Đột nhiên, Hứa Thanh Hà mơ hồ phát hiện trong suối nước nóng bỗng xuất hiện từng luồng năng lượng nóng rực cực kỳ. Mặt lộ vẻ ngạc nhiên, Hứa Thanh Hà không do dự nữa, hai tay đảo chuyển ấn quyết, năng lượng thuần khiết lại một lần nữa quấn quanh đầu ngón tay.
Chậm rãi bước vào trạng thái tu luyện, Hứa Thanh Hà khép chặt đôi mắt, say đắm trong khung cảnh tĩnh lặng tuyệt đối của tuyết sơn.
“Xì…”
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, không rõ đã lâu đến mức nào, cùng với tiếng xì khẽ nhẹ, Hứa Thanh Hà từ từ mở mắt đã khép lại trước đó. Năng lượng linh khí thuần khiết quanh đầu ngón tay đã hoàn toàn biến mất, trên mặt lộ rõ vẻ bối rối.
“Lại phá vỡ tầng thứ rồi sao?”
Một tia vui mừng hiện lên trên khuôn mặt, y nghiêm túc quan sát sự biến đổi trong Đan điền, khẽ thì thầm.
Sau giai đoạn với tinh thể thú, trong khoảng thời gian ngắn, cảnh giới của Hứa Thanh Hà lại một lần nữa thăng tiến, tiến tới trung kỳ linh động thứ tư bậc luyện thể. Khuôn mặt đầy nụ cười, Hứa Thanh Hà vỗ vỗ vào mặt nước suối nóng, ai ai cũng không hiểu được sự phấn khích và vui sướng trong lòng y lúc này.
Gật đầu nâng mắt, hơi trắng nóng bốc lên từ trên không của suối nước nóng này. Hứa Thanh Hà nhìn làn sương mờ trắng nhạt của thanh niên trẻ, trong lòng bỗng khởi lên thôi thúc muốn khám phá tận cùng của suối nước nóng này.
Y rất muốn biết ở cuối dòng suối nóng này rốt cuộc có tồn tại thứ gì, muốn làm sáng tỏ vì sao suối nước nóng lại hình thành trong cảnh tuyết trời băng giá như thế này.
Tò mò hại chết mèo, Hứa Thanh Hà mang trong lòng sự tò mò, nhẹ nhàng động niệm, thu quần áo vào chiếc nhẫn nguyên thạch. Lập tức, bước chân di chuyển chậm rãi đi vào sâu trong suối nước nóng.
Đi qua một quãng lâu, cuối cùng Hứa Thanh Hà cũng đến tận cùng suối nóng. Nhưng cảnh tượng trước mắt thật sự khiến y trầm trồ, đờ đẫn đứng tại chỗ không dám có hành động gì.
Chỉ thấy trước mắt một tiểu cô nương da trắng sáng vô cùng, lưng trần mịn màng sạch sẽ, một luồng nhiệt lạ kỳ lan tỏa khắp cơ thể Hứa Thanh Hà khiến huyết mạch trong người y như dâng trào.
Bỗng nhiên, một luồng nhiệt nhẹ nhàng chảy xuống ngay đầu mũi, Hứa Thanh Hà lau tay lên mu bàn tay nhanh đến mức không kịp liếc nhìn, lại ngẩng đầu nhìn tiếp.
“Xì…”
Hứa Thanh Hà thầm hít thở mũi, mắt không chớp nhìn chăm chú tiểu cô nương da trắng mặt đẹp trước mắt, nước chảy theo đường cong tuyệt diệu của nàng lặng lẽ chảy xuống. Mái tóc dài qua eo xõa nhẹ trên hông nàng.
Thế nhưng tiếng hít hụt mũi của Hứa Thanh Hà lại thu hút sự chú ý của cô gái. Trong suối nóng vốn cực kỳ yên tĩnh, dù là động tác nhẹ nhất cũng phát ra tiếng vọng rõ ràng.
“Ai đó!”
Ngay lập tức, giọng nói lạnh lùng của cô gái vang lên bên tai. Hứa Thanh Hà giật mình, ngẩng mắt nhìn tiểu cô nương đã khoác tấm voan mỏng trên người.
