Chương 88: Cạm Bẫy
"Ngươi... ngươi làm sao vậy?" Nhìn thấy vẻ mặt kỳ quái của Trác Phàm, Tống Thiến không khỏi khẽ lẩm bẩm.
Trầm ngâm một hồi, Trác Phàm bất đắc dĩ gãi đầu, ấp úng nói: "Ách... cái đó... chuyện là, ta không có cách nào giúp cô bức độc ra ngoài, buộc phải dùng miệng hút..."
Trác Phàm chưa nói hết câu, nhưng Tống Thiến đã hiểu rõ. Trên gò má tái nhợt không khỏi hiện lên vài tia ửng hồng, nàng thẹn thùng cúi đầu xuống.
"Vậy... vậy thì làm phiền ngươi..." Giọng Tống Thiến rất nhỏ, tựa như tiếng muỗi kêu, thậm chí còn có chút run rẩy. Bộ dáng thẹn thùng kia khiến người ta không nhịn được muốn yêu thương che chở một phen.
Bất giác liếm liếm đôi môi khô khốc, Trác Phàm chậm rãi đưa tay đến trước vết thương của nàng, cắn răng một cái, "xoẹt" một tiếng xé toạc y phục của nàng ra, để lộ làn da trắng mịn như mỡ đông bên trong.
Thân thể vô thức run lên, Tống Thiến không khỏi nhắm chặt hai mắt, gò má vốn trắng bệch lúc này đã đỏ bừng. Tuy nàng sớm đã hiểu chuyện gì sắp xảy ra, nhưng ngay khoảnh khắc y phục bị xé rách, vẫn không kìm được khẽ rên lên một tiếng, khiến trong lòng Trác Phàm cũng không khỏi xao động.
"Ách, Tống cô nương, đắc tội."
Trác Phàm xấu hổ nhếch miệng, từ từ dán môi lên vết thương kia, lập tức vận dụng nguyên lực, hút máu độc vào miệng rồi nhổ ra ngoài.
Một ngụm, hai ngụm, ba ngụm...
Trác Phàm càng hút càng thấy nghi hoặc. Thông thường máu độc vào miệng đều sẽ có cảm giác cay tê, tại sao lúc này máu độc của Tống Thiến lại chẳng khác gì máu thường, dường như căn bản không hề có dấu hiệu trúng độc?
Tuy nhiên dù là vậy, để cho chắc ăn, Trác Phàm vẫn từng ngụm từng ngụm hút lấy, cho đến khi máu chuyển sang màu đỏ tươi mới thôi.
"Được rồi, giờ đại bộ phận nọc độc đều đã được hút ra, chắc sẽ không có việc gì nữa đâu." Trác Phàm ngẩng đầu lên, thở phào một hơi, nhưng sự nghi hoặc trong mắt lại không hề giảm bớt.
Thế nhưng, đúng lúc này, một thân thể mềm mại nóng bỏng lại đột ngột lao vào lòng hắn, hai cánh tay thon dài mang theo mùi hương thiếu nữ đặc trưng từ từ quấn lên cổ hắn.
Trác Phàm giật mình, khó hiểu nói: "Tống cô nương, cô làm cái gì vậy..."
"Suỵt!"
Tống Thiến nhẹ nhàng thổi một hơi bên tai hắn, hương thơm như lan, phát ra thanh âm tràn đầy mị hoặc: "Trác Phàm, ngươi có biết không, ngay từ cái nhìn đầu tiên ta đã thích ngươi rồi."
Trác Phàm đảo mắt nhìn trái nhìn phải, thản nhiên nói: "Tống cô nương, đệ đệ cô sắp quay lại rồi..."
"Không cần lo cho nó," Tống Thiến chậm rãi vươn đầu lưỡi đinh hương nhẹ nhàng liếm bên má Trác Phàm, khiến hắn run lên như bị điện giật: "Hôm nay, ta chỉ muốn một mình ngươi ở bên ta!"
Dứt lời, Trác Phàm còn chưa kịp phản ứng, Tống Thiến đã ôm chặt lấy đầu hắn, đôi môi thơm ngát in chặt lên môi hắn.
Đồng tử hơi co lại, trong lòng Trác Phàm thắt lại, đầu óc trong nháy mắt đình trệ.
