Chương 185: Trảm Yêu Trừ Ma Có Vấn Đề Sao?
Chương 184: Trảm Yêu Trừ Ma Có Vấn Đề Sao?
Điều khiến mọi người trong điện không thể tưởng tượng nổi là, hiện tại chính là thịnh điển thu đồ đệ của Thanh Dương tông chủ, trưởng lão cùng chân truyền các đại tiên môn đều tề tựu dự lễ, đủ thấy tầm quan trọng của buổi lễ này, cũng như sự coi trọng của Thanh Dương Tông và tứ đại tiên môn Việt quốc đối với hạt giống tiên Phương Nguyên. Vậy mà vị chân truyền Âm Sơn Tông này lại ngay lúc này chỉ trích Phương Nguyên - người sắp bái nhập môn hạ Thanh Dương tông chủ - đã giết ấu tử của Nam Hoang Yêu Vương?
Điều này khiến trong lòng mọi người, ngoại trừ kinh ngạc, càng nhiều hơn chính là không tin...
Thế tử Nam Hoang Yêu Vương, đó là thân phận gì, bản lĩnh ra sao?
Mà đệ tử Thanh Dương Tông này, biểu hiện dù có kinh dị đến đâu cũng chỉ mới là Luyện Khí cảnh giới, hắn có thể giết được Yêu Vương thế tử sao?
Chênh lệch địa vị cùng thực lực của hai bên quá xa vời!
"Âm Sơn Tông tiểu hữu, ngươi tới Thanh Dương Tông ta dự lễ, tệ tông trên dưới dĩ nhiên lấy lễ tiếp đón. Nhưng ngươi nói chuyện phải chú ý một chút, xằng bậy chỉ trích đệ tử tông ta, chẳng lẽ coi Thanh Dương Tông ta thực sự sợ ngươi, không dám hướng Âm Sơn tông chủ hỏi tội sao?"
Đúng lúc này, từ sâu trong đại điện, một giọng nói lạnh lùng vang lên, chính là Thanh Dương tông chủ Trần Huyền Ngang đứng dậy.
Giờ phút này, sắc mặt ông âm trầm, áp lực vô hình cuồn cuộn tỏa ra.
"Tông chủ bớt giận, hãy nghe ta từ từ nói!"
Đối mặt với cơn giận bị kìm nén của Thanh Dương tông chủ, ngay cả Cam Long Kiếm cũng không dám tỏ ra quá mức hung hăng ngang ngược.
Hắn vội vàng quay người thi lễ một cái, lúc này mới nhẹ nhàng mở miệng: "Chắc hẳn chư vị đều biết, Âm Sơn Tông ta tọa trấn giữa Vân Châu và Cửu U, điều giải mâu thuẫn giữa Vân Châu và Ma Thành đã ngàn năm. Vì giáp ranh Ma Thành nên cũng có chút vãng lai với Yêu tộc. Vị Nam Hoang Yêu Vương này chính là chí giao của sư tôn ta, mà ta cùng các Yêu Soái, Yêu Tướng dưới trướng Yêu Vương cũng có vài phần giao tình, thỉnh thoảng cũng sẽ uống rượu luận đạo..."
"Hừ, ngươi đường đường là chân truyền tiên môn, thế mà lại cùng Yêu Ma uống rượu luận đạo?"
Đám người trong điện nghe xong, không ít kẻ bất bình, trong lòng thầm giận.
Mặc dù hiện nay Tiên Minh ở trên, vì chống cự đại kiếp nên không cho phép các đại tiên môn cùng Yêu Ma gây thêm tranh chấp để tránh hao tổn nội lực, thậm chí còn khuyến khích việc kết giao, cộng thêm nhiều nơi do vị trí xa xôi, lâu ngày không gặp Yêu Ma nên đã quên đi mối thù truyền kiếp, coi việc kết giao là chuyện thường.
Nhưng Vân Châu lại khác. Ngàn năm trước Vân Châu chịu thiệt hại quá lớn, hận Yêu Ma thấu xương tủy, đời đời truyền lại. Có thể nói trong Cửu Châu, nơi hận Yêu Ma nhất chính là Vân Châu. Dù ngàn năm qua ký ức về việc Yêu Ma gõ cửa đã phai nhạt ít nhiều, nhưng hễ nhắc đến Yêu Ma, mọi người vẫn theo bản năng mà phẫn hận không thôi...
Bây giờ nghe tên chân truyền Âm Sơn này mở miệng một tiếng giao tình, hai tiếng bằng hữu với Yêu tộc, đáy lòng bọn họ sao có thể sảng khoái?