“À…” Hứa Thanh Hà nuốt khan cổ họng, ngượng ngùng gãi gáy, lắp bắp nói: “Xin lỗi, tôi chỉ đi qua…”
Lời vừa dứt, Hứa Thanh Hà định quay người bỏ đi, thế nhưng dường như cô gái không cho y bất kỳ cơ hội nào để rời khỏi.
“Ngươi nghĩ ta tin lời ngươi sao?”
Tiếng nói lạnh lùng vang lên, chỉ nghe tiếng “xèo” một phát sau lưng, tay nàng nhẹ nhàng vỗ mặt nước, khiến dòng suối nóng hóa thành tia nước sắc bén kèm theo phong lực lao thẳng về phía lưng Hứa Thanh Hà.
Cảm nhận sức mạnh và tiếng gió ầm ầm phía sau, Hứa Thanh Hà không dám có chút lơi là. Mặc dù vừa mới thăng cấp, nhưng thần trí mạnh mẽ nhắc nhở y người con gái trước mặt tuyệt đối không phải hạng tầm thường, còn là kẻ giỏi giang.
Thân hình nhanh nhẹn tránh sang bên, niệm lực vận động triệu hồi quần áo ra, vụng về mặc nhanh chóng. Nhìn tia nước vì mất mục tiêu đột ngột hóa thành màn sương mù tan biến trên suối nóng mà y thở phào.
“Chị đại, tôi thật sự chỉ là đi qua thôi…”
Hứa Thanh Hà nhìn nàng thiếu nữ khoác voan trắng nhưng không hề thấy lạnh giải thích mình không có ý định đột nhập.
“Ngươi nghĩ xem trộm xong rồi lại đi dễ như vậy sao?”
Khuôn mặt lạnh lùng, môi thắm hé mở nhìn Hứa Thanh Hà còn non nớt, ánh mắt lạnh lùng sắc bén.
“Vậy ngươi muốn thế nào?”
Nhìn thái độ lạnh lùng ấy, trong lòng Hứa Thanh Hà bỗng bùng lên ngọn lửa vô tên, đáp: “Muốn thế nào thì sao? Ta hỏi ngươi, không buông tha là sao?”
“Nếu ngươi dùng mắt để nhìn trộm, ta sẽ bổ mù đôi mắt ngươi!”
Mắt nàng lạnh lẽo, lời nói tàn độc. Dù nhìn Hứa Thanh Hà còn trẻ dại, nàng cũng không hề tỏ ra thương hại.
“Phịch phịch…”
Nàng lại dùng tay bắt ấn trên mặt nước, ba tia nước lạnh như băng lao tới hướng Hứa Thanh Hà.
Ba tia nước kèm gió mạnh tấn công, góc độ hiểm hóc vây hãm lấy Hứa Thanh Hà.
Nhìn chiêu thức độc ác của nàng, sắc mặt Hứa Thanh Hà dần xám lại. Linh khí thuần khiết bao phủ toàn thân, Hỏa Thánh Kim Huyễn bỗng hiện trong lòng bàn tay phát sáng rực rỡ.
Khi ba tia nước sắp đến trúng Hứa Thanh Hà, bỗng tan biến thành hơi nước trong không trung, còn không sót lại giọt nước nào, suối nước không hề gợn sóng.
“Không ngờ trong người ngươi còn có hỏa thần hộ thể.”
Nhìn chiêu thức gây bất ngờ của Hứa Thanh Hà, ánh mắt cô gái chợt sáng lên, dán chặt nhìn Hỏa Thánh Kim Huyễn nhảy múa trong lòng bàn tay y.
“Dù vậy, thì sao nào?”
Linh khí nàng bùng phát dữ dội, bao trùm lấy tấm thân gợi cảm. Từng đợt khí linh lan rộng, thổi bay chiếc y voan trắng, nàng bay lơ lửng trên không, trông xuống Hứa Thanh Hà.
Khi nhìn thấy linh lực nàng dâng cao, nước suối bị năng lượng hút tạo thành làn xoáy nhẹ. Hứa Thanh Hà bất giác lùi lại, sức mạnh hiện tại của y không thể đấu trực tiếp với cô gái.
