Năm ngàn thiết kỵ rong ruổi trong Vương Thành, cảnh tượng khiến người ta rung động không tên. Đã quá lâu dân chúng Vương Thành chưa từng thấy cảnh tượng như vậy. Có người xa xa vụng trộm nhìn, kết quả thấy thanh niên anh tuấn uy vũ đi đầu thiết kỵ quay đầu nhìn về phía kẻ nhìn trộm, mỉm cười.
Nụ cười ấy ôn hòa nhưng cũng bưu hãn. Ôn hòa vì trên mặt thanh niên không có nhiều sát khí, nhưng đối phương mặc pháp khí khôi giáp xen lẫn trong đám thiết kỵ hung hãn, lại đột nhiên mang đến cảm giác chạm mặt sự hung ác.
Cảm giác này mâu thuẫn, nhưng trong Vũ Vệ quân lại hài hòa đến lạ.
Bây giờ, khí thế Vũ Vệ quân đã thành. Trên đời này chưa từng có đội quân nào chưa từng thua trận như Vũ Vệ quân, trừ khi họ căn bản chưa đánh trận nào.
Người dân Vương Thành đã dần dần nghiêng về phong thái văn nhã. Tập tục này dường như bắt đầu từ khi lão Thần Vương làm thơ. Sau này, ngay cả người trong Kiếm Lư cũng rất chú trọng truy cầu cái đẹp. Hai nơi thánh địa mạnh nhất thiên hạ, Thần Vương cung và Kiếm Lư, đều bắt đầu văn nhã, hỏi sao mọi người không văn nhã được?
Những năm gần đây, con cháu Vương Thành càng ngày càng không thích ra ngoài lịch luyện. Năm nay, chỉ có Lý Phương Phong của Lý gia vào Kiếm Lư tham gia tuyển bạt, từ đây có thể nhìn ra đôi chút manh mối.
Thế nhưng, người dân Lữ Trụ tính tình vẫn còn gen hiếu chiến. Sự hòa bình của họ là do tổ tông dùng máu và lửa đúc thành. Văn minh tu hành sao có thể thiếu tranh đấu?
Lúc này, đám hán tử thiết huyết của Vũ Vệ quân từ cửa Đông giết vào thành. Kiếm Lư, lực lượng chịu trách nhiệm bảo vệ Vương Thành, thậm chí không quản, chỉ để mặc bọn họ phóng ngựa trên đường phố không ai cản nổi.
Ngay cả hào môn Vương Thành cũng đóng cửa không ra ngoài, không ai muốn cuốn vào trận gió tanh mưa máu này.
Các gia chủ ngồi trong nhà nhìn trang trí xa xỉ và phụ nhân diễm lệ bên cạnh, chợt nhớ ra nền tảng đặt chân của hào môn Vương Thành không phải là khả năng xu cát tị hung, mà là thực lực thực sự!
Loạn thế chân chính đã đến rồi. Có những người cuối cùng sẽ bị thời đại đào thải vì ham nhàn hạ.
Lúc này, họ nghĩ đến chuyện trước đó Tôn gia, Tống gia liên thủ thu mua pháp khí khôi giáp. Kỳ thực, mọi người đều biết những pháp khí khôi giáp này đều chảy vào tay vị thiếu niên thống lĩnh của Vũ Vệ quân. Chỉ là họ cảm thấy có chút buồn cười, ngươi một Vũ Vệ quân nhỏ bé thì có thể gây ra sóng gió gì?
Thế nhưng, đội Vũ Vệ quân mà ngày hôm qua vừa cười nhạo, hôm nay đã vào Vương Thành lôi kéo khắp nơi rồi.
Đương nhiên, nếu Vũ Vệ quân làm loạn, sẽ có hào môn liên thủ chế tài. Nhưng nếu những pháp khí khôi giáp kia toàn bộ được sử dụng, nếu nhân số Vũ Vệ quân lại nhiều hơn mấy lần, thậm chí gấp mấy chục lần?
Trước đó, họ nghĩ chỉ cần Lữ Thụ một ngày không thành đại tông sư, thì Vũ Vệ quân này trong văn minh tu hành sẽ một ngày không có nền tảng đặt chân.
Thế nhưng, sau trận chiến trên đường bàn đá xanh đêm nay, ai dám trăm phần trăm khẳng định thiếu niên kia không có cách nào tấn thăng đại tông sư?
Lữ Thụ và Vũ Vệ quân của hắn ở Lữ Trụ nhàn hạ này, trong Vương Thành, giống như một con hổ đột nhiên xuất hiện, khiến toàn bộ sinh linh đột nhiên tỉnh táo lại!
Không tỉnh táo không được, không tỉnh táo sẽ chết!
Trước đó, Lữ Thụ cảm thấy 21 bóng người kia là đàn sói, nhưng nhân số của họ quá ít. Vũ Vệ quân lúc này mới là đàn sói săn bắn chân chính!
Lý Hắc Thán sau lưng Lữ Thụ hô lên: "Đại vương, chúng ta tới cứu ngươi rồi!"
Lưu Nghi Chiêu anh tuấn uy vũ bên cạnh tức giận vỗ một cái vào gáy Lý Hắc Thán: "Đại vương cần ngươi cứu?!"
"Đúng, đúng, đúng, đại vương... Chúng ta... chúng ta tới diệt phỉ rồi!"
Lữ Thụ: "...".
Lữ Tiểu Ngư: "...".
Diệt phỉ?
