Chương 11: Một trận cược
Chương 10: Một trận cược
"Chu sư đệ chiêu Ngự Vật chi thuật này dùng rất hay a!"
Chu Thanh Việt lấy linh khí nhiếp lá khô đánh vào đầu Phương Nguyên, lá khô nhẹ nhàng tự nhiên không tổn thương được người.
Bất quá đệ tử bên cạnh thấy vậy lập tức vang lên không ít tiếng khen hay. Chu Thanh Việt cũng nhìn quanh hai bên, bộ dáng rất đắc ý.
Đây là một trong những thuật pháp chỉ có thể tu hành sau khi đạt Luyện Khí tầng một đại viên mãn: lăng không nhiếp vật, vận chuyển tùy tâm. Mặc dù hắn chỉ có thể nhiếp lấy lá khô nhẹ nhàng, cũng không tổn thương được người, nhưng qua chiêu này đã triển lộ tạo nghệ Ngự Vật chi thuật không tầm thường của Chu Thanh Việt.
Chính hắn cũng cảm thấy đây thật sự là lần thi triển tốt nhất của mình trong thời gian gần đây.
Nhất là lá khô đập trúng đầu Phương Nguyên ngay trước mặt Tiểu Kiều sư muội càng làm hắn tâm hoa nộ phóng, vẻ đắc ý lộ rõ trên mặt.
Mấy vị tiên môn đệ tử khác gọi một tiếng tốt cũng là tán thưởng từ đáy lòng, chỉ có Tiểu Kiều sư muội kia khẽ chau mày.
Lá khô đánh vào trên đầu, Phương Nguyên đang muốn rời đi bỗng nhiên dừng lại, nắm đấm chậm rãi nắm chặt.
Hắn trầm mặc mấy tức, sau đó chậm rãi xoay người lại.
Chu Thanh Việt tựa như không nhìn ra sự tức giận trong lòng Phương Nguyên, hài hước cười nói: "Phương sư huynh, chiêu Ngự Vật chi thuật này còn lọt mắt xanh chứ?"
Phương Nguyên mặt không biểu tình, thản nhiên nói: "Thanh Dương tông sơ giai Luyện Khí pháp giảng: trong vòng ba trượng, nhiếp lấy lá khô, linh động bay múa, vận chuyển tùy tâm. Nhưng chiêu pháp thuật này của ngươi lực đạo tán mà không ngưng, lá khô vừa đi tức thì, không biến hóa nữa, chỉ có thể coi là tầm thường!"
Lời nói này của hắn mười phần nghiêm túc, những tiên môn đệ tử khác nghe vậy đều khẽ giật mình, lập tức nhịn không được cười lên.
"Chỉ bằng ngươi cũng có tư cách chỉ điểm ta?"
Sắc mặt Chu Thanh Việt trở nên có chút khó coi. Hắn vừa rồi bất quá trêu chọc hỏi một câu, nào có ý định hỏi thăm Phương Nguyên thật, nhưng không ngờ tên này thế mà thật sự án lấy nội dung Luyện Khí tâm pháp phê bình mình một trận. Điều này làm hắn nhớ tới cảnh tên hàn môn đệ tử này cao cao tại thượng tại Tiên Tử đường Thái Nhạc thành khiến bọn hắn ảm đạm phai mờ, trong lòng lập tức khó chịu.
"Ngươi vừa rồi cũng đã nói, ta là đứng đầu Tiên Bảng, ngươi chỉ là Tiên Bảng áp đuôi, ta đương nhiên có tư cách chỉ điểm ngươi!"
Phương Nguyên nhàn nhạt mở miệng, thần sắc lộ ra mười phần nghiêm túc.
"Ha ha, vị cựu đứng đầu Tiên Bảng này khẩu khí cũng thực không nhỏ!"
"Thanh Dương tông lập phái mấy ngàn năm, tạp dịch đệ tử muốn chỉ điểm tiên môn đệ tử, đây chắc là lần đầu tiên a?"
"Bất quá hắn vừa rồi lời bình Chu sư đệ mấy câu kia cũng không tệ. . ."
Một đám tiên môn đệ tử đều cười trộm, ánh mắt di chuyển nhìn Phương Nguyên.
"Ai, Phương sư đệ, đi thôi đi thôi, trong Tàng Kinh điện còn công việc chưa làm xong. . ."
Tôn quản sự có chút nhìn không được, ý đồ khuyên Phương Nguyên rời đi, không cần lưu tại nơi này chịu nhục.
"Không sai biệt lắm, chúng ta đi thôi!"
Vị Tiểu Kiều sư muội kia cũng ánh mắt phức tạp nhìn Phương Nguyên một cái, nhàn nhạt nói với những tiên môn đệ tử khác.
