Chương 1488: Đột phá
Trên bầu trời bao la, Mục Trần cùng Ma Ha U xa xa giằng co, ánh mắt giao nhau sắc lạnh như băng, sát ý ngập tràn, khiến không khí xung quanh ngưng kết lại.
Đối với Ma Ha U, Mục Trần tất nhiên ôm lòng sát ý. Chỉ riêng việc Ma Ha U xúi giục đám người Quỷ Đế tới tiễu trừ Mục Phủ, gây phiền toái cho hắn, cũng đủ để Mục Trần khắc cốt ghi tâm mối thù này.
Mà Ma Ha U hiển nhiên cũng tràn đầy sát ý đối với Mục Trần. Không nói đến việc hai người có quan hệ cạnh tranh, chỉ riêng ân oán giữa mẫu thân Mục Trần và Ma Ha cổ tộc, cũng đủ để Ma Ha U không thể buông tha cho Mục Trần.
Hai người đều mang sát tâm đối với đối phương, nay lại đụng mặt ở nơi này, dĩ nhiên là như nước với lửa, không ai muốn dễ dàng bỏ qua cho ai...
"Nếu ngươi đủ thông minh, hiện giờ chủ động rút lui khỏi Vạn Cổ Tháp, có lẽ là lựa chọn sáng suốt hơn." Ma Ha U hắc bạch trường bào phiêu đãng, thần sắc không chút gợn sóng, ánh mắt mang theo một tia sắc bén nhìn chằm chằm Mục Trần, chậm rãi nói.
"Chờ lấy được Vạn Cổ Bất Hủ Thân rồi hãy nói." Mục Trần cười đáp.
"Chỉ sợ ngươi không có cái mệnh đó..." Ma Ha U than nhẹ một tiếng. Chớp mắt sau đó, linh lực mênh mông như lốc xoáy từ cơ thể hắn bộc phát, quét ngang thiên địa.
Cảm nhận được linh lực uy áp phô thiên cái địa từ phía trước cuốn tới, ánh mắt Mục Trần cũng dần ngưng trọng. Ma Ha U này không hổ là nhân vật đứng đầu bảng tỷ lệ thắng, thực lực bộc lộ rõ ràng mạnh hơn Thích La một bậc.
Người này hẳn là Tiên Phẩm hậu kỳ đỉnh phong, đã có tư cách trùng kích Thánh Phẩm.
Linh lực mênh mông quét ra, thân thể vốn là huyết nhục của Ma Ha U lóe lên hào quang, cuối cùng hóa thành linh thể sáng chói như bảo thạch. Thân thể nhìn như nhỏ bé, nhưng lúc này lại khiến cho thiên địa run rẩy.
Vào giờ phút này, linh lực trong cơ thể Ma Ha U đã ngưng luyện áp súc tới cực hạn. Chỉ sợ tùy tiện một quyền, uy năng cũng đủ sánh ngang cường giả Tiên Phẩm hậu kỳ bình thường thi triển ra thần thông hàng đầu.
Mục Trần ngưng mắt nhìn linh thể bảo thạch tản ra uy năng kinh khủng của Ma Ha U, sắc mặt ngưng trọng, không chút do dự, một tay kết ấn, hắc bạch Mục Trần thoáng hiện ra!
"Tam Hợp Cảnh!"
Hắc bạch Mục Trần một lần nữa dung hợp vào trong cơ thể Mục Trần. Nhất thời, linh lực trong cơ thể Mục Trần tăng vọt, thân thể huyết nhục cũng chuyển hóa thành linh thể, nhìn qua trong suốt như lưu ly, cũng không thể xem thường.
"Cho rằng chỉ dựa vào Nhất Khí Hóa Tam Thanh này, ngươi đã có thể lấp đầy chênh lệch giữa chúng ta sao?"
