—
“Tiểu ca, cần bản đồ không?”
Lúc này, chủ tiệm cửa hàng mang theo nụ cười tươi rói bước đến, theo ánh mắt của Hứa Thanh Hà nhìn về phía vài tấm bản đồ đắt tiền mà chẳng mấy ai hỏi mua.
“Ừ, bản đồ đó bao nhiêu tiền?”
Thanh âm bình thản gật đầu, ngón tay chỉ thẳng vào tấm bản đồ, Hứa Thanh Hà hỏi.
“Năm mươi đồng vàng.”
Chủ tiệm vẫn giữ nụ cười, hơi cung kính đáp.
“Đắt vậy sao?”
“Tất nhiên rồi, tiệm nhỏ ta làm ăn uy tín, tấm bản đồ này là người ta khi đã vào Tuyết Sơn phác họa ra, tự nhiên cũng phải đắt hơn mấy bản đồ khác.” Chủ tiệm ngại ngùng xoa tay, vừa giải thích vừa gật gù trước mặt Hứa Thanh Hà.
Thực ra chủ cửa hàng nào biết tấm bản đồ này là ai vẽ ra, chỉ là họ vô tình có vài tấm bản đồ. Đặt ở đây đã nhiều năm, chẳng ai muốn tốn năm mươi đồng vàng để mua một tấm bản đồ không rõ tình hình.
Trên bản đồ còn có một số vị trí được đánh dấu đặc biệt, nhưng chủ tiệm chẳng biết đó là gì, cũng không hiểu những ký hiệu ấy mang nghĩa gì.
“Ta lấy nó!”
Nghe lời chủ tiệm, Hứa Thanh Hà nghiêm mặt gật đầu, trực tiếp nói.
Chủ tiệm vui mừng thầm kín trong lòng, hình như hôm nay gặp đúng kẻ ngốc, có thể bán được tấm bản đồ cất giữ trong tiệm nhiều năm qua. Tuy nhiên, Hứa Thanh Hà không để ý mấy chuyện đó, chỉ biết khi ánh mắt dính vào tấm bản đồ ấy, khí huyết trong lòng có chút dị động.
Có được bản đồ trong tay, Hứa Thanh Hà như trúng bảo bối, sau khi đưa tiền vàng cho chủ tiệm, nhanh chóng rời khỏi cửa hàng, bước vào chợ đông người nhộn nhịp.
Lúc này, y không kịp xem kỹ bản đồ, chỉ nhẹ nhàng vận ý niệm, bản đồ liền biến mất trong lòng bàn tay, nhập vào chiếc nhẫn nguyên thạch.
“Nhi Nhi có rảnh thế sao, đi chơi với ta chút đi?”
Bỗng từ xa truyền đến tiếng cười nói hỗn độn, bên tai vang lên giọng nói khiến người nghe cảm thấy khó chịu đến tột cùng của một thanh niên.
Chỉ thấy một thanh niên lực lưỡng, dẫn theo vài tên tay chân cản ngang đường một cô gái mặc áo hồng, da trắng như ngọc. Mặt hắn lộ vẻ đê tiện, tay không sạch sẽ cố vươn ngón tay chạm vào cằm cô gái.
“Xin cô tôn trọng một chút!”
Cô gái lạnh lùng nhìn hắn, ánh mắt như lửa, cực kỳ ghét bỏ quét qua đối phương.
“Nhi Nhi, ta chỉ mời cô đi chơi thôi, cho ta chút mặt mũi đi.”
Thanh niên không chịu buông tha, tiếp tục động thủ với cô gái, mặt càng tỏ vẻ đê tiện, phía sau là đám đàn ông cũng cười cợt đầy ẩn ý.
“Tần Sở thiếu gia, ta còn việc, làm ơn tránh ra!”
Cô gái cau mày, vẻ mặt càng thêm chán ghét. Hứa Thanh Hà đứng bên nhìn cảnh này, trong lòng càng thêm căm ghét thanh niên kia, khí linh trong người cũng có phần dao động.