Bỗng nhiên, từ phía sau nàng phóng lên chín đuôi lông trắng xốp, khiến Hứa Thanh Hà giật mình, sắc mặt thoáng tái mét.
“Cửu vĩ bạch hồ ly?”
Hứa Thanh Hà lẩm bẩm nhìn chín chiếc đuôi trắng sau lưng nàng. Lẽ ra cửu vĩ bạch hồ ly chỉ ở Thanh Khâu linh giới, sao bỗng xuất hiện nơi này?
Từ khi bước vào tuyết sơn đến nay, Hứa Thanh Hà luôn đối mặt với những nghi vấn đó. Thậm chí y nghi ngờ đợt tuyết sụt vùi đã cuốn mình tới sâu trong núi tuyết.
“Tiểu tử cũng có kiến thức đó!”
Cô gái khẽ hừ một tiếng, động tác tay không hề chậm lại, hai tay đảo ấn quyết, năng lượng linh khí sữa trắng quấn quanh đầu ngón tay.
Hứa Thanh Hà không dám lơi chân. Cửu vĩ bạch hồ ly chỉ có thể là kết quả của việc được thanh tẩy huyết mạch hồ ly, chuyện luyện tập thuần túy dấu dấy thành cửu vĩ chỉ là chuyện hư cấu.
Để trở thành cửu vĩ bạch hồ ly, có thể là ngàn năm cũng không đạt được nếu không có huyết mạch hồ ly thần bí.
Tập trung tâm thần, trong tay Cửu Vĩ Bạch Hồ Ly năng lượng tụ lại thành chín thể linh khí màu sữa phát sáng rực rỡ. Khi nàng nhẹ nhàng vung tay, chín thể linh khí hóa thành chín hồ ly linh ảnh cùi chỏ lao thẳng về phía Hứa Thanh Hà.
Thấy vậy, Hứa Thanh Hà không thể tránh kịp, chín thể linh khí lao tới với những góc độ hiểm hóc kèm tiếng gió cấu xé dữ dội.
Hừ mày lại cau lại, toàn thân linh khí bùng phát lần nữa, Hỏa Thánh Kim Huyễn cùng với dòng linh khí gia tăng phát sáng rực rỡ. Sẵn sàng chặn đứng đòn tấn công của chín thể hồ ly linh khí.
Tiếng va chạm năng lượng vang lên trong suối nóng, Hứa Thanh Hà không ngạc nhiên bị chín thể linh khí trúng, thân hình văng ra phía sau, đập mạnh xuống mặt nước làm tung lên cơn sóng lớn.
“Hộc hộc…” Hắn xoa ngực, ho khan ra dòng nước nóng đang ứa trong cổ họng, kiên nhẫn đứng dậy.
“Ta nói rồi, thật sự chỉ đi qua, không có ý nhìn trộm.”
Hứa Thanh Hà kiên nhẫn giải thích, nếu không phải vì sức mạnh cửu vĩ bạch hồ ly vượt trội, y sẽ không kiên nhẫn đấu tranh lời lẽ như vậy. Nhưng bản thân cô ta mạnh hơn y rất nhiều, nên y đành giải thích để tránh mâu thuẫn tiếp diễn.
“Vậy thì sao? Đã nhìn được rồi, còn có cớ gì nữa? Tiểu tử, theo ta về Vương Thành!”
Cửu vĩ bạch hồ ly khoác voan trắng, làn da trắng nõn mịn màng lộ chút ít. Mái tóc dài thẳng rũ xuống eo, đôi mắt đen như pha lê tỏa ánh mê hoặc, mang theo hương thơm dịu dàng. Đôi môi mỏng khẽ cong lên nét cười.
“Vương Thành? Theo ngươi? Chị đại đừng đùa nữa được không?”
Hứa Thanh Hà ngẩng đầu nhìn vào ánh mắt mê hoặc của cô gái, thoáng hiểu ngụ ý trong lời nói của nàng.