Hắn tuy từng là lão ma đầu tu luyện đến cảnh giới Ma Hoàng, nhưng hắn một lòng chỉ biết tu luyện, phương thức tu luyện cũng là từng bước một vững chắc, chưa từng tiếp xúc qua chuyện nam nữ như thế này.
Lần trước Lạc Vân Thường và Lôi Vũ Đình cưỡng hôn đã khiến hắn trở tay không kịp, nhưng lần này lại càng hung hãn hơn.
Mẹ kiếp, Lão tử hai đời đều là trai tân a, đã bao giờ thấy qua trận thế này?
Đột nhiên, ánh mắt Trác Phàm ngưng trọng, chợt lóe lên vẻ phẫn nộ, mạnh mẽ đẩy Tống Thiến ra ngoài, quát lớn: "Ngươi rốt cuộc nhét cái thứ gì vào miệng ta?"
Trong lúc mơ hồ vừa rồi, Trác Phàm vẫn cảm nhận được có dị vật chui vào miệng. Hơn nữa thứ đó vừa vào miệng liền tan, tuyệt đối có cổ quái.
Tống Thiến kêu lên một tiếng đau đớn, ngã xuống đất, không nói gì. Nhưng đúng lúc này, một tiếng cười lớn lại đột nhiên vang lên: "Ha ha ha... Cho ngươi ăn đương nhiên là đồ tốt rồi."
Khoảnh khắc tiếp theo, chỉ nghe tiếng xé gió vang lên, một bóng đen xẹt qua không trung. Đồng thời, bóng đen kia vung tay lên, một cái chuông lớn trong suốt liền ầm một tiếng chụp lấy Trác Phàm nhốt vào bên trong.
Trác Phàm nhìn qua, không khỏi thất kinh: "Tứ phẩm phòng ngự linh binh?"
"Hê hê hê... Không sai, đây chính là tứ phẩm linh binh của Tề gia ta, Tử Kim Lưu Ly Trản! Có thể phòng ngự, cũng có thể bắt người!"
Bóng đen kia đáp xuống trước mặt Trác Phàm, chậm rãi xoay người lại, lộ ra một khuôn mặt già nua. Nhưng trong đôi mắt kia, nhìn Trác Phàm lại vừa hưng phấn, vừa thống hận.
"Ngươi chính là cường giả Thiên Huyền tọa trấn Tề gia?"
Hai mắt Trác Phàm ngưng tụ, muốn đứng dậy, lại đột nhiên thấy đầu óc choáng váng, lại không thể không quỳ rạp xuống.
"Chuyện gì xảy ra, ta trúng độc rồi?"
"Ha ha ha, không sai, thứ ngươi trúng chính là kịch độc độc môn của Tề gia ta, Phệ Thần Tán!" Lão giả cười lạnh một tiếng, thản nhiên nói: "Loại Phệ Thần Tán này chuyên công kích nguyên thần, cường giả dưới cảnh giới Thần Chiếu, trong vòng một canh giờ tất nhiên nguyên thần tán loạn mà chết. Cho dù là cường giả Thần Chiếu, không có thuốc giải của chúng ta, cũng không chịu nổi ba ngày!"
Trác Phàm nhìn nụ cười lạnh lẽo của lão giả kia, lông mày khẽ nhíu.
Dường như nhìn thấu tâm tư của hắn, lão giả cười to nói: "Ngươi có phải rất kỳ quái, mình trúng độc như thế nào không? Hê hê hê... Bây giờ nói cho ngươi biết cũng không sao, thật ra mũi tên bắn trúng Thiến nhi trước đó căn bản không có độc, chỉ là bôi chút dược vật làm máu đổi màu mà thôi. Mà độc dược thật sự, nằm ngay trên bờ vai của Thiến nhi, ngươi vừa rồi chắc chắn đã hút rất vui vẻ nhỉ."
Nói xong, lão giả kia lại cười lớn một trận.
Đồng thời, hai bóng người từ xa đi tới, chính là Tống Ngọc và Tề Thiên Lỗi. Hai người đi đến bên cạnh Tống Thiến, chậm rãi đỡ nàng dậy. Tống Ngọc và Tống Thiến dường như đều có chút áy náy, không dám nhìn thẳng vào mắt Trác Phàm. Nhưng Tề Thiên Lỗi lại lạnh lùng nhìn Trác Phàm trong Lưu Ly Trản, trong mắt lộ ra mối thù khắc cốt ghi tâm.
