5000 linh trị!
Mục Trần kinh ngạc đến suýt vấp ngã khi thấy con số trên linh trị bài của Lạc Li, rồi liếc nhìn Diệp Khinh Linh bên cạnh. Dù nàng ta cũng có ấn ký cấp 7, nhưng linh trị chỉ hơn 800. Mặc Lĩnh, Vương Thịnh còn thấp hơn nữa, chỉ khoảng trên dưới 100...
Đám thành viên Diệp bang nhìn con số trên linh trị bài của Lạc Li thì trợn mắt kinh hãi, có lẽ đây là con số cao nhất ở nơi này rồi?
- Nàng thật sự đã biến thành tiểu phú bà rồi.
Mục Trần trêu chọc.
Lạc Li cau mày trừng mắt nhìn hắn.
- Lão tiên sinh, linh trị này làm sao tăng lên vậy?
Trong đại điện có người lớn tiếng hỏi.
Lão nhân tóc trắng cười đáp:
- Linh trị muốn kiếm cũng không khó. Trong Bắc Thương linh viện, các ngươi có thể nhận các loại nhiệm vụ, hoặc đi liệp sát linh thú, nộp tinh phách để đổi lấy. Cũng có vài kẻ lén lút giao dịch với các đệ tử khác. Nói chung, khi vào đến Bắc Thương linh viện, các ngươi sẽ biết hết thôi.
Mục Trần khẽ gật đầu, xem ra tăng linh trị cũng không khó lắm.
- Khi nào chúng ta có thể tiến vào Bắc Thương linh viện?
Có người nóng lòng hỏi, bọn họ đã rất háo hức muốn được chiêm ngưỡng Bắc Thương linh viện.
- Vốn dựa theo điều kiện bình thường, các ngươi đã đủ tư cách.
Lão nhân tóc trắng cười nhạt nói:
- Nhưng vẫn còn một chặng cuối cùng. Cửa ải này không dành cho tất cả mọi người, mà chỉ dành cho những ai có ấn ký cấp 7 trở lên.
- Hử?
Những người có ấn ký cấp 7 trở lên trong đại điện đều giật mình, ngạc nhiên nhìn lão nhân tóc trắng, vẫn còn khảo nghiệm dành cho bọn họ sao?
- Thực ra, đây không phải là khảo nghiệm bắt buộc, các ngươi có quyền từ bỏ, sẽ không mất gì cả. Nhưng nếu ai có thể thông qua được, sẽ nhận thêm 5000 linh trị.
Lão nhân tóc trắng cười sang sảng.
- 5000 linh trị?
Đám người có ấn ký dưới cấp 7 tỏ vẻ ngưỡng mộ không ngớt.
- Không biết là khảo nghiệm gì?
Một gã có ấn ký cấp 7 nóng lòng hỏi.
- Một hồi khiêu chiến mà thôi. Chẳng qua, đối thủ của các ngươi chính là học trưởng trong linh viện.
Lão nhân tóc trắng mỉm cười.
- Học trưởng?
Khóe mắt mọi người giật giật, cảm thấy có điều chẳng lành.
Lão nhân tóc trắng vung tay lên, hơn mười cột sáng hiện ra. Ánh sáng tan đi, để lộ mười bóng người từ hư không bước ra.
Cả mười người đều là thanh niên, vừa hiện thân liền đưa mắt khinh khỉnh nhìn đám thiếu niên ngây ngô trong đại điện.
- Úi da, người còn nhiều thế a, xem ra Bắc Thương linh viện năm nay sẽ náo nhiệt thêm nhiều đó nha.
Một gã thanh niên tóc đỏ cười tủm tỉm nhìn xuống phía dưới.
- Đợi hơn nửa ngày mới gọi chúng ta qua đây, hiệu suất làm việc của Bạch lão không được rồi a.
Một tên thanh niên ốm o nhìn lão nhân tóc trắng cười nói.
- Bắc Thương giới này mới vừa triệu hoán ra Bắc Thương điện, tốc độ có hơi chậm, thua kém ba tòa Bắc Thương giới kia một chút...
Một thanh niên khôi ngô cất giọng ù ù.
- Nghe nói ba tòa Bắc Thương giới kia có mấy tên lợi hại đều qua cửa cuối cùng hết rồi. Nhưng bên này chúng ta có An tỷ tọa trấn, có lẽ không bị đột phá đâu nhỉ?
Một người cười nói, nhìn về cột sáng chính giữa, nơi có một cô gái mặc trang phục đỏ chói, lạnh lùng, mang vẻ hung dữ, dung mạo tuyệt sắc, khiến người ta không dám nhìn lâu.
