo tràn ngập lệ khí.
"Đắc ý vênh váo? Ta sẽ cho ngươi thấy cái gì mới gọi là đắc ý vênh váo!"
Thạch Kinh Thiên giậm mạnh bàn chân xuống đất, dao động cường hãn khuếch tán, linh lực ngưng tụ thành một con cự mãng xám trắng sau lưng.
Cự mãng toàn thân vảy cứng như đá, trên đầu là một cái sừng xoắn ốc, đồng tử lạnh lùng vô tình, dường như từ sâu trong lòng đất chui ra.
Cự mãng xuất hiện, khí tức Thạch Kinh Thiên lại tăng vọt!
Trình độ đã tiến sát đến Dung Thiên cảnh!
"Địa bảng Vạn Thú Lục thứ 74, linh thú thiên giai sơ cấp, Đại Địa Linh Thạch Mãng à?"
Mục Trần nhìn chằm chằm vào cự mãng xám trắng, bất chợt dao động nóng cháy khác thường từ cơ thể Mục Trần bừng lên.