Chương 1326: Chuẩn Vô Thượng Cảnh

Chương 1326: Chuẩn Vô Thượng Cảnh

"Thiên Đế!"

Sắc mặt đại biến, Khôn Bằng ngước nhìn bóng người quen thuộc kia, da mặt không ngừng giật giật: "Ngươi vậy mà đã rời khỏi Kính Nguyệt Tiểu Trúc, lẽ nào Tình cổ của ngươi đã giải?"

Nhếch miệng cười, Thiên Đế khinh bỉ bĩu môi: "Tình đạo của Tình Đế sớm đã rơi vào tay ta, với sức mạnh của ta, lẽ nào lại không giải được Tình cổ? Chỉ là đám ruồi nhặng các ngươi quá phiền phức, ta còn chưa hoàn toàn luyện hóa những Đế đạo kia các ngươi đã tìm tới cửa, bất đắc dĩ mới phải giải quyết các ngươi trước."

"Chỉ là... các ngươi muốn từng đứa lên một, hay là cùng lên luôn?" Thiên Đế ngoắc ngoắc ngón tay, cười nhạo đầy vẻ mỉa mai.

Râu khẽ giật giật, Khôn Bằng cũng bật cười một tiếng nói: "Đối mặt với nhân vật như Thiên Đế, nếu đánh đơn lẻ thì quả thực quá mất uy nghiêm Đế quân rồi..."

"Giả tạo!" Thiên Đế ngửa mặt cười ha hả, liếc xéo Khôn Bằng một cái: "Lão già, ngươi vẫn giống như trước... không, là so với trước kia, cặn bã nhân loại trên người ngươi càng nặng hơn rồi. Muốn hội đồng thì hội đồng đi, phí lời làm gì, tới đây!"

Vèo!

Chỉ một bước chân, thân hình Thiên Đế mờ ảo, lập tức xuất hiện giữa năm con thú.

Đồng tử không nhịn được co rụt lại, năm con thú đồng loạt kinh hãi, bọn họ vậy mà không hề phát giác ra chút nào. Thế là vội vàng ra tay, Kim Viêm, Thanh Viêm, Kỳ Lân Kình... tất cả đều bổ về phía Thiên Đế.

Nhưng Thiên Đế đối với chuyện này lại hoàn toàn không để tâm, thân hình loáng một cái liền hóa thành một bóng đen biến mất không thấy đâu. Khi xuất hiện lần nữa đã tới phía trên Tiểu Tam Tử, lộ ra hàm răng trắng hếu, thần uy bức người: "Ngươi chính là con trai của Kỳ Lân phải không, ha ha ha... Xin lỗi nhé, cha ngươi là do ta giết. Và càng xin lỗi hơn nữa là ngươi cũng sẽ chết dưới tay ta!"

Bành!

Một ngón tay đâm vào lưng Cổ Tam Thông, nhưng lại giống như hàng chục tòa đại sơn ép xuống vậy, Cổ Tam Thông lập tức bị ép lún sâu vào lòng đất, cả vùng đất cũng theo đó nổ tung.

Phụt!

Một ngụm máu tươi phun ra, sắc mặt Cổ Tam Thông lập tức trắng bệch.

"Đây là... Độn hình thuật của Ảnh Đế, và vô tận thần lực của Bá Đế?" Chân mày giật mạnh, Khôn Bằng lập tức kinh hãi thất sắc: "Hắn đã luyện hóa Đế đạo của hai vị Đế quân này, sở hữu thần thông của họ rồi!"

"Phải, hiện tại dù không dùng Không Minh Thần Nhãn, chỉ đấu tay đôi với các ngươi, bản Đế cũng không tốn chút sức lực nào!" Thiên Đế cười quỷ dị, cao ngạo ngẩng đầu.

Vèo!

Nhưng đúng lúc này, một đạo kiếm mang đen kịt đột ngột lóe lên, nhắm thẳng đầu hắn.

Nhãn cầu liếc xéo, khẽ liếc nhìn một cái, Thiên Đế hai ngón tay chụm lại, nhẹ nhàng búng sang bên cạnh, "bành" một tiếng, hắc mang nổ tung, một luồng kiếm kình chớp mắt lao tới trước mặt Kiếm Đồng, lập tức đánh bay hắn đi, ngã xuống đất. Nơi bả vai đã máu chảy đầm đìa, chảy đầy mặt đất.

Thân xác mạnh mẽ như Đế binh vậy mà cũng bị đánh bị thương sao?

Hít!

Không nhịn được hít ngược một hơi khí lạnh, Khôn Bằng đã kinh hãi đến mức tim đập chân run: "Đây tuyệt đối không phải Kiếm đạo của Kiếm Đế, Kiếm đạo của lão không thể có uy lực như vậy. Cho dù lão đích thân sử kiếm cũng không thể dễ dàng đánh bại Kiếm Đồng đến mức thảm hại thế này!"

"Ha ha ha... Phải, đây không phải Kiếm đạo của Kiếm Đế, nhưng cũng là Kiếm đạo của lão. Các ngươi nên biết, ta là người đã hấp thu công lực Thiên Ma Đại Hóa Quyết của Trác Phàm, bao gồm cả Diệt Thế Kiếm đạo của hắn ta cũng đã lĩnh hội. Mà công dụng lớn nhất của Thiên Ma Đại Hóa Quyết chính là vạn đạo dung nhất. Kiếm đạo của Kiếm Đế cộng với Kiếm đạo của Trác Phàm, cũng chính là Thiên Kiếm và Ma Kiếm hợp nhất, cộng thêm bản tọa đích thân thi triển, liền trở thành thanh kiếm mạnh nhất trong tay bản tọa. Hiện tại ta muốn giết các ngươi, thủ đoạn không thiếu đâu, ha ha ha..."

Sắc mặt càng thêm âm trầm, Khôn Bằng bọn họ cảm thấy Thiên Đế hiện tại còn đáng sợ hơn trước kia. Dù không ra toàn lực, căn bản chỉ là đùa giỡn cũng có thể nghiền nát bọn họ như kiến cỏ.

Hít sâu một hơi, Khôn Bằng nhìn chằm chằm Thiên Đế không rời, hét lớn: "Thánh thú nguyên thân, Nghịch Chuyển Càn Khôn trận!"

Lời vừa dứt, Khôn Bằng đã gầm lên một tiếng, hiện ra chân thân của mình, Kình Thiên Khôn Bằng, thân dài trăm trượng, sải cánh chín tầng trời. Long Tổ, Hải Ngao, Tước Nhi bọn họ cũng theo đó hóa thành thú thân.

Cổ Tam Thông gượng đứng dậy, thân hình rung lên, cũng hóa thành Kỳ Lân.

Trong phút chốc, Thánh thú gầm vang, chấn động thương khung, khiến thiên địa rung chuyển. Những tu giả Hoàng vực kia càng là bịt tai, vắt chân lên cổ mà chạy, không dám tham gia vào cuộc đối đầu đỉnh cao này nữa.

Chỉ có Thiên Đế vẫn lạnh lùng nhìn bọn họ, đầy vẻ khinh bỉ, vô động ư trung.

Vèo vèo vèo!

Thân hình to lớn nhưng lại rất linh hoạt. Năm con Thánh thú vây thành một vòng, bao vây hoàn toàn Thiên Đế ở bên trong, không ngừng xoay tròn. Sức mạnh cường hãn tạo thành một vòng xoáy, bao bọc Thiên Đế trong đó, không cho hắn động đậy dù chỉ một phân.

Nhìn tất cả những điều này, Thiên Đế vẫn bình tĩnh tự nhiên, khóe miệng luôn mang theo sự giễu cợt.

Rắc rắc rắc!

Sức mạnh Thánh thú đủ màu sắc đang gầm thét trên đầu Thiên Đế. Đột nhiên, chỉ nghe thấy những tiếng vỡ vụn vang lên, một luồng sức mạnh đen kịt cực kỳ khủng bố đột ngột xuất hiện trước mặt Thiên Đế.

"Đây là..."

"Hắc hắc hắc... Phải, chính là luồng sức mạnh diệt thế mà ngươi luôn muốn có được, lần này chúng ta tặng hết cho ngươi một lượt!" Khóe miệng nhếch lên hàn mang đẫm máu, Khôn Bằng hét lớn.

Bốn con thú còn lại cũng mắt lộ vẻ lạnh lẽo, nhìn chằm chằm hắn không rời, trong mắt lóe lên vẻ hy vọng. Hy vọng luồng sức mạnh hợp lực của năm đại Thánh thú này, luồng sức mạnh tiếp cận đỉnh cao Vô Thượng, có thể trọng thương hắn.

Nhưng rất rõ ràng, Thiên Đế đối với chuyện này lại không thèm để ý.

"Sức mạnh diệt thế sao... Ha ha ha, nếu là thời thượng cổ nhìn thấy cái này, bản tọa sẽ rất hưng phấn. Chỉ tiếc hiện tại, ta đã không cần dùng tới nó nữa rồi!"

"Diệt Thế Lôi Viêm Đồng!"

Ong!

Chuyện kinh khủng đã xảy ra, con mắt trái của Thiên Đế đột nhiên lóe lên lôi viêm đen kịt, con mắt phải bốn vòng vàng lấp lánh tỏa sáng: "Lôi Viêm Không Chấn!"

Oanh oanh oanh...

Năng lượng cuồng bạo liên tiếp nổ tung. Cùng là sức mạnh diệt thế, sức mạnh do năm Thánh thú tạm thời hợp thành và sức mạnh đã sớm thuần thục của Thiên Đế đối chọi với nhau, lập tức tạo thành một luồng sóng xung kích vô tiền khoáng hậu, trong nháy mắt đã hất văng năm con thú đi. Màu đen khủng bố tràn lan ngàn dặm, nơi đi qua lập tức hóa thành hư vô. Một số cường giả Hoàng vực không kịp chạy xa cũng chớp mắt bốc hơi biến mất.

Chỉ trong tích tắc, vạn dặm xa xôi không còn một tia sinh cơ.

Thân hình run rẩy chỉ vào Thiên Đế, khóe miệng Khôn Bằng vương máu, trông có vẻ rất suy yếu: "Đây là Diệt Thế Lôi Viêm Đồng của Trác Phàm, ngươi... ngươi..."

"Phải, ta chẳng phải vừa nói rồi sao, tất cả mọi thứ của hắn đều bị ta hấp thu rồi!"

Khóe miệng nhếch lên vẻ mỉa mai, Thiên Đế thở hắt ra một hơi: "Nói đi cũng phải nói lại, đứa em trai này của ta rốt cuộc cũng làm được một việc tốt cho anh trai nó. Lại có thể mang phần sức mạnh diệt thế này trở về. Cũng không uổng công ta nhẫn nhịn nhiều năm, giữ lại quân cờ này tới ngày hôm nay. Mà phần sức mạnh này lại thuộc về năm con Thánh thú các ngươi. Vậy thì hiện tại, ta sẽ dùng phần sức mạnh này thành toàn cho các ngươi, tiễn các ngươi về tây thiên, cũng coi như lá rụng về cội rồi, ha ha ha..."

Trong mắt lóe lên một tia tà dị, Thiên Đế đột nhiên hét lớn: "Vậy thì bắt đầu từ ngươi trước đi, Khôn Bằng gian trá, Lôi Viêm Phá Không!"

Xoẹt!

Lôi viêm khủng bố hóa thành cột viêm đen kịt có bán kính hàng chục trượng, đột ngột bắn về phía thân hình khổng lồ của Khôn Bằng, nhanh như chớp.

Thấy cảnh này, Khôn Bằng kinh hãi, trái tim lập tức chìm xuống.

Xong rồi, cuối cùng vẫn phải chết trong tay Thiên Đế sao.

Bành!

Tuy nhiên ngay khi cột viêm kia sắp đánh trúng người lão thì lại đột ngột nổ tung, bắn ra bốn phía.

Mí mắt khẽ giật, Thiên Đế lập tức dừng lại, nhìn chằm chằm vào đó. Đợi đến khi lôi viêm tan đi, xuất hiện trước mặt hắn lại là một bóng người quen thuộc.

Một thân áo trắng đón gió tung bay, một bàn tay nhẹ nhàng đưa ra phía trước, sau khi chặn đứng cột viêm khủng bố kia lại chậm rãi hạ xuống, lộ ra đôi nhãn đồng y hệt như Thiên Đế.

"Cha!" Cổ Tam Thông và Tước Nhi thấy vậy không khỏi đại hỷ, đồng thanh gọi lớn. Khôn Bằng nhìn thấy cũng không nhịn được hét lên: "Trác Phàm, ngươi cuối cùng cũng trở lại rồi!"

"Không, hắn không phải Trác Phàm!"

Tuy nhiên Thiên Đế sau khi nhìn kỹ hắn một lượt lại cười nhạo một tiếng, lắc đầu: "Đệ đệ, ngươi mượn Luân Hồi Đại Đạo và tia tàn hồn kia của Trác Phàm mà phục sinh rồi. Chỉ là lần này, ngươi là Hữu Tình Thiên Đạo, hay là Tịch Diệt Đại Đạo đây?"

Trên mặt không chút biểu cảm, ánh mắt Trác Phàm bình thản như mặt hồ, nhìn Thiên Đế một lát lại lộ ra một tia cười nhạt, lắc đầu nói: "Thiên Đế đại nhân, ta nghĩ ngài hiểu lầm rồi, ta là Trác Phàm, không phải lệnh đệ. Đạo ta tu không phải Thiên Đạo, mà là Ma Đạo!"

"Sức mạnh hiện tại của ngươi chẳng lẽ không phải Hữu Tình Thiên Đạo của đệ đệ ta?" Chân mày giật mạnh, mắt Thiên Đế đầy vẻ nghi hoặc: "Cho dù các ngươi là quan hệ tiền hậu thế, nói cho cùng cũng không phải cùng một người. Có một kẻ trở lại, chắc chắn có một kẻ biến mất. Đứa em trai ngốc nghếch kia của ta đã nói sẽ trở lại ngăn cản ta, sao có thể biến mất được? Mà phần sức mạnh này sao có thể bị ngươi đoạt được?"

Trác Phàm cười nhạt, vô động ư trung: "Ngài nói không sai, hắn biến mất rồi, còn ta trở lại, chỉ vì hắn cảm thấy ta có thể ngăn cản ngài tốt hơn. Ngay cả khi ngài đạt tới Vô Thượng Cảnh, hắn vô kế khả thi thì cũng chỉ có ta mới ngăn cản nổi!"

"Ngươi có ý gì?"

"Ta muốn nói là, Vô Thượng Cảnh tương đương với Thần trong truyền thuyết. Nhưng Thần Ma đối lập, kẻ có thể đuổi Thần xuống khỏi thần vị chỉ có Ma!" Khóe miệng nhếch lên, Trác Phàm ngước nhìn trời xanh, bùi ngùi nói: "Thần diệt thế để trả lại sự thanh bình cho thế gian. Nhưng Ma từ trong con người mà ra, chắc chắn sẽ không để ngài làm vậy. Thần Ma ngay từ đầu đã đối lập, đây chính là thiên ý. Mặc dù sư phụ Cửu U nói là ngài ấy đã đem Đế đạo cho lệnh đệ, nhưng ta lại cảm thấy, trong cõi u minh, lệnh đệ đã lập hạ nguyện ước ngăn cản ngài diệt thế mới đọa vào Ma đạo, biến thành ta hiện tại!"

"Hừ, vậy ngươi dựa vào cái gì mà ngăn cản ta? Chút Ma đạo hèn mọn sao có thể bước lên Vô Thượng Cảnh?"

"Cái này sao..."

Khóe miệng nhếch lên đầy hân nhiên, Trác Phàm thong dong lẩm bẩm: "Ta cũng không nói rõ được, nhưng dường như ta đã chạm tới một cánh cửa khác, cánh cửa mà từ cổ chí kim chưa ai từng chạm tới, bao gồm cả ngài và lệnh đệ cũng vậy, ha ha ha."

Da mặt giật mạnh, Thiên Đế nhìn sâu vào hắn một cái: "Cánh cửa khác? Hừ, nói nhảm, ngay cả Vô Thượng Cảnh còn chưa đạt tới, hiện tại chỉ là Chuẩn Vô Thượng mà thôi, bàn gì tới lĩnh vực cao hơn? Trác Phàm, ta không biết Đạo của ngươi khác gì với Hữu Tình Thiên Đạo của đệ đệ ta, nhưng nghe cho kỹ đây, Thiên Đạo vô tình, đại thế đã định. Đợi ta bước lên Vô Thượng chính là lúc diệt thế. Nay ngươi mang cả Luân Hồi Đại Đạo tới đây, đúng ý ta lắm!"

Ong!

Lời vừa dứt, con mắt khổng lồ trên trời lại một lần nữa hiện ra: "Đem đạo cuối cùng giao ra đây đi, Trác Phàm!"

Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Chân Thế Giới
BÌNH LUẬN