Chương 3: Nội Môn đệ ngũ
Tông Môn Chi Lâm này là nơi tu luyện, yêu thú hoành hành, một khi vào đêm càng thêm đáng sợ.
Thần Thiên thấy màn đêm buông xuống liền không vội về tông môn ngay. Hắn tìm một cái sơn động an toàn trong rừng, bắt đầu suy nghĩ xem sau đó phải làm thế nào.
Ý niệm khẽ động, trong tay Thần Thiên đã xuất hiện thanh Tân Thủ Kiếm - thứ duy nhất trong nhẫn có thể sử dụng. Theo tu vi tăng lên, Thần Thiên phát hiện chiếc nhẫn đã có thể mở ra, chỉ có điều lấy ra được đều là trang bị tân thủ và công pháp loại kém nhất.
Trong các công pháp, Thần Thiên bắt đầu nghiên cứu Bạt Kiếm Thuật, Linh Đồng và bộ pháp Nghênh Phong Đạp Tuyết.
Tinh túy của Bạt Kiếm Thuật nằm ở chữ "nhanh", xuất kỳ bất ý. Ở thế giới game, Thần Thiên gần như chưa bao giờ phải sử dụng đến lần thứ hai, bởi vì đây vốn là kỳ chiêu, nếu không thể một kích tất sát đối thủ thì sử dụng lần thứ hai sẽ bị phá giải.
Thần Thiên rút thanh Tân Thủ Kiếm ra, suy tư chốc lát.
"Khanh..."
Chỉ nghe trong sơn cốc truyền đến một tiếng vang leng keng, vách đá lưu lại một vết kiếm sâu không thấy đáy.
Mà Linh Đồng là tu luyện ánh mắt, có thể nhìn thấu sương mù, trong vòng 400 mét nhìn một cái không sót gì.
Chỉ có Nghênh Phong Đạp Tuyết là chưa thể thi triển, có lẽ thời cơ chưa tới.
Thần Thiên một mình tu luyện tới bình minh, hai vị khách không mời mà đến lại bỗng nhiên xuất hiện ở cửa động.
Thần Thiên liếc mắt liền nhìn thấy một nữ tử vũ mị mặc trang phục màu đỏ. Nữ tử dáng người thướt tha, bờ vai nửa kín nửa hở bại lộ trong không khí, chỉ liếc một cái liền khiến người ta cảm thấy thân thể nóng ran.
"Đệ tử Nội Môn Liễu Nham?" Đối với nữ tử ăn mặc thế này, Thần Thiên cũng không lạ lẫm.
Liễu Nham là đệ tử Nội Môn của Thiên Tông, thực lực trong đám đệ tử Nội Môn cũng là người nổi bật. Nhưng điều khiến nàng nổi tiếng nhất lại không phải thực lực, mà là dung mạo diễm tuyệt thiên hạ, không biết có bao nhiêu đệ tử đều thèm nhỏ nước dãi, muốn âu yếm.
Người đàn ông bên cạnh Liễu Nham thì Thần Thiên không quen biết, nhưng người này chỉ chừng hai mươi tuổi, khí thế trên người lại không tầm thường.
Nam tử kia nhìn thấy Thần Thiên - một tên Võ Sĩ nho nhỏ cũng dám nhìn Liễu Nham như vậy, lập tức hừ lạnh một tiếng: "Tiểu tử, lại dám chiếm dụng sơn động của chúng ta, sống không kiên nhẫn được nữa à? Còn không mau cút đi!"
Giọng điệu ngạo mạn của nam tử khiến Thần Thiên khó chịu: "Nói là của ngươi thì là của ngươi sao, cái sơn động này có viết tên ngươi à?"
"Làm càn!" Nam tử quát lớn, khí thế cường đại áp bách Thần Thiên. Thân thể Thần Thiên lùi lại trọn vẹn mấy bước, sắc mặt trắng bệch.
Tu vi người này đã là Võ Đồ Đệ Thất Trọng, thực lực bực này e rằng tại Nội Môn đều hiển hách nổi danh, hiện tại Thần Thiên không cách nào chống lại.
