Chương 416

“Đây…”

Chư Hạc Minh nhìn Cổ Huyền, ánh mắt tràn ngập kinh hãi. Hắn vạn lần không ngờ, Cổ Huyền lại có thể thốt ra những lời như vậy.

“Ngươi, sao ngươi lại biết được bí mật của tổ tiên Chư gia ta?”

Giọng Chư Hạc Minh run rẩy, hắn gắt gao nhìn chằm chằm Cổ Huyền, tựa hồ muốn xuyên thấu qua thân ảnh kia.

Cổ Huyền khẽ mỉm cười, đáp: “Bí mật của tổ tiên Chư gia, trong toàn bộ Huyền Thiên Giới này, cũng chẳng phải là điều gì ghê gớm.”

“Chỉ là, kẻ biết được không nhiều mà thôi.”

“Ngươi…”

Sắc mặt Chư Hạc Minh biến ảo không ngừng, hắn hít sâu một hơi, cố nén cơn chấn động trong lòng, trầm giọng hỏi: “Ngươi rốt cuộc là ai?”

“Vì sao lại biết những chuyện này?”

Cổ Huyền không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn Chư Hạc Minh.

Ánh mắt của Cổ Huyền khiến Chư Hạc Minh cảm thấy bất an, hắn luôn cảm thấy trong đó ẩn chứa một tầng thâm ý nào đó.

“Ngươi… lẽ nào ngươi là Huyền Thiên Thánh Tử?”

Chư Hạc Minh chợt nghĩ đến điều gì đó, kinh hô thành tiếng. Huyền Thiên Thánh Tử, chính là truyền nhân của Huyền Thiên Tông, thân phận tôn quý, thực lực cường đại. Hơn nữa, việc Huyền Thiên Thánh Tử biết được vô số bí mật của Huyền Thiên Giới cũng chẳng phải là chuyện lạ.

Cổ Huyền vẫn không nói gì, chỉ có khóe môi khẽ cong lên một độ cung nhàn nhạt.

Chư Hạc Minh thấy vậy, trong lòng càng thêm khẳng định.

“Quả nhiên là ngươi!”

“Huyền Thiên Thánh Tử, ngài đến Chư gia ta, rốt cuộc có mục đích gì?”

Trong ngữ khí của Chư Hạc Minh tràn đầy sự cảnh giác.

Cổ Huyền khẽ cười một tiếng, nói: “Chư gia chủ không cần căng thẳng, bản tọa đến đây tuyệt không có ác ý.”

“Chỉ là muốn hỏi thăm gia chủ vài chuyện mà thôi.”

Chư Hạc Minh nghe vậy, khẽ nhíu mày.

“Hỏi thăm?”

“Không biết Thánh Tử muốn hỏi điều gì?”

Cổ Huyền đáp: “Điều bản tọa muốn hỏi, chính là chuyện liên quan đến Ngu Thiên Diệp.”

“Ngu Thiên Diệp?”

Sắc mặt Chư Hạc Minh lập tức trở nên khó coi.

“Thánh Tử, ngài hỏi thăm Ngu Thiên Diệp làm gì?”

Cổ Huyền thản nhiên nói: “Bản tọa và Ngu Thiên Diệp có chút duyên phận, muốn biết nàng hiện đang ở nơi nào.”

Chư Hạc Minh trầm mặc.

Hắn nhìn Cổ Huyền, ánh mắt ngập tràn phức tạp.

“Thánh Tử, chuyện của Ngu Thiên Diệp, chính là cấm kỵ của Chư gia ta.”

“Xin thứ lỗi, ta không thể nói.”

Cổ Huyền nghe vậy, ánh mắt khẽ híp lại.

“Cấm kỵ?”

“Xem ra, chuyện của Ngu Thiên Diệp còn phức tạp hơn bản tọa tưởng tượng.”

Chư Hạc Minh không nói gì, chỉ gắt gao nhìn Cổ Huyền.

Cổ Huyền nói: “Chư gia chủ, bản tọa đến đây không phải để ép người quá đáng.”

“Nếu gia chủ không muốn nói, bản tọa cũng sẽ không miễn cưỡng.”

“Tuy nhiên, bản tọa có thể ban cho gia chủ một lời hứa.”

