Chương 1483: Chiến Thích La
Bên ngoài Vạn Cổ tháp, vô số ánh mắt đổ dồn vào màn linh lực quang kính, chứng kiến trận chiến vừa kết thúc. Trong mắt ai nấy đều hiện lên vẻ sợ hãi nồng đậm. Không ai ngờ được, trận chiến này lại kết thúc nhanh gọn và dứt khoát đến vậy.
Tần Đông Hải kia nào phải hạng tầm thường. Cứ xem cách hắn giải quyết những đối thủ trước đó là đủ thấy, thực lực của hắn tuyệt đối có thể xếp vào hàng đầu trong đám Tiên Phẩm trung kỳ.
Ấy vậy mà khi đối mặt với Mục Trần, hắn vẫn bị áp chế hoàn toàn...
Điều này cho thấy, sức chiến đấu của Mục Trần rốt cuộc hung hãn đến mức nào.
"Không hổ là hung nhân có thể lấy một địch năm, sức chiến đấu quả nhiên phi phàm..."
"Xem ra muốn trấn áp Mục Trần này, chỉ có thể xuất động Tiên Phẩm hậu kỳ chân chính."
"Vậy cũng chưa chắc, Mục Trần này vẫn chưa xuất hết thủ đoạn, không ai biết hắn còn giấu giếm điều gì hay không..."
Vô số tiếng bàn luận xôn xao vang lên, có điều, trong ánh mắt của những kẻ đang dõi theo Mục Trần qua quang kính lại ẩn chứa thêm vài phần ngưng trọng.
"Thế nào?" Thanh Diên Tịnh quay sang nhìn Phù Đồ Huyền, mỉm cười hỏi.
Phù Đồ Huyền hừ một tiếng, che giấu đi vẻ mặt già nua: "Đánh bại một Tần Đông Hải thì có gì mà đắc ý, đối thủ chân chính là bốn người phía trước kia kìa."
Thanh Diên Tịnh khẽ gật đầu, không phủ nhận: "Bốn người kia đều là cường giả thành danh đã lâu, trên Đại Thiên thế giới cũng có thể xếp hạng, đúng là kình địch của Trần Nhi."
Bất chợt, giọng nàng thay đổi: "Nhưng mà Trần Nhi đã có lòng tin tới Vạn Cổ Tháp, hẳn là cũng có nắm chắc."
Phù Đồ Huyền thấy Thanh Diên Tịnh đặt lòng tin lớn như vậy vào Mục Trần, cũng bất đắc dĩ cười một tiếng. Thế nhưng, trong lòng hắn lại không coi trọng như nàng, dù sao Mục Trần có nhiều thủ đoạn thật, nhưng bốn người kia há có thể đơn giản?
Cuộc chiến hôm nay, thắng bại vẫn còn là ẩn số.
Bên ngoài Vạn Cổ tháp, thiên hạ bàn tán xôn xao. Bên trong tháp, sau khi đánh bại Tần Đông Hải, Mục Trần không ngừng cất bước, tiếp tục tìm kiếm những đối thủ khác.
Thời gian tiếp đó, hắn lại dễ dàng đánh bại thêm mấy đối thủ, thu được ba đạo Bất Hủ Bản Nguyên, khiến cho Bất Hủ Kim Thân càng thêm lớn mạnh.
Tới lúc này, không gian lại lần nữa biến ảo. Hiển nhiên, trong Vạn Cổ tháp đã có một nửa số người bị đào thải, những người còn lại tự động tiến vào tầng bên trong.
Lần này, Mục Trần cũng không gặp phải bất kỳ trở ngại nào, tiếp tục quét ngang, càn quét đối thủ.
Trong vòng hai nén nhang sau đó, không gian liên tiếp biến ảo hai lần. Đối thủ mà Mục Trần gặp ngày càng ít, nhưng thực lực của những kẻ hắn chạm trán lại ngày càng mạnh, thậm chí không ít kẻ trong số đó còn mạnh hơn Tần Đông Hải một chút.
Điều này cho thấy, bảng tỷ lệ thắng kia hiển nhiên không phải là tuyệt đối.
Ầm!
Không gian chấn động, dư âm của linh lực cuồng bạo vẫn càn quét thiên địa, khiến cho cả vùng đất này bị xé rách như mạng nhện.
