Chương 1162: Đã sớm liệu tới
Chương 1162: Đã sớm liệu tới
Liếc mắt nhìn đám người ngồi ở hàng ghế đặc biệt dành cho mật thám của Bộ Hành Vân, Bách Lý Kinh Vĩ không khỏi cười khẩy, chậm rãi kể lại: "Năm đó ngũ châu đại chiến, tuy kết thúc bằng hòa hoãn, Kiếm Tinh ta tổn thất so với tứ châu cũng là ít nhất, nhưng bị Trác tiên sinh cùng Hải Xuyên thương hội phóng hỏa sau lưng, làm ra cái trò không tử tế đó, khiến chúng ta cũng sứt đầu mẻ trán, tan rã. Lúc đó ta đã biết, nếu không có trăm năm, đế quốc khó lòng tu bổ được những vết thương chồng chất này, cho nên mới cùng đám ngu ngốc cao tầng tứ châu định ra cái hiệp định trăm năm. Không phải ta không muốn tứ châu, mà là ta sợ tứ châu gây thêm phiền phức, khiến nội bộ Kiếm Tinh càng thêm bất ổn!"
Lời này vừa thốt ra, đám người Kiếm Tinh Đế quốc đều cười nhạo, nhìn về phía đám trọng phạm tứ châu còn lại với ánh mắt khinh bỉ. Đám lợn này trúng kế hoãn binh của chúng ta mà còn đang đắc ý, đúng là một lũ bạch si a.
Lăng Vân Thiên bọn họ thì mặt đầy phẫn nộ, hận đến nghiến răng trần trật, trong lòng thầm mắng Bách Lý Kinh Vĩ quá mức gian trá. Hóa ra cuộc đàm phán năm đó của chúng ta chẳng mang lại chút lợi lộc gì cho mình cả. Biết thế thì thà bắt hắn cắt đất bồi thường còn hơn, chậc!
Nhưng bọn họ cũng không nghĩ lại xem, với mưu lược của bọn họ, làm sao có thể cướp được miếng thịt trong miệng Bách Lý Kinh Vĩ chứ?
"Hơn nữa sau cuộc đại chiến năm đó, ta cũng thấy được nội bộ Kiếm Tinh sóng ngầm cuộn trào, e rằng khó lòng khôi phục lại trạng thái thùng sắt như trước, không thể tiến hành cuộc đại chiến như trăm năm trước nữa. Ít nhất phải để lại hơn một nửa binh lực ở đế quốc để duy trì ổn định, nếu không lại xảy ra một vụ cháy sau lưng nữa thì đế quốc sẽ sụp đổ mất! Điều này khiến bổn tướng bị kìm chân kìm tay, đối mặt với tứ châu liên thủ, không thể toàn lực ứng phó!"
Kế đến, Bách Lý Kinh Vĩ tiếp tục thuật lại, sau đó trong mắt lóe lên một tia tinh mang, chỉ về phía Bộ Hành Vân nói: "Nhưng đúng lúc này, Bộ tông chủ đã cho bổn tướng không ít cảm hứng. Hắn vốn là một mật thám mà bổn tướng sắp xếp ở Bắc Châu trong cuộc đại chiến trước, nhiệm vụ cũng rất đơn giản, thừa cơ phá hoại kết giới Hải Minh Tông. Nhưng sau đó vì hắn cứu được một đám cao tầng tứ châu mà được Lăng tông chủ đặc biệt coi trọng, giao phó trọng trách. Dần dần quyền thế ngày càng lớn, thậm chí cả biên phòng Bắc Châu đều rơi vào tay hắn. Điều này khiến ta nghĩ tới, nếu cao tầng địch phương là người của chúng ta, vậy thì đơn giản hơn nhiều rồi. Không cần đại chiến, cũng không cần tốn quá nhiều thời gian, chỉ cần kế hoạch thỏa đáng, trong nháy mắt là có thể hạ gục sào huyệt quân địch!"
Thở dài một hơi dài, Lăng Vân Thiên mặt đầy hổ thẹn, nếu không phải lão quá mức buông lỏng đối với Bộ Hành Vân thì Bách Lý Kinh Vĩ làm sao có thể dễ dàng đột phá phòng tuyến Bắc Châu, hạ gục toàn cảnh Bắc Châu như vậy chứ?
Không thèm quan tâm đến sự hổ thẹn của vị Lăng tông chủ này, trên mặt Trác Phàm luôn mang theo một nụ cười thản nhiên: "Cho nên Thừa tướng đại nhân bắt đầu tìm kiếm những mật thám đặc biệt sao?"
