Chương 6: Con đường tu hành
Chương 5: Con đường tu hành
"Tạp Vụ giám, Sái Tẩy các, tân tấn tạp dịch Phương Nguyên, đây là thẻ số của ngươi!"
Sau khi Pháp Chu vào Thanh Dương tông, Phương Nguyên liền tách khỏi những người khác. Hắn được đưa đến một ngọn núi thấp ở biên giới Thanh Dương tông, trước một tòa điện các hơi có vẻ cổ xưa, gặp một gã quản sự áo xanh cao gầy, bộ dáng có chút lén lút gian xảo. Quản sự này họ Tôn, là người cũ đã chấp dịch tại Thanh Dương tông hơn mười năm, hiện tại dưới tay quản lý mười mấy tạp dịch giống Phương Nguyên.
Hắn cấp cho Phương Nguyên đầy đủ vật phẩm, trong đó có một khối thẻ số đặc chế của Thanh Dương tông, một bộ bào phục màu xanh không biết dệt bằng chất liệu gì dành cho tạp dịch, hai viên Luyện Khí đan giúp cường thân kiện thể, cùng một quyển Luyện Khí tâm pháp trang bìa hơi rách nát. Sau đó hắn dẫn Phương Nguyên xuyên qua sơn lâm cung điện, miệng lải nhải quy củ không ngừng.
"Nơi dùng bữa là ở đây, mỗi ngày sáng trưa tối mỗi buổi một bữa. Nơi nhận bổng lộc hàng tháng là ở đằng kia, nhớ kỹ cuối tháng phải đến đúng giờ. Nơi đó là chỗ thanh tu của các đệ tử tiên môn, không được tùy tiện xâm nhập. Phía sau núi kia cũng cấm vào, bất quá ở đó có rất nhiều yêu thú hung mãnh, cho nên nếu ngươi không muốn lấy huyết nhục mình nuôi chúng thì tốt nhất đừng tùy tiện vào. . ."
Tôn quản sự này nói chuyện không dứt. Ban đầu Phương Nguyên còn kiên nhẫn nghe, về sau lại nhịn không được thất thần, chỉ đầy cõi lòng mừng rỡ nhìn Thanh Dương tông sơ giai luyện khí tâm pháp cùng hai viên Luyện Khí đan trong lòng. Mà Tôn quản sự thế mà cũng chẳng quan tâm Phương Nguyên có nghe hay không, hắn chỉ đi phía trước không ngừng nói, bộ dáng thập phần hưng phấn, tựa hồ chỉ cần mình nói sướng miệng là đủ.
"Sư huynh, chúng ta cũng có thể tu hành sao?"
Chờ đến khi Tôn quản sự giới thiệu đến chuyện con chó của tiểu nương tử bán đậu hoa ở tiểu trấn ngoài mười dặm dưới chân núi phía tây Thanh Dương tông vừa sinh một lứa chó con, trong đó có một con trông giống mèo, Phương Nguyên nhịn không được hỏi một câu.
"Đó là tự nhiên, Luyện Khí tâm pháp cùng Luyện Khí đan không phải đều đã cho ngươi rồi sao?"
Vị Tôn quản sự kia cười ha hả nói: "Chúng ta bình thường đều ở trong thâm sơn này, phong hàn sương nặng, nếu trên người không có chút tu vi thì thân thể không chịu nổi. Tiên môn để tạp dịch đệ tử chúng ta tu hành chút ít Luyện Khí pháp môn chính là ý này. Có vài tạp dịch đệ tử lười biếng không chịu tu luyện, kết quả vừa đến ngày mưa dầm khớp xương liền đau đến chịu không nổi, cho nên a. . ."
"Vậy. . . Tiên môn tạp dịch cũng có thể trở thành tiên môn đệ tử?"
Phương Nguyên tự động bỏ qua câu nói kế tiếp của hắn, đầy cõi lòng mong đợi hỏi một vấn đề mấu chốt.
"Trở thành tiên môn đệ tử?"
Tôn quản sự kia nao nao, nhìn thần sắc nhảy cẫng của Phương Nguyên, thế mà lạ thường trầm mặc một hồi. Hồi lâu sau, hắn mới khẽ lắc đầu, cười nói: "Thanh Dương tông chúng ta đúng là có quy củ này. Nghe nói ba ngàn năm trước, một vị tông chủ Thanh Dương tông cũng xuất thân từ tạp dịch, từ đó về sau quy củ này liền truyền lại. Tạp dịch đệ tử nếu có thể trước mười tám tuổi tu luyện đến Luyện Khí tầng ba trở lên, sau đó thông qua khảo hạch của các trưởng lão liền có thể chính thức bái nhập tiên môn tu hành. . ."
"Kiều chấp sự quả nhiên không gạt ta. . ."
Phương Nguyên trong lòng nhất thời nắm chắc, thần sắc cũng trở nên nhanh nhẹn hơn.