“Nếu gia chủ có thể cho biết tung tích của Ngu Thiên Diệp, bản tọa có thể bảo đảm Chư gia trăm năm vô ưu.”

Chư Hạc Minh nghe vậy, trong lòng khẽ động.

Trăm năm vô ưu!

Đối với Chư gia mà nói, đây không nghi ngờ gì là một sự cám dỗ cực lớn.

Chư gia tuy là một gia tộc hạng nhất trong Huyền Thiên Giới, nhưng những năm gần đây cũng chẳng hề thuận buồm xuôi gió. Đặc biệt là gần đây, gia tộc càng gặp phải không ít phiền phức.

Nếu có thể nhận được lời hứa của Huyền Thiên Thánh Tử, đảm bảo Chư gia trăm năm bình yên, đó không nghi ngờ gì là một thiên đại hảo sự.

“Lời này của Thánh Tử là thật sao?”

Chư Hạc Minh nhìn Cổ Huyền, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Cổ Huyền thản nhiên nói: “Bản tọa là Huyền Thiên Thánh Tử, nhất ngôn cửu đỉnh, lẽ nào lại lừa gạt Chư gia chủ?”

Chư Hạc Minh nghe vậy, nội tâm giằng xé một hồi.

Cuối cùng, hắn vẫn lắc đầu.

“Thánh Tử, xin thứ lỗi, ta không thể nói.”

“Chuyện của Ngu Thiên Diệp liên lụy quá sâu rộng, nếu nói ra, e rằng sẽ mang đến tai họa diệt môn cho Chư gia.”

Cổ Huyền nghe vậy, ánh mắt khẽ trầm xuống.

“Tai họa diệt môn?”

“Xem ra, thân phận của Ngu Thiên Diệp còn bất phàm hơn bản tọa tưởng tượng.”

Chư Hạc Minh không nói, chỉ im lặng nhìn Cổ Huyền.

Cổ Huyền nói: “Nếu gia chủ đã không muốn nói, vậy bản tọa cũng không miễn cưỡng nữa.”

“Tuy nhiên, bản tọa vẫn hy vọng gia chủ có thể suy nghĩ kỹ càng.”

“Nếu gia chủ đổi ý, bất cứ lúc nào cũng có thể đến Huyền Thiên Tông tìm bản tọa.”

Nói xong, Cổ Huyền liền xoay người rời đi.

Chư Hạc Minh nhìn bóng lưng hắn khuất xa, ánh mắt ngập tràn phức tạp. Hắn biết, lựa chọn lần này của mình, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh tương lai của cả Chư gia.

Cổ Huyền rời khỏi Chư gia, liền đi thẳng đến Huyền Thiên Tông.

Hắn không trở về động phủ của mình, mà trực tiếp đến Tàng Kinh Các của Huyền Thiên Tông.

Tàng Kinh Các chính là nơi Huyền Thiên Tông cất giữ vô số công pháp, võ kỹ, bí thuật, và cả những bí ẩn về Huyền Thiên Giới.

Cổ Huyền đến Tàng Kinh Các, trực tiếp tìm gặp trưởng lão Tàng Kinh Các.

“Đệ tử Cổ Huyền, bái kiến trưởng lão.”

Cổ Huyền cung kính hành lễ.

Trưởng lão Tàng Kinh Các là một lão giả tóc bạc phơ, ông nhìn Cổ Huyền, ánh mắt hiền từ.

“Cổ Huyền, con đến rồi.”

“Lão phu đã sớm biết con sẽ tới.”

Cổ Huyền nghe vậy, trong lòng khẽ động.

“Lời này của trưởng lão là có ý gì?”

Trưởng lão Tàng Kinh Các khẽ mỉm cười: “Con là Huyền Thiên Thánh Tử, gánh vác trọng trách của Huyền Thiên Tông.”

“Hiện giờ, con đã đột phá đến Võ Hoàng cảnh, đã đến lúc tiếp xúc với một số bí ẩn của tông môn rồi.”

Cổ Huyền nghe vậy, ánh mắt khẽ híp lại.

“Ý của trưởng lão là…”

Trưởng lão Tàng Kinh Các nói: “Lão phu biết trong lòng con có rất nhiều nghi hoặc. Hôm nay, lão phu sẽ giải đáp cho con.”