"Không sai, những nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn ở các châu trở thành mật thám của bổn tướng, tất nhiên có thể khiến đại nghiệp của bổn tướng làm chơi ăn thật!"
Trong mắt lóe lên tinh mang, Bách Lý Kinh Vĩ đắc ý cười nói, chỉ vào những người ở hàng ghế mật thám kể tên từng người một: "Đại chiến vừa kết thúc, chiến lực các châu hao hụt, cần bổ sung gấp, chính là thời cơ tốt nhất để các đại thế lực tranh nhau ngoi lên. Bổn tướng liền chọn lựa những thế lực có tiềm năng để dùng cho ta!"
"Đầu tiên là Đông Châu, bổn tướng chọn Thượng Quan Ngọc Hành, không vì gì khác, chỉ vì bà ta chính là mẫu thân của đệ tử đệ nhất Đông Châu năm xưa - Thượng Quan Ngọc Lâm. Từ địa vị của Thượng Quan Ngọc Lâm tại Thượng Quan gia năm đó, có thể hiểu địa vị của mẫu thân hắn thế nào, chỉ là sau đó Thượng Quan Ngọc Lâm phản bội thảm tử, mẫu thân hắn tâm địa hẹp hòi, tất nhiên trong lòng có hận, đây là nguyên liệu không thể tốt hơn. Địa vị vừa cao, trong lòng lại thống hận bản gia Thượng Quan, tìm đâu ra nguyên liệu tốt như vậy chứ, ha ha ha..."
Bách Lý Kinh Vĩ cười lớn, Thượng Quan Ngọc Hành kia lại trừng mắt nhìn hắn một cái.
Bất lực nhún vai, Bách Lý Kinh Vĩ thản nhiên nói: "Ngươi nhìn ta làm gì, đây đâu phải ta nói, là Phi Vân Kiếm Vương nói đấy chứ. Nhưng sự thật đúng là vậy, một người trong lòng đã có hận thì sẽ bất chấp tất cả, gia tộc là cái thớ gì? Cứ thế mà hủy diệt nó thôi. Tuy nhiên, nếu bà ta mang theo lòng thù hận như vậy, làm sao có thể leo lên vị trí cao? Cho nên bổn tướng bảo bà ta mang gai nhận tội, đổi tên thành Mạc Nương, ý là 'Mạc vi nhân mẫu' (đừng làm mẹ người ta), để chuộc tội cho con trai. Đúng lúc đó Thượng Quan Phi Hùng quy ẩn, gia tộc rộng lớn chỉ có một con nhóc làm chủ."
"Đàn bà ấy mà, ác lên thì thật ác, mà lòng mềm đi thì cũng thật mềm. Cư nhiên thật sự chấp nhận lời tạ tội của bà ta, còn đối xử thân thiết như xưa. À không, phải là thân thiết hơn mới đúng. Trong cả gia đình, chỉ có bà ta cô đơn một mình, lúc này dỗ dành con nhóc đó vài câu, nó liền coi bà ta là người thân thiết nhất rồi, đây cũng coi như thiên trợ bổn tướng. Thượng Quan Mạc Nương ở bên cạnh đại tiểu thư này, từng bước kéo bè kết phái, đề bạt người của mình khống chế biên giới, hoàn thành triển khai mà bổn tướng giao cho bà ta!"
Trác Phàm thản nhiên gật đầu, giơ một ngón tay cái lên: "Hoàn mỹ!"
"Đa tạ Trác quản gia khen ngợi!"
Mỉm cười một tiếng, Bách Lý Kinh Vĩ nhún vai, tiếp tục: "Về phần Nam Châu, Mộ Dung gia đã không còn người, chỉ còn mấy lão già dưỡng lão, càng dễ phát triển mật thám, chỉ riêng Tây Châu là có chút phiền phức. Theo lý mà nói Lạc gia đang lúc như mặt trời ban trưa, dùng lợi lộc dụ dỗ là dễ lôi kéo nhất. Nhưng gia tộc này lại quá bướng bỉnh, giữ vững ranh giới cuối cùng, không có nắm chắc mười phần bổn tướng không dám tùy tiện tiếp xúc với bọn họ. Cuối cùng, đành phải dùng ly gián kế để bọn họ quy thuận bổn tướng vậy!"
"Còn có Thiên Ma Điện của ta nữa." Lúc này, Trác Phàm nhắc nhở.