Âm Sơn Tông giáp ranh Ma Thành, nói có chút tiếp xúc thì còn hiểu được, nhưng đây là coi Yêu Ma thành chí giao hảo hữu thật sao?
Vị chân truyền Âm Sơn Tông kể lại mọi chuyện hết sức tự nhiên, dứt lời dẫn giải, hắn dừng lại một chút rồi tiếp tục:
"Cũng là nửa năm trước, Nam Hoang Yêu Vương có một vị ái tử, từ nhỏ ngang bướng, được cưng chiều hết mực, thế mà gây ra đại họa, trộm một món bảo bối của Yêu Vương rồi trốn khỏi Nam Hoang Thành. Yêu Vương bất đắc dĩ đành phải phái người dò la, sau đó mới tìm được manh mối, hóa ra hắn trốn vào Vân Châu. Không lâu sau, Yêu Vương phát hiện mệnh đăng của vị ái tử này bỗng nhiên vụt tắt..."
Hắn nói đơn giản, nhưng đám người dưới điện nghe xong lại cảm thấy sống lưng lạnh toát, rùng mình một cái.
Yêu Vương chi tử, thật sự đã chết tại Vân Châu?
Chân truyền Âm Sơn Cam Long Kiếm nhìn phản ứng của mọi người, thản nhiên tiếp tục: "Ái tử bị giết, Yêu Vương tự nhiên giận dữ, lập tức muốn thân chinh đến Vân Châu điều tra. Bất quá được sư tôn ta khuyên can, việc này xảy ra trong địa phận Vân Châu, chư vị Yêu Tướng Yêu Soái không tiện dò la, bởi vậy Nam Hoang Yêu Vương liền cầu đến sư tôn ta. Do ta cùng mấy vị sư huynh đệ xuống núi, lấy danh nghĩa du lịch để ngầm điều tra việc này. Khi rời núi, sư tôn ta từng dặn dò, việc này liên quan đến an nguy Vân Châu, không thể chủ quan..."
"Sau khi ta xuống núi, một đường lần theo tung tích, cuối cùng đến Nam Việt chi địa thì hoàn toàn mất dấu Yêu Vương thế tử. Nếu đoán không sai, nơi Yêu Vương thế tử ngộ hại hẳn là ở đó. Sau đó ta tra xét mấy ngày, rốt cuộc nghe người ta nói từng có đệ tử Thanh Dương Tông trảm yêu trừ ma tại vùng Thái Nhạc Thành. Mà con yêu ma bị bọn hắn chém, tác phong làm việc lại có chút tương tự với vị Yêu Vương thế tử kia. Sau khi tra xét kỹ lưỡng, ta liền dần dần nắm rõ quá trình đại khái của chuyện này..."
Nghe đến đây, không ít người dưới điện trong lòng kinh hoàng, hướng mắt về phía Phương Nguyên.
Chuyện Phương Nguyên từng trảm yêu trừ ma tại Thái Nhạc Thành không phải là bí mật.
Thậm chí đã từng là một truyền kỳ được ca tụng trong giới đệ tử Luyện Khí cảnh của các đại tiên môn!
Phương Nguyên chính thức quật khởi tại tiên môn cũng là từ sau sự kiện đó!
Nếu suy đoán của Cam Long Kiếm là thật, chẳng phải nói con yêu ma Phương Nguyên chém giết lại chính là Yêu Vương thế tử?
Chuyện này, quả thực là...
"Âm Sơn tiểu hữu ăn nói cẩn thận!"
Đúng lúc này, Thái Thạch trưởng lão chưởng quản Giới Luật Đường của Thanh Dương Tông sầm mặt quát: "Đệ tử Thanh Dương Tông ta từ trước đến nay trừ ma vệ đạo, đừng nói vùng Thái Nhạc Thành, ngay cả khắp nơi tại Vân Châu cũng đều có dấu vết đệ tử Thanh Dương ta trảm yêu trừ ma. Yêu ma mất mạng dưới kiếm chúng ta nhiều vô kể, ngươi nếu không có bằng chứng thực tế, dựa vào đâu mà nói Yêu Vương thế tử là do đệ tử tông ta giết?"
Đám người dưới điện nghe xong cũng âm thầm gật đầu.
Nghĩ thầm nếu không có bằng chứng xác thực, Thanh Dương Tông hoàn toàn có thể không nhận chuyện này.