"Vốn định tha cho ngươi một mạng, nhưng ngươi không biết tốt xấu, để lại đôi mắt rồi cút đi."
Kiếm của nam tử như kinh lôi, dĩ nhiên không chút cố kỵ mà ra tay.
Linh Đồng của Thần Thiên lóe lên, kiếm lộ của đối thủ bị nhìn thấu không sót gì, hắn lập tức né qua đòn tấn công.
Cú né tránh xảo diệu của Thần Thiên khiến đôi mắt đẹp của Liễu Nham ở một bên sáng lên. Ngũ Trọng Võ Sĩ thế mà có thể tránh thoát một kích của Thất Trọng Võ Đồ, chuyện này không thường gặp.
Nam tử nhìn thấy đòn tấn công của mình lại bị tránh né, hơn nữa còn là trước mặt mỹ nữ, trên mặt lập tức không nhịn được.
"Ta giết ngươi!"
Đối phương đâm tới một kiếm, lần này không còn là đâm bình thường mà trực tiếp dùng Kiếm Kỹ. Kiếm khí bàng bạc từ lợi kiếm của đối phương tuôn ra, những nơi đi qua, nham thạch đều hóa thành bột mịn.
Nam tử này dĩ nhiên cũng là người thức tỉnh Kiếm Võ Hồn!
"Hỏng bét!"
Kiếm khí ập vào mặt, Thần Thiên mắt thấy không trốn thoát. Thời khắc nguy cấp, Nghênh Phong Đạp Tuyết lại tự nhiên phát động. "Sưu" một cái, Thần Thiên phảng phất như cưỡi lên gió mát vọt ra xa hơn trăm mét.
Kiếm khí đánh hụt, Liễu Nham kia lập tức giật mình. Lần thứ nhất có lẽ là may mắn, nhưng một Võ Sĩ thế mà có thể đào tẩu dưới toàn lực một kích của Võ Đồ, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên. Người này rốt cuộc là ai?
Thần Thiên thành công sống sót dưới công kích của Võ Đồ, lại nghe thấy tiếng gào thét sau lưng.
"Thối tiểu tử, đừng để Nội Môn đệ ngũ Dư Chương Hạo ta gặp được ngươi, nếu không, ngươi nhất định phải chết."
"Đệ tử Nội Môn đứng thứ năm, Dư Chương Hạo, chuyện hôm nay ta nhớ kỹ!" Thần Thiên nghe được tiếng quát kia, âm thầm cắn răng. Hắn tuyệt đối là người có thù tất báo, nhưng bây giờ cứng đối cứng với đối phương không có lợi, hắn nhất định phải rời khỏi nơi này.
Sống sót và mạnh lên, đây chính là vốn liếng duy nhất của Thần Thiên.
"Là Nhật Nguyệt Hạp, rốt cuộc cũng trốn thoát!"
Liệt dương như lửa, vừa tới Nhật Nguyệt Hạp, Thần Thiên liền phát hiện rải rác bóng dáng đệ tử Ngoại Môn. Nơi này là ngoại vi Tông Môn Chi Lâm, đệ tử Ngoại Môn có tu vi khá thấp đều hoạt động ở đây.
"Ân?" Thần Thiên đi chưa được bao xa tại Nhật Nguyệt Hạp lại phát hiện phía trước không xa có bốn đệ tử Ngoại Môn đang liên thủ đối kháng một con quái vật.
"Đó là... Ma Lang Nhất Giai Hậu Kỳ Đỉnh Phong?" Loại Ma Lang này tu luyện tới đỉnh phong, đệ tử Ngoại Môn e rằng rất khó đối phó.
Ba nam một nữ đang đối chiến với Ma Lang nhìn thấy có người đến, lập tức vui mừng khôn xiết. Bốn người bọn họ đánh giết U Minh Lang Nhất Giai Hậu Kỳ có chút khó khăn, nhưng nếu có thêm một người thì lại khác.