Mà trên vùng đất đổ nát này, tòa Bất Hủ Kim Thân sáng chói từ từ vỡ tan tành, cuối cùng hóa thành vô số mảnh vụn. Một bóng người bị ném ra khỏi Vạn Cổ tháp. Đồng thời, một đạo Bất Hủ Bản Nguyên to lớn, sáng rõ bắn ra, bị cự ảnh tử kim sau lưng Mục Trần một ngụm nuốt trọn.
Cắn nuốt đạo Bất Hủ Bản Nguyên này, cự ảnh tử kim sau lưng Mục Trần đã ngưng luyện tới mức gần giống như một thân thể tử kim chân chính. Mặt ngoài thân thể cao lớn của nó, thậm chí còn có những dấu vết cổ xưa, ban bác hiện lên.
Những dấu vết kia, tựa như tồn tại từ thuở thiên địa sơ khai, vừa thần bí lại vừa cường đại.
"Hiện giờ, Bất Hủ Kim Thân của ta, nếu chỉ xét về mặt cảnh giới, chỉ sợ đã không kém gì Thiên Đế năm đó." Mục Trần cảm nhận được sức mạnh kinh khủng của cự ảnh tử kim sau lưng, trong lòng khẽ động.
Dù sao, ban đầu Thiên Đế hẳn là cũng không tới Vạn Cổ tháp này, bởi vì khi đó Bất Hủ Đại Đế còn chưa vẫn lạc.
Ong ong.
Trong lúc Mục Trần còn đang suy nghĩ, không gian lại một lần nữa vặn vẹo. Điều này khiến cho hai mắt hắn nheo lại, thân thể cũng dần dần căng cứng.
Bởi vì quyết chiến tới hiện tại, trong Vạn Cổ tháp cũng chỉ còn lại tám người. Cũng có nghĩa là, tiếp theo đây, xác suất hắn gặp bốn người kia là rất lớn.
"Rốt cục cũng tiến vào giai đoạn cuối cùng..."
Không gian vặn vẹo hồi lâu, cuối cùng nhanh chóng xuất hiện biến hóa. Ánh mắt Mục Trần quét ra, chỉ thấy lúc này, hắn đã đứng trên một đại dương rộng lớn, không nhìn thấy điểm cuối, trên trời dưới nước một màu.
Hít.
Mục Trần nhìn thế giới đại dương này, cũng hít sâu một hơi. Đến tầng này rồi, đối thủ mà hắn gặp phải tất nhiên đều sẽ cực mạnh, nếu không thì cũng chẳng thể nào trải qua được những vòng đào thải trước đó.
"Chỉ là không biết, lần này rốt cục sẽ gặp phải người nào?" Ánh mắt Mục Trần lóe lên, lẩm bẩm nói. Nếu ở chỗ này mà gặp Ma Ha U, vậy xem ra trận đại chiến cuối cùng kia cũng phải diễn ra sớm rồi.
Mục Trần chân đạp mặt nước, hướng về phía trước mà đi. Mỗi lần bước chân hắn rơi xuống, thân ảnh lại xuất hiện ở nơi xa vạn trượng...
Hắn vượt biển mà đi, như thế ước chừng mười mấy phút đồng hồ sau, bước chân hắn mới dừng lại. Hai mắt đen nhánh nhìn về nơi xa, trong mắt ngưng tụ vẻ sắc bén.
Chỉ thấy ở nơi đó, cuối chân trời, có từng đợt sóng cuồn cuộn nổi lên. Một cơn sóng lớn cuốn tới, mà bên trên ngọn sóng đó, có một bóng người đang ngồi xếp bằng.
Bóng người kia thân khoác cà sa vàng, đầu trọc lóc, thân thể nhìn như gầy yếu, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của một con hồng hoang cự thú, giơ tay nhấc chân đều tản ra uy năng kinh khủng.
"Kim Cương Vương, Thích La."
Nhìn bóng người trọc đầu này, thần sắc Mục Trần cũng dần dần trở nên ngưng trọng.
"Mục Trần kia đụng độ với Thích La rồi..."
Bên ngoài Vạn Cổ tháp, một mảnh xôn xao. Trên không trung lúc này chỉ còn lại bốn tấm linh lực quang kính, mà bên trong quang kính chỉ có tám người. Khi đông đảo tầm mắt nhìn thấy Mục Trần cùng Thích La đồng thời xuất hiện trong cùng một tấm quang kính, thì không khỏi bạo phát ra tiếng hò hét.