“Nhi Nhi, tức rồi!”
Thanh niên nhìn thấy biểu hiện ghét bỏ của cô, cười càng dị hợm, tay từ từ với tới cổ tay trắng nõn của cô gái.
“Dừng lại!”
Hứa Thanh Hà đứng trong đám người, nhìn động tác của thanh niên không nhịn được quát lạnh.
Thấy hành động bị cắt ngang, thanh niên tỏ vẻ phản cảm, mắt quét quanh đám đông, kiêu ngạo hô to: “Thằng nào bất lịch sự, dám cản chuyện tốt của ta!”
“Ta, sao nào?”
Đám người xem náo động ngơ ngác nhìn nhau, không biết ai dám cản đường hắn. Rõ ràng cậu ta là con nhà danh giá, gia tộc Tần Sở là một trong ba thế lực lớn của Thành Thạch Hắc, thêm cái tính bảo vệ con cực độ của phụ thân, nên ít người dám động vào thiếu gia này.
“Không ngờ có người dám đứng ra sao?”
“Chắc là kẻ mới đến Thành Thạch Hắc nhỉ?”
“Hắn có biết tính cách của thiếu gia Tần Sở sao?”
Lời đồn trong đám đông vang lên khi Hứa Thanh Hà đứng ra. Y nghe hết, nhưng không lo lắng, y chỉ là một người không theo phái, nếu đắc tội hắn thì cũng chỉ rời khỏi Thành Thạch Hắc mà thôi.
Hơn nữa, cái mồm thiếu gia kia vẻ ngoài lớn lối, đường mạch linh không nổi trội, hẳn là thực lực cũng không cao. Đây đồng thời cũng là lý do khiến Hứa Thanh Hà không nhịn được can ngăn.
“Thằng nhỏ! Mới đến Thành Thạch Hắc à? Dám phá chuyện tốt của ta!”
Thanh niên cau mày mặt không chịu nổi nhìn Hứa Thanh Hà, tay vung về phía sau, vài tên lực lưỡng liền vây kín y. Cô gái Nhi Nhi cũng ngẩng đầu nhìn Hứa Thanh Hà, trong ánh mắt có chút ngạc nhiên.
Ngạc nhiên vì ở Thành Thạch Hắc này còn có người dám phá chuyện tốt của thiếu gia Tần Sở, ngạc nhiên trước sự can đảm của chàng thanh niên trước mặt.
Ngày hôm nay cô cũng vội ra ngoài mua linh thảo, không ngờ gặp chuyện này. Nếu gia tộc có vệ sĩ bảo vệ thì thiếu gia kia cũng không dám làm gì cô.
“Sao? Dựa vào vệ sĩ gia tộc mà sợ ta sao?”
Hứa Thanh Hà cau mày, nhìn thanh niên với vẻ khinh thường, giọng điệu đầy không coi trọng.
“Hừ! Thật là kẻ không biết sợ chết!”
Thanh niên buông tiếng “hừ” rồi bước đến trước mặt Hứa Thanh Hà, ánh mắt toàn vẻ khinh bỉ.
“Đồ ngu, cứ kiếm chết!”
Khi thanh niên bước sát sau lưng y, Hứa Thanh Hà đã cảm nhận được linh khí phía sau thay đổi tinh thần, vừa nghe vừa thấy, y liền vận khí, trong nháy mắt vượt khỏi vòng vây mấy tên đàn ông.
Ánh mắt khinh bỉ càng rõ, khiến thanh niên càng thấy thú vị, xoa xoa cổ tay, ra hiệu cho đám thuộc hạ giữ chặt cô gái, không để cô trốn thoát.
“Có chút bản lĩnh, có vẻ không thể không làm thật rồi!”
Nhìn Hứa Thanh Hà, thanh niên ánh mắt đầy hiểm ác, lần trước bị thất thủ là như bị đánh vào mặt công khai.
