Chương 312: Nghe bát, chơi mèo, tuyên quan
Thời điểm chợt ấm chợt lạnh đã qua, ý xuân đã rất sung túc, vừa vặn để điều dưỡng.
Trong khoảng thời gian này, đừng nói là nha môn triều đình, quan tư trường học, ngay cả sinh ý rạp hát cũng kém rất nhiều.
Lộc quốc công nổi tiếng lười biếng chẳng hiểu sao bỗng nhiên trở nên cần cù, dù vẫn không làm chính sự gì, chỉ ngồi trong ghế uống trà, nhưng liên tục mấy chục ngày không xin nghỉ bệnh khiến đồng liêu trong triều cùng thuộc hạ Thái Thường tự ngạc nhiên vô cùng.
Lúc này nhìn ông dưới ánh xuân đi ra nha môn, quan viên và thuộc hạ Thái Thường tự mới nhận ra mọi thứ đã trở lại bình thường.
Lộc quốc công phất tay cho đám quan chức tiễn đưa tản đi, nhìn Tỉnh Thương đứng lẫn trong đám đông phía ngoài không mấy chú ý, suy nghĩ một chút vẫn không để hắn lên trước nói chuyện.
Sau khi lên xe, ông lấy từ trong ngăn kéo ra một khối tinh thạch nắm trong tay, mượn linh khí khôi phục tinh thần, đồng thời bình tĩnh tâm tình, sau đó hỏi:"Xác nhận vỡ?"
Quản sự phủ quốc công đang ở ngoài xe, đương nhiên không phải đối tượng câu hỏi của ông.
Lộc quốc công hỏi người ngồi trong xe là một vị mù lòa.
Vị mù lòa kia tóc hoa râm, quần áo mộc mạc, đã già nua nhưng vẫn rất có tinh thần.
Lão nhân là thân binh của Lộc quốc công năm đó tòng quân ở phương Bắc, sau khi bị thương được quốc công đưa vào phủ, giao cho công việc tẻ nhạt nhưng vô cùng trọng yếu này.
"Thuộc hạ nghe rõ ràng, vỡ là chén Thanh Hoa."
Lộc quốc công đương nhiên sẽ không để người ở lâu trong phòng kia, lại phải lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng, lão tốt mù này liền trở thành lựa chọn tốt nhất.
Trong phủ quốc công, chức vụ bề ngoài của vị lão tốt này là phụ trách nuôi chim, ở rất gần nội viện, ai cũng không biết nhiệm vụ thật sự của ông lại là nghe bát.
...
...
Lộc quốc công đi qua địa đạo vào Tỉnh trạch, ngẩng đầu liền thấy Cố Thanh phong trần mệt mỏi.
Thân là kiếm tu mà lại mang lại cảm giác phong trần mệt mỏi, có thể suy ra hắn tới rất gấp.
Lộc quốc công lại có chút không vừa ý, nói:"Cái này đã bao nhiêu ngày rồi?"
Rất rõ ràng, ông chê Cố Thanh tới quá muộn.
Cố Thanh cũng bất đắc dĩ, hắn không phải sư trưởng đời thứ hai như Triệu Tịch Nguyệt và Tỉnh Cửu, muốn rời khỏi Thanh Sơn nhất định phải xin phép, sau đó được phê chuẩn.
Mặc dù Thanh Sơn đối với loại chuyện này không kiểm tra nghiêm ngặt, hắn cũng có thể lén lút rời đi như Đoàn Liên Điền phong Thượng Đức, Giản Nhược Sơn phong Lưỡng Vong, nhưng đích đến của hắn lần này là Triều Ca thành, Tỉnh Cửu trong thư mơ hồ nhắc đến chuyến đi này có thể sẽ ở trong cung, vậy làm sao giấu được người?
Phong Thần Mạt dù cô độc thế nào, quá trình này dù sao vẫn phải đi một chút, nếu không sẽ显得 quá không tôn trọng các phong khác.
Không ngờ, các sư trưởng các phong trước đây không quan tâm chuyện này lần này lại hết sức chú ý, việc có đồng ý cho Cố Thanh đi Triều Ca thành hay không đã gây ra một cuộc tranh chấp rất kịch liệt. Cho đến đêm nào Triệu Tịch Nguyệt từ động phủ bế quan đi ra nghỉ ngơi, nghe biết chuyện này liền cho Nguyên Khúc đi một chuyến, ngày thứ hai Cố Thanh mới nhận được cho phép.
Cứ như vậy thời gian bị chậm trễ rất nhiều, đợi hắn vào Triều Ca thành, nơi này đã đổ mấy trận mưa xuân.
Cố Thanh giải thích nguyên nhân, liền hỏi Lộc quốc công về mục đích thật sự của chuyến đi này.
Tỉnh Cửu trong thư mơ hồ nhắc vài câu, hắn đoán được một chút, chỉ là không cách nào xác định.
Nghe Lộc quốc công nói xong, Cố Thanh suy nghĩ một lát, hỏi:"Ban đêm có thể vào cung không?"
Hắn cảm thấy sự lo lắng và cấp bách của Lộc quốc công.
Lúc này ngày xuân đã ngã, cây hải đường trong viện rơi cánh hoa, bị ánh mộ chiếu rọi như vô số đóa lửa.
Lộc quốc công nghĩ nghĩ nói:"Ngươi trước nghỉ ngơi thật tốt, không vội một đêm này."
Ông quả thật có chút lo lắng, bởi vì cuộc tranh chấp của Thanh Sơn tông, cho thấy đối với chuyện của Thần Mạt phong, ý kiến nội bộ Thanh Sơn không thống nhất.
