Chương 5: Hác Lạt Gia Nô
Chương 5: Hác Lạt Gia Nô
Khóe miệng hơi nhếch lên, Trác Phàm đã hiểu rõ ý tứ của nàng.
Đại khái vị đại tiểu thư này cũng cho rằng hắn điên rồi, nhưng lại không đành lòng để hắn bị ngộ sát trong lúc hai bên liều mạng, cho nên mới tìm cơ hội để mình trốn vào trong sự bảo vệ của các hộ vệ.
"Các ngươi còn đứng ngẩn ra đó làm gì, còn không mau kéo hắn qua đây, đừng để hắn ở đó mất mặt xấu hổ." Lạc Vân Thường lần nữa hướng về phía hộ vệ quát lớn.
Thế nhưng, hộ vệ còn chưa động, một thanh ngân đao tản ra huyết khí đã gác ở trên cổ Trác Phàm.
"Khoan đã!"
Tôn quản gia cười lạnh một tiếng, hai mắt nhìn thẳng vào mắt Lạc Vân Thường, phảng phất như nhìn thấu tất cả tâm tư của nàng: "Hắc hắc hắc... Đại tiểu thư vẫn tâm thiện như xưa a, lại ngay cả một gia nô điên rồi cũng muốn cứu."
Lông mày nhíu lại, Lạc Vân Thường nộ quát: "Tôn quản gia, chẳng lẽ ngươi ngay cả kẻ điên cũng không buông tha?"
"Ha ha ha... Vẫn là câu nói kia, nếu không muốn có người vô tội bị liên lụy, thì mau chóng giao Hồi Long Chưởng ra. Nếu không, những người này của chúng ta cũng không ngại trên đao dính thêm máu của một người."
Tiếng nói vừa dứt, tên sơn tặc dùng đao gác lên Trác Phàm liền đem đao mang vạch vạch trên mặt Trác Phàm, còn phát ra tiếng cười gian khát máu.
Lạc Vân Thường mím môi, trong mắt xuất hiện một tia do dự, nhưng rất nhanh lại thống khổ nhắm hai mắt lại.
Thấy tình cảnh này, Trác Phàm đã hoàn toàn rõ ràng quyết định của nàng.
Mặc dù đại tiểu thư này cũng không định dùng võ kỹ đổi lấy mạng của hắn, nhưng làm một chủ tử, có thể vì một gia nô mà làm ra một thoáng do dự, đã khiến hắn cảm thấy khá vui mừng rồi.
Bất quá, tiếp theo hắn muốn sống sót, thì phải tự mình giải quyết.
Ngoảnh lại nhìn thoáng qua tên sơn tặc cầm đao kia, thể hình béo ục ịch, vóc dáng không sai biệt lắm với hắn, thực lực đại khái Trúc Cơ tầng bảy.
"Hẳn là có thể giải quyết!"
Trác Phàm nắm chặt hai nắm đấm, nguyên lực trong cơ thể âm thầm hội tụ về cánh tay trái, trong mắt hiện lên một đạo tàn nhẫn.
"Hừ, tiểu thư, đã người cố chấp như thế. Vậy tên Trác Phàm này, sẽ là người đầu tiên chết vì người." Tôn quản gia vung tay lên, nhìn chằm chằm đôi mắt thống khổ của Lạc Vân Thường, quát, "Béo, động thủ."
Nghe được chỉ thị, tên béo kia cười tà một tiếng, ngân đao trong tay giơ lên thật cao.
Thế nhưng, đúng lúc này, sau một tiếng nổ lớn, trong tai mọi người lập tức truyền đến tiếng xương cốt vỡ vụn "Răng rắc", tiếp đó chính là tiếng kêu rên như heo bị làm thịt của tên béo kia.
Đao trong tay, cũng theo đó rơi xuống.
Trác Phàm đưa tay đón lấy, cầm lấy thanh đao rơi xuống, xoay người chém một cái.
Trong chốc lát, máu tươi phiêu linh, một cái đầu lâu to lớn theo tiếng bay lên không trung.
Trác Phàm mặc dù chỉ có thực lực Trúc Cơ tầng năm, nhưng cường độ thân thể và nguyên lực chứa trong cơ thể hắn đều là thứ cao thủ Tụ Khí cảnh mới có. Lúc ấy thừa dịp tên béo kia không chú ý, khuỷu tay trái dùng sức va chạm vào ngực hắn, đã làm cho xương cốt trước ngực sau lưng hắn đều vỡ vụn.
Tiếp đó lại thủ khởi đao lạc, tất cả mọi chuyện đều như nước chảy mây trôi liền một mạch.
Tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, tên béo kia đã sớm đầu một nơi thân một nẻo, đi đời nhà ma rồi.
Bịch!
Đầu lâu đầy máu tươi rơi trên mặt đất, lộc cộc lăn đến trước mặt Tôn quản gia.
Tôn quản gia ngây ngốc nhìn khuôn mặt quen thuộc trước mắt, không dám tin đây là sự thật.
Hắn ở Lạc gia bao nhiêu năm, là nhìn Trác Phàm lớn lên, hắn là người như thế nào Tôn quản gia hắn có thể không biết sao, đó chính là một gia nô trung hậu thành thật, mặc người khi dễ.
Nhưng ai có thể ngờ, người như con cừu non thế này, có một ngày sẽ lộ ra răng nanh hổ sói, một đao giải quyết một vị cao thủ Trúc Cơ tầng bảy. Sự tàn nhẫn sát phạt lăng lệ kia, cho dù là đám sơn tặc bọn hắn cũng bất giác lạnh cả tim.
Những hộ vệ Lạc gia kia thì càng là sợ ngây người, đây vẫn là Trác Phàm trung hậu thiện lương, cùng bọn hắn nói nói cười cười ngày thường sao. Trừ bỏ tu vi không nói, thân thủ nhanh nhẹn hung hãn này coi như là hộ vệ thống lĩnh bọn hắn cũng phải hít khói rồi.
Tất cả mọi người đều bị một màn đột ngột này chấn nhiếp tại đương trường, thời gian phảng phất cũng đình chỉ, mọi người tất cả đều hai mắt nhìn chằm chằm Trác Phàm tay cầm huyết đao, không nhúc nhích, tựa hồ ngay cả hô hấp cũng quên mất.
Lúc này không đi, còn đợi khi nào?
Trác Phàm hai mắt híp lại, quyết định thật nhanh, thừa dịp mọi người còn đang ngẩn người, đem huyết đao bỗng nhiên ném mạnh về phía Tôn quản gia, bản thân thì là xông về phía Lạc gia tiểu thư. Đợi Tôn quản gia phản ứng lại, đem huyết đao kia cản ra, Trác Phàm đã sớm đi vào trước người Lạc Vân Thường.
Một tay ôm lấy Lạc Vân Hải, một tay bắt lấy nhu tay của Lạc Vân Thường, chạy về phía sâu trong rừng cây.
"Đi!"
Lạc Vân Thường hơi sững sờ, không biết làm sao, chỉ có thể để mặc cho hắn lôi kéo chạy.
Tôn quản gia nhìn thấy dê béo bị vây lại lần nữa chạy trốn, trong lòng không khỏi đại gấp, gầm thét: "Đuổi theo cho ta."
Thế nhưng, bọn hắn vừa động, hộ vệ thống lĩnh và chúng hộ vệ đã ngăn ở trước mặt bọn hắn.
"Hừ, các ngươi cho rằng các ngươi có thể ngăn được chúng ta sao?" Tôn quản gia nhìn hộ vệ thống lĩnh, hung tợn nói.
Hộ vệ thống lĩnh cười sái nhiên, lắc đầu: "Ngăn không được, nhưng có thể kéo dài chút thời gian, để thiếu gia và tiểu thư thoát thân."
"Hắc hắc hắc... Các ngươi chết rồi, hai người bọn hắn còn có thể chạy thoát?" Tôn quản gia âm thanh lạnh lẽo nói.
Quay đầu nhìn thoáng qua phương hướng Trác Phàm bọn hắn biến mất, hộ vệ thống lĩnh tự tin gật gật đầu: "Trước kia có lẽ chạy không thoát, nhưng bây giờ có đứa bé kia đang bảo vệ bọn hắn."
Những hộ vệ còn lại nghe xong, cũng đều gật đầu, trong lòng lại vô cớ sinh ra cảm giác tín nhiệm mạc danh đối với Trác Phàm.
Mặc dù bọn hắn không hiểu vì sao Trác Phàm lại đột nhiên dũng mãnh như thế, nhưng có dũng sĩ như vậy ở bên cạnh thiếu gia tiểu thư, cũng có thể làm cho bọn hắn nhiều thêm một phần cơ hội sinh tồn.
Hung hăng cắn răng, Tôn quản gia âm trầm nhìn về phía xa, trong mắt lộ ra độc mang như rắn: "Tên tiểu tử thối kia dám hỏng đại sự của ta, đợi lão phu bắt được hắn, nhất định phải lột da róc xương, để hắn chết không toàn thây!"
Đề xuất Huyền Huyễn: Vạn Sinh Si Ma