“Theo ta.”

Dứt lời, trưởng lão liền xoay người đi về phía sâu bên trong Tàng Kinh Các. Cổ Huyền vội vàng đi theo.

Sâu bên trong Tàng Kinh Các là một cấm địa, đệ tử bình thường căn bản không thể tiến vào. Cổ Huyền theo trưởng lão xuyên qua từng đạo cấm chế, cuối cùng đi đến một mật thất.

Trong mật thất trống trải, chỉ có một chiếc bàn đá cổ kính, cùng một cuộn da thú đã ngả màu vàng úa.

Trưởng lão Tàng Kinh Các đi đến trước bàn đá, cầm lấy cuộn da thú, đưa cho Cổ Huyền.

“Cổ Huyền, trong cuộn da này ghi chép về nguồn gốc của Huyền Thiên Tông, cùng vô số bí ẩn của Huyền Thiên Giới. Con hãy xem cho kỹ.”

Cổ Huyền nghe vậy, trịnh trọng nhận lấy cuộn da.

Hắn mở ra, chỉ thấy trên đó ghi chép vô số văn tự cổ xưa dày đặc. Cổ Huyền cẩn thận đọc. Cùng với từng dòng chữ lướt qua, sắc mặt hắn cũng trở nên ngày càng ngưng trọng.

Trong cuộn da, ghi lại một bí mật kinh thiên động địa.

Huyền Thiên Giới, không phải là giới vực duy nhất. Ngoài Huyền Thiên Giới, còn có vô số giới vực khác. Mà Huyền Thiên Giới, chỉ là một giới vực nhỏ bé không đáng kể trong số đó.

Điều càng khiến Cổ Huyền chấn động hơn, là Huyền Thiên Giới lại là một giới vực bị phong ấn.

Kẻ phong ấn Huyền Thiên Giới, chính là những cường giả thời thượng cổ. Vì một mục đích nào đó, bọn họ đã phong ấn nơi này. Mà Huyền Thiên Tông, chính là tông môn được lập ra để hộ vệ phong ấn.

Cổ Huyền đọc xong cuộn da, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn. Hắn vạn lần không ngờ, Huyền Thiên Giới lại ẩn giấu một bí mật kinh người đến vậy.

“Trưởng lão, những gì ghi chép trong cuộn da này, có phải là thật không?”

Cổ Huyền nhìn trưởng lão Tàng Kinh Các, ánh mắt tràn ngập kinh hãi.

Trưởng lão khẽ mỉm cười: “Lão phu lẽ nào lại lừa gạt con? Những gì ghi chép trong cuộn da này, chính là cơ mật tối cao của Huyền Thiên Tông. Trừ các đời Thánh Tử, không một ai được biết.”

Cổ Huyền nghe vậy, trầm mặc. Hắn cố gắng tiêu hóa những thông tin chấn động trong cuộn da, trong lòng mãi không thể bình tĩnh.

Ngoài Huyền Thiên Giới, còn có vô số giới vực. Huyền Thiên Giới lại bị phong ấn. Huyền Thiên Tông lại là tông môn hộ vệ phong ấn. Tất cả những điều này, đều vượt xa nhận thức của hắn.

“Trưởng lão, nếu Huyền Thiên Giới bị phong ấn, vậy tại sao lại phải giải trừ phong ấn?” Cổ Huyền chợt nghĩ đến điều gì, mở miệng hỏi.

Trưởng lão Tàng Kinh Các nghe vậy, ánh mắt khẽ híp lại.

“Giải trừ phong ấn? Cổ Huyền, vì sao con lại hỏi như vậy?”

Cổ Huyền nói: “Trong cuộn da, ghi chép sứ mệnh của Huyền Thiên Tông là hộ vệ phong ấn. Nhưng đồng thời cũng ghi lại, khi Huyền Thiên Thánh Tử đột phá đến Võ Đế cảnh, chính là ngày giải trừ phong ấn.”

Trưởng lão Tàng Kinh Các nghe vậy, trong ánh mắt lóe lên một tia phức tạp.

“Xem ra, con đã nhìn thấy rồi. Đúng vậy, sứ mệnh của Huyền Thiên Tông chính là hộ vệ phong ấn. Nhưng đồng thời, cũng là để giải trừ phong ấn.”

