Chương 358: Rút đao
Chử Tương Long dùng bữa trưa xong, phân phó tùy tùng pha một chén trà. Hắn nâng chén trà nóng hổi, nhấp một ngụm, hỏi: "Vương phi gần đây thế nào?"
"Vẫn luôn ở trong phòng." Tùy tùng đáp.
Trong gian phòng rộng rãi xa hoa kia, Vương phi ở đó thực chất lại là khôi lỗi. Vương phi thật sự thì cả ngày ra ngoài tản bộ, trà trộn giữa đám tỳ nữ bình thường. Có đôi khi nàng còn sẽ đến nhà bếp ăn vụng, hoặc tràn đầy phấn khởi đứng ngoài quan sát người chèo thuyền tung lưới bắt cá, nàng còn đứng một bên ra vẻ chỉ huy. Đám thuyền phu không những không tức giận, ngược lại còn nảy sinh thiện cảm cực lớn với tỳ nữ lớn tuổi dung mạo bình thường này. Mấy thuyền phu đã tích góp được kha khá của cải nhưng chưa lập gia đình, liền lén lút dò hỏi tình hình của lão a di.
Đây chính là mị lực của Vương phi, cho dù là một dáng vẻ hết sức bình thường, cùng chung sống lâu ngày cũng có thể khiến nam nhân động lòng ái mộ. Bởi vậy, Chử Tương Long muốn nghiêm cấm binh lính lên boong tàu, nghiêm cấm bất cứ nam nhân nào lén lút tiếp xúc Vương phi. Nhưng hắn không thể nói rõ ra, cũng không thể tỏ vẻ quan tâm bất thường đối với một tỳ nữ.
"Mau chóng đi lên phía Bắc, đến Sở Châu hội hợp cùng quân đội Vương gia phái tới, là sẽ triệt để an toàn." Chử Tương Long thở ra một hơi.
Trà trộn vào đoàn sứ giả điều tra, không nghi ngờ gì là một quyết định sáng suốt. Trước khi lên đường, ngay cả chủ sự quan Hứa Thất An cùng đám quan lớn khác, cũng không biết Vương phi có đi theo.
Lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, vang lên từ boong tàu, sau đó là tiếng cười nói hào sảng của đám nam nhân.
Binh lính ở khoang dưới đều đã đi ra rồi...
Chử Tương Long sầm mặt, ngay sau đó lửa giận bốc lên. Hắn đã ba lần năm lượt nhắc nhở đám binh lính ở dưới, không được leo lên boong tàu. Lại xem lời hắn nói như gió thoảng bên tai sao?
Chử Tương Long ra khỏi phòng, xuyên qua hành lang, bước lên boong tàu. Hắn thấy đám binh lính đang tụ tập thành từng nhóm, mang theo bồn cầu, đổ ầm ầm uế vật xuống sông. Gió vừa thổi tới, mùi xú uế liền xộc thẳng vào mũi.
Bách phu trưởng Trần Kiêu đứng trên boong thuyền, quát: "Đổ xong nhớ rửa bô sạch sẽ!"
"Được rồi!" Các binh sĩ đáp lớn tiếng, trên mặt mang theo tươi cười.
Chử Tương Long đứng chắp tay, sắc mặt âm trầm, nghiêm nghị quát: "Ai cho phép các ngươi lên đây?"
Tiếng ồn ào lập tức ngừng lại. Các binh sĩ vội vàng buông bồn cầu xuống, nhìn nhau ngơ ngác, có chút luống cuống tay chân, cúi đầu, không dám hé răng.
Chử Tương Long quát mắng: "Có phải các ngươi cho rằng đông người thì pháp luật không trách tội tập thể phải không? Thích boong tàu lắm đúng không? Người đâu, chuẩn bị quân trượng, thi hành hình phạt!"
Khoảng khắc sau, tiếng bước chân hỗn loạn truyền đến. Vệ
Đề xuất Voz: Sử Nam ta