Chương 526: Chân Ma
Chương 526: Chân Ma
Tĩnh, tĩnh lặng như chết, tất cả mọi người đều cảnh giác dị thường nhìn xung quanh, nhưng cũng không động thủ. Mọi người cứ mắt to trừng mắt nhỏ như vậy, ngây ngốc đứng tại chỗ, nhìn động tác của người khác, trên đầu đã rịn ra mồ hôi lấm tấm.
Rầm!
Đột nhiên, một tiếng nổ lớn, một tu giả Đoán Cốt bát trọng trong nháy mắt bị đánh bay ra ngoài, lập tức không còn hơi thở. Mọi người không khỏi thất kinh biến sắc, ngẩng đầu nhìn lại, lại chính thấy Khuê Lang đang lạnh lùng nhìn xuống bên dưới, một bàn tay giơ lên chậm rãi hạ xuống.
"Nếu các ngươi không động thủ, lão tử sẽ thay các ngươi động thủ, cho đến khi giết đủ số mới thôi. Còn về phần ai xui xẻo như vậy, thì không chắc đâu!" Cười lạnh một tiếng, trong mắt Khuê Lang lóe lên tinh mang nhiếp người.
Ực!
Không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, trong mắt mọi người vẻ sợ hãi càng đậm, lại nhìn về phía những người khác xung quanh, đôi mắt đã nổi lên hồng mang điên cuồng.
A!
Một tiếng quát lớn, không biết là ai dẫn đầu lấy ra ma bảo, chém về phía người xung quanh. Tất cả những người khác cũng toàn bộ phóng thích khí thế toàn thân, chém giết với người bên cạnh.
Trong chốc lát, tiếng hò hét, tiếng kêu gào vang lên thành một mảnh, từng đạo huyết quang bay tán loạn, phun trào tới từng ngóc ngách. Hang động vừa rồi còn đèn đuốc sáng trưng, trong nháy mắt liền nhuộm lên một tầng huyết sắc tươi đẹp, trở nên tanh hôi.
Từng cái xác lần lượt ngã xuống, trong mắt không có hoảng loạn, cũng không có bất ngờ, chỉ có vẻ phức tạp xen lẫn giữa sợ hãi và điên cuồng.
Trác Phàm lạnh lùng nhìn tất cả những thứ này, trong lòng hiểu rõ, đây là sự điên cuồng xuất hiện dưới nỗi sợ hãi tột độ. Có lẽ lúc đầu mọi người chém giết, là vì để bản thân sống sót, nhưng dần dần, trong cuộc chém giết điên cuồng này, bọn họ đã không biết mình rốt cuộc vì mục đích gì.
Bởi vì vào giờ khắc này, trong bầu không khí tàn bạo như vậy, con ma trong lòng bọn họ đã hoàn toàn khống chế bọn họ, bọn họ giống như con rối gỗ không ngừng giết chóc, trong lòng một mảnh mờ mịt, chỉ có hưng phấn!
Đây, chính là Tu La Trường, mỗi một người đều hóa thành ma, Tu La Trường không có một con người chân chính nào tồn tại...
Vù!
Đột nhiên, một tiếng xé gió vang lên, một cao thủ Thiên Huyền tam trọng đã giết đỏ cả mắt, lại mất đi khả năng phán đoán, lao về phía cao thủ Thiên Huyền lục trọng là Trác Phàm, hoàn toàn chính là tìm chết.
Trác Phàm đứng im bất động, trong lòng bình tĩnh dị thường, đợi đến khi người nọ lao đến trước mặt, mới tùy ý vung tay lên, lập tức đánh cho người nọ gân cốt đứt đoạn, trong nháy mắt không còn hơi thở.
Nhưng sau khi thi thể hắn rơi xuống đất, trong mắt vẫn tản mát ra ý cười điên cuồng khó hiểu.
Trác Phàm cúi đầu nhìn hắn một cái, bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng không vui không buồn, chỉ có một mảnh bình thản.
Cứ như vậy, Trác Phàm vẫn luôn đứng trong sân bãi hỗn loạn kia, không nhúc nhích, dường như sự giết chóc bên cạnh chẳng liên quan gì đến hắn vậy. Chỉ có một số kẻ giết đỏ mắt, không biết sống chết chạy đến chỗ hắn, hắn mới thuận tay giải quyết.
Ngoài ra, hắn không làm bất cứ việc gì.