"Chính là ngươi, giết chết cha ta. Ta nhất định phải đem ngươi ngũ mã phanh thây, để báo thù giết cha."
"Hừ, kẻ vô sỉ trong thiên hạ Lão tử gặp nhiều rồi, nhưng loại không biết xấu hổ như Tề gia các ngươi, Lão tử vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy." Trác Phàm cười lạnh một tiếng, khinh thường bĩu môi: "Nếu ta đoán không lầm, tên Tề Cương Liệt kia ngay từ đầu chính là pháo hôi dùng để dụ ta mắc câu, cái chết của hắn các ngươi đã sớm liệu trước rồi, còn nói Lão tử giết hắn, căn bản là các ngươi đã vứt bỏ hắn trước đi."
Dứt lời, Tề Thiên Lỗi nhìn Trác Phàm, cơ mặt hung hăng co giật một cái, lại không nói được lời nào.
Mặc dù đây là chuyện rõ rành rành, nhưng cũng không thể nói ra được. Nếu không con trai đem lão tử ra làm pháo hôi lợi dụng, sau đó lấy đầu kẻ địch đi lĩnh công, chuyện này truyền ra ngoài chính là đại bất hiếu, sẽ bị người trong thiên hạ khinh bỉ.
"Hừ, đạo đức giả!"
Trác Phàm không khỏi cười nhạo một tiếng, nhìn về phía lão đầu kia nói: "Lấy một gia chủ và chín vị trưởng lão ra làm pháo hôi, thủ bút của ngài cũng thật lớn a."
Đôi mắt hơi híp lại, lão giả kia không hề cho là nhục, cười to nói: "Ha ha ha... Vậy thì thế nào, lão phu bỏ con trai, còn có cháu trai. Chỉ cần lấy được đầu của ngươi, Tề gia liền có thể trở thành gia tộc phụ thuộc đệ nhất của U Minh Cốc. Dưới một nhà, trên vạn nhà. Sau đó muốn bao nhiêu trưởng lão, có bấy nhiêu trưởng lão, Tề gia chỉ sẽ càng ngày càng mạnh. So với vinh dự gia tộc trong tương lai, chút tổn thất hiện tại tính là cái gì?"
"Hê hê hê... Quả nhiên có phong phạm của một đời kiêu hùng, đủ vô tình."
Trác Phàm khẽ gật đầu, tỏ vẻ tán thưởng, nhưng rất nhanh lại lắc đầu, bỉ di nói: "Có điều lão già nhà ngươi ánh mắt quá hạn hẹp, tốn công tốn sức nửa ngày, chỉ vì làm con chó săn số một cho U Minh Cốc, thật mẹ nó không có tiền đồ. Nếu đổi lại là ta, bỏ ra nhiều như vậy, ít nhất cũng phải xưng bá cả đại lục này mới phải!"
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều tề chỉnh giật mình.
Xưng bá đại lục, tiểu tử này điên rồi sao? Đừng nói là cả đại lục, ngươi có biết Thiên Vũ để quốc lớn bao nhiêu không?
Đúng là trẻ ranh miệng còn hôi sữa, ăn nói bừa bãi!
Lão giả kia nhìn sâu vào Trác Phàm một cái, lại cười lạnh một tiếng: "Lão phu hiện tại đã biết vì sao ngươi dám mạo phạm thiên hạ, đắc tội U Minh Cốc rồi. Tên điên, ngươi mẹ nó chính là tên điên! Thống nhất đại lục, há là chuyện người thường có thể làm được?"
"Hừ, yến tước an tri hồng hộc chí tai?" (Chim sẻ sao biết chí chim ưng?)
Trác Phàm không cho là đúng lắc đầu, thản nhiên hỏi: "Đúng rồi, ta đối với đan dược cũng có chút hiểu biết. Nếu trên vai cô ta có độc, ta hẳn là có thể phát giác ra được."