“Giải trừ phong ấn, chính là túc mệnh của các đời Thánh Tử Huyền Thiên Tông. Chỉ khi giải trừ phong ấn, Huyền Thiên Giới mới có thể giành lại tự do, mới có thể kết nối trở lại với các giới vực bên ngoài.”

Cổ Huyền nghe vậy, trong lòng lại một lần nữa dậy sóng kinh hoàng. Giải trừ phong ấn, giành lại tự do. Điều này có nghĩa là, Huyền Thiên Giới sẽ không còn là một lao tù giam cầm. Hắn sẽ có cơ hội đi đến những thế giới rộng lớn hơn.

“Trưởng lão, giải trừ phong ấn, cần phải trả cái giá gì?” Cổ Huyền nhìn trưởng lão Tàng Kinh Các, ánh mắt ngưng trọng.

Trưởng lão Tàng Kinh Các trầm mặc. Ông nhìn Cổ Huyền, ánh mắt phức tạp.

“Cái giá…”

“Cổ Huyền, cái giá để giải trừ phong ấn, chính là sinh mệnh của Huyền Thiên Thánh Tử.”

Cổ Huyền nghe vậy, thân thể đột nhiên run lên.

“Cái gì? Sinh mệnh của Huyền Thiên Thánh Tử?”

Trưởng lão Tàng Kinh Các gật đầu: “Đúng vậy. Các đời Huyền Thiên Thánh Tử, khi đột phá đến Võ Đế cảnh, chính là ngày hiến tế bản thân, giải trừ phong ấn. Đây là túc mệnh của Huyền Thiên Tông, cũng là túc mệnh của Huyền Thiên Thánh Tử.”

Cổ Huyền nghe vậy, tâm thần chấn động dữ dội. Hắn vạn lần không ngờ, cái giá để giải trừ phong ấn lại nặng nề đến vậy.

Hiến tế bản thân, giải trừ phong ấn. Điều này có nghĩa là, một khi hắn đột phá đến Võ Đế cảnh, hắn sẽ vẫn lạc.

“Trưởng lão, chẳng lẽ không còn cách nào khác sao?” Cổ Huyền nhìn trưởng lão Tàng Kinh Các, ánh mắt tràn ngập không cam lòng.

Trưởng lão Tàng Kinh Các lắc đầu: “Không có. Đây là phong ấn do cường giả thượng cổ đặt ra, duy chỉ có lấy sinh mệnh của Huyền Thiên Thánh Tử làm dẫn, mới có thể giải trừ.”

“Cổ Huyền, con là Huyền Thiên Thánh Tử, gánh vác trọng trách của Huyền Thiên Tông. Con có nguyện vì Huyền Thiên Giới, hiến tế bản thân không?”

Cổ Huyền trầm mặc.

Hắn nhìn cuộn da trong tay, ánh mắt ngập tràn phức tạp. Hiến tế bản thân, giải trừ phong ấn. Điều này đối với hắn mà nói, không nghi ngờ gì là một đả kích cực lớn.

Hắn mới vừa bước chân lên con đường võ đạo, vẫn còn vô số khát vọng.

Hắn vẫn còn nhiều chuyện chưa hoàn thành.

Hắn vẫn còn nhiều người chưa bảo vệ.

Hắn vẫn còn nhiều thù hận chưa báo.

Hắn vẫn còn nhiều tiếc nuối chưa bù đắp.

Hắn vẫn còn nhiều mộng tưởng chưa thực hiện.

Trong đầu Cổ Huyền, từng màn từng màn cảnh tượng lướt qua. Cuối cùng, hắn hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên, nhìn trưởng lão Tàng Kinh Các.

“Trưởng lão, đệ tử nguyện ý.”

Trưởng lão Tàng Kinh Các nghe vậy, trong ánh mắt lóe lên một tia an ủi.

“Tốt, tốt lắm! Cổ Huyền, con quả nhiên không làm lão phu thất vọng. Nếu con đã đưa ra lựa chọn, vậy lão phu sẽ truyền thụ truyền thừa tối cao của Huyền Thiên Tông cho con.”

