Triệu Ngọc khi ấy liền mê mẩn, ta hỏi: "Cái này là sao?"
Chỉ là hắn cẩn thận quan sát một chút Lữ Thụ phía trước, liền phát hiện cao thủ này tuy rằng cũng bẩn không kém đám người bọn họ, nhưng mình bọn người trên thân đều mang thương, mà đối phương một mình ra ngoài xông xáo lâu như vậy, trên thân lại không có nửa điểm dấu vết thương tích!
Đây là cần mạnh đến mức nào mới có thể làm được? Đối phương thật là học sinh của lớp Đạo Nguyên ban sao?
Học sinh lớp Đạo Nguyên ban, trừ số ít thiên tài siêu cấp tư chất cấp A nhận được Huyền Cảm Thiên công pháp, còn lại đều mắc kẹt ở Huyền Cảm Thiên Đại Viên Mãn.
Điều này làm cho tất cả mọi người đều ý thức được một chuyện: công pháp không phải rau cải trắng, không phải mình muốn người khác sẽ cho.
Còn những người có tư chất dưới cấp A nên làm thế nào để có được công pháp, bây giờ vẫn chưa ai biết rõ.
Cho nên sự nghi hoặc và chấn kinh của Triệu Ngọc cũng có lý do, nếu như nói Lữ Thụ, với tư cách học sinh lớp Đạo Nguyên ban, có thể một mình ngang dọc di tích này mà vẫn không hề suy suyển, chẳng phải nói tên này là thiên tài tư chất cấp A trong truyền thuyết?
Nếu không, người tu hành cấp E cho dù đối mặt với đàn khô lâu thành bầy, dù không chết, nhưng bị thương cũng là không thể tránh khỏi.
Triệu Ngọc đột nhiên hỏi: "Cao thủ, ngươi là tư chất cấp A sao?"
Lữ Thụ không muốn tiếp chuyện này lắm... Người ta đều coi ngươi là cao thủ, cao thủ của các cao thủ, ngươi đột nhiên nói ngươi là tư chất cấp F thì còn gì là phong cảnh.
Nhưng những học sinh lớp Đạo Nguyên ban Lạc Thành bên cạnh, khi thấy Lữ Thụ thực ra đã nhận ra từ sớm, Triệu Ngọc hỏi vậy thì có người tức tối nói: "Hắn là tư chất cấp F, bất quá là người giác tỉnh hình lực lượng cấp E..."
Lữ Thụ liếc nhìn tên này một cái, ha ha, chỉ có ngươi nói nhiều...
Nếu không phải chuyện Lữ Thụ vật tay, hắn cũng sẽ không biết Lữ Thụ. Trên thực tế, danh tiếng của Lữ Thụ còn lớn hơn nhiều so với những thiên tài tư chất cấp B như Khương Thúc Y...
"Tại sao các ngươi lại chỉ còn mấy người này vậy?" Lữ Thụ tò mò hỏi.
Kết quả không biết vì sao, Triệu Ngọc lại ấp úng, vẫn là một nữ sinh dáng dấp không tệ bên cạnh đột nhiên giận dữ nói: "Sau khi ngươi ném cái rìu cho bọn hắn, bọn hắn lại vì giành rìu mà đánh nhau, kết quả đánh tới đánh lui lại dẫn ra một đám khô lâu, khiến chúng ta bị truy sát!"
Lữ Thụ kinh ngạc. Trước đó hắn để lại cái rìu hoàn toàn là vì cảm thấy cái rìu này khá thần dị, để lại cho bọn họ còn có thể có lợi khí bảo vệ tính mạng, kết quả ngược lại hại bọn họ.
Quả nhiên, chỉ trong nghịch cảnh mới càng thêm khảo nghiệm nhân tính. Thời bình thì giúp đỡ lẫn nhau, đoàn kết hữu ái, đến lúc này đều muốn biến thành lời nói dối.
Tuy rằng Lữ Thụ tuyệt đối không tán thành việc có người nói nhân tính nhất định là ác, hắn cảm thấy điều này còn tùy thuộc vào môi trường trưởng thành. Xã hội này chẳng lẽ không có những người tốt như chú Lý sao?
Cho dù không nói những người như chú Lý, cũng có những người lấy lý tưởng bảo vệ thế giới trong quỹ ngân sách của đám Lý Huyền Nhất kia sao?
Hắn có chút coi thường đám Triệu Ngọc này. Lúc trước hắn không phải cũng vì đám người này quá nhút nhát mới bỏ đi sao? Hiện tại bọn họ càng đáng khinh hơn, lại vì một cây rìu mà động thủ đánh nhau, còn dẫn ra khô lâu.
Lữ Thụ nào biết được, trong hoàn cảnh ác liệt lại hoảng sợ như vậy, Triệu Ngọc bọn họ gần như cho rằng Lữ Thụ vì cây rìu kia mới có thể lợi hại như vậy. Ai ngờ sau khi cầm được vào tay mới phát hiện, cái rìu thực ra không quan trọng, thực ra còn phải xem người sử dụng là ai.
Tuy rằng Lữ Thụ coi thường nhưng cũng không nói thẳng ra. Hắn ngược lại nhìn đám người nhát gan, gầy gò này tò mò hỏi: "Các ngươi bao lâu rồi không ăn gì?"
