Chương 20: Lôi Đình Phích Lịch Phách Tuyệt Cửu Thiên Kiếm
Chương 19: Lôi Đình Phích Lịch Phách Tuyệt Cửu Thiên Kiếm
"Kiếm là vật của quân tử, kiếm đạo chính là vương đạo!"
Quả ớt nhỏ sở trường dùng Hỏa Mãng Tiên, nhưng đối với kiếm đạo lại nói năng rành mạch, phổ cập đạo lý cho Phương Nguyên: "Thế gian binh khí vô số, kiếm là loại thường thấy nhất, nhưng cũng là loại khó tu luyện nhất. Thế gian đâu đâu cũng thấy người đeo kiếm, trong giới tu hành cũng có vô số kiếm đạo pháp bảo, nhưng người có thể dùng kiếm thật tốt lại không nhiều. Đã cái đầu gỗ nhà ngươi quyết tâm muốn học kiếm, vậy bản cô nương trước hết chỉ điểm cho ngươi một chút về tu hành kiếm đạo, còn có thể vào được cửa kiếm đạo hay không, thì phải xem thiên phú của ngươi!"
"Những điều này Chu tiên sinh cũng đã nói với ta. Từ nhỏ ta đã quyết định, hoặc là không học, muốn học thì nhất định phải học kiếm!"
Phương Nguyên kiên định trả lời, trực tiếp từ trên giường nhảy xuống, cung kính đứng trước mặt quả ớt nhỏ.
Nhìn vẻ mặt khẩn trương của hắn bây giờ, lại nghĩ đến bộ dạng đáng ghét vừa rồi hắn mặt hướng vách tường không thèm để ý đến mình, quả ớt nhỏ trong lòng vừa tức vừa cười, bỗng nảy ra ý nghĩ ranh mãnh, ho khan một tiếng, nói: "Ngươi đã có chí này, ta cũng không thể không thành toàn. Như vậy đi, ta có một bản kiếm phổ trân tàng rất nhiều năm, bên trong thu thập vô số thần dị kiếm chiêu, liền mang đến tặng cho ngươi!"
Nói xong, nàng phi thân nhảy ra ngoài cửa sổ, lăng không bay về phía Linh Dược Điện, tốc độ cực nhanh. Chưa đến một tuần trà, nàng đã bay trở về, thở hổn hển mấy hơi, hai tay trịnh trọng dâng lên một bản kiếm phổ ố vàng.
Phương Nguyên da đầu tê dại, hai tay nhận lấy, liền thấy được chín chữ to trên bìa:
Lôi Đình Phích Lịch Phách Tuyệt Cửu Thiên Kiếm!
"Cái này..."
Phương Nguyên nhất thời cả người ngây ra, nhìn nửa ngày, bỗng nhiên nói: "Sao cái này giống quyển sách kê chân bàn của ngươi thế..."
"Nói bậy!"
Ánh mắt quả ớt nhỏ ngưng tụ, quát lên: "Quyển kê chân bàn của ta không phải quyển này!"
"Vâng, vâng..."
Phương Nguyên đành phải liên thanh gật đầu, sợ chọc giận nàng, có chút kích động lật ra kiếm phổ...
Sau đó hắn lại một lần nữa ngây người, ngây ngốc nhìn nội dung trong kiếm phổ.
"Thanh Phong Phất Liễu..."
"Mãnh Hổ Hạ Sơn?"
"Minh Nguyệt Cao Huyền..."
"Quả Phụ Trèo Tường?"
Khỏi cần phải nói, chỉ xem những kiếm chiêu được thu thập trong Lôi Đình Phích Lịch Phách Tuyệt Cửu Thiên kiếm phổ kia, Phương Nguyên đã đủ bó tay rồi. Chiêu trước còn có chút ý cảnh, kiếm đi nhẹ nhàng, chiêu sau đã trở nên thô tục bất trị, hèn hạ bỉ ổi. Đây quả thực giống như một món thập cẩm...