Giống như là một tảng đá ngầm bất động trong mưa gió bão bùng, cho dù xung quanh sóng to gió lớn, nó vẫn cứ lẳng lặng đứng đó như vậy, không hề di chuyển, không chịu nửa phần ảnh hưởng của ngoại giới.
Nhưng hắn làm như vậy, lại trở thành sự tồn tại bắt mắt nhất trong sân!
"Tên tiểu tử kia sao thế?" Lông mày hơi nhíu lại, Khuê Lang chỉ vào Trác Phàm nói: "Cảnh tượng nhiệt huyết như vậy, lão tử đều không khỏi có chút hưng phấn, muốn xuống dưới đại sát tứ phương, sao tên tiểu tử này lại bộ dạng không liên quan đến mình, tĩnh lặng như thế? Giống như hắn căn bản không ở trong Tu La Trường này vậy, không hợp với nơi này!"
Nguyệt Linh nghe thấy, cũng nhìn về phía đó, lông mày hơi nhíu lại, nghi ngờ nói: "Tên tiểu tử này quả thực cổ quái, chẳng giống tu giả ma đạo chút nào, thậm chí ngay cả tu giả bình thường cũng không giống. Dưới tình cảnh như vậy, cho dù là nhân sĩ chính đạo, cũng nên tiếng giết rung trời rồi, nhưng hắn..."
"Hắn, mới là cao thủ chân chính a!"
Trong mắt không khỏi lóe lên tinh quang, Viên lão khẽ vuốt chòm râu, nhìn chằm chằm vào bóng dáng Trác Phàm, trong mắt một mảnh thâm thúy, u u lên tiếng: "Trong lòng mỗi người đều có ma, người trong ma đạo chúng ta, chính là muốn dẫn dụ con ma trong lòng ra, triệt để luyện hóa nó, tham ngộ đại đạo. Nhưng người thường chỉ luyện đến ma chi biểu tượng, ma tính phóng ra ngoài, một khi gặp phải cảnh tượng giết chóc như vậy, liền sẽ bị ma tính khống chế, đọa vào trầm luân địa ngục. Nhưng hắn không giống, hắn đã đem ma tính nội liễm, tâm tính tu luyện đến chỗ cực hạn, hóa thành Chân Ma. Thật sự làm được hắn đang khống chế ma, chứ không phải ma đang khống chế hắn!"
Hít sâu một hơi, Viên lão vẻ mặt cảm thán: "Không ngờ hắn tuổi còn nhỏ, lại có tu vi tâm tính như vậy, tương lai đắc thành đại đạo, tiền đồ thực sự không thể hạn lượng a!"
Trên mặt Viên lão tràn đầy vẻ tán thưởng, Khuê Lang và Nguyệt Linh nhìn ông ta, lại đã ngây người ra.
Lão già này, từ lúc nào trở nên thâm trầm như vậy, lời nói ra chúng ta một câu cũng nghe không hiểu!
"Viên lão đầu, ngươi không bị bệnh chứ!" Không khỏi nghi hoặc chớp chớp mắt, Khuê Lang nhìn chằm chằm Viên lão, hồ nghi nói.
Không khỏi ngẩn ra, Viên lão lại nhìn hai người một cái, không nhịn được bật cười thành tiếng: "Ha ha ha... Lão hủ có cảm xúc nên phát biểu thôi, hai vị đừng để ý, tôi chính là muốn nói Trác Phàm này không phải người thường, còn mong hai vị sau này nhất định phải chiếu cố thật tốt mới phải!"
Bốp!
Hung hăng gõ vào đầu Viên lão một cái, Khuê Lang mắng to: "Giả bộ nửa ngày, không phải là vẫn bảo chúng ta chiếu cố hắn sao, làm như ngươi là tuyệt thế cao thủ vậy, thâm trầm cái khỉ gì?"
"Ha ha ha... Đúng vậy đúng vậy, sau này lão hủ không dám nữa!" Cười nịnh gật đầu, Viên lão vẻ mặt đê tiện.
Hai người Khuê Lang thấy vậy, không khỏi nhìn nhau, đều bất đắc dĩ nhún vai.
Lão già này thực lực không ra sao, giả bộ ngược lại ra dáng ra hình, lại còn giảng đạo thống, suýt chút nữa thì dọa được bọn họ.
