Chương 348: Bia
Nhìn bóng hình mờ ảo trước mắt, Bạch Linh Miểu chợt nhớ ra, đứa bé kia chính là nàng lúc nhỏ. Đây là chuyện đã xảy ra, từ rất lâu rồi.
Bạch Linh Miểu nhìn gia gia bế nàng, đặt lên cổ mình, chạy nhảy như đứa trẻ giữa những đồ gốm sứ hình người. Miệng lão nhân luyên thuyên chọc cho nàng lúc nhỏ cười khanh khách không ngừng.
Nàng lặng lẽ đi theo sau, nhìn ngắm, dần dần nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra ở nơi này trước kia.
"Oa oa oa oa ~ oa oa ~~" Bạch Linh Miểu nhìn thấy nàng lúc nhỏ khóc, mặc bộ quần yếm, ngồi ở góc tường ngửa đầu khóc lớn. Tay chân nàng dính đầy bùn.
"Sao thế? Niếp Niếp? Ai bắt nạt con vậy?" Một lão phụ nhân tóc bạc vội vàng đi tới, đỡ Bạch Linh Miểu dậy.
"Oa oa oa ~~ oa oa" Rúc vào lòng lão phụ nhân, Bạch Linh Miểu dùng ngón tay nhỏ mũm mĩm chỉ vào góc tường, cái miệng chỉ có ba cái răng nhỏ ô ô oa oa nói điều gì đó mà chỉ mình nàng hiểu.
"À ~ Là nó làm Niếp Niếp ngoan của chúng ta sợ đúng không? Ngoan, đừng khóc, nhìn bà dẫm cho con a!"
Lão phụ nhân dắt tay Bạch Linh Miểu đến bên tường, vừa dậm chân vừa nói: "Ái! Để ngươi dọa Niếp Niếp ngoan của chúng ta, đồ xấu xa, dẫm chết ngươi, dẫm chết ngươi!"
Khi Bạch Linh Miểu nhìn thấy nàng lúc nhỏ nín khóc dưới sự an ủi của nãi nãi, một hình ảnh kinh khủng chợt lóe lên trong đầu nàng. Sắc mặt nàng đột nhiên thay đổi, "Ta nhớ ra rồi."
"Nhớ ra gì vậy?"
"Ta nhớ ra lúc đó thứ gì đã dọa ta!" Bạch Linh Miểu xông tới, kéo nàng lúc nhỏ ra khỏi nãi nãi.
Nàng đến bên tường, giơ móng tay đen sắc bén cắm vào bức tường đất đắp kiên cố bất thường và bắt đầu đào.
"Miểu Miểu! Em sao vậy?" Xuân Tiểu Mãn đi tới, rất lo lắng nhìn người tỷ muội tốt đang đào đất.
Hỏi mấy lần mà đối phương không nói, nàng quyết định dứt khoát, rút kiếm đâm thẳng vào đất đắp, cùng nhau đào.
Cao Trí Kiên bên cạnh thấy thế cũng xông tới, gỡ một miếng giáp trên người cắm mạnh vào đất, dùng sức bẩy lên.
"Có bảo bối sao? Dưới đất giấu bảo bối sao?" Cẩu Oa cũng chạy tới, mặt đầy hưng phấn cùng nhau giúp đỡ.
Động tác này không duy trì được bao lâu, theo tiếng thét cực kỳ thảm thiết của Cẩu Oa, tay mọi người đều dừng lại.
Bạch Linh Miểu run rẩy hai tay sờ vào người phụ nữ bị chôn dưới đất bùn, hai mắt nhắm nghiền. Nhãn cầu nàng khô quắt lại còn bị khâu lại bằng chỉ, sắc mặt xanh mét nhìn cực kỳ đáng sợ.
Một bàn tay lớn đưa tới, chặn tay Bạch Linh Miểu, ". . . Cái này. . . Đây là. Đây là nhân trụ trụ. . . Trụ..."
Không đợi hắn nói xong, Bạch Linh Miểu tiếp tục đào. Ngày càng nhiều xác chết được đào lên từ trong đất bùn. Bọn họ chen chúc chặt chẽ bên nhau, như những viên gạch vỡ xếp chồng lên nhau.
Không chỉ có người lớn, những người bị chôn dưới đất này đủ mọi lứa tuổi từ nhỏ đến lớn.
Đào một lúc, Bạch Linh Miểu ngừng đào. Nàng đã nhìn ra, những người này không phải bị chôn ngẫu nhiên, vị trí của họ vừa vặn là ranh giới của toàn bộ đại điện, hơn nữa trên mu bàn tay mỗi người đều vẽ một đóa hoa sen. Rõ ràng là đã được thiết kế chuyên nghiệp.
"Đây là dùng người để xây nền móng à, một nơi rộng lớn như vậy đều xây như thế, dưới đất này phải chôn bao nhiêu xác chết đây? Người nào mà ác đến mức ấy." Nhìn cảnh tượng kinh khủng trước mắt, Cẩu Oa chấn động vô cùng nói.
Cẩu Oa vừa dứt lời đã cảm thấy mình nói sai, lập tức vô thức che miệng lại nhìn về phía Bạch Linh Miểu.