Thật sự nhịn không được, hắn dùng ánh mắt có chút hồ nghi nhìn quả ớt nhỏ.
"Tiểu tử này không dễ lừa..."
Quả ớt nhỏ trong lòng thầm mắng tiểu tử này thông minh, trên mặt lại biểu hiện hết sức tức giận, hừ một tiếng thật mạnh, đột nhiên đưa tay giật lấy kiếm phổ, lật ra, để Phương Nguyên nhìn. Nàng đột nhiên dùng đầu ngón tay tìm tòi, một đạo pháp lực nhiếp ra, một cành liễu ngoài cửa sổ liền bay vào tay nàng. Tay nàng cầm cành liễu mềm mại, lắc một cái, lập tức gia trì pháp lực, khiến nó cứng rắn thẳng tắp như kiếm.
"Một chiêu này gọi là Thanh Phong Phất Liễu..."
Nàng trừng Phương Nguyên một cái, đột nhiên quỳ gối thả tay, thân hình như một đám mây hồng bay ra ngoài cửa sổ. Cành liễu trong tay điểm một cái lên tán cây, vô số lá liễu liền tung bay rơi xuống, trông rất đẹp mắt. Mãi đến khi Phương Nguyên nhìn thấy một mảnh lá liễu trong đó, mới kinh hãi. Vô số lá liễu kia, thế mà đều bị một kiếm này chém thành hai nửa, tinh chuẩn như có thước đo...
"Một chiêu này gọi là Mãnh Hổ Hạ Sơn..."
Quả ớt nhỏ thân hình từ trên cây liễu bay xuống, thấp giọng quát khẽ, lại chém một nhát xuống dưới. Một tảng đá cứng trên mặt đất, lập tức bị chém mất một mảng.
"Minh Nguyệt Cao Huyền..."
Sau đó, nàng lại hét lớn hai tiếng, thân hình bỗng nhiên bồng bềnh như tiên, bay thẳng lên mây. Cành liễu trong tay cũng giống như đã trở thành một thanh kiếm thật sự, lại có kiếm ý sâm nghiêm tỏa ra, đâm thẳng lên trời cao, ẩn ẩn dấy lên tiếng rồng ngâm, thật lâu không tan!
Phương Nguyên nhìn đến gần như ngây người: "Kiếm pháp này uy lực mạnh như vậy?"
Nhưng giữa lúc kinh ngạc, hắn lại phát hiện thân hình quả ớt nhỏ đã biến mất không thấy.
"Còn một chiêu, chính là Quả... Mỹ Nữ Trèo Tường!"
Cành liễu đã kề trên cổ hắn, giọng nói đắc ý của quả ớt nhỏ từ sau lưng truyền đến: "Nhìn đi đâu thế? Kiếm ý của chiêu này chính là ẩn giấu, dương đông kích tây, chợt trái mà phải... Mỹ nữ muốn trèo tường, nếu bị người ta trông thấy, chẳng phải xấu hổ chết sao?"
Phương Nguyên chỉ cảm thấy toàn thân run lên, nửa ngày mới xoay người lại, khách khí hành lễ: "Đa tạ Lăng sư tỷ dạy bảo!"
Quả ớt nhỏ lúc này mới hài lòng hừ hừ hai tiếng, thản nhiên nói: "Từ giờ trở đi, ngươi cứ theo kiếm phổ này mà luyện. Ngươi sinh ra đã có một cái đầu thông minh, học đồ vật nhanh hơn người khác, nhưng đừng trách ta không nói trước, tu kiếm pháp và đọc sách khác nhau. Đọc sách dựa vào ngộ, kiếm đạo dựa vào luyện. Bây giờ mới bắt đầu, ngươi còn xa mới đến lúc dùng ngộ tính, trước tiên cứ rèn luyện kiến thức cơ bản cho tốt đã!"
"Vâng vâng vâng..."
