Chương 146: Vạn vật như cờ

Tiếng chuông vang lên, mang ý nghĩa Thiền Tử cùng Hòa quốc côngcác đại nhân vật đã tới Kỳ Bàn sơn.

Hòa quốc công đi tới cột đỉnh núi,nhìn về phía sơn lâm xanh thẳm phía dưới,tựa hồ có chút tâm tư.

Hắn là người chủ trì Mai Hội,dù có mọi loại tâm tư cũng không có chỗ xin giúp đỡ,bởi vì Thiền Tử căn bản không lộ diện.

Thiền Tử nghỉ ngơi tại Tam Thanh quan ở lưng chừng núi.Phật tông đại đức nghỉ ngơi trong đạo quán,chuyện này thấy thế nào cũng có chút quái,nhưng Hòa quốc công biết Thiền Tử căn bản không quan tâm những điều này,đương nhiên sẽ không nhiều lời.

Hòa quốc công nhìn hoàng cung phương xa một chút,nói với quan viên đứng bên cạnh:"Vậy thì bắt đầu đi."

Tiếng chuông vang lên lần nữa,Mai Hội cờ chiến chính thức kéo màn.

Trong Thanh Sơn không biết bao nhiêu vị người tu đạo bắt đầu di động,hướng về đình đã sớm chọn đi đến.Từ đỉnh núi Hòa quốc công nhìn xuống,tựa như quân cờ di động trên bàn cờ,tự nhiên sinh ra cảm giác hành quân sa trường.

Mặc kệ là người tu đạo đứng tại chỗ hay đang hành tẩu,đều như cũ chú ý mấy chỗ động tĩnh.Người được quan tâm nhất đương nhiên là Đồng Nhan,mọi người rất muốn biết hắn sẽ chọn ai làm đối thủ thứ nhất.Hay là, hắn sẽ giống như mấy lần Mai Hội trướctùy ý chọn một đình trống chờ người khác khiêu chiến?

Động tĩnh của Hà Triêm, Tước Nương, Cốc Nguyên Nguyên, Thượng Cựu Lâucác cao thủ cũng được chú ý,còn có rất nhiều ánh mắt rơi vào Tỉnh Cửuở bên dòng suối kia.

Đồng Nhan một mình đứng ở bờ sườn núi,nhìn mây trôi qua trước núi, vẫn không động.Hà Triêm còn cùng tiểu cô nươngdu ngoạn cá nướng uống rượu trên dòng suối nhỏ.

Tước Nương, Thượng Cựu Lâu cùng Cốc Nguyên Nguyên động,không chút nào ngoài ý muốn đi vào đìnhmà chính mình đã lựa chọn kỹ càng.Nhìn thấy cảnh này, một số người tu đạo sắc mặt khẽ biến.

Nếu như đến cuối cùng bọn hắn vẫn không thể tuyển định Kỳ Đình,sẽ bị chủ trì phương phân phối vào đình trống.Có thể suy ra, đình của Tước Nương ba ngườikhẳng định sẽ luôn trống không.Không ai muốn gặp cường địch như vậy ngay vòng đầu tiên Mai Hội.

Cờ là nhã sự, như chạy đuổi trong núi,nào sẽ lộ ra quá thiếu lễ,nhưng tốc độ đi lại của những người tu đạo kiarõ ràng đã tăng tốc.Bọn hắn hướng đến các đình khác.

Không có quá nhiều thời gian,đa số người tu đạo tham gia cờ chiến đã ngồi vào trong đình.Có người chú ý tới Tỉnh Cửu thế mà còn ngồi ở đồng cỏ bên dòng suối.

"Đây là đang bắt chước Đồng Nhan công tử?"Có người tu đạo chế giễu nói:"Thực sự buồn cười."Có người nói: "Hà Triêm cũng không chọn đình mà."Người tu đạo kia cười lạnh nói:"Hà Triêm là ai? Hắn là ai?". . .. . .

Có chút trong đình cờ chiến đã bắt đầu.Ngoài đình có người chuyên trách ghi chép kỳ phổ,danh nghĩa là bảo tồn tư liệu,trên thực tế ai cũng biết những kỳ phổ nàysẽ không ngừng đưa xuống núi—— hôm nay trong Triều Ca thànhkhông biết bao nhiêu vương công quý tộc đang chờ những kỳ phổ này,nguyện ý bỏ ra giá cực lớn,triều đình nếu không ngăn cản,từ đó kiếm chút kinh phí cũng tốt.

Còn có rất nhiều trong đình chỉ ngồi một vị người tu đạo.Có người mặt không biểu cảm,có người thì thầm nói một mình,hy vọng Đồng Nhan đừng tới bên này.

Hà Triêm đi trở về,tay xách bầu rượu đứng bên cạnh Tỉnh Cửu,hỏi: "Có cần phải tới?"Tỉnh Cửu nói: "Ta không uống rượu."Hà Triêm nói: "Nhưng ngươi đánh cờ."Tỉnh Cửu nhìn hắn một cái.Hà Triêm nói: "Muốn thắng Đồng Nhan,trước hết qua cửa ải của ta."Tỉnh Cửu mới hiểu được ý của hắn.

Triệu Tịch Nguyệt cùng Thúy sư tỷ hơi giật mình.Sắt Sắt nhìn miếng cá nướng còn lại trong tay,cảm thấy nên ném xuống đất,lại cảm thấy đáng tiếc.Nàng thật không nếm qua cá nướng ngon như vậy.Ngay cả tài nướng cá, Hà Triêm tựa hồ cũng là thiên hạ đệ nhị.

