Chương 798: Long Tộc Đan

Trác Phàm ánh mắt thâm trầm, chăm chú nhìn vào lò luyện đan đang bốc lên từng luồng khí tức huyền ảo. Ngọn lửa xanh biếc bên trong không ngừng nhảy múa, tựa như một con linh xà đang uốn lượn, không ngừng tôi luyện khối dược tài quý giá bên trong.

Viên lão đứng chắp tay sau lưng ở một bên, đôi mắt già nua lóe lên tia sáng tán thưởng. Lão khẽ gật đầu, trong lòng thầm kinh ngạc trước thủ pháp luyện đan xuất thần nhập hóa của tiểu tử này, mỗi một động tác đều chuẩn xác đến cực điểm, không một chút dư thừa.

“Đây chính là Long Túc Đan trong truyền thuyết sao?” Tà Vô Nguyệt trầm giọng hỏi, thanh âm mang theo một tia lạnh lẽo cùng hiếu kỳ không thể che giấu.

Trác Phàm không ngoảnh đầu lại, nhàn nhạt đáp lời: “Đúng vậy, viên đan dược này ẩn chứa tinh hoa của Long tộc, nếu không có thân thể cường hãn, tuyệt đối không thể thừa thụ nổi dược lực cuồng bạo bên trong. Kẻ tầm thường nếu cố tình nuốt vào, chỉ có kết cục nổ xác mà chết.”

Đột nhiên, một mùi hương thanh khiết nhưng đầy uy áp từ trong lò luyện lan tỏa khắp mật thất. Luồng hương khí này không chỉ khiến người ta sảng khoái tinh thần, mà còn mang theo một loại long uy nhàn nhạt, khiến không gian xung quanh dường như cũng phải rung động theo từng nhịp thở.

“Thành!” Trác Phàm khẽ quát một tiếng, hai tay kết ấn cực nhanh, tàn ảnh lưu lại khiến người ta hoa mắt.

Một viên đan dược màu vàng kim, bên trên có vân rồng uốn lượn sống động như thật, từ trong lò bay vọt ra. Nó lơ lửng giữa không trung, tỏa ra hào quang rực rỡ, che lấp cả ánh đèn trong căn phòng tối.

Nhìn viên đan dược hoàn mỹ trước mắt, ngay cả những cường giả như Tà Vô Nguyệt hay các vị cung phụng cũng không khỏi nín thở. Đây chính là chí bảo có thể khiến tu vi của một người thoát thai hoán cốt, là thứ mà bất kỳ tu giả nào cũng thèm khát đến đỏ mắt.

Trác Phàm phất tay thu lấy Long Túc Đan vào bình ngọc, thần sắc vẫn lãnh đạm như cũ, không hề có chút kiêu ngạo hay vui mừng quá mức. Hắn biết rõ, đan dược dù tốt đến đâu cũng chỉ là ngoại vật, thứ thực sự giúp hắn đứng vững trên đỉnh cao chính là tâm cơ và thực lực của bản thân.

“Chúc mừng Trác tông chủ luyện thành thần đan.” Các vị cung phụng đồng thanh hô vang, trong lời nói đã mang theo vài phần kính sợ chân thành.

Trác Phàm khẽ liếc nhìn bọn họ, khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo: “Đan đã thành, nhưng việc cần làm vẫn còn ở phía sau. Đừng để ta thất vọng.”

Mọi người rùng mình, vội vàng cúi đầu nhận lệnh. Trong không gian tĩnh lặng của mật thất, khí tức của Long Túc Đan vẫn còn vương vấn, báo hiệu cho một hồi phong vân sắp sửa nổi lên.

Đề xuất Bí Ẩn: [Lão Cửu Môn] Chuyện cũ Tương Tây
BÌNH LUẬN