“Truyền thừa này, chính là công pháp mà các đời Huyền Thiên Thánh Tử tu luyện, tên là 《Huyền Thiên Đế Kinh》.”

“Tu luyện công pháp này có thể giúp con trong thời gian ngắn nhất đột phá đến Võ Đế cảnh. Tuy nhiên, công pháp này cũng ẩn chứa bí ẩn của việc hiến tế bản thân. Con hãy nhớ kỹ, chưa đến vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối đừng dễ dàng thử.”

Cổ Huyền nghe vậy, trong lòng khẽ động.

《Huyền Thiên Đế Kinh》! Đây chính là truyền thừa tối cao của Huyền Thiên Tông. Hắn vạn lần không ngờ, mình lại có thể nhận được công pháp quý giá đến vậy.

“Đa tạ trưởng lão.” Cổ Huyền cung kính hành lễ.

Trưởng lão Tàng Kinh Các gật đầu: “Đi đi. Hãy tu luyện cho tốt, cố gắng sớm ngày đột phá đến Võ Đế cảnh. Tương lai của Huyền Thiên Giới, đều ký thác vào thân con rồi.”

Cổ Huyền nghe vậy, trong lòng chùng xuống. Hắn biết, gánh nặng trên vai mình đã trở nên càng thêm trầm trọng.

Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ.

Thoáng chốc, đã mười năm trôi qua.

Mười năm đối với phàm nhân có lẽ là dài đằng đẵng, nhưng đối với tu sĩ chẳng qua chỉ là một cái búng tay.

Trong mười năm này, Cổ Huyền vẫn luôn bế quan tu luyện 《Huyền Thiên Đế Kinh》. Thực lực của hắn tiến bộ thần tốc. Hiện giờ, tu vi của hắn đã đạt đến đỉnh phong, chỉ còn cách Võ Đế cảnh một bước chân.

Ngày này, Cổ Huyền tỉnh lại từ trong bế quan.

Hắn bước ra khỏi động phủ, ngẩng đầu nhìn trời xanh. Bầu trời trong vắt, mây trắng lững lờ. Nhưng trong mắt Cổ Huyền, lại tràn ngập sự ngưng trọng.

Hắn biết, ngày mình đột phá đến Võ Đế cảnh không còn xa nữa. Và ngày đó, chính là ngày hắn hiến tế bản thân, giải trừ phong ấn.

Cổ Huyền hít sâu một hơi, trong mắt lóe lên một tia kiên định. Hắn không sợ hãi, cũng không lùi bước. Hắn chỉ có chút tiếc nuối.

Tiếc nuối mình không thể nhìn thấy ngày Huyền Thiên Giới giành lại tự do.

Tiếc nuối mình không thể cùng những sinh linh bị phong ấn, cùng nhau đón chào tương lai mới.

Cổ Huyền lắc đầu, đè nén sự tiếc nuối trong lòng. Hắn biết, mình phải dồn hết mọi tinh lực vào việc đột phá Võ Đế cảnh. Chỉ có như vậy, hắn mới có thể giải trừ phong ấn, hoàn thành sứ mệnh của mình.

Cổ Huyền lần nữa trở về động phủ, bắt đầu xung kích Võ Đế cảnh. Hắn khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển 《Huyền Thiên Đế Kinh》. Chân nguyên trong cơ thể cuồn cuộn như thủy triều, từng luồng khí tức cường đại từ trong cơ thể hắn lan tỏa, bao trùm toàn bộ động phủ.

Thời gian từng chút trôi qua. Thân thể Cổ Huyền bắt đầu phát ra kim quang nhàn nhạt, khí tức của hắn cũng trở nên ngày càng cường đại.

Cuối cùng, vào một khoảnh khắc nào đó, trong cơ thể Cổ Huyền truyền ra một tiếng nổ vang. Một luồng lực lượng bàng bạc từ trong cơ thể hắn bùng nổ.

Hắn đã đột phá!

Võ Đế cảnh!

Cổ Huyền mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang. Hắn cảm nhận được lực lượng cường đại trong cơ thể, trong lòng tràn ngập kích động.

Hắn cuối cùng cũng đột phá đến Võ Đế cảnh rồi!