Ma Ha U lạnh lẽo cười một tiếng, chân bước về phía trước một bước, không gian sụp đổ. Thân ảnh của hắn như quỷ mị xuất hiện phía trước Mục Trần, nắm đấm như bảo thạch, đánh ra một cách bình thường.
Một quyền nhìn như đơn giản không có gì lạ, nhưng khi nó đánh xuống, ngay cả không gian cũng vỡ vụn. Vô số mảnh vỡ không gian quấn quanh nắm đấm bảo thạch, dưới một quyền này, có thể nói là thiên băng địa liệt.
Linh lực trong cơ thể Mục Trần vận chuyển tới cực hạn, linh lực thủy tinh giống như dòng lũ cuồn cuộn, cũng là quyền phong gào thét, nặng nề đánh ra.
Ầm!
Hai quả đấm va chạm, tiếng kim loại va đập vang lên. Không gian vạn trượng xung quanh hai người vỡ vụn như thủy tinh, quyền phong quét ra. Thân thể Ma Ha U vẫn không nhúc nhích, còn Mục Trần thì bị đẩy lui mấy ngàn trượng.
Mục Trần ổn định thân hình, liếc mắt nhìn quả đấm. Chỉ thấy bên trên nắm đấm lưu ly của hắn đã hiện lên vết nứt rất nhỏ. Hiển nhiên trong lần va chạm trực diện trước, hắn đã hoàn toàn bị áp chế.
"Bây giờ ngươi đã biết giữa ta và ngươi rốt cục chênh lệch bao nhiêu chưa?" Ma Ha U cười lạnh một tiếng, cũng không cho Mục Trần thời gian trả lời. Thân ảnh hắn một lần nữa quỷ mị lao ra, quyền phong hóa thành tàn ảnh ngập trời, hung hăng bao phủ tới Mục Trần.
Mục Trần sắc mặt ngưng trọng, thúc giục linh lực, cũng hóa thành vô số quyền ảnh.
Soạt soạt soạt!
Trên bầu trời, trong mười mấy hơi thở ngắn ngủi, hai người giao thủ trên trăm hiệp. Thế nhưng, mỗi lần quyền chưởng đụng nhau, thân ảnh Mục Trần đều không ngừng bị đẩy lùi...
Ngoài Vạn Cổ Tháp, vô số cường giả chứng kiến cảnh này đều hiểu, độ cường đại linh lực giữa Mục Trần và Ma Ha U chênh lệch quá xa.
"Mục Trần này thật ngu xuẩn, biết rõ dùng linh thể để đấu trực diện sẽ không thể nào là đối thủ của Ma Ha U, còn dám liều lĩnh như vậy..."
"Đúng vậy, chênh lệch quá lớn, thủ đoạn nhiều hơn nữa cũng vô dụng. Ma Ha U trực tiếp dùng sức mạnh phá vỡ tất cả."
Ầm!
Lại một lần nữa va chạm ác liệt. Trên bầu trời, thân ảnh Mục Trần chật vật bắn xuống, rơi xuống mặt đất, trực tiếp tạo thành một cái hố sâu vạn trượng.
Ma Ha U lăng không đứng, hai tay ôm ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn hố sâu kia, thản nhiên nói: "Đồ cuồng vọng, thật sự nghĩ may mắn thắng được Thích La là có thể chống lại ta, dùng linh thể đấu trực diện sao?"
"Xem ra ngươi thật sự quên mất cấp bậc của bản thân rồi. Bất kể thế nào, ngươi cũng chỉ là Linh Phẩm trung kỳ mà thôi, còn ta là Tiên Phẩm hậu kỳ đỉnh phong!"
Ngoài Vạn Cổ Tháp, vô số cường giả cũng rối rít gật đầu. Nếu dùng những thủ đoạn khác phát động thế công, Mục Trần dù có rơi vào thế hạ phong, nhưng cũng sẽ không bị áp chế thê thảm như vậy.