Chỉ là không biết tu vi người tới như thế nào.
"Vị bằng hữu này, có thể ra tay giúp đỡ cùng nhau đánh giết con Ma Lang này không? Chúng ta vô cùng cảm kích." Mở miệng là một thiếu nữ 16 tuổi. Thiếu nữ mặc dù không hỏa bạo vũ mị như Liễu Nham, nhưng tướng mạo dễ nhìn, ngũ quan đoan trang thanh tú, cặp đùi đẹp thon dài, ngược lại là một mỹ nữ thanh thuần khó gặp.
Nữ tử ở Linh Võ Đại Lục so với nữ tử trên Trái Đất ngược lại xinh đẹp hơn không ít, có lẽ là do nguyên nhân tu luyện.
Linh Đồng hiển thị tu vi đối phương là Võ Sĩ Bát Trọng Đỉnh Phong, ở độ tuổi này mà có tu vi như vậy đã là rất tốt.
Thần Thiên suy tư chốc lát: "Được."
"Ta tên là Y Vân, đây là sư đệ của ta Thanh Y, hai người kia là sư huynh của ta Thiết Hùng và Dư Chương Kỳ."
"Y Vân, hiện tại không phải lúc nói nhảm, mau chiến đấu." Dư Chương Kỳ sắc mặt âm trầm cắt ngang lời Y Vân, ánh mắt nhìn về phía Thần Thiên có chút khinh thường.
"Y Vân, tên rất hay, ta tên Thần Thiên." Người khác đã giới thiệu, Thần Thiên cũng sẽ không giấu đầu lộ đuôi.
Thế nhưng khi hắn nói ra tên mình, Dư Chương Kỳ cơ hồ thốt lên: "Phế vật Thần Thiên? Mẹ kiếp, thật xúi quẩy, các ngươi váng đầu rồi sao? Thế mà lại trông cậy vào loại người này giúp đỡ!"
Nhìn thấy Dư Chương Kỳ không chút khách khí mắng to Thần Thiên, ba người kia rõ ràng cũng đã nghe nói về chuyện của Thần Thiên, nhất thời có chút xấu hổ.
Tên này tại Ngoại Môn Thiên Tông còn nổi danh như thế sao? Thần Thiên khẽ nhíu mày, mang cái danh phế vật thật đúng là khó chịu.
"Hống..."
Ma Lang tuy bị Dư Chương Kỳ kiềm chế, nhưng dù sao cũng là Nhất Giai Hậu Kỳ Đỉnh Phong, thực lực có thể so với Võ Đồ. Nhìn thấy mấy người phân tâm, nó gầm thét một tiếng, đánh bị thương chủ lực kiềm chế là Dư Chương Kỳ. Ba người Y Vân không thể không lần nữa gia nhập chiến đấu.
Thần Thiên vẫn không động thủ mà đánh giá Dư Chương Kỳ: "Tên kia gọi là Dư Chương Kỳ? Có quan hệ thế nào với Dư Chương Hạo?"
Tốc độ Ma Lang cực nhanh, trong lúc Thần Thiên suy nghĩ, trên người bốn người đều đã lưu lại vết cắn, Y Vân cũng bị thương nhẹ.
Dư Chương Kỳ vì thực lực mạnh nhất nên bị Ma Lang cắn chặt không buông, chịu trọng thương. Lúc này nhìn thấy Thần Thiên vẫn bất vi sở động, hắn lập tức giận tím mặt: "Ngươi cái tên phế vật này, chẳng lẽ muốn chờ chúng ta giết chết Ma Lang rồi ăn sẵn hay sao?"
Nói xong, Dư Chương Kỳ cố ý dẫn Ma Lang xông về phía Thần Thiên, rõ ràng là muốn mượn tay Ma Lang giết Thần Thiên.
"Thần Thiên, cẩn thận." Y Vân vội vàng nhắc nhở, nhưng đã không kịp.
Đề xuất Voz: Nhà nàng ở cạnh nhà tôi