Chương 414: Kỳ Lân Chi Tử
Chương 414: Kỳ Lân Chi Tử
"Tiền bối nếu có gì sai bảo, vạn chết không từ!" Trác Phàm ôm quyền, khom người lĩnh mệnh, bộ dáng nhìn qua cực kỳ ngoan ngoãn.
Côn Bằng nhìn chằm chằm hắn, bật cười thành tiếng: "Bớt diễn trò đi, Cửu U năm đó đã giảo hoạt vô cùng, ngươi thân là truyền nhân của Cửu U, cũng chẳng phải đèn cạn dầu. Lão phu không tin mấy lời hươu vượn của ngươi đâu. Hơn nữa, lão phu đã nói, không cần ngươi báo đáp. Còn về bước tiếp theo này, coi như là thỉnh cầu của lão phu. Ngươi có thể làm, cũng có thể không. Tất nhiên, nếu ngươi đáp ứng lão phu, tự nhiên sẽ có chỗ tốt."
Khẽ cắn môi, Trác Phàm lập tức trầm mặc.
Côn Bằng nói chuyện có vẻ rất hòa ái, cũng không ép buộc người khác, nhưng đây mới là đạo ngự hạ cao minh nhất. Bởi vì hắn hiểu rõ, nếu Trác Phàm chỉ hư tình giả ý với hắn, không thật tâm đi làm việc, thì người chịu thiệt chỉ có hắn mà thôi.
Cho nên chi bằng dụ dỗ bằng lợi ích, tạo cho hắn chút động lực làm việc!
Chỉ là trong lòng Trác Phàm cũng hiểu, việc Côn Bằng giao cho hắn, nhất định vô cùng gian nan, hung hiểm vạn phần. Trước khi chưa xác định nhiệm vụ là gì, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng gật đầu.
Thâm sâu nhìn hắn một cái, Côn Bằng thản nhiên gật đầu: "Rất tốt, uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, cái sự lão mưu thâm toán này của ngươi ngược lại có vài phần phong phạm của Cửu U năm đó. Ngươi có thể cân nhắc kỹ lưỡng như vậy, lão phu giao việc này cho ngươi đi làm, cũng yên tâm hơn nhiều. Bất quá trước đó, lão phu còn có một chuyện muốn nhờ. Đó chính là, có thể giao đứa bé này cho lão phu dạy bảo hay không?"
Vừa nói, Côn Bằng vừa đưa mắt nhìn về phía Cổ Tam Thông sau lưng Trác Phàm, trong mắt lóe lên ánh hào quang từ ái.
"Cái gì?"
Không khỏi giật mình, cả hai người đồng thanh kêu to, Cổ Tam Thông càng là co rúm người trốn sau lưng Trác Phàm, không dám ló đầu ra.
"Tiền bối, Tiểu Tam Tử là nghĩa tử của tại hạ, ngài muốn nó làm gì?" Trác Phàm vội vàng nói, sợ Côn Bằng muốn cướp người, nếu vậy hắn đúng là ngăn không nổi.
Lông mày khẽ nhướng lên, Côn Bằng kỳ dị nhìn hai người một cái, lại khẽ cười thành tiếng: "Hiếm có hiếm có, hai người các ngươi lại mới gặp đã thân, đã có danh phận cha con, chuyện này rất tốt. Bất quá đứa bé này cùng tộc với ta, do lão phu dạy bảo, đối với nó càng có lợi hơn!"
Song đồng nhịn không được ngưng tụ, hai tròng mắt Trác Phàm đảo qua đảo lại, suy đoán trong lòng đã càng ngày càng rõ ràng.
"Hẳn là ngươi đã gặp Kỳ Lân huynh ở Lạc Lôi Hiệp rồi nhỉ, haizz, chịu đựng Tử Lôi bạo ngược nhiều năm, chắc hẳn huynh ấy đã tiều tụy vạn phần. Đứa bé này có thể sống sót ở Lạc Lôi Hiệp đến bây giờ, đều là nhờ vào sự che chở từ phụ thân nó. Hôm nay ngươi mang nó ra ngoài, còn xưng hô nghĩa phụ nghĩa tử, hẳn cũng là được Kỳ Lân huynh chấp thuận. Hiện tại ngươi đã biết thân phận của lão phu, nên hiểu lão phu cùng phụ thân nó đều là huynh đệ Thánh Thú, giao nó cho lão phu là thích hợp nhất!"
"Đánh rắm!"