- Câm hết đi!
Cô gái nọ đảo mắt qua đám học trưởng, khẽ quát, đám người kia lập tức ngậm miệng, không dám náo loạn nữa.
Vô số người trong đại điện nhìn đám thanh niên sau lưng lão nhân tóc trắng, ánh mắt nghiêm trọng. Bọn họ cảm nhận rõ ràng luồng linh lực cường đại bộc phát từ những người kia, thực lực có lẽ đã xấp xỉ Dung Thiên cảnh.
Mà cô gái mặc trang phục đỏ ở chính giữa... có vẻ còn đáng sợ hơn...
Mục Trần cũng kinh ngạc trước sự xuất hiện của bọn họ, thần sắc càng thêm nghiêm túc, vì hắn nhận thấy cô gái ở chính giữa kia chân chính là cường giả Dung Thiên cảnh.
Trình độ ngang hàng với Liễu Kinh Sơn!
- An Nhiên, ngươi nói về khiêu chiến tiếp theo đi.
Lão nhân tóc trắng vẫy tay gọi cô gái kia.
- Vâng.
Cô gái tên An Nhiên khẽ gật đầu, đôi mắt lạnh lùng nhìn mọi người, đôi môi hé mở, thản nhiên cất tiếng:
- Các tân sinh, ta đại diện cho các học trưởng khóa trên của Bắc Thương linh viện hoan nghênh các ngươi. Bất quá, gia cảnh, thế lực của các ngươi ra sao không quan trọng, một khi đã gia nhập Bắc Thương linh viện, tốt nhất nên thành thật an phận. Ở đây, thực lực vi tôn. Kẻ không có bản lĩnh, chỉ dựa vào thế lực sau lưng thì chẳng ai giúp được đâu.
- Khiêu chiến cuối cùng này, phàm là những ai có ấn ký cấp 7 đều có tư cách tham gia. Dĩ nhiên, các ngươi cũng có thể bỏ cuộc.
- Phần thưởng khiêu chiến, Bạch lão cũng đã nói rõ. Những người bên cạnh ta không tính là xuất sắc trong Bắc Thương linh viện, tài năng tạm thời chỉ xếp vào 50 hạng đầu Thần Phách bảng của linh viện. Nhưng đối với các ngươi, đó cũng là một phiền toái không nhỏ.
- Thần Phách bảng là cái gì?
Có người tò mò hỏi.
- Là bảng xếp hạng thấp nhất của Bắc Thương linh viện.
An Nhiên cười lạnh.
Không ít người cứng lưỡi, nửa bước tiến vào Dung Thiên cảnh, vậy mà chỉ được xếp hạng ở bảng thấp nhất của Bắc Thương linh viện?
- Này, An tỷ! Xin ngươi để cho chúng ta chút mặt mũi với đám tân sinh đi chứ... Thần Phách bảng đâu có kém cỏi đến vậy, 10 hạng đầu cũng rất lợi hại mà.
Đám thanh niên sau lưng đỏ mặt, nhịn không được lên tiếng than thở.
- Một đám ngu xuẩn không dám thăng cấp khỏi Thần Phách bảng, lợi hại lắm sao?
An Nhiên lạnh lùng quét mắt nhìn qua, đám người liền rụt cổ cúi đầu, không dám ý kiến.
- Các ngươi hẳn đã biết về khảo nghiệm của Bắc Thương giới. Tổng cộng có bốn địa điểm, mà chỗ các ngươi triệu hoán Bắc Thương điện chậm nhất, có lẽ cũng cho thấy các ngươi kém cỏi nhất.
An Nhiên lại nhìn xuống đám thiếu niên ở dưới.
- Ai nói vậy? Chúng ta đã sớm có thể xuất hiện ấn ký cấp 9, chẳng qua là có tình huống ngoài ý muốn mà thôi.
Chu Linh bất bình cất tiếng. Xem ra, hắn vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện Lạc Li vội vàng đi cứu Mục Trần, nếu không bọn họ có lẽ là những người sớm nhất mở cửa Bắc Thương điện.
- Tân sinh, không cần phải giải thích với ta, ta chỉ cần biết kết quả! Nếu muốn chứng minh không phải là kẻ yếu nhất, thì dùng thực lực thay cho cái miệng đi!
An Nhiên cười khẩy.
Chu Linh bĩu môi, không tranh cãi với nàng ta, thực lực của nữ nhân này mạnh hơn hắn không ít.