Tuy nhiên, sự kích động này không kéo dài được bao lâu. Sắc mặt Cổ Huyền lập tức trở nên trắng bệch. Hắn cảm thấy sinh mệnh lực của mình đang nhanh chóng trôi đi. Một luồng lực hút mạnh mẽ từ trong cơ thể hắn truyền đến, tựa hồ muốn hút toàn bộ con người hắn vào trong đó.

Cổ Huyền biết, đây là bí thuật hiến tế của 《Huyền Thiên Đế Kinh》 đã bắt đầu phát động.

Hắn không phản kháng, cũng không giãy giụa. Hắn chỉ lặng lẽ cảm nhận sinh mệnh lực trôi đi. Hắn biết, đây là túc mệnh của hắn, cũng là lựa chọn của hắn.

Thân thể Cổ Huyền bắt đầu trở nên trong suốt, khí tức của hắn cũng ngày càng yếu ớt.

Cuối cùng, vào một khoảnh khắc nào đó, thân thể Cổ Huyền hoàn toàn tiêu tán, hóa thành một đạo kim quang rực rỡ, lao thẳng lên trời cao.

Kim quang xuyên phá động phủ, xé toạc mây xanh. Toàn bộ Huyền Thiên Giới đều bị đạo kim quang này bao trùm. Tất cả chúng sinh đều cảm nhận được luồng lực lượng cường đại này. Bọn họ không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng họ biết, Huyền Thiên Giới đang xảy ra một biến hóa nào đó.

Kim quang kéo dài rất lâu, cuối cùng từ từ tiêu tán.

Khi kim quang hoàn toàn biến mất, bầu trời Huyền Thiên Giới đột nhiên nứt ra một khe hở khổng lồ. Trong khe hở, phát ra quang mang rực rỡ, từng luồng linh khí cường đại từ trong đó tuôn ra, tẩm bổ cho toàn bộ Huyền Thiên Giới.

Tất cả chúng sinh đều cảm nhận được một sự thoải mái chưa từng có.

Bọn họ biết, Huyền Thiên Giới đã giành lại tự do.

Bọn họ biết, Huyền Thiên Giới đã kết nối trở lại với các giới vực bên ngoài.

Bọn họ biết, Huyền Thiên Giới đã đón chào một tương lai mới.

Tại Huyền Thiên Tông.

Trưởng lão Tàng Kinh Các nhìn khe nứt trên bầu trời, ánh mắt ngập tràn phức tạp.

Ông biết, Cổ Huyền đã thành công. Hắn đã hiến tế bản thân, giải trừ phong ấn. Hắn đã mang đến một tương lai mới cho Huyền Thiên Giới.

Trên gò má già nua, hai hàng lệ nóng hổi lăn dài.

“Cổ Huyền, con hãy an nghỉ đi. Huyền Thiên Giới sẽ mãi mãi khắc ghi công ơn của con.”

Ngoài Huyền Thiên Giới.

Trong vô số giới vực, từng luồng khí tức cường đại đột nhiên bị kinh động. Bọn họ cảm nhận được dị biến của Huyền Thiên Giới, cảm nhận được Huyền Thiên Giới đã kết nối trở lại với thế giới bên ngoài.

“Huyền Thiên Giới, lại giải trừ phong ấn rồi?”

“Làm sao có thể?”

“Chẳng lẽ, Huyền Thiên Thánh Tử đã thành công?”

Từng tiếng kinh hô vang lên trong vô số giới vực. Bọn họ biết, Huyền Thiên Giới sẽ không còn là một giới vực bị lãng quên. Huyền Thiên Giới sẽ trở lại trong tầm mắt của bọn họ, đón chào một thời đại hoàn toàn mới.

Cổ Huyền tuy đã vẫn lạc, nhưng chí khí của hắn lại vĩnh viễn lưu lại trong Huyền Thiên Giới.

Hắn đã mang đến hy vọng mới cho Huyền Thiên Giới.

Hắn đã khai sáng một thời đại mới cho Huyền Thiên Giới.

Hắn, là anh hùng của Huyền Thiên Giới.

Hắn, là truyền kỳ của Huyền Thiên Giới.

Tên của hắn sẽ mãi mãi được tất cả chúng sinh của Huyền Thiên Giới khắc ghi.

Đề xuất Voz: Khi Tôi 25
BÌNH LUẬN