“Thử xem sao nhé?”
Lời chỉ vỏn vẹn vài chữ, mà giọng điệu cực kỳ lạnh lùng làm người ta bất an.
Chỉ thấy xung quanh thanh niên bộc phát linh khí màu lam nhạt, bao trùm cơ thể, ánh mắt nhìn Hứa Thanh Hà đầy độc ác.
“Phét, Thủy nguyên tố nhạt nhẽo, xem ra thực lực không ra gì!”
Không nói ra cho tốt, mở miệng liền chọc trúng điểm đau của thanh niên. Mặt thanh niên dần tối sầm lại, ánh mắt nhìn Hứa Thanh Hà trở nên độc dữ.
“Ta dẹp ngươi đủ rồi!”
Lời vừa dứt, thân hình thanh niên như chớp vụt đến, nắm đấm phủ linh khí đánh thẳng vào đầu Hứa Thanh Hà.
“Không hứng thú chơi với ngươi…”
“Cổ Long Quyền…”
Hứa Thanh Hà chẳng thèm đôi co với kẻ con nhà giàu hoang đàng. Y lắc đầu không mấy quan tâm, linh khí trong người tràn ra bao bọc toàn thân.
Long khí trong dantian lập tức được y triệu hồi, ánh vàng chói mắt bao lấy nắm đấm phải, đánh thẳng chạm vào đấm của thanh niên.
Âm thanh ù lì vang lên, Hứa Thanh Hà lùi lại vài bước, mắt dần trở nên lạnh lẽo, vẩy tay, nhìn thanh niên lao ngược lại với dáng vẻ thích thú.
Sức mạnh phẫn nộ va chạm với đấm thanh niên, thân hình hắn bay ngược ra sau, tiếng động đập mạnh khiến hắn ngã trên mặt đất. Tay chống người giữ thân, môi thấm máu tươi nhỏ giọt, nhưng không che giấu được ánh mắt lạnh lùng và độc ác.
“Con nhỏ! Hôm nay ta bắt mày chết!”
Thanh niên chưa kịp lau máu môi, gượng đứng dậy, tay trái vuốt lấy chỗ bị y đấm, tay phải từ ngực lôi ra một viên ngọc bích màu xanh nhạt. Trong ánh mắt thâm độc, hắn nắm viên ngọc mạnh đến nỗi vỡ vụn.
Hứa Thanh Hà hơi ngạc nhiên nhìn hành động của hắn, mặt vẫn bình thản xoa tay hơi tê, đứng bệ vệ không động một li. Còn đám thuộc hạ hắn thì thoáng ngơ ngác, kịp phản ứng liền chăm sóc chủ nhân hết mực.
“Mau đi thôi, hắn đã phá viên ngọc mệnh chủ, cha hắn sắp đến rồi!”
Lúc này, Hứa Thanh Hà nhìn kỹ dung mạo cô gái, đôi mắt trong sáng tinh khiết như sao trời, ánh mắt chứa chan lo lắng. Khuôn mặt gọn gàng, lông mày nhẹ nhàng, làn da trắng nõn kết hợp cùng bộ đồ màu hồng khiến người ta thương cảm sâu sắc.
“Đến rồi thì sao?”
Hứa Thanh Hà ngước đầu nhìn cô gái, không hiểu cha thanh niên đến thì có thể chẳng phân biệt đúng sai, trực tiếp đánh mình không?
“Ngươi không biết cha hắn trong Thành Thạch Hắc nổi tiếng bảo vệ con à, ông ta đến thì hôm nay ngươi chịu chết thật!”
Cô gái gấp gáp thúc giục Hứa Thanh Hà rời đi, vì cô không muốn lộn xộn. Phải biết dù có phụ thân thiếu gia Tần Sở đến, cô cũng ít nhất là người nhà họ Mộc Diệp, ông ta không thể làm quá đáng.