Hai bên đường bàn đá xanh lúc này đều có tai mắt của các thế lực. Trạm gác ngầm đều cầm gương truyền tin, giống như đang phát sóng trực tiếp. Cảnh tượng và âm thanh ở đây sẽ được truyền về Trang Viên với tốc độ nhanh nhất.
Mọi người nghe thấy Lý Hắc Thán nói muốn diệt phỉ đều không nói nên lời. Ngươi diệt phỉ diệt đến trong Vương Thành rồi sao? Hả?
Vương Thành có thổ phỉ sao?
Chờ chút, thật sự có! Tiền thân của Vũ Vệ quân này chẳng phải là một tổ thổ phỉ sao? Không những là Thanh Long trại tiền thân, về sau chẳng phải đã thoát nghèo làm giàu rồi sao?
Bây giờ là tình huống gì? Một tổ thổ phỉ lại chạy vào trong Vương Thành vừa cướp vừa la làng!
Nếu lời này Lý Hắc Thán nghe được nhất định sẽ không vui. Đúng là trước đây họ là Thanh Long trại, nhưng sau khi mọi người bắt đầu làm bài tập, học văn hóa, họ đã được gọi là Tổ học tập Thanh Long rồi mà!
Thấy Vũ Vệ quân đến, Lữ Thụ cảm thấy lần này chiến lược chuyển dịch của mình phi thường thành công. Mặc dù hắn không nghĩ Vũ Vệ quân sẽ đến, cũng không nghĩ đối phương thật sự dám tự tiện xông vào Vương Thành như vậy.
Lữ Thụ đã quen cùng Lữ Tiểu Ngư đơn độc xông pha thiên hạ, nên việc Thiên La Địa Võng muốn chiêu mộ bọn họ gặp rất nhiều khó khăn. Ngay cả việc Niếp Đình tấn thăng Thần Tàng cảnh cũng là do Lữ Thụ gây ra.
Mặc dù sau này tham gia Thiên La Địa Võng, nhưng cũng chỉ là Thiên La Địa Võng mà thôi.
Bây giờ thế nào? Họ đến Lữ Trụ nhưng vẫn luôn mang tâm thái khách qua đường, tùy thời đều định rời đi.
Họ có thể đi, Vũ Vệ quân sẽ đi cùng họ sao? Lữ Thụ cảm thấy không cần miễn cưỡng, mọi người tốt tụ tốt tán.
Từ đầu đến cuối, Lữ Thụ thực ra vẫn xem mối quan hệ giữa họ là quan hệ hợp tác, tốt tụ tốt tán.
Cho nên, khi Lữ Thụ đến Vương Thành, hắn không để Lý Hắc Thán và những người khác theo, chính là không muốn để họ cuốn vào nguy hiểm thật sự.
Còn bây giờ, đối phương không hẹn mà đến, nguyện ý vì Lữ Thụ không màng sống chết.
"Đại vương lên ngựa!" Lý Hắc Thán từ trên ngựa nhảy lên không trung, sau đó bị Lưu Nghi Chiêu kéo lại ném lên lưng ngựa của mình ngồi, hai người cùng ngồi một ngựa.
Động tác này nước chảy mây trôi, như thể đã bàn bạc từ trước. Con ngựa hùng tráng này cũng là chuẩn bị cho Lữ Thụ.
Lữ Thụ cười cười nắm lấy dây cương ngựa nhảy vọt lên lưng ngựa. Ngay lúc hắn lên, tay hướng về phía dưới. Lữ Tiểu Ngư phía dưới ăn ý đưa tay ra. Gần như trong nháy mắt, Lữ Tiểu Ngư cũng đã ở sau lưng Lữ Thụ, ôm chặt lấy eo Lữ Thụ.
Động tác cũng một mạch thành công, họ không bàn bạc trước, nhưng ăn ý lại là trời sinh.
21 tên thích khách quay người chạy trốn, còn Vũ Vệ quân đang đuổi theo sau, một đường truy về phía Tây Nam Vương Thành. Vũ Vệ quân chia làm ba đường bao vây chặn đánh, quả thực như vào chỗ không người trong Vương Thành.
Các thế lực trong Vương Thành im lặng nửa ngày. Khương Thúc Y trên hậu sơn Kiếm Lư thấy cảnh này cũng sửng sốt nửa ngày: "Rõ ràng lẽ ra phải là một cảnh tượng rất máu tanh, từng lớp từng lớp đảo ngược khiến Lữ Thụ chơi thành trò chơi hiệp chế rồi...".
Chậm rãi, 21 tên thích khách lại bị xua đuổi đến góc tường thành phía Tây Nam. Tuy nhiên, đối phương dường như đã sớm có hậu thủ. Một người cầm đầu trong số 21 thích khách lấy ra một viên bảo châu màu tím bỗng nhiên bóp nát. 21 tên thích khách đúng là đột nhiên đi vào một không gian thông đạo, biến mất không thấy đâu nữa.
Lữ Thụ khẽ ồ lên một tiếng, đây là thủ đoạn gì? Lại có thể phá toái hư không!
Hắn nhìn chăm chú vào nơi 21 tên thích khách biến mất, đột nhiên ghìm dây cương ngựa phóng về phía cửa Tây Vương Thành: "Ra khỏi thành, về nhà!".
P/s: thổ phỉ đọc văn hóa =)), tưởng tượng đủ đau bụng
Thiếu niên chạy loạn lại do ngẫu nhiên được một quyển Khô Thủy Kinh từ đó bước lên Tu Tiên Chi Lộ. Mời đọc, truyện đã hơn 1k chương.