Bất quá, Cam Long Kiếm nghe vậy lại khẽ cười, nói: "Vãn bối không phải kẻ lỗ mãng, tự nhiên không thể chỉ dựa vào vài lời đồn đại mà chỉ trích đệ tử Thanh Dương Tông. Lúc đó ta cũng chỉ là hoài nghi mà thôi, cảm thấy cần lưu tâm vị đệ tử Thanh Dương Tông đã dương danh lập vạn tại chiến dịch Thái Nhạc Thành này. Thoáng dò xét một chút, liền nghe nói vị đệ tử này sau sự kiện trảm yêu đó bỗng nhiên quật khởi, dương danh tại tiên môn, trở thành chân truyền, lại rực rỡ hào quang trong thí luyện Ma Tức Hồ..."
Dứt lời, hắn cười tủm tỉm nhìn về phía Phương Nguyên: "Đến lúc này, ta liền xác định được tám chín phần!"
"Nói hươu nói vượn!"
Xung quanh bỗng có mấy vị chấp sự đồng thời quát lên: "Đệ tử tông ta quật khởi thì liên quan gì đến Yêu Vương thế tử kia?"
Cam Long Kiếm cười lạnh lẽo: "Chư vị hẳn là đã quên, chuyện này không chỉ riêng cái chết của Yêu Vương thế tử, mà còn liên quan đến món bảo bối hắn trộm từ tay Nam Hoang Yêu Vương. Yêu Vương thế tử chết rồi, các ngươi nói xem bảo bối này sẽ rơi vào tay ai?"
Nói xong, hắn nheo mắt, nhàn nhạt nhìn Phương Nguyên, nói khẽ: "Món bảo bối kia ngược lại không đáng giá bao nhiêu, nhưng nếu rơi vào tay đệ tử Luyện Khí cảnh giới thì tác dụng không nhỏ. Chắc hẳn việc giúp một đệ tử vốn vắng vẻ vô danh, con đường tu hành long đong một bước quật khởi, dương danh lập vạn là không thành vấn đề. Ngươi nói có đúng không, Phương Nguyên sư đệ?"
Cam Long Kiếm nói xong, ánh mắt nhìn thẳng Phương Nguyên, nụ cười ẩn chứa sự lạnh lẽo thấu xương.
"Chính là sau khi ngươi từ Thái Nhạc Thành trở về mới bắt đầu quật khởi phải không?"
"Có phải lúc ấy ngươi đã đoạt được kiện bảo bối này?"
"Đoạt được chân truyền tại tiên môn, lại rực rỡ hào quang trong Ma Tức Hồ, làm được rất nhiều chuyện người ngoài không làm được..."
Hắn từng câu từng chữ ép hỏi, khoảng cách với Phương Nguyên ngày càng gần: "Có phải cũng là nhờ kiện bảo bối này?"
"Xoạt xoạt xoạt..."
Trong đại điện, lập tức có vô số ánh mắt đổ dồn về phía Phương Nguyên.
Kỳ thực nghe đến đây, bọn hắn cũng có chút tin tưởng lời của vị chân truyền Âm Sơn Tông này.
Dù sao chuyện Phương Nguyên trảm yêu ma ở Thái Nhạc Thành có không ít người biết, hơn nữa thời điểm đó cũng không có nhiều vụ trảm yêu trừ ma xảy ra. Lại thêm việc chỉ cần thoáng đối chiếu thời gian, liền phát hiện Phương Nguyên quật khởi đúng là sau khi từ Thái Nhạc Thành trở về. Sau đó hắn làm ra hàng loạt đại sự kinh người, ban đầu khiến người ta khó tin...
Bây giờ, nếu giải thích là nhờ mượn bảo vật của Nam Hoang Yêu Vương thì mọi chuyện trở nên hợp lý!
"Tất cả những thứ này đều là suy đoán của ngươi. Nếu chỉ dựa vào đó mà chỉ trích đệ tử Thanh Dương Tông ta thì không khỏi quá bá đạo..."
Lúc này, chỉ có mấy vị chấp sự Tiểu Trúc Phong nghiêm nghị quát lớn.
Ai cũng không biết trong lòng họ nghĩ gì, nhưng ngoài miệng đương nhiên phải bênh vực đệ tử Thanh Dương Tông.
Chỉ tiếc, Cam Long Kiếm dường như đã sớm chuẩn bị, nghe vậy chỉ cười lạnh một tiếng: "Ta biết Thanh Dương Tông sẽ không dễ dàng nhận chuyện này. Các ngươi nói cũng đúng, vừa rồi đều là suy đoán của ta. Chỉ là ta muốn hỏi một câu, đêm qua ta cùng Đoạn Phi Uyên sư đệ luận đạo uống rượu, rượu vào cao hứng, ta nói mình cần luyện chế một kiện bảo vật, thiếu một đoạn xương ngón chân của Thủy hành yêu loại, nguyện lấy một viên Hỏa hệ yêu đan để đổi. Đoạn sư đệ rất cao hứng, liền dẫn ta vào Luyện Bảo Quật của Thanh Dương Tông tham quan một phen..."