“Hừ, đánh con ta rồi lại muốn đi, xem ta nhà họ Tần Sở dễ bắt nạt sao!”
Hai người chưa kịp nói gì thì một tiếng vọng mang theo linh khí vang lên đầy oai nghiêm làm đám đông xôn xao lặng yên.
“Thật đến rồi! Xem ra hôm nay có màn hay rồi!”
Lời đồn trong đám đông tiếp tục vang lên, khiến Hứa Thanh Hà hối hận vì hành động nóng vội của mình. Y còn chưa hiểu nổi vì sao lại có một người cha che chắn con cháu hết mực dù đúng sai.
Một bóng người đen lẹ làng bay xuống mái nhà, ngay lập tức xuất hiện trước mặt thiếu gia Tần Sở. Người đó chính là Tần Dương Thành – trưởng tộc gia tộc Tần Sở, một trong ba thế lực lớn của Thành Thạch Hắc.
“Sao vậy…”
Giọng trầm pha chút linh khí vang lên, Tần Dương Thành nhíu mày nhìn vết máu khô nơi khóe môi con trai.
“Cha, ta chỉ mời Nhi Nhi đi chơi, thằng nhỏ vọt ra nói ta quấy rối rồi ra tay đánh ta.”
Thanh niên cầm tay ngực, giả vờ ho vài tiếng, mặt tỏ vẻ đáng thương kể lại mọi chuyện cho phụ thân.
“Tộc trưởng Tần Sở, chuyện thì...”
Nghe lời thanh niên, Hứa Thanh Hà cau mày muốn giải thích nhưng bị Tần Dương Thành vẫy tay ngăn lại.
“Là ngươi đánh con ta bị thương? Ai cho ngươi gan dạ vậy? Xem nhà họ Tần Sở là không ai sao?”
Người trung niên mắt sắc léo xua linh khí trên tay, dường như định động thủ với Hứa Thanh Hà ngay lập tức.
“Tần thúc, chuyện không phải như Tần Vũ Trạch nói đâu.”
Cảnh tượng bất lợi, cô gái Nhi Nhi vội kéo Hứa Thanh Hà về phía sau, mặt mày thành thật nhìn Tần Dương Thành nói.
“Nhi Nhi, cháu tránh ra, ta không muốn gây hiểu nhầm với cháu, kẻo lại phải giải thích với Mộc Diệp lão gia.”
Tần Dương Thành thậm chí không thèm nghe lời cô, dường như đã bị thái độ bị thương của Tần Vũ Trạch kích động, ánh mắt nhìn Hứa Thanh Hà đầy hận thù.
Lời vừa dứt, Tần Dương Thành ra sức vận linh khí màu vàng nhạt nồng nặc, bước đi nhanh, khuôn mặt nghiêm trọng. Tay vung ra, một bậc linh khí mang theo chút oán khí lao thẳng về phía Hứa Thanh Hà.
“Tần Dương Thành, ngươi có nghĩ nhà họ Mộc Diệp không có người sao?”
Ngay lúc này, một giọng nói được bao phủ linh khí vang vọng cả con đường. Bóng màu lam nhạt lao tới, xuất hiện ngay trước mặt Nhi Nhi và Hứa Thanh Hà, một tay kéo họ lùi lại, tay kia triệu hồi linh khí chống lại.
Hai bên cùng lùi một bước, nét mặt đều nghiêm trọng, linh khí bùng lên mãnh liệt.
“Mộc Diệp Kiệt, ngươi định bảo vệ thằng nhỏ đánh con ta à?”
Tần Dương Thành bực tức nhìn Mộc Diệp Kiệt, linh khí trên tay vẫn không ngừng, đôi tay xoay vận liên tục phóng ra một trận linh khí hung mãnh tụ lại trong lòng bàn tay.
—
Đề xuất Huyền Huyễn: Lăng Thiên Kiếm Thần