Cười rạng rỡ, Bách Lý Kinh Vĩ gật đầu: "Đúng, còn có Thiên Ma Điện do Trác quản gia tự lập môn hộ sáng lập mới là mối họa tâm phúc lớn nhất của bổn tướng. Chỉ vì nó không ở nơi nào khác mà ở ngay dưới lòng đất Trung Châu. Chính vì nó mà bổn tướng hành động bất tiện, không dám có động tác quá lớn. Cuối cùng chỉ có thể mượn cơ hội đối phó tứ châu lần này, giả vờ Trung Châu trống rỗng để dẫn dụ nó ra, hốt trọn một mẻ!"
Chát chát chát...
Khẽ vỗ tay, Trác Phàm tán thưởng: "Bách Lý thừa tướng quả nhiên tư duy kín kẽ, tính toán không sai một ly, cục diện trăm năm này bố trí thật sự là thiên y vô phùng nha!"
"Trác quản gia quá khen, bàn tính đại khái của bổn tướng là vậy, giờ đến lượt ngươi rồi, hiện tại cục diện này, Trác quản gia định giải thế nào đây?" Mỉm cười một tiếng, Bách Lý Kinh Vĩ thản nhiên nói.
Chậm rãi xua tay, Trác Phàm cười khẩy: "Thừa tướng đại nhân nói đùa rồi, ta đã nói đây là thiên y vô phùng rồi, còn giải thế nào được nữa?"
"Trác quản gia không cần khiêm tốn, vị thiên hạ đệ nhất tướng như ta đây vẫn luôn muốn cùng thiên hạ đệ nhất quản gia như ngươi giao thủ thêm lần nữa a, ngươi vạn lần đừng để ta thất vọng!" Trong mắt lóe lên tinh mang, Bách Lý Kinh Vĩ cười tà dị, định thần nói.
Khóe miệng nhếch lên, Trác Phàm trầm ngâm một lát, nhàn nhạt gật đầu: "Đã như vậy, tại hạ bêu xấu rồi. Tuy nhiên, lúc nãy ta đã nói, cục diện trăm năm này của Bách Lý thừa tướng cực kỳ tinh diệu, thiên y vô phùng, ngoài lấy tứ châu, trong trừ mầm họa, tiến có thể công lui có thể thủ, không gì phá nổi. Thế nhưng... nếu như ngay từ lúc Thừa tướng đại nhân bắt đầu bố cục, ta đã sớm thấy khe hở mà chèn kim vào rồi thì sao? Cục diện thiên y vô phùng này liệu có trở nên đầy rẫy lỗ hổng không? Ha ha ha..."
"Cái gì?"
Đồng tử không khỏi co rụt lại, lòng Bách Lý Kinh Vĩ lộp bộp một cái, gương mặt đang mỉm cười lúc trước cũng dần dần trầm xuống, cung kính chắp tay nói: "Cầu xin chỉ giáo!"
Khẽ gật đầu, Trác Phàm u ám lên tiếng: "Mấu chốt trong toàn bộ kế hoạch của Bách Lý thừa tướng chính là ở việc chọn lựa mật thám ở các châu, nhưng nếu như những mật thám này chọn sai rồi thì sao?"
Lông mày không ngừng giật giật, lòng Bách Lý Kinh Vĩ kinh hãi, một đôi hàn mang đột nhiên bắn về phía Bộ Hành Vân bọn họ.
"Ặc, Thừa tướng đừng nghe hắn nói bậy, chúng ta không có vấn đề gì cả!" Không khỏi kinh hãi, đám người vội vàng xua tay, mặt đầy hoảng hốt, sau đó Bộ Hành Vân vội vàng nhìn về phía Trác Phàm mắng to: "Này, họ Trác kia, ngươi đừng có ngậm máu phun người, chúng ta chưa bao giờ phản bội đế quốc!"
Cười nhạt một tiếng, Trác Phàm thản nhiên nói: "Lòng trung thành của Bộ tông chủ có trời đất chứng giám, ta đương nhiên biết ngươi không phản bội, ý ta muốn nói là..."
"Chúng ta cũng không phản bội!" Tuy nhiên, hắn chưa nói xong, Thượng Quan Mạc Nương bọn họ cũng đã vội vàng tự chứng minh trong sạch, hét lớn, mồ hôi lạnh trên đầu chảy ròng ròng.
Bách Lý Kinh Vĩ đối phó phản đồ thế nào, cứ nhìn Lạc gia là biết, tàn nhẫn vô tình. Chỉ vì một người không quy tâm mà có thể diệt cả nhà người ta, tâm ngoan thủ lạt. Nếu như bọn họ bị Bách Lý Kinh Vĩ nghi ngờ, vậy thì còn có kết quả tốt sao?
Cho nên, hiện tại bọn họ không đợi nói gì đã cực lực phủ nhận, bày tỏ sự trong sạch.