Tôn quản sự tựa hồ muốn nói gì đó nhưng thấy bộ dạng vui vẻ của Phương Nguyên lại nhịn xuống, tiếp tục dẫn đường phía trước, lải nhải giới thiệu cho Phương Nguyên từ quy củ tiên môn đến phong thổ, lại đến sở thích của vị trưởng lão nào đó không sót thứ gì. Cuối cùng hắn dẫn Phương Nguyên tới trước một gian phòng ốc cũ nát xây dưới sườn núi phía sau một ngôi đại điện, cười nói: "Về sau ngươi ở lại đây, chức trách là vẩy nước quét nhà trước Trường Minh điện. Hiện tại nơi đó không người ở nhưng công việc cũng không thể làm trễ nải, nếu không. . ."
"Sư đệ minh bạch!"
Phương Nguyên sảng khoái đáp ứng. Hắn phát hiện chuyện đầu tiên phải học khi giao tiếp với Tôn quản sự này là biết cắt ngang lời hắn.
"Ai da, mắt thấy mặt trời sắp xuống núi, Phương sư đệ ngươi mới vào tiên môn, chi bằng ta đi mua hai bầu rượu, cắt nửa cân thịt đầu heo về, một là giúp sư huynh đón gió cho ngươi, hai là tiếp tục giới thiệu cho ngươi phong thổ tiên môn chúng ta. . ."
"Không cần sư huynh phế tâm, hôm nay đệ còn muốn quét dọn ốc xá một chút, chờ mấy ngày nữa tiểu đệ sẽ mời lại sư huynh. . ."
"Ha ha, tốt, đây chính là sư đệ ngươi nói đấy nhé, đến lúc đó nhất định phải nâng cốc ngôn hoan, không say không về. . ."
Phương Nguyên chẳng qua thuận miệng khách sáo, Tôn quản sự lại nghe được đại hỉ, lải nhải thêm một hồi lâu mới lưu luyến không rời mà đi.
Phương Nguyên cám ơn hắn, sau đó đi vào phòng nhỏ trước mặt, thấy bên trong rất cũ nát, bài trí đơn sơ, chỉ có một giường, một bàn, một ghế, một tủ mà thôi. Trên bàn đặt một ngọn đèn dầu kết đầy mạng nhện, không biết đã bao lâu chưa thắp. Phương Nguyên lấy đá lửa đánh mấy lần mới đốt lên được. Mượn ánh đèn hôn ám, hắn quét dọn phòng ở một chút rồi mới ngồi xuống.
Đoán chừng trong một đoạn thời gian rất dài sắp tới mình đều phải ở nơi này, Phương Nguyên trong lòng cũng không quá để ý. Hắn xuất thân bần hàn, ở nhà thúc thẩm tại Thái Nhạc thành cũng chẳng tốt hơn nơi này là bao. Tối thiểu căn nhà này trông cũng rắn chắc, sẽ không mưa dột. Chỉ là trên núi ban đêm gió lớn, ngồi một lát hắn liền cảm giác khắp cả người phát lạnh, vội vàng đứng dậy đóng cửa sổ lại.
"Tôn quản sự nói không sai, trên núi phong hàn sương nặng, người bình thường quả nhiên chịu không nổi!"
Trong lòng thầm nghĩ, ánh mắt hắn rơi vào quyển Luyện Khí tâm pháp trên bàn, mắt khẽ sáng lên.
"Vậy thì bắt đầu tu hành, chống cự hàn khí đi!"
Đối với tu luyện tâm pháp, thậm chí yếu lĩnh khi đả tọa thổ nạp, Phương Nguyên cũng không xa lạ gì, đã sớm hỏi qua Chu tiên sinh. Bất quá trở ngại môn quy, Chu tiên sinh không cách nào truyền cho hắn Luyện Khí tâm pháp, hắn bây giờ mới lần đầu tiên tiếp xúc với Luyện Khí pháp thần bí này!
Tuy nhiên nguyên lý trong đó hắn không lạ lẫm, Tiên Tử đường đã sớm giảng qua.
Cái gọi là tu hành chính là thổ nạp thiên địa, cải thiện thể chất tự thân, từng bước nắm giữ lực lượng giữa thiên địa.
Con đường tu hành chia làm sáu cảnh, theo thứ tự là Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Đại Thừa.
Mà bước đầu tiên Luyện Khí này chính là quá trình dẫn nạp linh khí nhập thể, cải thiện thể chất. Muốn đạt mục đích này, tự nhiên phải cảm nhận được linh khí ở khắp mọi nơi giữa thiên địa nhưng lại không thể nắm bắt kia. Trên tâm pháp cũng giới thiệu rõ ràng điểm này, đồng thời ghi chép tường tận pháp môn đạo tức, vận chuyển linh khí du tẩu trong cơ thể.