"Hê hê hê... Lão phu nghe nói ngươi giết U Quỷ Thất, liền biết ngươi ắt là kẻ cẩn thận, nếu không đấu không lại lão già kia. Cho nên đối phó ngươi, sao có thể dùng độc dược bình thường?"
Lão giả kia nhếch miệng cười, có chút tự hào nói: "Phệ Thần Tán này, lão phu chia làm hai loại dược vật đặt cùng một chỗ. Dược vật trên vai Thiến nhi bản thân không có độc, nhưng một khi hỗn hợp với dược vật trong miệng nàng, liền trở thành kịch độc. Trừ không được, thấm sâu vào nguyên thần."
"Chính là thứ cô ta lúc hôn Lão tử, nhân cơ hội nhét vào miệng Lão tử?"
"Không sai! Đây cũng là vì an toàn của nàng, nếu không dược vật tiến vào miệng nàng, ngươi còn chưa trúng độc, nàng đã phải mất mạng rồi."
Lão giả kia cười tà dị: "Để đối phó ngươi, lão phu đã sớm điều tra rõ ràng mọi lai lịch của ngươi, đặc biệt biết ngươi vì ra mặt cho một tiểu nha đầu mới đắc tội U Minh Cốc. Lão phu liền biết, ngươi mẹ nó trời sinh chính là kẻ si tình, cho nên mới an bài mỹ nhân kế này. Tiểu tử, ngươi xác thực đủ cẩn thận, nhưng phải biết rằng, chữ sắc trên đầu một con dao a."
Nghe được lời này, Trác Phàm không khỏi bật cười, không ngờ trận chiến với U Quỷ Thất, truyền ra ngoài lại biến thành hắn ra mặt vì mỹ nhân.
Có điều, lời này cũng thật đúng. Nhớ lại từ lúc hắn trọng sinh đến giờ, có lần nào ra tay không phải vì nữ nhân?
Bất đắc dĩ lắc đầu, Trác Phàm chính mình cũng sắp cảm thấy bản thân là một tên sắc lang rồi: "Này, lão già, tâm cơ của ngươi cũng thâm trầm đấy, không dưới tên U Quỷ Thất kia đâu."
"Đó là đương nhiên," Thấy Trác Phàm khen mình, lão giả kia lại ngẩng cao đầu, lộ ra vẻ mặt tự hào: "Tên U Quỷ Thất kia chẳng qua là xuất thân tốt hơn lão phu thôi, nếu lão phu có thể xuất thân ở Thất thế gia, thành tựu hiện nay ắt không dưới hắn. Tiểu tử, ngươi biết danh hiệu của lão phu không, Thiết Tỏa Hoành Giang, Tề Uy Lâm, hê hê hê..."
Đôi mắt hơi híp lại, Trác Phàm nhếch miệng cười nói: "Thiết Tỏa Hoành Giang, không lên không xuống, cầu sống không được, cầu chết không xong!"
"Tốt!"
Trong mắt Tề Uy Lâm tinh quang lóe lên, cười to một tiếng, phảng phất như gặp được tri âm: "Không hổ là nhân vật làm thịt được U Quỷ Thất, giỏi lắm, ngươi vẫn là người đầu tiên nghe được danh hiệu của lão phu liền biết hàm nghĩa trong đó. Nếu không phải cái đầu của ngươi đáng giá như vậy, lão phu còn thật không nỡ giết ngươi."
"Giết ta, ngươi cũng xứng?"
Đột nhiên, Trác Phàm cười lạnh một tiếng, nhẹ nhàng điểm một cái lên trán.
Xoạt!
Một ngọn lửa màu xanh đột nhiên bùng lên, một khắc sau, liền thấy từng tia khí đen từ trong ngọn lửa kia bốc ra, trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa.
Độc tố của Phệ Thần Tán, đã dưới ngọn lửa màu xanh này, hoàn toàn hóa thành hư vô.
Trác Phàm chậm rãi đứng dậy, ánh mắt nhìn quanh mọi người, lộ ra sát ý băng lãnh: "Một câu Lão tử tặng cho U Quỷ Thất lúc giết hắn, hiện tại cũng hoàn toàn có thể tặng cho ngươi. Trước thực lực tuyệt đối, bất kỳ thủ đoạn nào, cũng đều vô dụng!"