Cười khổ lắc đầu, Trác Phàm thản nhiên nói: "Ta không nói các người, ta nói chính bản thân Bách Lý thừa tướng kìa!"
"Ta, làm sao?" Lông mày giật giật, Bách Lý Kinh Vĩ u ám nói.
Mỉm cười một tiếng, Trác Phàm cũng mang vẻ mặt thoải mái: "Thừa tướng đại nhân, nếu như ngay từ đầu, những mật thám mà ngài chọn đã sớm bị bại lộ rồi, vậy thì sẽ thế nào?"
Mí mắt không ngừng giật nảy, sắc mặt Bách Lý Kinh Vĩ đột nhiên trở nên ngưng trọng.
"Nguyện nghe chi tiết!"
"Được, giờ đến lượt ta trình bày đại kế trăm năm này rồi!"
Mỉm cười một tiếng, Trác Phàm gật đầu: "Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, một mụ đàn bà đanh đá làm sao có thể đột nhiên trở nên hiểu lý lẽ, vì lỗi lầm của con trai mà mang gai nhận tội, còn đổi cả tên để minh chí, ngươi không thấy có chút hơi quá sao? Tuy rằng chiêu này đối với con nhóc kia thật sự rất hiệu quả, lòng đàn bà luôn rất mềm yếu, nhưng khi ta nghe thấy xong đã ngửi thấy mùi không ổn, cho nên ta sai người luôn theo dõi Thượng Quan Mạc Nương. Chỉ thấy bà ta chỉ đang nỗ lực phát triển thế lực, không hề liên lạc với Trung Châu, nhưng ta khẳng định, hiện tại không có, sau này nhất định sẽ có!"
"Bà ta muốn báo thù, một mình ở Đông Châu là vạn lần không làm được. Còn Bộ tông chủ, sau khi nghe chuyện hắn tập hợp tất cả cao tầng tứ châu lại một chỗ, ta liền nghi ngờ hắn là nội gián. Sau đó hắn lại phất lên như diều gặp gió, rõ ràng đã có quyền thế rất lớn nhưng vẫn cẩn thận từng li từng tí, ngược lại càng thêm thu liễm, đây hoàn toàn không phải tính cách kiêu ngạo của hắn. Lại nghĩ tới Thượng Quan Mạc Nương, ta đột nhiên phát hiện ra, đây là do một người hoạch định đúng không. Tuy rằng Thừa tướng đại nhân vì để bảo vệ bọn họ, trăm năm không liên lạc lấy một lần, nhưng tác phong của bọn họ lại giống hệt nhau, hành sự cao điệu, làm người thấp điệu, dốc sức ngoi lên, không đắc tội đồng liêu!"
Cơ mặt khẽ giật giật, Bách Lý Kinh Vĩ nhìn chằm chằm hắn không rời, sự bất an trong lòng ngày càng lớn.
Nếu như tất cả mọi chuyện đều đã sớm bị người này nhìn thấu, với thủ đoạn hành sự của hắn, liệu có ngồi chờ chết không?
Dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng hắn, Trác Phàm mỉm cười, tiếp tục: "Nhưng đối với tất cả những chuyện này, ta đều bất động thanh sắc, coi như không nhìn thấy gì cả, để ngài tiếp tục phát triển. Nói đi cũng phải nói lại, muốn cắm một cái đinh vào trận doanh đối phương đã rất khó rồi, Thừa tướng đại nhân trước kia nếu làm được thì còn cần phát động ngũ châu đại chiến, đánh cứng sao? Chẳng phải là thừa dịp sau cuộc đại chiến đó nhân tài điêu linh, là một cơ hội trời cho này sao? Ta làm sao nỡ lòng phá hoại, uổng phí một phen tâm huyết của đại nhân chứ? Nói thật... lòng của lão tử thực ra cũng giống như thiếu nữ vậy, cũng rất mềm yếu. Lão tử chính là... 'nõn nam' (trai ấm áp) a!"
Vù!
Thân hình không khỏi run lên, cơ mặt Bách Lý Kinh Vĩ giật liên hồi, hận đến nghiến răng trần trật. Thằng nhóc ngươi mà là nõn nam thì thiên hạ này chẳng còn mùa đông nữa rồi.
Những người còn lại cũng đầy đầu vạch đen rơi xuống, đặc biệt là đám người Lạc gia, càng là thở dài một hơi dài. Bao nhiêu năm không gặp, Trác quản gia cái gì cũng thay đổi, chỉ có cái tính không biết xấu hổ này là làm sao cũng không sửa được a!
Đề xuất Tiên Hiệp: Hồng Mông Thiên Đế