Chu Thanh Việt có thể nghe ra sự đồng tình của Tiểu Kiều sư muội dành cho Phương Nguyên, nhưng loại đồng tình này càng làm hắn khó chịu, cố ý nhìn Phương Nguyên với bộ dáng tiếc hận nói: "Ai, ta cũng muốn ôn lại tuế nguyệt được Phương sư huynh kiên nhẫn dạy bảo, chỉ tiếc nha, bây giờ chúng ta một kẻ tiên môn đệ tử, một tên tạp dịch, thân phận cách xa, tu vi xa dần, sợ là ta không đợi được ngày này. . ."
"Vì cái gì?"
Phương Nguyên bình tĩnh nói: "Tạp dịch đệ tử cũng có thể tu hành, chẳng lẽ tư chất ngươi còn mạnh hơn ta sao?"
"Ta. . ."
Chu Thanh Việt thật muốn nhận bừa một tiếng, nhưng lời này bây giờ không nói ra được.
Người ta là đứng đầu Tiên Bảng, hắn chỉ là có tên trên Tiểu Ất Bảng, da mặt dù dày cũng không dám nói tư chất mình mạnh hơn hắn.
Nhưng ngay trước mặt mọi người bị Phương Nguyên giả ngu hỏi vấn đề này khiến mặt mũi hắn không còn chút ánh sáng.
Trong lòng thầm giận, cảm giác muốn đạp hắn dưới chân càng cường liệt!
Chỉ thoáng dừng lại, hắn dứt khoát cười lạnh nói: "Tư chất Phương sư huynh ta đương nhiên không sánh bằng, ha ha, cựu đứng đầu Tiên Bảng ai có thể hơn được ngươi? Chẳng qua hiện nay ta may mắn hơn ngươi một chút, được trời xanh chiếu cố, có sư tôn sư huynh sư muội chỉ điểm tu vi, lại có tiên môn phát tài nguyên phụ trợ. Nếu còn không sánh bằng một tên tạp dịch đệ tử như ngươi, vậy chẳng phải ngu xuẩn như đầu heo?"
Nói xong, hắn khoe khoang tung hứng một hòn đá nhỏ đỏ rực trong tay, cư cao lâm hạ nhìn Phương Nguyên.
"Linh thạch?"
Thấy hòn đá nhỏ màu đỏ kia, ánh mắt một đám tạp dịch đệ tử đều đăm đăm.
Đây chính là tài nguyên tu hành lưu hành nhất trong giới tu hành, hàm lượng linh khí trong một khối linh thạch đủ để hơn mười khỏa đê giai Luyện Khí đan trong tay bọn hắn. Chênh lệch đãi ngộ này đủ khiến bọn hắn hâm mộ đỏ mắt. . .
Thấy linh thạch, bọn hắn cũng nhịn không được có chút đồng tình Phương Nguyên.
Một tạp dịch đệ tử cứ phải cùng tiên môn đệ tử so đo làm gì, người ta mỗi tháng lĩnh một khối linh thạch, ngươi chỉ có hai viên đê giai Luyện Khí đan, chênh lệch này bày ra đó chính là trần trụi tự chuốc nhục nhã, vui lắm sao?
"Tiên môn đệ tử cùng tạp dịch đệ tử chênh lệch quả nhiên lớn. . ."
Phương Nguyên nhìn khối linh thạch cũng hơi ý động, nhìn thoáng qua liền dời mắt, trong lòng sớm có chủ ý, thản nhiên nói: "Nếu là người khác thì ta chỉ là tạp dịch đương nhiên không dám so bì, bất quá nếu là Chu sư đệ ngươi. . ." Hắn bỗng nhiên cười một tiếng: ". . . Ta cảm thấy vẫn sẽ không kém quá xa, dù sao trong mắt ta ngươi vẫn luôn không thông minh hơn heo là bao!"
Oanh!
Người chung quanh nghe lời này biểu cảm đều như gặp ma.
Cái này căn bản là mắng chửi người đi?
Khuôn mặt Chu Thanh Việt trướng phát tím, nắm đấm bóp kêu răng rắc, khóe mắt theo bản năng liếc qua Tiểu Kiều sư muội, thấy nàng cười khanh khách thì trong lòng giận quá, lạnh lùng nói: "Người si nói mộng, ngươi một tạp dịch đệ tử cũng dám xem thường ta?"
Nói lời này hắn bước tới trước một bước, một lời không hợp liền muốn động thủ.
Phương Nguyên không sợ chút nào, thản nhiên nói: "Không phải xem thường ngươi, chỉ muốn hỏi ngươi, nếu tu vi ta vượt qua ngươi thì thế nào?"
"Ha ha ha ha. . ."
Chu Thanh Việt cười lạnh: "Coi như ngươi là cựu đứng đầu thì thế nào? Bất quá chỉ là tạp dịch đệ tử, ta Chu Thanh Việt đường đường tiên môn đệ tử chẳng lẽ còn không sánh bằng ngươi? Nếu thật sự có ngày tu vi ngươi vượt qua ta, ta liền hướng ngươi dập đầu ba cái!"