"Ba ngày..." Nữ sinh có dáng dấp không tệ kia tủi thân nói: "Tránh đám khô lâu kia xong chúng ta vẫn trốn ở đây không dám đi đâu cả, cũng may có người lúc vào di tích còn cầm theo cái chén giữ ấm nước uống, nếu không chúng ta đều phải chết khát ở đây, bây giờ nước cũng không có... Ngươi có thể ở lại đây bảo vệ chúng ta không? Cùng là bạn học lớp Đạo Nguyên ban, ngươi đã có năng lực hơn rồi..."
"Ngươi hài hước thật đấy..." Lữ Thụ trực tiếp cắt ngang lời đối phương.
Hắn nghe xong lời này thì trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Ngươi là ai vậy? Sao còn lại bắt cóc người trên mặt đạo đức? Ở loại địa phương này ai cũng không có quyền nói đạo đức cả, Lữ Thụ còn chưa chỉ trích đám người kia vì giành rìu mà động thủ đánh nhau đây.
Lữ Thụ định ở đây nghỉ ngơi một đêm rồi lại xuất phát. Đã mấy người này đều ở đây trốn hai ba ngày rồi, chứng tỏ nơi này tương đối an toàn.
Hắn chạy lâu như vậy, tuy rằng thu hoạch không nhỏ về mặt tinh thần, nhưng cũng không thể cứ thế chạy mãi được.
Lữ Thụ ngồi bên sườn đồi cũng không nói chuyện với đám người này, cũng không muốn có quá nhiều gặp gỡ. Đến đêm, hắn lấy từ sau lưng ra một quả trái cây màu xanh, cắn một cái, đắc ý.
Kết quả, tất cả mọi người bên cạnh hắn đều trợn tròn mắt!
Trong tình huống đã đói bụng ba ngày, Triệu Ngọc đám người này nhìn thấy Lữ Thụ lấy ra đồ ăn thì phản ứng thế nào? Đơn giản là muốn phát điên rồi được không!
Bọn hắn trước đó vẫn đang suy đoán cái bọc rất chặt phía sau Lữ Thụ là cái gì. Nhìn thấy bọn hắn từng người xanh xao vàng vọt, kết quả Lữ Thụ lại tinh thần phấn chấn, rõ ràng là không bị đói bụng.
Bây giờ xác nhận, cái lưng của Lữ Thụ đúng là đồ ăn a!
Chỉ riêng cảnh lấy thức ăn ra này thôi, Lữ Thụ đã thu hoạch được oán niệm điên cuồng, giá trị cảm xúc tiêu cực đơn giản như mưa đạn không ngừng nhảy số... Nhìn thấy còn thiếu hơn 10.000 giá trị cảm xúc tiêu cực, việc hắn thắp sáng ngôi sao thần thứ năm liền dựa vào quá mức!
Lữ Thụ mắt sáng lên, thì ra chuyện này cũng có thể thu lấy được giá trị cảm xúc tiêu cực a! Thực ra hắn cũng không cố ý, chỉ là đơn thuần không muốn chia đồ ăn cho đám người này thôi. Lữ Thụ nghĩ nghĩ nói: "Loại quả này là ta hái ở hướng vừa mới tới kia. Nếu như các ngươi đi rất nhanh, hẳn là có thể đến được nơi đó trong khoảng 2 ngày. Tuy nhiên nhất định phải cẩn thận bầy sói, nhìn thấy rừng cây xong thì không cần đi xa hơn nữa."
Hắn càng sẵn lòng nói cho đám người này làm thế nào để thu hoạch được trái cây, chứ không phải trực tiếp cho bọn họ. Hơn ba mươi quả trái cây này mới đủ cho hắn 9 người ăn mấy ngày sao?
Hơn nữa không riêng gì vấn đề ăn, hắn còn phải mang về cho Lữ Tiểu Ngư nếm thử đây... Lữ Thụ đúng là vô tiền đồ như vậy, nhìn thấy đồ ăn ngon liền muốn mang về cho Lữ Tiểu Ngư...
Nhưng mà những lời này nghe vào tai đám học sinh lớp Đạo Nguyên ban này lại không phải như vậy. Bọn họ nghe nói phải đi hai ngày, còn có bầy sói, cái này làm sao mà đi được?! Đúng là ngay cả cái nơi Mai Cốt Chi Địa khô lâu mà bọn hắn thực ra có thể đi qua cũng không dám đi a!
Rõ ràng là Lữ Thụ không muốn chia đồ ăn cho bọn họ a.
Nữ sinh có dáng dấp không tệ kia do dự hồi lâu, tiến đến bên cạnh Lữ Thụ làm bộ đáng thương ngồi xổm xuống, nhẫn nhịn nửa ngày hỏi: "Ăn ngon không?"
Lữ Thụ không hề nghĩ ngợi: "Ăn ngon lắm, cảm giác hơi giống quả lê, tuy nhiên so lê muốn mịn hơn một chút, ngọt lịm, nước trái cây đặc biệt nhiều như uống một chai nước uống vậy, còn có thể hồi phục thể lực."
Nữ sinh nuốt nước miếng một cái, cả người nàng khi đó đều không ổn. Ai bảo ngươi miêu tả chi tiết như vậy! Vốn đã đói rồi, bây giờ càng đói hơn a!
"Từ Lý Huệ cảm xúc tiêu cực giá trị, 555..."
Thiếu niên lang thang lại bởi vì tình cờ có được một quyển Khô Thủy Kinh, từ đó bước lên Con Đường Tu Tiên, mời đọc, truyện đã hơn 1k chương.