Đây là từ đường của Bạch gia. Dùng mông nghĩ cũng biết, dưới đất này chôn nhiều người chết như vậy rốt cuộc là ai chôn.
Bạch Linh Miểu cố gắng nhịn xuống, nhưng chuyện này sao nàng có thể nhịn được. Nàng khóc lớn như lúc trước đội mũ hổ đầu khóc, chỉ là lần này không còn nãi nãi đến dỗ dành nàng.
Tất cả những ký ức tốt đẹp về quê hương trong lòng Bạch Linh Miểu sụp đổ vào giây phút này. Đau thương hơn là nàng bây giờ ngay cả đối tượng để chất vấn, chỉ trích cũng không có.
Bọn họ đều bị Lý Hỏa Vượng một mồi lửa đốt thành tro, thiêu sạch không còn một ai.
"Đây là vì cái gì a! Phụ thân! Nương! ! Các người rốt cuộc tại sao lại giết nhiều người như vậy a! ! Các người tại sao muốn làm người xấu a! !"
"Các người chẳng lẽ không biết những người này có lẽ là cha mẹ của người khác! Có lẽ là gia gia nãi nãi của người khác sao? Các người có biết không, mất đi thân nhân, tâm rốt cuộc sẽ đau đớn đến mức nào a! !"
Nhìn thấy Bạch Linh Miểu gần như sụp đổ, Xuân Tiểu Mãn vội vàng kéo nàng lại, khẽ an ủi: "Không sao đâu, đây không phải lỗi của em, đây không phải lỗi của em..."
Dần dần tiếng khóc của Bạch Linh Miểu ngừng lại. Nàng đã khóc đủ rồi, nhưng nàng cũng đã hiểu khóc không giải quyết được gì.
Bạch Linh Miểu lau nước mắt, gắng gượng chui ra khỏi lòng đối phương. "Không, đây chính là lỗi của em, đây chính là cái sai của Bạch gia chúng ta! Nếu là lỗi của chúng ta, vậy em thân là người Bạch gia phải chịu trách nhiệm!"
Từng xác chết cứng đơ được kéo ra khỏi mật thất, ngay sau đó dùng xe ba gác chở đến núi Ngưu Tâm chôn cất.
Thân thể bọn họ cứng đơ bất thường, bên trong như được rót chì, cứng như đá tảng đã định hình. Đến mức Bạch Linh Miểu muốn cho họ được hạ táng đàng hoàng cũng không làm được.
Khi chôn cất và lập bia mộ cho mỗi xác chết, Bạch Linh Miểu đều cúi lạy dâng hương tạ tội. Nàng biết rõ điều này có lẽ vô dụng, nhưng đây là điều duy nhất nàng có thể làm.
Người chết trong mật thất quá nhiều, họ bận rộn rất lâu, mãi đến khi gánh hát của Lữ gia đi hát hí khúc trở về mới cuối cùng chôn xong.
Đến khi xong việc, Bạch Linh Miểu cả người tiều tụy, mặt hốc hác hẳn đi.
Quỳ lạy ba lần trước bia mộ, Bạch Linh Miểu ngẩng đầu lên, đôi đồng tử hồng sắc vằn tơ máu nhìn những ngôi mộ trước mặt. Nàng mấp máy đôi môi khô nẻ hỏi Xuân Tiểu Mãn bên cạnh: "Tiểu Mãn tỷ, nếu họ có thể làm ra chuyện ác như vậy, vậy tại sao còn muốn dạy em thành người thiện tâm như thế?"
"Nếu như em cũng trở nên xấu xa như họ, em sẽ không đau khổ như vậy..."
Câu hỏi này, Xuân Tiểu Mãn không trả lời được.
Lữ Trạng Nguyên đang phụ giúp xẻng đất dừng tay, lau mồ hôi thở dài nói: "Khuê nữ à, lão hán ta cũng làm cha người, cha mẹ con nghĩ thế nào, ta xem chừng đoán được."
"Thật ra a, cha mẹ con biết rõ loại chuyện này làm nhiều sẽ bị trời phạt, cho nên không muốn con dính vào. Lại thêm con là nữ nhi."
"Nữ nhi gả đi như bát nước hắt đi, chỉ cần giấu con một chút, rồi giúp con tìm một nhà khá giả mà gả. Bên nhà mẹ đẻ sau này có chuyện gì cũng không liên quan gì đến con. Nói cho cùng họ cũng là vì con tốt."
"Tốt với em sao?" Bạch Linh Miểu lảo đảo mấp máy môi muốn nói gì đó, nhưng lại nghẹn lại trong cổ họng không nói nên lời.
Xuân Tiểu Mãn thở dài, nhẹ nhàng ôm lấy nàng an ủi. Trong tình huống này, nàng là người ngoài cuộc nói gì cũng vô ích.
"Tiểu Mãn tỷ..."
"Ừm? Sao vậy?" Xuân Tiểu Mãn khẽ nghiêng đầu áp nhẹ lên mái tóc trắng của Bạch Linh Miểu.
"Dù người nhà của em đều là ác nhân như thế, nhưng trong lòng em vẫn không cách nào tha thứ Lý sư huynh đã giết bọn họ."
Ngày mai canh ba.
Đề xuất Voz: Yêu Thầm Chị Họ