“Tiểu tử, ta rất hứng thú với ngươi. Chỉ cần ngươi theo ta về Vương Thành, ta sẽ không truy cứu chuyện ngươi nhìn trộm ta nữa.”
Cửu vĩ bạch hồ ly ánh mắt mê hoặc càng đậm, nhìn thấy Hỏa Thánh trong người Hứa Thanh Hà lại thêm phần hứng thú.
“Chị đại, chị đi tìm người khác đi, tôi tay chân nhỏ bé, không đủ để chị chơi đùa đâu.”
Hứa Thanh Hà cười gượng nhìn thân hình uyển chuyển, ánh mắt mê hoặc của nàng, ngượng ngùng đáp.
“Lanh lợi, nếu ngươi không đồng ý, thì hôm nay đừng mong rời đi!”
Cửu vĩ bạch hồ ly toàn thân được năng lượng bao trùm, ánh mắt lạnh lùng nhìn Hứa Thanh Hà, sắc sát khí nhẹ nhàng bốc lên.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, Hứa Thanh Hà hồi hộp run sợ, không do dự quay người chạy nhanh khỏi suối nóng.
Cửu vĩ hồ ly ánh mắt mê hoặc nhìn theo bộ dạng chạy trốn của Hứa Thanh Hà, mặt thoáng nụ cười mơ hồ. Suy nghĩ chốc lát, thân hình chớp nhoáng lao theo phía sau.
“Xì xì…”
Hứa Thanh Hà chạy trốn lâu nghĩ rằng cửu vĩ bạch hồ ly không đuổi theo nữa, nhưng cái tiếng gió lướt sau lưng khiến mồ hôi y như hạt đậu rơi xuống trán, trong lòng lại ngưỡng mộ sự kiên trì của nàng.
“Tiểu tử…”
Đuổi theo lâu, cửu vĩ bạch hồ ly vẫn nở nụ cười mê hoặc khẽ cất môi nói, nhìn theo bóng lưng chạy trốn của Hứa Thanh Hà.
“Chị đại, chị đừng đuổi nữa, đi tìm người khác được không?”
Hứa Thanh Hà nhìn nàng hồ ly đuổi theo miệng nói vô奈, cô gái này đẹp mê hồn luôn bám sát bên cạnh, gần như cách nhau chỉ một gang tay.
“Tiểu tử, càng lanh lợi ta càng thích, theo ta về Vương Thành sẽ tha cho mạng.”
Hứa Thanh Hà cố gắng lao về phía trước, chân thường xuyên tận dụng tuyết mặt đất bật lên để tăng tốc, cửu vĩ bạch hồ ly vẫn ung dung rảo bước phía sau, dường như quyết không buông tha cho đến khi bắt được y.
Đuổi lâu, nàng hồ ly mất kiên nhẫn, đảo ấn quyết, năng lượng màu sữa tụ tụ thành một quả hồ đầu trắng trong lòng bàn tay, vung tay bắn thẳng về phía lưng Hứa Thanh Hà.
Khi chạm vào lưng Hứa Thanh Hà, Hỏa Thánh Kim Huyễn như có linh trí tự chủ, bao phủ toàn thân y chắn đòn tấn công của hồ ly.
“Ái…”
Cửu vĩ bạch hồ ly bật ra tiếng ngạc nhiên, nhìn chằm chằm ngọn lửa thần bao phủ khắp thân thể Hứa Thanh Hà, sự hứng thú tăng vọt, vì nàng cảm thấy ngọn lửa này rất quen thuộc.
Cánh tay lại đảo ấn, năng lượng màu sữa tụ thành hình đầu hồ ly, vung tay bắn vọt về phía lưng Hứa Thanh Hà.
Hứa Thanh Hà vẫn không giảm tốc, lao xuống phía trước, liếc nhìn phía sau thấy hồ đầu linh khí trắng ngà mở to hàm răng sắc nhọn gào thét thẳng về phía mình.
“Á…”
Thấy cảnh tượng đó, Hứa Thanh Hà đen mặt, cực kỳ thận trọng, lập tức tăng cường linh lực, thậm chí không thể dùng lực đối kháng trực tiếp, vội tránh sang một bên nhanh chóng.