Chả trách có người nói, già mà không chết là giặc (lão nhi bất tử thị vi tặc). Lão già này, quả nhiên sắp thành tinh rồi...
Nửa canh giờ sau, tiếng hò hét chém giết ở Tu La Trường vẫn kinh thiên động địa, Trác Phàm cũng vẫn lù lù bất động như trước, chỉ là lẳng lặng nhìn như vậy, thỉnh thoảng thuận tay xử lý đám tôm tép bên cạnh.
Khuê Lang nhìn chiến trường vẫn hừng hực khí thế bên dưới, cảm thấy được rồi, liền giơ tay nhẹ nhàng gõ vào chuông đồng, phát ra tiếng boong boong lanh lảnh.
Nhưng vô dụng, tất cả mọi người có mặt đều đã nhập ma, giết đỏ cả mắt, hoàn toàn không dừng lại được.
Không còn cách nào, Khuê Lang và Nguyệt Linh nhìn nhau, đều cười lạnh một tiếng, hít sâu một hơi, nộ quát: "Tất cả dừng tay!"
Tiếng gầm chấn động thiên địa, không ngừng vang vọng trong hang động, khiến cho cả dãy núi đều ầm ầm rung chuyển. Sức mạnh nguyên thần cường đại của hai người, theo tiếng gầm đi thẳng vào tai mọi người, lập tức chấn động khiến đầu óc mọi người đau nhức, nhao nhao ngã xuống đất không dậy nổi.
Một cuộc giết chóc đã khiến tất cả mọi người phát điên, cũng chốc lát dừng lại.
Người sống ôm đầu, tiếng kêu than dậy khắp nơi, lăn lộn trên mặt đất. Người chết, thì vĩnh viễn nằm trong vũng máu kia, đôi mắt mở to, mắt lộ hung mang, nhưng đã không còn nửa phần hơi thở.
Khuê Lang quét mắt nhìn một vòng, nhìn nhau với Nguyệt Linh bên cạnh, hài lòng gật đầu: "Đống tài liệu này, đủ cho hai người bọn họ dùng rồi!"
Nguyệt Linh cũng vui vẻ gật đầu, khóe miệng hiếm khi vẽ lên nụ cười nhàn nhạt...
Thế nhưng đúng lúc này, Khuê Lang đang mặt đầy ý cười quan sát chiến trường, lại đột nhiên ngưng tụ song đồng, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
"Sao thế, Khuê Lang?" Lông mày nhướng lên, Nguyệt Linh nghi hoặc nhìn về phía hắn.
Không nói gì, đồng tử Khuê Lang không khỏi động đậy, cánh tay run rẩy giơ lên, chỉ về phía trước.
Nguyệt Linh mặt đầy hồ nghi, nhìn theo hướng hắn chỉ, lại cũng bất chợt giật mình trong lòng, trong mắt lộ ra vẻ kinh dị.
Ở nơi đó, Trác Phàm vẫn lẳng lặng đứng, thỉnh thoảng nhìn xem tình hình mọi người xung quanh, ung dung tự tại!
"Không thể nào, hai người chúng ta hợp lực phát ra ma âm nhiếp hồn, hắn sao có thể không hề hấn gì?" Đồng tử không kìm được co rút lại, Nguyệt Linh không thể tin nổi nói.
Nhìn sâu hắn một cái, Khuê Lang trong lòng suy tính, phỏng đoán lên tiếng: "Hắn chỉ là một tên Thiên Huyền lục trọng mà thôi, sức mạnh nguyên thần không thể nào chịu đựng được sự chấn nhiếp của hai người ta và ngươi. Khả năng duy nhất, chính là hắn có ma bảo bảo vệ nguyên thần!"
Nghe được lời này, Nguyệt Linh cũng khẽ gật đầu, vô cùng tán thành!
"Lão hủ đã nói rồi, hắn không phải người thường, hai vị tốt nhất nên chiếu cố thật tốt mới phải!" Lúc này, Viên lão lại nhân cơ hội nói.
Nhìn nhau, hai người cúi đầu suy tính hồi lâu, khẽ gật đầu.
Ma bảo có thể bảo vệ nguyên thần, cũng không phải thứ người thường có thể lấy ra được. Tên tiểu tử này chỉ là Thiên Huyền lục trọng mà thôi, lại có thứ đồ tốt này, tuyệt đối là bối cảnh thâm hậu.