Thế nhưng, Côn Bằng vừa dứt lời, Cổ Tam Thông đã gầm lên một tiếng, bất bình nói: "Tiểu gia từ nhỏ lớn lên ở Thiên Vũ, ở Lạc Lôi Hiệp chẳng qua chỉ ngây người năm năm mà thôi, làm sao lại thành con của Kỳ Lân rồi?"
Côn Bằng sững sờ, không khỏi nghi hoặc nhìn về phía Trác Phàm, trên mặt đều là vẻ khó hiểu.
Trác Phàm cũng không dám giấu giếm, liền đem lai lịch của Cổ Tam Thông một năm một mười kể lại một lần. Côn Bằng nghe xong, trầm mặc không nói, mày nhíu chặt, hồi lâu mới thở dài một hơi, hiểu rõ gật đầu: "Thì ra là thế, ba trăm năm trước, haizz..."
"Sao vậy, tiền bối?" Trác Phàm động lông mày, nghi ngờ nói.
Dù nói thế nào, Cổ Tam Thông cũng là nghĩa tử của hắn, đối với thân thế lai lịch của nó, hắn tuy có một số suy đoán, nhưng cũng muốn được chứng thực.
Trầm ngâm nửa ngày, Côn Bằng nhìn thật sâu Cổ Tam Thông một cái, thản nhiên lên tiếng: "Ba trăm năm trước, lão phu ở Vạn Thú sơn mạch này, chợt nghe một tiếng gầm kinh thiên động địa vang vọng đất trời. Cẩn thận nghe kỹ, đúng là tiếng gầm giận dữ của Kỳ Lân huynh không sai. Trước kia thời Thượng Cổ, mấy huynh đệ chúng ta có chút xích mích với Thiên Đế, liền bị hắn dùng Không Minh Thần Đồng giam cầm trong ba đại tuyệt địa, ngày ngày chịu nỗi khổ Tử Lôi phệ thân. Nhiều năm trôi qua, cứ thế mà chịu đựng, chưa từng có biến số gì. Nhưng lúc đó, Kỳ Lân huynh cư nhiên gầm lên kinh hãi, trong đó dường như có sợ hãi tột độ!"
"Ban đầu lão phu không hiểu ý tứ, nhưng bây giờ nghĩ lại, đoán chừng là nó tự cảm thấy không chịu nổi nữa, lo lắng quả trứng Kỳ Lân của mình sẽ chết dưới Tử Lôi khi bản thân bỏ mình. Cho nên liều mạng toàn lực, ném quả trứng này ra khỏi kết giới! Mà trong quả trứng đó, chính là ngươi, Cổ Tam Thông! Cho nên ngươi trời sinh không cha không mẹ, khác hẳn người thường! Thần lực ngất trời, chính là chỗ thiên phú dị bẩm của Kỳ Lân nhất tộc. Cho dù trong năm đại Thánh Thú, cũng không có kẻ nào có thể thắng được Kỳ Lân về mặt sức mạnh!"
Nghe được lời này, Cổ Tam Thông bất giác hoàn toàn ngây người. Mặc dù nó vẫn khó có thể tin, nhưng bây giờ ngẫm nghĩ kỹ lại, cảm giác thương cảm khi nhìn thấy Xung Thiên Kỳ Lân Cước trong Lạc Lôi Hiệp, nhất định chính là do huyết duyên dẫn dắt.
Nhìn di vật lúc còn sống của phụ thân mình, nó làm sao có thể không bi thương rơi lệ?
Trác Phàm cũng hiểu rõ gật đầu, trước kia hắn còn không biết trong trận thức hoàn mỹ không tì vết kia, sao lại có một lỗ hổng để bọn hắn đi qua? Bây giờ nghĩ lại, nhất định là Kỳ Lân dùng man lực mở ra lỗ hổng, đưa trứng Kỳ Lân của mình đào thoát sinh thiên.
Bất quá cho dù với thần lực của Kỳ Lân, cư nhiên chỉ có thể mở ra một cái lỗ nhỏ như vậy, có thể thấy được đồng thuật của Thiên Đế lợi hại đến mức nào. Mà Kỳ Lân sau đó liền bỏ mình nơi đất khách, chỉ để lại một cái chân Kỳ Lân.
Đoán chừng là bởi vì dùng hết toàn lực, khó có thể chống cự Tử Lôi mãnh liệt nữa! Đại khái, nếu không phải muốn đưa Cổ Tam Thông ra khỏi kết giới, thì Kỳ Lân kia chưa chắc đã chết nhanh như vậy!
Nghĩ tới đây, Trác Phàm cũng không khỏi thở dài một tiếng, thầm than tình cha như núi...