Từng vẻ mặt trở nên nghiêm nghị. Trên bảng tỷ lệ thắng, Thích La xếp trong top 3, mà bản thân hắn càng có thực lực Tiên Phẩm hậu kỳ, sức chiến đấu kinh khủng dị thường. Những đối thủ trước đó mà hắn gặp, căn bản không ai có thể ép hắn thi triển ra Bất Hủ Kim Thân, hoàn toàn dựa vào thân thể kinh khủng, một chiêu chế địch.
Nhưng tương tự, Mục Trần một đường đi tới đây, cũng là bách chiến bách thắng. Hiện tại hai người này đụng độ nhau, so với ba chiến trường khác thì không nghi ngờ gì là hấp dẫn hơn một chút.
"Là Thích La sao..." Thanh Diên Tịnh nhìn cảnh này, khuôn mặt cũng ngưng trọng một chút. Đối với Thích La này, nàng cũng có nghe nói qua, tương đối lợi hại.
Bên cạnh, Phù Đồ Huyền cũng nhíu mày. Mặc dù đối với Mục Trần, hắn vẫn còn chút ngăn cách, nhưng tóm lại cũng là hy vọng hắn có thể thắng. Chỉ có điều, hiện giờ gặp phải Thích La, tất nhiên sẽ là một phiền phức cực lớn.
Thậm chí, không chừng vì thế mà phải dừng bước.
"Một cuộc ác chiến a... Hy vọng tiểu tử này có thể vượt qua..."
Ào ào.
Cơn sóng lật trào, cuối cùng dừng lại cách Mục Trần ngàn trượng. Bên trên cơn sóng, Thích La chậm rãi mở hai mắt đang khép hờ. Hắn nhìn Mục Trần, khẽ mỉm cười, nói: "Không ngờ lại gặp Mục phủ chủ."
Mục Trần cũng nhẹ nhàng gật đầu, nói: "Gặp Kim Cương Vương ở đây, đúng là vận khí không tốt lắm."
Đối mặt với người này, cho dù là Mục Trần cũng cảm giác được một tia nguy hiểm, không cho phép hắn lơ là.
Thích La cũng cười nói: "Mục phủ chủ chiến tích kinh người, có thể nói là kình địch. Có điều, qua tầng này là có thể thấy 'Vạn Cổ Bất Hủ Thân', cho nên bất luận thế nào ta cũng sẽ không nhượng bộ."
"Cũng vậy." Mục Trần cười cười.
Thích La chậm rãi đứng dậy, thân thể gầy yếu cũng khiến cho cả không gian đều run rẩy. Hai tay hắn khép lại, chậm rãi nói: "Đã như vậy, cũng chỉ có thể hướng Mục phủ chủ lĩnh giáo một phen."
Trong mắt Mục Trần, Thủy Tinh tháp hiện lên. Linh lực trong cơ thể toàn bộ chuyển hóa thành Thủy Tinh linh lực, ào ào chảy xuôi trong cơ thể, khiến cho da hắn cũng có dấu hiệu trở nên trong suốt.
"Mời chỉ giáo."
Mục Trần thần sắc nghiêm túc. Người trước mắt là kình địch, hắn cũng phải tôn trọng đầy đủ.
Thân thể Thích La dần dần tản ra kim quang. Trên thân thể gầy yếu có kim sắc văn lộ hiện lên, bắp thịt rung động, khiến cho ngay cả đại dương dưới chân cũng không ngừng cuộn lên từng đợt sóng.
Một cỗ uy thế không cách nào hình dung bao phủ ra.
Hai mắt đen nhánh của Mục Trần lóe lên vẻ sắc bén. Một khắc sau, hắn xuất thủ trước tiên. Miệng hơi hé, chỉ thấy tử sắc hỏa viêm quét ra, trực tiếp cuồn cuộn hướng về phía Thích La.
Biển lửa lan tràn qua, nước biển phía dưới đều sôi trào.
Có điều, đối mặt với biển lửa cuồn cuộn kia, Thích La cũng không né tránh, mặc cho biển lửa bao phủ.
Mục Trần thấy vậy, hai mắt híp lại. Thôn Linh Tử Viêm này cực kỳ bá đạo, cho dù là cường giả Tiên Phẩm cũng không dám để nó tới gần, Thích La này lại là kẻ tài cao gan lớn.
Soạt!
Mà trong lúc ý niệm chớp động trong đầu Mục Trần, biển lửa kia chợt nổ tung. Một bóng người bắn ra, chỉ thấy Thích La cả người không có chút dao động linh lực nào, hoàn toàn dựa vào thân thể, cứng rắn chống lại tử viêm.