Những tiên môn đệ tử khác nghe vậy đều âm thầm gật đầu.
Khoảng cách giữa tạp dịch đệ tử và tiên môn đệ tử quá xa, hơn nữa càng ngày càng lớn.
Từ lúc bắt đầu đã chú định tốc độ tu hành song phương không cùng đẳng cấp. Có thể nói tạp dịch đệ tử muốn vượt qua tiên môn đệ tử căn bản là đi bộ đuổi xe, đừng nói đuổi kịp, chênh lệch chỉ có thể càng ngày càng lớn!
Phương Nguyên lại như không hiểu đạo lý này, thản nhiên nói: "Không cần hướng ta dập đầu, đem linh thạch trên tay ngươi cho ta là được!"
Chu Thanh Việt nao nao mới phản ứng lại, nguyên lai tên tạp dịch này đang đỏ mắt tài nguyên tu hành của mình. . .
Hắn hài hước nhìn Phương Nguyên, cười lạnh: "Đừng nói một khối linh thạch này, cho ngươi mười khối thì thế nào?"
Sắc mặt mấy vị tiên môn đệ tử khác cũng trở nên có chút cổ quái.
Trong mắt bọn hắn, tên tạp dịch đệ tử này thật giống như đã bị bức thành điên rồi. . .
Hắn đang hù dọa hay thật sự cho rằng mình có thể so bì tu vi với tiên môn đệ tử?
Ý niệm này còn chưa tan, Phương Nguyên đã thần sắc nhàn nhạt nghiêng đầu nói: "Đây coi như là một trận đánh cược nhỏ giữa ta và Chu sư đệ, không biết các vị sư huynh thấy thế nào, có hứng thú thêm chút tiền đặt cược không?"
Đám tiên môn đệ tử nghe vậy lập tức hai mặt nhìn nhau, đại xuất dự kiến.
Một nam tử áo tím nín cười nói: "Trận cược này thú vị như thế, ta cũng tâm động, theo một khối linh thạch đi. . ."
Một người khác cười nói: "Tất cả mọi người là đồng môn, ta cũng vì Chu sư đệ nâng trận, vừa lĩnh linh thạch, đánh cược a!"
"Ta cũng tới. . ."
"Ha ha, cược một khối linh thạch có gì vui, nếu tên tạp dịch này thật có thể thắng Chu sư đệ, ta cho ngươi mười khối linh thạch!"
Trong lúc nhất thời năm sáu người đều mở miệng. Bọn hắn tự nhiên đều hiểu Phương Nguyên si tâm nói mộng, trận cược này bất quá là chuyện tiếu lâm, lúc này mở miệng cũng là muốn cho Chu Thanh Việt mặt mũi chứ không phải thật muốn cược. Duy có Tiểu Kiều sư muội kia, đến phiên nàng thì không mở miệng, đôi mắt đẹp chỉ nhìn Phương Nguyên từ trên xuống dưới, tựa hồ hứng thú nồng hậu với hắn.
"Ha ha, đa tạ các vị sư huynh sư đệ!"
Chu Thanh Việt mặt mũi sáng sủa, cười ôm quyền, sau đó khẽ nâng cằm nhìn Phương Nguyên cười nói: "Tiền đặt cược ngươi muốn đều có, bất quá ta cũng muốn hỏi Phương sư huynh, ngươi nếu tu vi không đuổi kịp ta thì thế nào?"
Trong lòng hắn đã tính toán, hắn không thèm Luyện Khí đan của tạp dịch đệ tử, chỉ muốn Phương Nguyên dập đầu mấy cái trước mặt mình.
Mà Phương Nguyên lại không theo ý hắn, sắc mặt chậm rãi trở nên nghiêm túc, thản nhiên nói: "Ta chỉ muốn thành thật làm chút việc mình thích, cho nên không thích tranh chấp với người khác. Nhưng mọi thứ đều có giới hạn, ngươi lấn ta quá ác, ta liền không nhịn được!"
Chu Thanh Việt căn bản không nghe Phương Nguyên, cười lạnh nói: "Bớt nói nhiều, ta hỏi ngươi chừng nào thì có thể đuổi kịp tu vi của ta?"
Phương Nguyên bình tĩnh cười một tiếng, đột nhiên hai tay mở ra, thanh khí chấn phát, bình địa nổi lên một cỗ cuồng phong. Lá khô chung quanh đều bị cuốn lại như vòi rồng xoay quanh hắn, sau đó Phương Nguyên nhìn Chu Thanh Việt, nhẹ nhàng cười một tiếng.
"Ngay tại lúc này!"
Nói xong hai tay vạch một cái, đầy trời lá khô "Rầm rầm" bay đi, đổ ập xuống đập vào mặt Chu Thanh Việt. . .
Đề xuất Voz: Phượng Hoàng Trung Đô