Chương 137

Đông đảo tu sĩ vây quanh, dưới sự dẫn dắt của hạ nhân La gia cuối cùng cũng tản đi. Nghịch Yêu Kiều một lần nữa được phong tỏa bởi các tầng cấm chế, đại môn La phủ đóng chặt, vạn vật trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu. Để chiêu đãi tân khách phương xa, La gia bày biện tiệc rượu cực kỳ thịnh soạn. Trên bàn tiệc, chúng nhân dù chén thù chén tạc, đàm tiếu vui vẻ, nhưng tuyệt nhiên không một ai nhắc đến cái tên Khương Vân, càng không dám đả động đến chuyện xảy ra trên Nghịch Yêu Kiều.

Bởi lẽ nơi đây là địa bàn của La gia, trước mặt gia chủ mà luận bàn về đệ tử Vấn Đạo Tông chính là đại bất kính. Huống hồ, sau khi chứng kiến yêu quái kinh khủng vọt ra từ vực sâu vạn trượng kia, bọn hắn đối với thực lực của La gia lại có thêm một tầng nhận thức mới. Là một thế gia tu đạo, thực lực tổng thể của La gia có lẽ chưa bằng được các đại tông môn, nhưng với tư cách là một mạch Luyện Yêu, nội hàm cường đại mà họ sở hữu cũng không thể coi thường.

Đêm nay, người đắc ý nhất chính là La Lăng Tiêu. Hắn không chỉ trừ khử được một Khương Vân vốn dĩ có tiềm năng mười tầng Thông Mạch, mà còn biết chắc rằng trong cuộc tỉ thí ngày mai, bản thân sẽ cùng Kim Cương Yêu Viên xuất chiến. Người ngoài không hay biết, nhưng hắn lại quá rõ sự kinh khủng của con yêu viên này. Dù chỉ mới là yêu thú nhất giai, nhưng thực lực của nó đủ để giúp hắn nghiền ép mọi đối thủ, khiến cái tên La Lăng Tiêu theo miệng những tân khách này mà vang danh thiên hạ. Ngày mai, chính là chiến dịch dương danh của hắn!

Vui thì có vui, nhưng nhân vật chính của tiệc rượu tối nay lại không phải La Lăng Tiêu, cũng chẳng phải lão tổ La Thanh, mà là ba người khác. Đó chính là ba vị Luyện Dược Sư đến từ Dược Thần Tông! Ngoài đôi nam nữ trẻ tuổi từng đứng xem Khương Vân vượt cầu cùng La Lăng Tiêu lúc chiều, người dẫn đầu đoàn người Dược Thần Tông lần này là một vị Tam phẩm Luyện Dược Sư.

Tam phẩm Luyện Dược Sư nghe qua phẩm cấp có vẻ không cao, nhưng trong khắp Sơn Hải Giới, tông môn sở hữu được bậc thầy tầm cỡ này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ngoại trừ Dược Thần Tông, chỉ có hai đại tông môn là Luân Hồi Tông và Vạn Yêu Quật mới có được.

Quan trọng hơn, mục đích Dược Thần Tông phái người đến chúc thọ, một là để cảm tạ sự chiếu cố của La gia đối với cửa tiệm của họ tại Nam Tinh Thành suốt những năm qua. Mục đích còn lại chính là mượn dịp này để tìm kiếm những tu sĩ có thiên phú trên con đường dược đạo. Nói cách khác, Dược Thần Tông muốn thu nhận đệ tử!

Đây mới chính là nguyên nhân thực sự khiến vô số tu sĩ tìm đến La gia chúc thọ. La gia dù giỏi kinh doanh nhưng thực lực vẫn kém xa các đại tông môn, đại thọ ngàn tuổi của lão tổ La Thanh bình thường cùng lắm chỉ có vài thế lực giao hảo đến mừng, không thể nào náo nhiệt đến mức này. Phần lớn tu sĩ ở đây đều vì Dược Thần Tông mà tới.

Phải biết rằng, Dược Thần Tông là tông môn dược đạo lớn nhất Sơn Hải Giới, vốn không can thiệp vào tranh chấp của các thế lực, luôn giữ vị thế siêu nhiên, ngay cả Luân Hồi Tông cũng phải nể mặt ba phần. Bởi lẽ, một Luyện Dược Sư có tầm ảnh hưởng quá lớn. Quy củ của Dược Thần Tông cực kỳ nghiêm ngặt, người không phải đệ tử không được phép bước chân vào tông môn, yêu cầu thu đồ lại càng khắt khe đến mức khó tin.

Vì vậy, ngay khi nghe tin Dược Thần Tông phái người đến tuyển đồ, các tông môn, thế gia vọng tộc đều mượn danh nghĩa chúc thọ để đưa những hậu bối kiệt xuất nhất của mình đến. Nếu có thể bái nhập Dược Thần Tông, dù không thành Luyện Dược Sư cao cấp thì ít nhất cũng tạo được mối quan hệ, sau này việc tìm kiếm đan dược sẽ thuận lợi hơn nhiều. Cơ hội ngàn năm có một này, không ai muốn bỏ lỡ.

Dưới sự tháp tùng đích thân của La Bách Xuyên, ba người đến từ Dược Thần Tông cuối cùng cũng chậm rãi xuất hiện tại tiệc rượu, khiến đám đông nhất thời bùng nổ tiếng hoan hô. Trong ba người, ngoài đôi nam nữ ban chiều, có thêm một nam tử trung niên tầm ba mươi tuổi, thần sắc lãnh đạm, nhìn qua là người không thích giao du. Lúc chiều khi Khương Vân lên cầu, La Lăng Tiêu đã có lời mời nhưng vị này căn bản không thèm để mắt tới.