Nói đến đây, hắn xòe tay ra, trong lòng bàn tay thình lình xuất hiện một đoạn xương cốt lấp lánh bạc văn. Hắn liếc nhìn đám người, cười khẽ: "Nếu Thanh Dương Tông kiên quyết không thừa nhận, vậy không biết hài cốt của Yêu Vương thế tử này sao lại xuất hiện trong Luyện Bảo Quật của các ngươi? Hay là các ngươi cảm thấy Nam Hoang Yêu Vương không nhận ra hài cốt huyết mạch thân sinh của mình?"
"Ồn ào..."
Lời vừa nói ra, cả đại điện lập tức xôn xao!
Chẳng ai ngờ rằng, vị chân truyền Âm Sơn Tông này lặng yên không một tiếng động lại nắm được bằng chứng xác thực như vậy.
"Cái này..."
Đoạn Phi Uyên, chân truyền đại đệ tử Thần Tiêu Phong nghe xong lời này, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Trong đại điện, không biết bao nhiêu ánh mắt phức tạp nhìn về phía hắn.
Đêm qua Cam Long Kiếm mời hắn uống rượu, hắn tất nhiên vui vẻ vô cùng, trong lời nói thiếu đi cảnh giác. Sau đó nghe Cam Long Kiếm muốn luyện pháp bảo, thiếu hài cốt Thủy hành yêu loại, lại nguyện đổi bằng Hỏa hệ yêu đan, hắn sao có thể bỏ lỡ chuyện tốt này? Đương nhiên một lời nhận lời, thậm chí không thông báo cho tiên môn, liền dẫn hắn vào Luyện Bảo Quật. Nơi đó chứa hài cốt yêu ma do các đời đệ tử Thanh Dương Tông mang về, dùng để luyện bảo hoặc luyện dược!
Đương nhiên, hài cốt của những tuyệt thế đại yêu là tài nguyên chí cao, hắn không có quyền đưa Cam Long Kiếm vào xem. Bởi vậy hắn chỉ dẫn y dạo qua một vòng ở khu tồn kho những yêu vật không mấy giá trị. Cam Long Kiếm đi dạo khá lâu, hắn còn lo y mắt cao quá, ai ngờ sau một hồi, y lại chỉ chọn một đoạn di cốt Thủy yêu phẩm chất không cao, hơn nữa chỉ lấy một đoạn ngắn rồi nói là đủ dùng...
Lúc đó hắn còn cảm thấy vô cùng may mắn, nhưng ai có thể ngờ, mục đích thực sự của tên chân truyền Âm Sơn này lại là thế này!
"Phương Nguyên sư đệ, ngươi còn lời gì muốn nói không?"
Cam Long Kiếm cất đoạn xương ngón chân đi, chắp hai tay sau lưng, nhìn về phía Phương Nguyên.
Mãi đến lúc này, Phương Nguyên vẫn đứng im lặng mới ngẩng đầu lên.
"Ta chỉ có một câu muốn hỏi..."
Sắc mặt hắn vô cùng bình tĩnh. Từ lúc vị chân truyền Âm Sơn này nhắc đến chuyện hàng yêu ở Thái Nhạc Thành, hắn đã biết chuyện này không thể tránh khỏi.
Đừng nói đối phương lừa Đoạn Phi Uyên lấy được hài cốt yêu ma, cho dù không có, hắn cũng có đầy cách chứng minh chuyện này là do mình làm. Lúc ấy nhìn thấy bản tướng thi thể yêu ma không chỉ có mình hắn, còn có đám quý tộc Thái Nhạc Thành. Nếu sưu hồn quan thần những người đó, rất dễ dàng xác định được. Thậm chí... tên chân truyền Âm Sơn này rất có thể đã làm như thế!
Chỉ có đã làm như thế, hắn mới có thể kết luận chắc chắn yêu ma kia là do Phương Nguyên chém giết, mới có thể luôn âm thầm theo dõi hắn!
Cho nên, đến nước này, giảo biện cũng vô dụng.
Bởi vậy hắn chỉ chậm rãi nhìn về phía đám người trong điện: "Coi như là ta giết, trảm yêu trừ ma, có vấn đề gì không?"
Đề xuất Voz: Con Gái Sếp Tổng Và Osin cấp cao