- Ba tòa Bắc Thương giới kia đều đã vượt qua cửa khiêu chiến cuối cùng. Thậm chí còn có những vĩ nhân đạt được thành tích tốt nhất, đánh bại cả người mạnh nhất trong đám lão sinh.
Trong đại điện, không ít người biến sắc. Nếu xét theo thực lực của cô gái mặc trang phục đỏ này, nghĩa là người mạnh nhất trong ba tòa Bắc Thương giới kia cũng có thực lực Dung Thiên cảnh? Vậy mà vẫn bị đánh bại?
- Họ là những ai?
Viêm vương Viêm Lăng hỏi, hắn cũng là người tâm cao khí ngạo, tự nhiên muốn biết ai có thể ưu tú hơn hắn.
An Nhiên nhìn hắn, cộc lốc đáp:
- Băng Thanh, Mộc Khuê và Dương Hoằng.
Ba cái tên vừa được xướng lên, đại điện lại một phen xôn xao, nhất là đám người xuất thân từ Linh Lộ. Ngoại trừ cái tên đầu tiên, hai người còn lại đều là cường giả hàng đầu. Dù đều được đánh giá cấp Vương, nhưng hai người đó đều xếp hạng cao.
- Dương Hoằng...
Mục Trần nheo mắt. Tên kia tiến bộ nhanh thật.
- Được rồi, cũng nên đến lượt các ngươi.
An Nhiên hờ hững nói:
- Nếu muốn cho ta thấy các ngươi không phải là kẻ kém cỏi nhất, vậy thì hãy thể hiện bản lĩnh đi. Nam nhi chỉ biết nói mồm thì càng khiến ta thêm ghét.
Nghe nàng nói, mọi người bất giác tức khí, nghiến răng. Nhất là mấy nam tử đang muốn kéo nàng xuống đất, hung hăng vỗ vào cái mông nẩy nở tròn lẳng khiêu khích của nàng, chắc chắn sẽ rất khoái cảm.
Bất quá, ý tưởng này bọn hắn cũng chỉ dám giữ trong lòng, không dám thể hiện ra. An Nhiên có thể được xem là lão sinh mạnh nhất trấn giữ cửa ải này, đám tân sinh bên này nên khiêm tốn một chút thì hơn.
- Bây giờ, tất cả những ai đủ tư cách khiêu chiến đều có thể chọn từ bỏ. Nếu ai từ bỏ, hãy lùi lại sau một trượng.
Trong đại điện, mọi người xôn xao nhìn về phía đám người đủ tư cách. Bất chợt, vài tên có ấn ký cấp 7 khổ não cười xấu hổ rồi lùi lại. Mấy tên lão sinh kia đều đã bước một chân vào Dung Thiên cảnh, thực lực như thế, sao họ có thể thắng được?
- Xem ra ta cũng phải rút lui thôi.
Diệp Khinh Linh bất đắc dĩ mỉm cười. Nàng chỉ mới là Thần Phách cảnh sơ kỳ, tham gia khiêu chiến này hiển nhiên là không thể.
- Mục Trần, Lạc Li, hai người cố lên, đánh bại cô ta, cho cô ta thấy sự lợi hại của tân sinh chúng ta.
Diệp Khinh Linh cười nói, dường như khiêu chiến cấp độ như An Nhiên này, chỉ có Lạc Li là có khả năng, còn Mục Trần thì hơi kém hơn một chút.
Trong đại điện nhanh chóng xuất hiện những khoảng trống, rất nhiều người lùi lại phía sau. Cuối cùng, chỉ còn khoảng mười người đứng lại.
- Chọn đối thủ đi, sẽ rút thăm để quyết định. Sau khi rút được thăm, các ngươi vẫn có quyền từ bỏ.
An Nhiên vung tay lên, mười đạo hào quang bay ra.
Mọi người nhìn thấy liền đưa tay ra, hút lấy hào quang. Khi đạo hào quang đó vừa chạm đến tay họ, thì lại cấp tốc bay ngược về phía đám lão sinh.
Mục Trần cũng bắt được một đạo hào quang, nắm tay lại. Hào quang vỡ nát, hóa thành chùm sáng đỏ bắn ngược ra.
Mục Trần nhìn theo luồng hồng quang, rồi hai mắt sửng sốt. Mà không chỉ hắn, hầu như toàn bộ tân sinh ở đây cũng ngạc nhiên chẳng kém.
Bởi vì hào quang trong tay hắn bắn tới, rồi bao phủ lấy khuôn mặt cười nhạt lạnh băng của An Nhiên.