Phương Nguyên trí nhớ không tệ, chỉ nhìn mấy lần liền ghi nhớ thiên thứ nhất đạo khí pháp, sau đó cẩn thận nhẩm lại trong lòng một lần, xác nhận đều phỏng đoán đầy đủ liền xếp bằng trên giường, điều động hô hấp, thử thả rỗng tâm thần.
Điểm này không dễ làm được, động một tí liền tạp niệm bộc phát, tâm thần tựa hồ như ngựa hoang không chịu khống chế.
Bất quá Phương Nguyên rất có nghị lực, cũng rất kiên nhẫn. Hắn biết việc này không gấp được, một lần không thành liền thử lần thứ hai.
Ngày đầu tiên vào Thanh Dương tông liền trôi qua trong sự lặp đi lặp lại không biết mệt mỏi ấy. Phương Nguyên không biết mình thất bại bao nhiêu lần, thậm chí không nhớ rõ mình có thành công hay không, mãi đến khi tỉnh lại trong tiếng chim hót côn trùng kêu ngày thứ hai, hắn mới ý thức được mình thế mà ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Trong lòng có chút cười khổ, tu hành quả nhiên không phải chuyện dễ dàng!
Không làm được cảnh giới "Ngưng thần tĩnh khí, hư hoài nhược cốc" như Luyện Khí tâm pháp nói, tự nhiên cũng không thể thông qua đạo tức chi pháp cảm ứng được linh khí trong thiên địa. Hắn đành chịu, chỉ có thể tạm thời đứng dậy làm việc, chờ đến ban đêm lại tiếp tục.
Cứ như thế, Phương Nguyên vô thanh vô tức bắt đầu cuộc sống tại tiên môn. Ban ngày hắn phải quét dọn một mảng lớn Thiên Cơ điện, nói là một điện nhưng thực tế có trước sau bốn tòa mười chín thất, ngoài ra còn có tượng thần chính điện, Tàng Kinh các thiền điện. . . Mỗi ngày vẩy nước quét nhà, thanh lý, thậm chí tu sửa mái nhà, xong việc đều đau lưng mỏi mệt không thôi.
Bất quá điều khiến hắn mong chờ lại là buổi tối tu hành.
Mặc dù Luyện Khí pháp ban đầu rất khó nhưng hắn vẫn kiên trì.
Mấy ngày đầu hắn đều không thể khống chế tâm thần cảm ứng được linh khí tồn tại, cũng không phục dụng Luyện Khí đan tiên môn phát để tăng cường thể chất. Bởi vì hắn từng nghe Chu tiên sinh nói, tu hành một đạo, cảm ngộ thiên địa, đả tọa Luyện Khí mới là bản chất.
Mà đan dược dù tốt đến đâu cuối cùng cũng chỉ là thủ đoạn phụ trợ, hắn không muốn vừa bước vào đường tu hành đã mượn nhờ đan dược chi lực.
Bởi vậy hắn quyết định chủ ý, chưa tu luyện ra đạo linh khí thứ nhất thì tuyệt không dùng đan dược!
Dưới sự kiên nghị bền lòng này, Phương Nguyên liên tục bảy tám ngày đều trải qua trong đả tọa thổ nạp. Cho dù ban đầu căn bản không đạt được yêu cầu của Luyện Khí tâm pháp, hắn vẫn kiên trì. Rốt cục vào một đêm ngày thứ chín, hắn trong lúc vô tình tiến nhập một loại trạng thái huyền diệu đến cực điểm, bản thân giống như biến mất, dung nhập vào thiên địa, tựa như phù du giữa đại dương mênh mông. . .
Cũng đúng lúc này, hắn vẫn theo thói quen án lấy phương pháp hô hấp thổ nạp trên Luyện Khí tâm pháp, trong lúc vô tri vô giác, giống như từ không sinh có, hư hư thực thực, giữa thiên địa tựa hồ có một loại lực lượng không thể nắm bắt tiến vào cơ thể hắn. Trong núi gió sớm lạnh buốt nhưng hắn lại cảm thấy một cỗ ấm áp như con rắn nhỏ du tẩu trong cơ thể, dần dần khiến hắn quên đi cái lạnh chung quanh.
Đêm hôm ấy, Phương Nguyên ngồi xuống là một mạch đến sáng. Đợi khi tinh thần quay lại, hắn mở mắt ra liền thấy cả phòng ngập tràn ánh nắng!
"Ta. . . Ta tu luyện ra đạo linh khí thứ nhất?"
Đợi khi ý thức được biến hóa trên người, Phương Nguyên thậm chí có chút không dám tin.
"Ta rốt cục bước lên con đường tu hành?"
Hắn vội vã theo lời tâm pháp nội thị, cảm ứng được một sợi linh khí mờ nhạt cơ hồ khó phát hiện trong cơ thể, lập tức nở nụ cười.
Cười rất thỏa mãn!
Đề xuất Voz: Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà