Chương 33: Tứ Phương Tề Động

Chương 33: Tứ Phương Tề Động

Két két két...

Hai chiếc ghế chậm rãi xoay chuyển, phát ra tiếng ma sát chói tai. Đợi đến khi chúng hoàn toàn xoay lại, chỉ thấy trên hai chiếc ghế mỗi bên ngồi một lão giả.

Một người đầu tóc vàng óng, hai mắt lồi ra, trên bàn tay khô khốc mỗi khi cử động một ngón tay đều phát ra tiếng xương cốt nổ vang. Đôi đồng tử thi thoảng lóe lên kim quang, tùy ý liếc qua cũng giống như hai thanh lợi kiếm đâm vào tâm can người khác.

Người còn lại đầu tóc đỏ rực, sắc mặt hồng hào, hơi thở dài và sâu. Hơi thở phả ra càng khiến không khí trước mặt ông ta bắt đầu vặn vẹo, dường như trong miệng ông ta đang rực cháy ngọn lửa, ngay cả hơi thở cũng tỏa ra cảm giác nóng rực nồng đậm.

Chỉ liếc mắt một cái, Trác Phàm liền nhận ra thực lực của hai người này vượt xa Long Cửu. Hơn nữa một người đã luyện thành Kim Cương Chi Thể, người kia cũng là người tu luyện Hỏa hệ công pháp đến mức đại thành.

Cho dù hắn vẫn không nhìn ra thực lực của hai người này, nhưng đoán chừng bọn họ cách Thần Chiếu Cảnh hẳn là không còn xa. Ở Phàm giai, phàm là có thể bước vào cảnh giới Thần Chiếu, liền đã được coi là cường giả số một số hai trên đại lục.

"Quả không hổ là Tiềm Long Các, lại còn có cường giả như vậy tọa trấn." Trác Phàm thầm khen trong lòng.

Tùy ý liếc Trác Phàm một cái, lão giả tóc vàng u ám nói: "Ngươi chính là tên tiểu bối trẻ tuổi khiến Lão Cửu khen không dứt miệng, Trác Phàm?"

"Phải!" Trác Phàm cung kính hành lễ nói.

"Nghe nói ngươi là một Ngũ cấp Trận Sư?" Lão nhân tóc vàng hỏi lại.

Gật gật đầu, Trác Phàm trước khi nắm rõ tính khí của hai lão già này, không dám quá tùy tiện, bèn cung kính nói: "Vãn bối có biết chút ít trận pháp ngũ cấp, chỉ sợ không lọt nổi vào pháp nhãn của hai vị tiền bối."

"Hahaha... Ngũ cấp Trận Sư cho dù ở Tiềm Long Các ta, cũng là đãi ngộ cung phụng. Mà hai người chúng ta, chỉ là trưởng lão. Nếu ngươi đến, chúng ta còn phải cung kính với ngươi nữa đấy." Lão nhân tóc vàng lắc đầu bật cười một tiếng, vẻ mặt hòa khí, không giống vẻ ngoài cứng rắn như vậy.

Lúc này, lão giả tóc đỏ ồm ồm nói: "Này, tiểu tử, nghe Lão Cửu nói ngươi người này ngông cuồng lắm, lại dám mạnh miệng tuyên bố, muốn để một gia tộc không nhập lưu trong vòng mười năm đuổi kịp Thất thế gia. Vừa rồi thấy ngươi, một câu Cửu ca hai câu Cửu ca gọi Lão Cửu, quả thực đủ ngông, người khác không có cái gan này đâu. Nhưng sao gặp hai chúng ta, ngươi lại lập tức rụt vòi lại thế?"

Cười nhạt một tiếng, Trác Phàm không tỏ ý kiến nói: "Ta và Cửu ca đã gặp mặt không ít lần, ta biết giới hạn của huynh ấy, nhưng hai vị thì ta mới gặp lần đầu."

Nghe thấy lời này, hai người kia không khỏi sững sờ, trong mắt thoáng qua một tia dị sắc.

Long Cửu thì giật giật da mặt, giận dữ nói: "Tiểu tử thối, hóa ra ngươi là nhìn mặt mà bắt hình dong à. Ta còn tưởng ngươi gặp ai cũng ngông cuồng như thế chứ, hóa ra chỉ ngông với một mình lão phu, gặp kẻ lợi hại là lập tức xìu xuống ngay?"

"Hì hì hì, đâu có. Ta ngông với Cửu ca, là vì ta coi Cửu ca là người mình, Cửu ca lại là tiền bối lòng dạ rộng rãi, sẽ không chấp nhặt với ta. Nếu gặp phải kẻ lòng dạ hẹp hòi, ta ngông với hắn chẳng phải là tìm chết sao."

Trác Phàm lắc đầu cười cười nói: "Đến lúc đó, đây không gọi là ngông cuồng, mà là thằng ngu rồi."

Nghe thấy câu này, ba người không khỏi nhìn nhau, tất cả đều cười hiểu ý. Lão nhân tóc vàng và lão giả tóc đỏ, càng là vẻ mặt tán thưởng gật gật đầu.

Tiểu tử này quả nhiên như lời Lão Cửu nói, thấu hiểu lòng người, nịnh nọt mà không để lại dấu vết. Nghe xong lời này của hắn, cho dù Lão Cửu trong lòng còn giận. Nhưng thân là một lão tiền bối, cũng ngại so đo với tiểu bối.

"Tiểu tử này, ta thích, hahaha..." Lão giả tóc đỏ hào sảng cười lớn, lão giả tóc vàng cũng gật đầu, cười nhạt nhìn Trác Phàm: "Nếu không phải biết ngươi không có ý gia nhập Tiềm Long Các chúng ta, lão phu nhất định phải thu ngươi vào môn hạ mới được, khà khà khà..."

Cười chắp tay, Trác Phàm trong lòng lại cười lạnh khinh thường.

Hắn đường đường là Ma Hoàng rơi xuống phàm trần, cho dù có sa cơ lỡ vận cũng không thể bái nhập môn hạ của kẻ ngay cả Thần Chiếu Cảnh cũng chưa tới. Ngược lại thì có, nếu ngươi có khó khăn gì trong tu luyện, lão phu chỉ điểm cho ngươi một chút còn nghe được.

"Đúng rồi, vừa rồi ngươi nói người của U Minh Cốc đã đến, có chuyện này thật sao?"

Sau khi cười nói, lão giả tóc vàng hoàn toàn không biết suy nghĩ trong lòng Trác Phàm, sắc mặt thay đổi, nghiêm túc nhìn hắn, đi vào chủ đề chính. Long Cửu cũng quay đầu nhìn sang, con mắt độc nhất không ngừng run rẩy.

Hơi gật đầu, Trác Phàm khẳng định nói: "Hơn nửa tháng trước, ta đã phát hiện Tôn gia ngoại trừ Giản trưởng lão ra, lại có thêm hai luồng khí tức vô cùng cường hãn. Chỉ là mấy ngày nay ta ra ngoài làm việc, không rảnh giám sát Tôn gia, sau đó bọn chúng có thêm người đến hay không thì không rõ."

"Hừ, đến càng nhiều càng tốt! Bọn chúng đến một tên, lão tử giết một tên; đến hai tên, giết cả đôi!" Long Cửu đập mạnh một chưởng xuống bàn, con mắt độc nhất đã vằn lên tia máu đỏ.

"Lão Cửu, đừng hành động theo cảm tính!" Lão giả tóc vàng nhíu mày, không khỏi quát lạnh một tiếng, sau đó lại nhìn sang Trác Phàm: "Tiểu huynh đệ, làm sao ngươi biết được?"

"Mèo có đường mèo, chuột có lối chuột, ta cũng có cách của ta, người ngoài không tiện cho biết." Trác Phàm lắc đầu, cười nói.

Lão giả tóc vàng nghe xong, vẫn còn nghi ngờ, nhưng Long Cửu lại kiên định gật đầu: "Tam ca, tình báo của Trác huynh đệ xác thực đáng tin. Trước đó tên khốn Giản Phàm kia đến Phong Lâm Thành, mạng lưới tình báo của Tiềm Long Các chúng ta đều không biết, vẫn là Trác huynh đệ nói cho đệ. Sau đó đệ đích thân đi tra, quả nhiên là vậy."

"Ồ?"

Lão giả tóc vàng nhướng mày, nhìn nhau với lão giả tóc đỏ, đều kinh ngạc nhìn Trác Phàm: "Tiểu huynh đệ, ngươi thực sự khiến chúng ta quá ngạc nhiên, không biết lệnh sư là..."

"Cửu U Bá Chủ!" Trác Phàm buột miệng nói.

Ba người nghe xong, đều không khỏi ngẩn người.

Danh hiệu "Cửu U Bá Chủ" này, bá khí thì có bá khí, nhưng trên đại lục có nhân vật này sao?

Trác Phàm thấy vậy, lại thầm cười trộm một tiếng. Cái tên này nếu người ở Thánh Vực nghe thấy, có lẽ sẽ liên tưởng đến Cửu U Ma Đế, nhưng ở Phàm giai, tuyệt đối không ai biết đến.

Dù sao, người ở đây còn kém quá xa, căn bản chưa đạt đến trình độ nghe được danh hiệu của Thượng Cổ Thập Đế.

"Ừm... Lệnh sư nhất định là một vị cao nhân ẩn thế, nếu không cũng không đào tạo ra được Ngũ cấp Trận Sư trẻ tuổi như Trác huynh đệ." Lão nhân tóc vàng thấy Trác Phàm không muốn nói, cũng không ép nữa.

"Đúng rồi, Cửu ca, trên người huynh có Phục Nguyên Đan không?" Lúc này, Trác Phàm đột nhiên nhìn sang Long Cửu.

Gật gật đầu, Long Cửu móc ra một bình sứ đưa qua: "Lạc gia các cậu có người bị thương?"

Phục Nguyên Đan là tam phẩm đan dược, không tính là quá trân quý, nhưng cũng tuyệt đối không rẻ, ít nhất phải mười mấy vạn linh thạch một viên. Nhưng Trác Phàm muốn, Long Cửu tự nhiên không nói hai lời liền đưa cho.

Chưa nói đến quan hệ ngày càng thân thiết của hai người, chỉ riêng món nợ một ngàn vạn kia, cho viên đan dược tính là cái rắm gì.

Cầm lấy đan dược, Trác Phàm không trả lời, chỉ ôm quyền với ba người: "Đa tạ Cửu ca và hai vị tiền bối, tại hạ xin cáo từ."

"Hầy, tên tiểu tử thối, hóa ra đây mới là mục đích của ngươi." Long Cửu sững sờ, mắng to, "Chỉ vì chuyện nhỏ bằng hạt vừng này mà ngươi quấy rầy chúng ta họp hành, lão phu sẽ không tha cho ngươi đâu."

Trác Phàm cười hì hì, phất phất tay: "Tặng thêm cho huynh một tin tình báo, U Minh Cốc trong hai ngày này đoán chừng sẽ động thủ, tăng cường phòng ngự đi."

Nói xong, Trác Phàm cười lớn đi ra ngoài cửa.

Long Quỳ và Long Kiệt nhìn hắn xuân phong đắc ý đi ra, không hiểu mô tê gì, chỉ biết bọn họ nói chuyện rất vui vẻ. Đồng thời, trong lòng càng thêm chua loét.

Hội nghị trưởng lão như thế này, hai người bọn họ đều không có tư cách tham gia, tên tiểu tử này lại được đi trước một bước cùng ba vị trưởng lão nghị sự. Điều này khiến hai người, đặc biệt là Long Quỳ nghĩ thế nào cũng thấy không thoải mái.

Lão giả tóc vàng vuốt râu, nhìn bóng lưng Trác Phàm dần biến mất, trong mắt tinh quang lấp lánh: "Lão Cửu, Lão Ngũ, thiếu niên này bề ngoài thông minh lanh lợi, nhưng thực ra mỗi câu nói đều thấu hiểu lòng người, lão mưu thâm toán. Tuổi còn trẻ, lại mang một thân kỳ thuật bản lĩnh, thật không biết là đệ tử của vị cao nhân nào. Sau này, Tiềm Long Các chúng ta nhất định phải kết giao thật tốt."

Hai người nghe xong, đều gật đầu thật sâu.

Mặt khác, Trác Phàm ra khỏi cửa lớn Tiềm Long Các, liền đi thẳng về phía tiểu viện. Dọc đường đi, hắn đã cảm nhận rõ ràng có mấy kẻ khả nghi đang lảng vảng ngoài cửa tiểu viện.

Hắn vô cùng rõ ràng, đại chiến hết sức căng thẳng, đã không thể chậm trễ, thế là liền tăng nhanh bước chân.

Rất nhanh, Trác Phàm trở về chỗ bọn Lạc Vân Thường.

Lúc này đây, Lạc Vân Thường đã từ miệng lão nhân kia, hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện. Nhất thời, hai bên có thể nói là đồng bệnh tương liên, ai nấy đều thổn thức không thôi.

Thảm trạng của đôi bên, kẻ thù chung, khiến hai nhà kết thành đồng minh kiên cố nhất.

Trác Phàm thấy vậy, trong lòng càng yên tâm hơn không ít, vung tay ném bình Phục Nguyên Đan kia cho sơn chủ Hắc Phong Sơn: "Uống cái này đi, hy vọng có thể mau chóng khôi phục thực lực của ông."

"Đây là cái gì?" Lôi Vũ Đình hỏi.

"Phục Nguyên Đan!"

"Cái gì?" Lôi Vũ Đình giật mình, vẻ mặt kinh ngạc nhìn cái bình này.

Phục Nguyên Đan nàng cũng biết, tam phẩm đan dược, mười mấy vạn linh thạch một viên. Cho dù Hắc Phong Sơn bọn họ cướp một năm, cũng chưa chắc cướp được mấy ngàn linh thạch. Thế mà đan dược trân quý như vậy, Lạc gia lại tùy tiện ném ra.

Hóa ra Lạc gia giàu có như vậy sao?

Dường như nhìn ra tâm sự của nàng, Lạc Vân Thường vỗ vỗ tay nàng, cười nói: "Vũ Đình tỷ tỷ, tỷ yên tâm đi, Tiềm Long Các nợ chúng ta một ngàn vạn đấy. Một viên tam phẩm đan dược, coi như tiền lãi thôi!"

Nghe thấy lời này, Lôi Vũ Đình càng kinh ngạc đến mức cằm suýt rơi xuống đất.

Một ngàn vạn?

Tiềm Long Các nợ bọn họ nhiều như vậy, thảo nào lại bảo vệ bọn họ vô điều kiện.

Khoan đã, Quy Vân Trang hóa ra có nhiều tiền như vậy sao? Sao càng bị cướp, bọn họ càng giàu thế nhỉ?

Chỉ có Trác Phàm nhìn nụ cười không khép được miệng của Lạc Vân Thường, bất lực đảo mắt trắng dã.

Phụ nữ a, đều giống nhau cả, đi đến đâu cũng không quên so bì...

Cùng lúc đó, tại Tôn gia, trong một mật thất âm u, có bốn người đang ngồi. Người ngồi giữa, chính là Bát trưởng lão trong Thập đại trưởng lão của U Minh Cốc, Kền Kền Giản Phàm. Ba người còn lại đều quấn trong áo choàng đen, không nhìn rõ dung mạo. Nhưng toàn thân trên dưới đều tản mát ra âm tà chi khí cường đại mà quỷ dị.

Trước mặt bọn họ, đứng một thiếu niên, trên gương mặt anh tuấn luôn mang theo một nụ cười tà nhàn nhạt, chính là Dương Minh.

"U Minh." Lúc này, Giản trưởng lão mở miệng nói, "Ngươi ẩn nấp ở Hắc Phong Sơn mười mấy năm nay, làm rất tốt! Chỉ là hành động lần này, không phải ngươi giao cho một con nhóc đi làm sao."

"Tạm thời xảy ra chút sự cố, không đáng ngại!" Cười nhạt một tiếng, U Minh tự tin nói.

Vút!

Một đạo thanh quang lướt qua mặt U Minh, để lại một vệt máu. Máu tươi đỏ thẫm, dọc theo vệt máu kia từ từ chảy xuống.

U Minh không khỏi kinh hãi, hoảng sợ nhìn Giản trưởng lão đột nhiên ra tay với mình.

Nhìn chằm chằm vào mắt hắn, Giản trưởng lão lạnh lùng nói: "Kế hoạch Ám Nguyệt này, gia tộc đã bố trí mười mấy năm. Nếu vì sự tự đại của ngươi mà thất bại trong gang tấc, hỏng đại kế của gia tộc, lão phu đảm bảo, sẽ khiến ngươi sống không bằng chết."

"Rõ!" U Minh cúi người, trên trán rịn ra từng giọt mồ hôi lạnh.

"Lui xuống đi." Giản trưởng lão phất phất tay, thản nhiên nói: "Ba ngày sau hành động."

U Minh lại bái một cái, chuẩn bị lui xuống, nhưng hắn vừa đi đến cửa, bên tai lại truyền đến giọng nói âm lãnh của Giản trưởng lão: "Lạc gia, tuyệt đối không được thả đi một người, đặc biệt là..."

"Trác Phàm!" U Minh gằn từng chữ nói.

Gật gật đầu, trong mắt Giản trưởng lão sát ý nổi lên bốn phía: "Mặc dù là Tiềm Long Các mượn tay hắn giết U Tuyền, nhưng tay hắn dù sao cũng dính máu của sư đệ ngươi. Tay kẻ nào dính máu người U Minh Cốc ta, thì kẻ đó nhất định không thể sống trên cõi đời này!"

"Rõ!"

U Minh nghiến răng, lộ ra nụ cười khát máu...

Đề xuất Voz: Thu đã về trên đất Hải Phòng
BÌNH LUẬN