Phương Nguyên liên thanh đáp ứng, dưới ánh mắt ra hiệu của nàng, cung kính mở bàn cờ ra, nhanh chóng bày cờ.
Quả ớt nhỏ dương dương đắc ý ngồi xuống, sau đó chưa đến nửa canh giờ, lại nổi giận đùng đùng bỏ đi.
Mà Phương Nguyên thì ôm kiếm phổ, trong phòng chăm chú suy tư một hồi, ngược lại phát hiện quả ớt nhỏ nói quả thật không sai.
Bốn chiêu kiếm kia vô cùng đơn giản, tư thế xuất kiếm của quả ớt nhỏ hắn đều ghi nhớ trong lòng, trên kiếm phổ cũng nói rõ ràng. Hắn thậm chí không cần vận dụng Thiên Diễn chi thuật, cũng có thể hiểu rõ cách luyện những kiếm chiêu này, thật sự không cần đến một chữ "ngộ".
Thiên Diễn chi thuật này, hắn cũng hiểu rõ trong lòng, ở một mức độ nào đó, nó tăng lên chính là ngộ tính của mình. Bất kể đạo lý, pháp môn phức tạp đến đâu, đều có thể khiến mình trong nháy mắt lĩnh ngộ. Nhưng đổi lại là loại đạo lý đơn giản trực tiếp này, ngược lại không giúp được gì!
Mà trừ bỏ ngộ tính, học kiếm chỉ còn lại một pháp môn, đó chính là: Luyện!
Quyết định chủ ý xong, hắn đứng dậy, tìm một đoạn thân cây, chẻ thành kiếm gỗ, sau đó một kiếm đâm về phía trước...
...Không được!
Mặc dù tư thế đơn giản, nhưng lại không có chút khí thế nào như lúc quả ớt nhỏ sử kiếm!
Phương Nguyên trong lòng mỉm cười, cũng có mấy phần hào khí dâng lên: "Phương Nguyên ta tự hỏi tư duy không kém ai, tâm tính không kém ai, sức chịu khổ cũng không kém ai, ngay cả Đạo Nguyên Chân Giải cũng có thể ngộ ra, há có thể bị kiếm pháp này làm khó?"
Dù sao công việc mấy ngày nay không nhiều, sau khi đọc sách tu hành, vừa vặn dùng để luyện kiếm!
Sau ba ngày, Phương Nguyên liền nổi điên. Ngoại trừ việc đọc sách và tu hành cố định mỗi ngày, thời gian còn lại toàn bộ dùng vào việc luyện kiếm. Mỗi lần luyện đến cánh tay mỏi nhừ, nhục thân kiệt sức mới chịu dừng tay, nghỉ ngơi một lát, rồi lại tiếp tục.
Nhưng không luyện kiếm, không biết kiếm đạo khó khăn.
Ba ngày trôi qua, hắn biểu diễn kiếm đạo trước mặt quả ớt nhỏ, vẫn chỉ được hình mà không được thần.
"Ồ? Mới có ba ngày mà tiểu tử này đã luyện ra dáng rồi?"
Nhìn vẻ mặt thất vọng của Phương Nguyên, quả ớt nhỏ trong lòng kinh ngạc.
Nhưng rất nhanh, trong lòng nàng đã có chủ ý, trên mặt liền lộ ra vẻ thất vọng hơn, đau lòng nói: "Ba ngày trôi qua, trọn vẹn ba ngày, ngươi cái thằng ngu này thế mà mới chỉ luyện đến trình độ này, đầu ngươi bị lừa đá à? Thực sự quá đần! Tới đây, trước hết chơi với ta vài ván cờ, chờ bản cô nương vui vẻ, sẽ chỉ điểm cho ngươi mấy cái bí quyết!"
"Vâng..."