Rất nhiều người chú ý tới động tĩnh bên này,nghe được Hà Triêm khiêu chiến, rất ngạc nhiên.Bọn hắn lúc này mới biết,thì ra Hà Triêm luôn không chọn Kỳ Đìnhlà vì có ý nghĩ này.Tỉnh Cửu sẽ tiếp nhận sao?. . .. . .

Tỉnh Cửu nói: "Không được, ta đã ước hẹn với người trước đó."Hà Triêm không nghĩ tới mình sẽ bị từ chối,hơi nhíu mày nói: "Ai?"Tỉnh Cửu không tiếp tục trả lời câu hỏi của hắn.Hắn rời khỏi dòng suối nhỏhướng về nơi nào đó đi đến.

Một mảnh xôn xao.Không phải vì hắn từ chối Hà Triêm khiêu chiến,mà là vì . . . Đồng Nhan động!Gần như ngay lúc Tỉnh Cửu cất bước,hắn đã đứng ở bờ sườn núi rất lâu,xoay người lại, hướng về nơi nào đó đi đến.

Vô số ánh mắt di chuyển theo Tỉnh Cửu và Đồng Nhan.Ngay cả những người tu đạo đã bắt đầu đánh cờ kia,đều vô thức ngừng động tác, nhìn về phía bên kia.

Mọi người càng ngày càng chấn kinh,ngay cả Hà Triêm cũng mở miệng.Tỉnh Cửu cùng Đồng Nhan tựa hồđang hướng cùng một nơi đi đến.Mỗi người hành tẩu đều lưu lại một đạo tuyến trong thiên địa,chỉ cần không song song,kiểu gì cũng sẽ gặp nhau.

Nơi bọn hắn sẽ gặp nhau,không tại vách đá, không tại bên dòng suối,mà tại bên cạnh mai.Nơi đó rất yên tĩnh,mọc lên mấy chục bụi dị chủng dã mai,che đậy một tòa thấp đình ở giữa,nếu không chú ý, rất khó phát hiện.. . .. . .

Hà Triêm minh bạch.Tất cả mọi người trên núi cũng dần dần minh bạch.Ván cờ được quan tâm nhất trong Mai Hội năm nay,đương nhiên chính là Tỉnh Cửu đối chiến Đồng Nhan.Ván cờ này theo một ý nghĩa nào đóđại diện cho cuộc tranh đấu giữa Thanh Sơn tông và Trung Châu phái,là một lần so tài nữa giữa các lãnh tụ tu đạo chính tông.Hoàng đế bệ hạ đột nhiên quyết định quan sát cờ chiến,chắc là muốn xem ván cờ này.

Trong mắt nhiều người,Tỉnh Cửu muốn gặp Đồng Nhan,ít nhất cần thắng mấy trận trước,mấy ngày sau mới có thể gặp Đồng Nhan.Nếu như hắn có thực lực này hoặc vận khí.Ai có thể nghĩ tới,hôm nay cờ chiến vừa mới bắt đầu,bọn hắn liền sẽ gặp nhau.Điều này dĩ nhiên không phải ngẫu nhiên.Thì ra từ đầu đến giờ,bọn hắn chưa từng nghĩ tới muốn đi các đình khác.Bọn hắn muốn đánh chính là ván cờ đầu tiên.. . .. . .

Hòa quốc công đứng trên đỉnh núi,nhìn hình ảnh phía dưới, rất im lặng,phất tay nói: "Nhanh chóng thông báo trong cung."Nếu hoàng đế bệ hạ không nhìn thấy ván cờ này,mình có thể không rơi vào tình cảnh tốt đẹp.. . .. . .

Nam Vong cùng các đệ tử Thanh Sơn hướng Tây Sơn Cư đi ra ngoài.Trên mặt nhiều đệ tử còn lưu lại sự kinh ngạcsau khi nghe được tin tức.. . .. . .

Thiền Tử thu hồi ánh mắt nhìn tượng đất trong đạo quán,nhìn vị đạo sĩ đến báo tin hỏi: "Ai tiên cơ?"Vị đạo sĩ kia nói:"Lúc ta rời đi, đang đoán trước.". . .. . .

Thanh phong xuyên qua bụi dã mai tiến vào trong đình,không có hương khí, lại thêm chút thanh lãnh.Đồng Nhan nói: "Ngươi có thể minh bạch ý của ta, coi như thông minh."Tỉnh Cửu nói: "Như vậy bớt việc."Đồng Nhan nắm mấy quân cờ chuyển qua trên bàn cờ, không buông ra.Tỉnh Cửu biết đây là đoán trước.Ánh mắt hắn rơi vào tay Đồng Nhan.

Vô số ánh mắt đồng thời rơi vào tay Đồng Nhan.Triệu Tịch Nguyệt lại đang nhìn Tỉnh Cửu.Nàng lần nữa nhớ lại câu hắn từng nói.Mặt trời ở chỗ này, làm sao có thể không đi xem?Nhưng ánh sáng mặt trời chân chính vạn trượng,không gì sánh bằng chói mắt, ai có thể thật nhìn thấy?. . .. . .(từ Tương Dạ bắt đầu, ta thường dùng ba chữ 'bên cạnh mai',vì rất thích bài hát đó của Vương Lực Hoành.Ngoài ra, Đại Đạo Triều Thiên thật sự là quyển sáchta tự mình xóa nhiều nhất, vừa viết vừa xóa,không biết xóa bao nhiêu câu, không phải tự khen khoang,mà là lại nghĩ tới trước kia ta viết nên dài dòng như thế nào,tiếp đó lại nghĩ tới năm nay đại tu Khánh Dư Niênsẽ là công việc gian khổ như thế nào.)

Đề xuất Huyền Huyễn: Tuyệt Thế Đường Môn (Dịch)
BÌNH LUẬN