Nhưng hiện tại bị Ma Ha U đánh thành như vậy, tất sẽ xuất hiện thương thế, không chừng sức chiến đấu cũng sẽ giảm mạnh...
Lần này, Mục Trần hẳn sẽ phải dừng lại tại đây...
Trong hố sâu, một đạo linh quang hơi chút ảm đạm dâng lên. Sau đó mọi người liền thấy thân ảnh Mục Trần một lần nữa xuất hiện. Chỉ có điều, hắn lúc này cả người linh quang ảm đạm, thậm chí ngay cả linh thể dường như cũng có dấu hiệu vỡ nát.
Nhưng mà, ngoài ý muốn chính là, cho dù thê thảm như vậy, trên khuôn mặt trẻ tuổi, kỳ quái là không có vẻ gì là suy sụp, ngược lại còn có một nụ cười nhàn nhạt hiện lên.
"Ngươi bị đánh đến ngu rồi sao?" Ma Ha U híp hai mắt lại, chế giễu nói.
Mục Trần vặn vặn cổ, đau nhức từ cơ thể truyền tới khiến hắn không nhịn được nhíu mày. Hắn quét nhìn Ma Ha U một cái, cười nói: "Mặc dù hạ thủ có hơi nặng, nhưng vẫn nên cảm tạ ngươi..."
Ma Ha U cau mày. Mục Trần khác thường khiến hắn cảm giác có chút không đúng.
Mục Trần cũng không để ý tới hắn nữa, hai tay chậm rãi nắm chặt. Tiếp sau đó, sâu trong linh thể vốn ảm đạm, chợt có quang mang sáng chói hiện lên. Tiếp đó, linh lực mênh mông như thủy triều từ sâu trong máu thịt tràn ra...
Ngoài Vạn Cổ Tháp, mọi ánh mắt đều chấn động nhìn Mục Trần. Cho dù cách màn sáng linh lực, nhưng bọn họ vẫn cảm giác được, lúc này trong cơ thể Mục Trần, linh lực đang tăng vọt với tốc độ kinh người.
Trong thời gian mấy chục hơi thở ngắn ngủi, linh lực của Mục Trần đã tăng vọt đến một bậc thang mới!
"Linh Phẩm hậu kỳ!"
Rốt cục cũng có người nhận ra, thốt lên: "Hắn lại đột phá ngay lúc này!"
Vô số cường giả chấn động trong lòng, ánh mắt biến ảo. Những người nhạy bén đều hiểu được hành động lúc trước của Mục Trần, sợ hãi than: "Thì ra hắn cố ý lấy linh thể đối đầu trực diện với Ma Ha U, chính là muốn mượn Ma Ha U tạo áp lực lên bản thân, bức bách bản thân đạt được đột phá từ trong tuyệt cảnh!"
Đông đảo cường giả cũng hít một hơi khí lạnh. Nếu thật sự như vậy, Mục Trần này thật quá quyết đoán tàn nhẫn, vì đột phá, hoàn toàn không tiếc đưa mình vào chỗ chết!
Mênh mông linh lực cuộn trào, vết nứt trên cơ thể Mục Trần cũng nhanh chóng được chữa trị. Hắn cảm thụ linh lực tăng vọt trong cơ thể, khóe miệng cũng hiện lên nụ cười thỏa mãn.
Lúc trước bế quan bốn tháng, trăm ức Chí Tôn linh dịch cũng đã sớm hóa thành linh lực tinh thuần tràn ngập khắp huyết nhục xương cốt hắn. Chỉ có điều vì luyện hóa hấp thu chậm chạp, nên mãi vẫn không đột phá.
Nhưng vừa rồi va chạm trực diện, từng quyền từng quyền trí mạng của Ma Ha U, dưới uy hiếp từ bên ngoài như vậy, huyết nhục vốn đã bão hòa trong cơ thể Mục Trần cũng bắt đầu điên cuồng hấp thu những linh lực thuần túy kia. Lúc này mới có thể hoàn thành đột phá ở thời khắc quan trọng nhất này...