Mà Thôn Linh Tử Viêm này vốn dựa vào cắn nuốt linh lực để nuôi lớn bản thân, hiện tại Thích La phong bế tất cả các lỗ chân lông, linh lực không hiện, ngược lại làm cho nó không cách nào dai dẳng thiêu đốt.
Soạt!
Lao ra khỏi biển lửa, trên thân thể Thích La, kim quang nở rộ. Chỉ thấy thân hình hắn chợt lóe, như quỷ mị xuất hiện trước mặt Mục Trần, năm ngón tay thành quyền, không gian sụp đổ, trực tiếp đánh về phía Mục Trần.
Mục Trần ánh mắt lóe lên, Thủy Tinh linh lực hội tụ tới, trên bàn tay hóa thành một bộ Thủy Tinh quyền sáo. Sau đó, hắn cũng hội tụ tất cả linh lực trong cơ thể, đánh ra một quyền.
Hắn muốn thử xem, sức mạnh của Tiên Phẩm hậu kỳ mạnh tới mức nào.
Uỳnh!
Hai quả đấm cứng rắn đụng nhau, tiếng trầm thấp vang lên. Sau đó, mặt biển dưới chân hai người bị chôn vùi trong nháy mắt. Sóng trùng kích bắn ngược ra, nhấc lên đợt sóng lớn mấy vạn trượng, ùng ùng quét về nơi xa.
Ầm!
Sóng biển nhấp nhô, thân thể hai người đều rung lên. Nhưng mà lần này, Mục Trần lại rơi xuống hạ phong. Thân thể của hắn trực tiếp bị đánh bay ra hơn ngàn trượng, nước biển dưới chân cũng bị xé ra thành một vệt sâu hoắm.
"Tiên Phẩm hậu kỳ, quả nhiên lợi hại."
Lòng bàn chân Mục Trần giẫm một cái, ổn định thân hình. Trên nắm đấm của hắn, Thủy Tinh quyền sáo vỡ vụn ra, sau đó nhanh chóng tróc xuống, hóa thành đốm sáng tiêu tán. Sắc mặt của hắn ngưng trọng.
Sau khi chuyển hóa thành Thủy Tinh linh lực, Mục Trần tuy vẫn ở Linh Phẩm trung kỳ, thế nhưng độ hùng hậu của linh lực đã đủ sánh ngang Tiên Phẩm. Vậy mà hiện giờ vẫn bị Thích La một quyền đẩy lui.
Nếu không phải Thích La kiêng kỵ Thủy Tinh linh lực phong ấn, không dám hoàn toàn phát động thế công, sợ rằng chỉ một quyền này cũng đủ để Mục Trần xuất hiện một ít thương thế.
"Xem ra không thể lưu thủ được..."
Mục Trần hít sâu một hơi, hai tay kết ấn. Nhất thời, hai quang ảnh, một trắng một đen, từ trong cơ thể hắn bay ra, hóa thành Hắc Bạch Mục Trần, rơi xuống bên cạnh hắn.
Thích La nhìn hai bóng người hắc bạch bên cạnh Mục Trần, ánh mắt cũng lộ vẻ ngưng trọng. Nhất Khí Hóa Tam Thanh, hắn dĩ nhiên là biết được sự lợi hại của một trong 36 tuyệt thế thần thông này.
Đối mặt với đối thủ thế này, dù Mục Trần chỉ là Linh Phẩm trung kỳ, nhưng Thích La vẫn không dám chậm trễ. Hai tay khép lại, sau một khắc, kim quang ngập trời quét ra. Thân thể gầy yếu của hắn lúc này cũng bành trướng từng chút một.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một tiểu cự nhân màu vàng đã sừng sững trên mặt biển.
Cũng vào lúc này, một cỗ sức mạnh hồng hoang kinh khủng bộc phát ra như gió lốc từ trên cơ thể Thích La.
Bên ngoài Vạn Cổ tháp, vô số tầm mắt đổ dồn vào cảnh này, đều thầm cảm thấy chấn động. Hai người này rốt cục cũng vận dụng bản lãnh thật sự rồi...
Chỉ là không biết, trận long tranh hổ đấu này, rốt cục ai mới có thể cười cuối cùng.
***
Dịch bởi zero
Đề xuất Tiên Hiệp: Thâu Hương Cao Thủ