Nếu cuối cùng Thanh Sơn tông chọn không đếm xỉa đến, Tỉnh Cửu an bài nên thực hiện thế nào?
Còn việc Tỉnh Cửu lúc này làm gì trong Trấn Ma Ngục, có gặp nguy hiểm gì không, Lộc quốc công càng không dám nghĩ tới.
Ngày thứ hai Tỉnh Cửu vào Trấn Ma Ngục, Lộc quốc công đã tìm cách xác nhận hắn đã thoát khỏi tù thất, vậy hiện tại hắn đi đâu?
...
...
Ánh sao chiếu vào cửa sổ.
Cố Thanh khoanh chân ngồi dưới đất, nhắm mắt tĩnh tu, lại nhất thời lo lắng an nguy của sư phụ, nhất thời nghĩ đến chuyện sau khi vào cung ngày mai, đạo tâm khó tĩnh.
Hắn đứng dậy, đi đến bên cạnh bàn, nhìn về phía cuộn ván cờ, nhưng lại thấy sao cũng không hiểu, đành đi đến trước cửa sổ nhìn bóng đêm.
Trong bóng đêm không biết nơi nào truyền đến một tiếng mèo kêu.
Tiếng mèo kêu không thê lương, cũng không khó nghe, hẳn không phải đang phát xuân.
Một con mèo trắng giống quỷ xuất hiện trên bệ cửa sổ.
Cố Thanh có chút giật mình, vội vàng hành lễ:"Gặp qua Bạch Quỷ đại nhân."
A Đại thế mà không theo sư phụ rời đi, điều này hơi nằm ngoài dự liệu của hắn, cũng khiến hắn càng lo lắng hơn.
Mèo trắng ngẩng đầu lãnh ngạo nhìn hắn một cái, biểu thị có mình trông chừng, sợ gì chứ?
Làm sao nó biết Cố Thanh không rõ Tỉnh Cửu đi làm gì, chính vì nghĩ đến lần xuất hành này của Tỉnh Cửu thế mà lại chuyên môn mang theo nó mới hơi bất an.
Cố Thanh đưa mắt nhìn mèo trắng rời đi.
Sống chung trên phong Thần Mạt lâu rồi, hắn đương nhiên không còn sợ con mèo này như ban đầu, nhưng lễ nghi cần có tuyệt đối sẽ không thiếu.
Mèo trắng biến mất ở hậu viên Tỉnh trạch, hắn chuẩn bị quay người, lại thấy cháu trai sư phụ lén lút chạy tới dưới tường viện, không khỏi hơi nghi hoặc.
Bé trai đó tên là Tỉnh Lê.
Có lẽ Tỉnh Cửu không biết, nhưng Cố Thanh biết, bởi vì tất cả mọi chuyện của sư phụ hắn đều phải giúp quản lý tốt, bao gồm cả người thân ở thế gian.
Hắn nghĩ nghĩ, đi theo.
Đi vào hậu viên Tỉnh trạch, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn hơi giật mình.
Tỉnh Lê đang tìm kiếm thứ gì đó trong vườn, khẽ gọi:"Meo meo, meo meo, ngươi ở đâu?"
Một con mèo trắng từ từ đi ra từ bụi cỏ, nhìn hắn với vẻ chán ghét.
Con mèo trắng này đương nhiên chính là con mèo trắng kia.
Tỉnh Lê thấy nó xuất hiện, vui vẻ sắp nhảy dựng lên, nói:"Ta còn tưởng ngươi đi rồi."
Mèo trắng rất qua loa kêu meo một tiếng, biểu thị lão tử tạm thời còn chưa đi.
Tỉnh Lê tiến lên, cẩn thận từng li từng tí đưa tay sờ sờ đầu mèo trắng, nói:"Chúng ta chơi đi..."
Nghe câu này, mắt mèo trắng sáng rực lên, duỗi móng phải đào từ trong đống cỏ dại ra một bộ quân bài, đẩy đến trước mặt Tỉnh Lê.
Bỗng nhiên nó nghĩ đến gì đó, quay người nhìn về phía bóng tối nào đó ở hậu viên, ánh mắt sắc bén như kiếm.
Cố Thanh đang trong lúc khiếp sợ, đã tỉnh hồn lại, vội vàng nhìn lên trời biểu thị mình không thấy gì cả, sau đó thu thần tĩnh khí, lặng lẽ không một tiếng động rời đi.
...
...
Sáng sớm ngày thứ hai, Cố Thanh cùng Lộc quốc công cùng nhau vào cung.
Ý tứ của Tỉnh Cửu rất rõ ràng, bọn họ đương nhiên không cần giấu người, thậm chí cố ý xuất hiện trước đại triều hội.
Bóng dáng Lộc quốc công và Cố Thanh đã lọt vào mắt tất cả vương công đại thần.
Tin tức tiên sư Thanh Sơn vào cung lập tức truyền khắp toàn bộ Triều Ca thành.
Tiếp theo lại có tin tức mới, vị tiên sư kia sẽ trở thành tiên sinh của Nhị hoàng tử.
Lai lịch thân phận của Cố Thanh cũng rất nhanh được làm rõ.
Có người thấy không ổn, vì Cố Thanh chỉ là đệ tử đời ba của Thanh Sơn, đến làm tiên sinh cho hoàng tử dường như thân phận không đủ; có người lại thấy rất phù hợp, vì dù sao hắn cũng là truyền nhân trực hệ của Cảnh Dương chân nhân; nhiều người hơn thì đang quan tâm, Thanh Sơn tông xưa nay không để ý chuyện quốc triều... Đây là muốn làm gì?
Đề xuất Voz: Cách chinh phục gái hơn tuổi