Khi bên ngoài tháp tất cả đều rung động, ở bên trong, Ma Ha U sắc mặt xanh mét, ánh mắt âm trầm nhìn Mục Trần linh lực càng ngày càng cường hãn. Lúc trước hắn còn cho rằng Mục Trần dùng linh thể đấu trực diện với hắn là ngu xuẩn, nhưng giờ xem ra, những lời này không khác gì hắn tự tát vào mặt mình mấy cái thật kêu.
Bởi vì rõ ràng là Mục Trần lấy hắn làm áp lực, khiến tiềm lực bản thân bộc phát từ trong tuyệt cảnh, hoàn thành đột phá.
"Hay cho ngươi! Ta thật sự đã coi thường ngươi!" Ma Ha U gắt gao nhìn Mục Trần, trong mắt lãnh ý lưu động, giận dữ cười nói: "Nhưng ta cũng muốn xem một chút, ngươi đột phá tới Linh Phẩm hậu kỳ thì có thể làm gì được ta?"
Mục Trần mặt không biểu cảm, căn bản không có chút ý định nói nhảm nào. Trên đỉnh đầu có một đạo linh quang bắn ra, Thủy Tinh Phù Đồ Tháp vững vàng nơi chân trời. Thân tháp chấn động, tám pho Ma Tượng dữ tợn như Tu La thoát khỏi thân tháp, trôi lơ lửng.
Đối với đối thủ cấp bậc như Ma Ha U này, hiển nhiên Mục Trần không có chút ý định nương tay. Vừa ra tay đã lập tức thúc giục Bát Bộ Phù Đồ.
Cùng với việc hắn bước vào Linh Phẩm hậu kỳ, uy lực khi thúc giục Bát Bộ Phù Đồ cũng tăng mạnh. Bàn về sát thương mà nói, so với sáu ngàn tám trăm vạn chiến văn lúc trước thì chỉ có hơn chứ không kém.
Tám pho Ma Tượng đứng sừng sững trong hư không, uy năng hung hãn mà chúng tản ra cũng khiến ánh mắt Ma Ha U hơi co lại. Công kích cấp độ thế này đã đủ tạo thành uy hiếp với hắn.
Mục Trần một tay kết ấn, một cột sáng linh lực mênh mông vạn trượng, sáng chói như thực chất phóng lên cao, cuối cùng bị tám pho Ma Tượng kia một hớp nuốt lấy.
Hống hống!
Mà sau khi cắn nuốt linh lực mênh mông như vậy, thân thể tám pho Ma Tượng kia cũng trở nên bành trướng. Trên thân thể ma văn hiện lên, hung khí ngập trời, tiếng gầm đinh tai nhức óc vang dội thiên địa.
Giữa trán tám pho Ma Tượng chậm rãi nứt ra một khe hở, trong đó dường như có một Ma Nhãn xuất hiện. Trong Ma Nhãn ngưng tụ sức mạnh kinh khủng, cuối cùng xoạt một tiếng, bắn ra.
Cùng với việc thực lực Mục Trần tăng lên, hiển nhiên các hình thái công kích của Bát Bộ Phù Đồ cũng được hắn từ từ nắm giữ.
Rẹt rẹt!
Tám chùm sáng màu đen từ giữa trán tám pho Ma Tượng bắn ra, cuối cùng hợp lại một chỗ, giống như ánh sáng tử vong từ sâu trong địa ngục, xuyên thấu hư không, nhắm thẳng vào con ngươi đang co lại của Ma Ha U.
Mà khi hắc quang bắn ra, cũng có âm thanh thật thấp từ trong miệng Mục Trần nhẹ nhàng truyền ra.
"Bát Bộ Phù Đồ, Phù Đồ Tử Quang!"
Đề xuất Voz: [Review] Kể chuyện vợ chồng trẻ