Tâm trạng Phương Nguyên cũng rất thất lạc, trước mặt quả ớt nhỏ ngoan như một đứa trẻ làm sai chuyện, khiếp sợ yếu hèn nói cũng không dám lớn tiếng. Hắn bồi quả ớt nhỏ hạ ba ván cờ, không ngờ trong lòng chỉ nghĩ đến kiếm pháp, có chút phân tâm, thế mà bị quả ớt nhỏ thắng một ván, hai ván còn lại cũng thắng rất gian nan. Tâm trạng của hắn không nghi ngờ gì càng thêm thất lạc, còn quả ớt nhỏ thì tâm thần thanh thản, cười rạng rỡ.
"Thằng ngốc này bị lừa rồi, phương pháp này của ta quả thật không sai. Không được, nhất định phải tiếp tục đả kích hắn, để hắn duy trì trạng thái này!"
Sau khi đánh cờ xong, nàng lại bới móc thiếu sót, đem kiếm pháp của Phương Nguyên hung hăng phê bình một trận. Chỗ này khí thế không đủ, chỗ kia thân hình mất linh hoạt, cuối cùng đưa ra kết luận là, Phương Nguyên trên phương diện vũ pháp gần như là tàn phế, có thể đập đầu chết đi!
Phương Nguyên cũng không phản bác, ngoan ngoãn lắng nghe. Chờ sau khi quả ớt nhỏ đi, hắn lại luyện tập càng thêm khắc khổ.
Cứ như vậy ngày qua ngày, Phương Nguyên không nhớ rõ mình đã luyện những kiếm chiêu đơn giản này bao nhiêu lần, cũng không biết cái gọi là nhập môn kiếm đạo trong miệng quả ớt nhỏ mình đã vào được hay chưa. Hắn chỉ biết dù bây giờ đối với những kiếm chiêu trên kiếm phổ đã hoàn toàn rõ ràng trong lòng, nhưng lúc thi triển ra, vẫn là đủ loại sai lầm, càng không cần phải nói đến loại thần thái huyền diệu như lúc quả ớt nhỏ thi triển.
Cũng chính vì vậy, khi quả ớt nhỏ phê bình mình đần, chửi mình luyện tập không đủ dụng công, hắn cũng chỉ đành ngoan ngoãn lắng nghe. Khi nàng bắt mình đánh cờ, hắn cũng chỉ phải cẩn trọng bồi tiếp, một đồ đệ không đủ tư cách thì không có quyền phàn nàn.
Hắn tự nhiên không biết, bây giờ sự tiến bộ của hắn trong kiếm đạo, ngay cả quả ớt nhỏ cũng trong lòng kinh ngạc.
Nàng đã không biết bao nhiêu lần thầm nghĩ: "Thằng ngốc này thật sự quá đáng sợ, loại kiếm chiêu này cũng có thể luyện chăm chỉ như vậy. Ta bây giờ cũng không biết làm thế nào để chỉ điểm hắn, chỉ có thể nói hắn hỏa hầu còn chưa đủ... Hắn làm sao biết, kiếm chiêu chẳng qua là hình, muốn tăng lên cảnh giới, là cần kiếm lý tương hợp. Trong kiếm phổ này đều là những kiếm pháp thông thường để đặt nền móng, luyện điên cuồng cũng chỉ có thể làm quen với cảm giác đối với kiếm, làm sao có thể có uy lực? Ta lúc đầu đều là toàn bằng pháp lực tương hợp, mới thi triển ra được loại thần thái đó..."
"Nhưng ta cũng không thể nói cho hắn biết. Bây giờ hắn trầm mê luyện kiếm, kỳ nghệ giảm sút lợi hại, ta lại tiến bộ nhanh, rất nhanh có thể thắng hắn. Hừ hừ, đến lúc đó, ta lấy lại danh hiệu Tiểu Kỳ Tiên, rồi đem chân tướng nói cho hắn biết cũng không muộn..."
"Dù sao... kiến thức cơ bản đánh tốt cũng không có chỗ xấu!"
Đề xuất Tiên Hiệp: Ở Rể - Chuế Tế (Dịch)