"Nhất định sẽ không sai, khi các ngươi vừa vào Vạn Thú sơn mạch, lão phu ngoại trừ cảm nhận được khí tức Thanh Viêm quen thuộc, thì chính là mùi vị của Kỳ Lân này. Về điểm này, cái mũi của Thánh Thú chúng ta vĩnh viễn sẽ không sai. Cho nên lão phu mới để Tam Thủ Quái Nha đi mời các ngươi tới, hỏi cho ra nhẽ!" Côn Bằng hít sâu một hơi, sờ sờ cái đầu nhỏ của Cổ Tam Thông, than thở: "Nhóc con, ngươi nên gọi ta một tiếng Côn Bằng đại bá mới đúng!"
Cổ Tam Thông không nói gì, chỉ đỏ bừng khuôn mặt nhỏ, cắn chặt môi, nhưng trong đôi mắt đã đẫm lệ.
Lại vỗ vỗ đầu nhỏ của nó, Côn Bằng không đi ép nó, để nó từ từ tiêu hóa sự thật này, ngược lại quay đầu nhìn về phía Trác Phàm hỏi: "Thân thế của Tiểu Tam Tử không có vấn đề gì rồi, chỉ là lão phu muốn biết, sau khi các ngươi đến Lạc Lôi Hiệp, nhìn thấy Kỳ Lân huynh rốt cuộc thế nào, là sống hay chết?"
Khóe miệng bất giác xẹp xuống, Trác Phàm cười khổ một tiếng, giơ cánh tay phải của mình lên, phát ra hồng mang nhàn nhạt, than thở: "Chỉ còn lại cái này..."
"Cái gì, đây là... Xung Thiên Kỳ Lân Cước, lại gắn lên người ngươi?"
Đồng tử nhịn không được co rụt lại, ngay cả Côn Bằng thấy cảnh này, cũng bất giác hít sâu một hơi khí lạnh, vuốt ve cánh tay phải của Trác Phàm, lẩm bẩm: "Đường đường là một bộ phận thân thể Thánh Thú, cư nhiên thật sự có thể cấy ghép lên người nhân loại. Nghiên cứu của Cửu U Ma Đế rốt cuộc đã thành công... Tên tiểu tử này, quả thực là kỳ tài a!"
Côn Bằng đương nhiên rõ ràng, đây đều là bí pháp của Cửu U Ma Đế. Nhưng Trác Phàm lại nhíu mày, một tia thương cảm vừa mới dâng lên, lại biến mất không còn tăm hơi, ngược lại vẻ mặt đầy cảnh giác nhìn về phía hắn.
Bà nội nó chứ, nhìn thấy di vật của huynh đệ tốt, không có nửa phần cảm xúc nhìn vật nhớ người thì thôi, lại còn cảm thán bí pháp của Cửu U Ma Đế.
Hừ hừ hừ, xem ra tình cảm giữa Thánh Thú cũng chỉ đến thế mà thôi.
Nếu nói như vậy, nỗi bi ai vừa rồi đều là diễn kịch sao?
Như vậy, hắn diễn kịch chỉ có hai lý do, một là lấy lòng tin của Cổ Tam Thông, hai chính là lấy lòng tin của mình. Nghĩ đến việc hắn còn có chuyện nhờ mình đi làm, rất rõ ràng, màn kịch này của hắn, lấy lòng tin của kẻ chạy việc là mình nhiều hơn một chút.
Tiếp theo, phải xem hắn muốn mình làm cái gì!
Hai mắt khẽ híp một cái, Trác Phàm đã hiểu rõ trong lòng, nhưng vẫn không biểu hiện ra ngoài, than thở: "Tiền bối, nén bi thương!"
"Ách, ngại quá, thất lễ rồi!" Gò má bất giác đỏ lên, Côn Bằng mới thuận thế buông cánh tay phải của Trác Phàm xuống, tròng mắt đảo qua đảo lại, lần nữa khôi phục lại vẻ bi thương kia.
"Tiền bối, không biết ngài muốn ta làm chuyện gì?" Trong lòng cười thầm một tiếng, Trác Phàm lần nữa khom người ôm quyền nói.
Hít sâu một hơi, Côn Bằng ngửa mặt lên trời thở dài: "Haizz, lão phu thân là người đứng đầu năm đại Thánh Thú, cảm niệm ba vị huynh đệ bị nhốt trong kết giới, lại không cách nào cứu ra, cảm thấy vô cùng hổ thẹn! Cho nên lão phu muốn mời tiểu tử ngươi ra tay, cứu mấy vị huynh đệ còn lại đang bị nhốt trong tuyệt địa ra. Đại ân đại đức, định không dám quên!"
