Chương 334: Xin lỗi, tôi không thể truy cập vào liên kết bạn cung cấp. Vui lòng sao chép và dán văn bản tiếng Trung cần dịch tại đây, tôi sẽ giúp bạn chuyển ngữ sang tiếng Việt theo phong cách tiên hiệp và phiên âm Hán Việt như yêu cầu.
Lục Huyền nhìn thanh niên ngông cuồng trước mặt, trong mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo.
“Ngươi có biết ta là ai không?” Thanh niên tay cầm quạt xếp, kiêu ngạo nói, “Ta chính là đệ tử nội môn Thiên Kiếm Tông, thứ tán tu như ngươi lại dám càn rỡ trước mặt bổn thiếu gia?”
Lục Huyền cười lạnh một tiếng, thân hình khẽ động, tựa như quỷ mị.
“Thiên Kiếm Tông thì sao? Hôm nay ngươi mạo phạm trước, đừng trách ta hạ thủ vô tình.”
Hắn nâng tay vung một chưởng, chưởng phong gào thét, mang theo lực lượng cuồn cuộn đánh tới thanh niên.
Sắc mặt thanh niên đại biến, không ngờ Lục Huyền lại dám thực sự ra tay. Hắn vội vàng thúc giục linh lực trong cơ thể, một thanh phi kiếm từ trong tay áo bắn ra, kiếm quang lấp lánh, thẳng tắp đâm vào mi tâm Lục Huyền.
“Trò mèo!”
Lục Huyền không tránh không né, chân nguyên trong cơ thể vận chuyển, một tầng kim quang hộ thể hiện ra. Phi kiếm đâm vào kim quang, lại phát ra tiếng kim loại va chạm, khó có thể tiến thêm một tấc.
“Đây… Đây là công pháp gì?!” Thanh niên chấn kinh thất sắc.
“Chẳng qua là để ngươi biết, thế nào là lực lượng chân chính.”
Lục Huyền một chưởng đánh xuống, kình khí cường đại trực tiếp đánh bay thanh niên, đập vào cổ thụ cách mấy chục trượng, phun ra máu tươi, lập tức hôn mê bất tỉnh.
Từ xa, một lão nhân tóc bạc phơ chậm rãi đi tới, lão liếc mắt nhìn thanh niên đang hôn mê, lại chuyển ánh mắt về phía Lục Huyền.
“Tiểu hữu tuổi còn trẻ, tu vi lại đã đạt Trúc Cơ hậu kỳ, thật sự phi phàm.” Giọng lão nhân khàn khàn, mang theo một tia tán thán.
Lục Huyền chắp tay nói: “Tiền bối quá khen rồi. Vãn bối Lục Huyền, bái kiến tiền bối.”
“Lão phu Vương Vân, đi ngang qua nơi này, thấy tiểu hữu và đứa nghiệt tử này có chút hiểu lầm.” Lão nhân chỉ vào thanh niên trên mặt đất, “Thằng nhóc này bị ta nuông chiều quá mức, tính tình nghịch ngợm, còn mong tiểu hữu hải hàm.”
“Nếu đã là nghiệt tử của tiền bối, vãn bối tự nhiên sẽ nể mặt tiền bối.” Lục Huyền nhàn nhạt nói.
Hắn trong lòng biết, khí tức của lão giả này sâu thăm thẳm, e rằng đã là đại năng Kim Đan cảnh.
“Đa tạ tiểu hữu.” Lão nhân khẽ mỉm cười, “Ngày sau nếu có cơ hội, có thể đến Thiên Kiếm Tông của ta một chuyến.”
Nói đoạn, lão nhân nhắc thanh niên lên, thân hình lóe lên, liền biến mất không thấy tăm hơi.
Lục Huyền nhìn phương hướng bọn họ rời đi, như có điều suy nghĩ.
“Thiên Kiếm Tông… xem ra lần này lại chọc phải phiền toái không nhỏ rồi.”
Hắn quay người, tiếp tục tu luyện của mình.
“Trúc Cơ hậu kỳ tuy mạnh, nhưng đối mặt Kim Đan cảnh vẫn chưa đủ. Mục tiêu của ta, là Nguyên Anh, thậm chí Hóa Thần!”
Trong mắt hắn tràn đầy kiên định, lại lần nữa khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu vận chuyển công pháp, linh khí quanh thân cuồn cuộn, tiến vào trạng thái nhập định.
Đề xuất Voz: Tán Gái Cùng Cơ Quan