Trong chốc lát, ánh mắt hai người nhìn về phía Trác Phàm, càng thêm coi trọng.
Nhưng bọn họ đâu biết rằng, quái thai Trác Phàm này, vốn dĩ nguyên thần cường đại, thậm chí cường độ nguyên thần của cao thủ Thần Chiếu bình thường cũng không bằng hắn!
Còn về bối cảnh, ha ha... Tà Vô Nguyệt mặc dù đích thân mời hắn nhập tông, nhưng dựa trên sự tin tưởng đối với hắn, lại không hề cho hắn bất kỳ sự chiếu cố nào. Có thể nói, có cũng như không.
Chẳng qua trên người Trác Phàm có quá nhiều điểm thần bí, khiến cho mỗi người gặp hắn, đều không khỏi bị dọa sợ mà thôi...
Khụ khụ khụ...
Không kìm được ho nhẹ một tiếng, Khuê Lang lại nhìn thật sâu vào Trác Phàm một cái, sau đó liền quét mắt nhìn những người khác có mặt, lớn tiếng hô hoán: "Chúc mừng chư vị, lần này trong Tu La Trường có thể sống sót. Bây giờ các vị có thể về rồi, ngày mai còn có rất nhiều nhiệm vụ tạp dịch, đang đợi các vị đấy!"
Nói xong, Khuê Lang và Nguyệt Linh sai người thu gom những thi thể kia lại, liền rời đi.
Những người còn lại, vì đại nạn không chết, cũng nhao nhao vui vẻ rời đi. Chỉ có Trác Phàm, nhìn tất cả những thứ này, lại cười lạnh liên hồi: "Đám người này, có khác gì lợn nuôi trong chuồng không?"
"Khác biệt ở chỗ, bọn họ còn có một tia sinh cơ!" Râu khẽ rung, Viên lão không kìm được cười khẽ một tiếng, đi đến bên cạnh hắn, nhìn bóng dáng mọi người biến mất, khẽ thở dài: "Lòng người ích kỷ, lòng người sinh ma, nếu bọn họ liều chết phản kháng, cho dù không thành công, nhưng tông môn không có lợi ích gì, cái nơi Tạp Dịch Phòng này, cũng sớm đã không tồn tại rồi. Thế nhưng, tông môn để lại cho bọn họ một con đường, chỉ cần tu luyện đến mức đủ mạnh, là có thể đi ra khỏi nơi này, trở thành trưởng lão chấp sự. Cho nên bọn họ liều mạng chém giết, nghĩ đến một ngày kia nổi bật hơn người, lại vừa vặn thành toàn cho sự tồn tại của Tạp Dịch Phòng."
"Cho nên nói, không phải tông môn nuôi bọn họ như lợn, là chính cái tâm của bọn họ, tự xây cho mình một cái chuồng lợn!" Viên lão cười khẽ lắc đầu, trong mắt lóe lên một đạo khinh thường: "Nhưng thế này cũng rất tốt, thế gian cường giả vi tôn, cho dù ở trong cái chuồng lợn này, chỉ cần đủ mạnh, là có thể xông ra ngoài. Những người còn lại, đều là kẻ yếu, mạnh được yếu thua, chết là đáng đời!"
Nghe được lời này, Trác Phàm hiểu rõ gật đầu, dường như có sở ngộ.
Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu, ma tông càng là như thế.
Tạp Dịch Phòng này chính là địa ngục Tu La, vừa là nơi lấy tài liệu luyện công từ đệ tử tông môn, vừa là nơi lột xác của cường giả chân chính. Nếu dưới tình cảnh như vậy mà còn có thể đi ra, ắt là đại tài trải qua vô số lần so đọ sinh tử, thành trụ cột tông môn!
Nhìn như vậy, Tạp Dịch Phòng này trong Ma Sách Tông, quả thực là một mắt xích quan trọng!
Hơn nữa, nghĩ đến thế gian vốn dĩ không có chữ nhân, có chăng chỉ là sinh tồn và cái chết, mà Tạp Dịch Phòng này, lại chính là một tiểu thiên địa đã lột bỏ tất cả lớp áo ngụy trang giả dối của thế gian.
Hít sâu một hơi thật dài, Trác Phàm khẽ nhắm hai mắt, tâm cảnh dường như lại có chút tăng lên, minh ngộ không ít...
Đề xuất Voz: Người con gái áo trắng trên quán bar