"Tiền bối nói quá lời! Chỉ là với thần thông của tiền bối còn không làm được, vãn bối chỉ là một kẻ sâu kiến, đâu có uy năng bực này, có thể cứu chư vị tiền bối thoát khỏi khổ hải?" Trác Phàm lắc đầu, than thở.
Nhưng Côn Bằng lại vội vàng xua tay: "Tiểu tử, ngươi chớ có tự coi nhẹ mình. Hôm nay ngươi có truyền thừa thần thông của cả Cửu U Ma Đế và Thiên Đế, thành tựu tương lai không thể khinh thường! Hơn nữa, kết giới kia đều do Không Minh Thần Đồng tạo ra, ngươi mang trong mình khả năng của Không Minh Thần Đồng, vốn cùng một nguồn, thời cơ đến, tự có thể giải khai kết giới!"
"Nhưng là hiện tại vãn bối công lực còn thấp, hay là tại hạ truyền công pháp cho tiền bối, tốc độ tu luyện của tiền bối tự nhiên nhanh hơn tại hạ nhiều, đến lúc đó tự có thể..."
"Không không không..." Thế nhưng, Trác Phàm nói còn chưa dứt lời, Côn Bằng đã vội vã lắc đầu, phủ định nói: "Mèo có đường mèo, chuột có lối chuột. Nhân loại tham ngộ thiên đạo, thành vạn thánh chi tôn. Linh thú thiên phú dị bẩm, chỉ chờ khai quật! Hai bên đều có sở trường riêng, nhưng đạo thống bất nhất, không thể giao thoa. Công pháp của nhân loại các ngươi, mặc kệ là Thánh Thú hay Linh thú chúng ta, đều vạn vạn lần học không được!"
Trác Phàm hiểu rõ gật đầu, trong lòng yên tâm không ít.
Thật ra hắn làm gì có hảo tâm như vậy, chịu giao công pháp ra ngoài, chẳng qua là thăm dò một phen. Đã biết Thánh Thú dù thế nào cũng không đánh chủ ý lên công pháp của hắn được, vậy trái tim đang treo lơ lửng của hắn có thể bỏ xuống rồi.
Dù sao, hai bên không có xung đột lợi ích, thì có thể xây dựng quan hệ đồng minh ổn định.
"Lão cha, người cứ ra tay đi!" Lúc này, Cổ Tam Thông đáng thương nhìn Trác Phàm, rốt cục mở miệng.
Dường như cảm niệm cái chết của cha ruột, Cổ Tam Thông cũng rất muốn cứu những Thánh Thú bị nhốt kia ra.
Nhìn thật sâu nó một cái, Trác Phàm vỗ vỗ cái đầu nhỏ của nó, từ ái cười cười, trong lòng lại thầm than một tiếng.
Đồ ngốc, lão cha sao có thể không ra tay? Hiện tại ngươi đang ở trên địa bàn của người ta, tuy nói lão gia hỏa này nói rõ sẽ không ép buộc. Nhưng kẻ ngốc cũng nên hiểu, thật sự sẽ không ép buộc sao?
Hừ hừ hừ... Đến lúc đó nếu ngươi thật sự dám không đáp ứng, e rằng ngay cả thi thể cũng không ra khỏi được dãy núi này.
Bất quá Cổ Tam Thông lại rất vui vẻ nở nụ cười, nụ cười ngây thơ khiến đáy lòng Trác Phàm mềm nhũn.
Nhưng mặt mũi của con trai là mặt mũi, buôn bán vẫn là buôn bán, gặp được một đại tài chủ như thế này, không thừa cơ cháy nhà hôi của một phen, thì không phải là phong cách của Trác Phàm hắn.
Vì thế lại khom người, Trác Phàm cười hì hì nói: "Tiền bối, đã là ngài bảo ta đi thực hiện nhiệm vụ lớn như vậy, dù thế nào cũng phải cho chút chi viện chứ."
Gò má nhịn không được co rút, Côn Bằng đâu không hiểu tính toán trong lòng hắn, không khỏi cười to nói: "Ha ha ha... Mặc dù ngươi chưa gặp lão ma đầu Cửu U kia, nhưng quả thật có phong cách của lão tiểu tử đó. Ha ha ha, yên tâm đi, lão phu sẽ chuẩn bị cho ngươi một phần đại lễ..."
Đề xuất Đô Thị: Ta, Súng Thần