La Bách Xuyên nở nụ cười rạng rỡ, đưa tay ra hiệu cho mọi người giữ yên lặng, rồi chỉ vào vị trung niên nói: “Ta xin giới thiệu với chư vị ba vị quý khách từ Dược Thần Tông. Vị này là Tiêu Tranh đại sư, Tam phẩm Luyện Dược Sư.”

Tiếp đó, lão lại chỉ vào đôi nam nữ kia: “Hai vị này là sư đệ và sư muội của Tiêu Tranh đại sư, vị này là Lưu Hạo đại sư, còn đây là Tạ Tiểu Dung đại sư. Chư vị đừng nhìn họ tuổi còn trẻ, cả hai đều đã là Nhị phẩm Luyện Dược Sư từ sớm rồi!”

Lưu Hạo chính là nam tử luôn mang vẻ mặt ngạo mạn kia. Nghe lời giới thiệu của La Bách Xuyên, vẻ kiêu ngạo trên mặt hắn càng thêm đậm nét. Dù cố tỏ ra trấn tĩnh nhưng dưới vô số ánh mắt ngưỡng mộ, sự đắc ý trong mắt hắn vẫn không sao che giấu nổi. Ngược lại, Tạ Tiểu Dung không chỉ có dung mạo tú lệ mà phong thái cũng rất bình hòa, nàng mỉm cười, hào phóng hành lễ với mọi người.

Nghe xong lời giới thiệu, chúng nhân lại một phen xôn xao hâm mộ. Nghĩ đến Đỗ Quế Vinh tuổi tác đã cao mà cũng chỉ là Nhị phẩm Luyện Dược Sư, trong khi Lưu Hạo và Tạ Tiểu Dung mới ngoài đôi mươi đã đạt đến cảnh giới này. Tư chất dược đạo của họ nhất định cực cao, tiền đồ sau này là không thể đong đếm.

Sự xuất hiện của ba vị Luyện Dược Sư đẩy không khí buổi tiệc lên cao trào. Mọi người tranh nhau tiến lên chúc rượu, muốn tìm cách lấy lòng. Thế nhưng Tiêu Tranh vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng, xua tay nói: “Uống rượu thì miễn đi. Ta chỉ đến chào hỏi một tiếng, không có việc gì thì xin phép về trước. Lưu Hạo, Tiểu Dung, hai người muốn ở lại thì cứ tự nhiên, nhưng nhớ kỹ không được quá chén!”

Nói đoạn, hắn dứt khoát quay người rời đi. Tạ Tiểu Dung hơi do dự, cũng áy náy cười với mọi người: “Ta cảm thấy hơi mệt, chư vị cứ dùng tự nhiên, ta xin cáo từ!”

Dứt lời, nàng cũng theo chân Tiêu Tranh rời khỏi đại sảnh, chỉ còn lại mình Lưu Hạo. Nhìn quanh một lượt những khuôn mặt đang vây lấy mình, Lưu Hạo cười lớn: “Chư vị yên tâm, đêm nay nhất định cùng mọi người không say không về!”

Được lời như cởi tấm lòng, đám đông lập tức ùa tới vây chặt lấy hắn.

Về đến nơi nghỉ ngơi, Tiêu Tranh liếc nhìn sư muội, hỏi: “Sư muội có tâm sự sao?”

Tạ Tiểu Dung cười lắc đầu: “Cũng không có gì, chỉ là muội chợt nhớ đến đệ tử Vấn Đạo Tông tên Khương Vân đã đi Nghịch Yêu Kiều lúc chiều.”

Trước mặt sư muội, Tiêu Tranh không còn giữ vẻ mặt lạnh lùng nữa, hắn mỉm cười nói: “Ta cũng có nghe qua, Khương Vân kia đạt đến Thông Mạch mười tầng, chết như vậy quả thực đáng tiếc. Nhưng hắn chẳng có quan hệ gì với sư muội, chẳng lẽ muội lại động lòng với hắn rồi sao?”

Câu nói khiến Tạ Tiểu Dung đỏ mặt, nàng trừng mắt nhìn Tiêu Tranh: “Sư huynh nói gì vậy! Muội chỉ cảm thấy thay hắn không đáng thôi, nhất là gã La Lăng Tiêu kia, hai lần ám toán hắn.”

Nàng hạ thấp giọng nói tiếp: “Thậm chí muội nghi ngờ con yêu quái hiện ra sau cùng chẳng liên quan gì đến Nghịch Yêu Kiều cả, rất có thể là do La Lăng Tiêu cố ý giở trò. Nếu không, Khương Vân chắc chắn đã vượt qua được rồi.”

Nụ cười trên mặt Tiêu Tranh vụt tắt, hắn nghiêm nghị nói: “Lời này sư muội nói với ta thì được, tuyệt đối đừng để người thứ ba biết! Dược Thần Tông chúng ta xưa nay không can thiệp vào tranh chấp bên ngoài. La gia và Vấn Đạo Tông vốn có thù, cái chết của Khương Vân là chuyện riêng của họ.”

“Huống hồ, người tu đạo chúng ta vốn là nghịch thiên mà đi, sống chết có số. Sư muội đừng để tâm chuyện này, tránh sinh ra tâm kết, sẽ ảnh hưởng lớn đến việc tu luyện sau này!”

“Sư huynh yên tâm, muội hiểu mà.” Tạ Tiểu Dung nhận ra nếu còn nói tiếp sẽ khiến sư huynh hiểu lầm thêm, nàng vội chuyển chủ đề: “Đúng rồi sư huynh, đã có tin tức gì về vị Cổ Khương đại sư ở trong Nam Tinh Thành chưa?”

Đề xuất Tiên Hiệp: Tu La Võ Thần (Dịch)