Chương 10: Song Sinh Võ Hồn (2)

Đường Tam tiễn Lão Kiệt Khắc đi, trong lòng cũng có vài phần mất mát, dù sao, theo lời Tố Vân Đào thì Hồn hoàn có lẽ liên quan đến vấn đề đột phá Huyền Thiên Công của hắn. Nhưng hắn không biểu hiện ra mặt, hắn tin rằng cơ hội vẫn còn.

Chậm rãi đi về tiệm rèn, bất ngờ là Đường Hạo không trở về phòng ngủ tiếp mà lại ngồi trên ghế nhắm mắt dưỡng thần.

"Ba ba, ngài về phòng ngủ tiếp đi, con đi chuẩn bị cơm trưa."

Đường Hạo vẫn nhắm mắt như cũ, nhàn nhạt nói: "Có phải ngươi cũng cảm thấy rất thất vọng? Cũng muốn trở thành Hồn sư sao?"

Đường Tam sững sờ một chút: "Không sao đâu ba ba, trở thành một thợ rèn cũng tốt lắm chứ, cũng có thể nuôi sống chúng ta. Chẳng phải người đã hứa sẽ dạy con chế tạo nông cụ sao?"

Đường Hạo chậm rãi mở mắt, từ trong mắt y, Đường Tam thấy được tâm tình kích động. Bất tri bất giác, tay phải của Đường Hạo đã nắm chặt, trên gương mặt già nua hiện lên một tia khí tức băng lãnh: "Hồn sư? Hồn sư thì có tác dụng gì? Đừng nói chỉ là một phế võ hồn, cho dù là võ hồn lợi hại nhất, Hồn sư cường đại nhất thì có thể có tác dụng gì chứ? Suy cho cùng vẫn chỉ là một phế vật mà thôi."

Tâm tình của Đường Hạo vô cùng kích động, cả thân thể y đều run rẩy, trong thoáng chốc, Đường Tam nhìn thấy trong mắt phụ thân mình có một điểm long lanh.

Đường Tam chạy tới nắm lấy tay Đường Hạo: "Ba ba, ngài đừng nóng giận, con không làm Hồn sư nữa là được. Con sẽ luôn ở bên cạnh người, nấu cơm cho người."

Hít sâu một hơi, sự kích động của Đường Hạo đến nhanh mà đi cũng nhanh, y nhàn nhạt nói: "Phóng thích võ hồn của ngươi ra cho ta xem."

"Vâng." Đường Tam gật đầu, ngửa tay phải lên, Huyền Thiên Công trong cơ thể lặng lẽ thúc giục, ý thức cảm nhận được luồng nhiệt lưu đặc thù kia dung hợp làm một với Huyền Thiên Công. Ánh sáng màu lam nhạt hiện ra trong lòng bàn tay hắn, trong khoảnh khắc, một nhánh cỏ lam nhỏ đã xuất hiện.

Kinh ngạc nhìn Lam Ngân Thảo trong tay Đường Tam, Đường Hạo thất thần một lúc lâu mới dần dần hồi phục, ánh mắt lập lòe bất định, thì thào nói: "Lam Ngân Thảo, quả nhiên là Lam Ngân Thảo. Giống hệt nàng."

Đột nhiên, Đường Hạo đứng bật dậy, xoay người đi vào trong phòng. Động tác đột ngột đó suýt nữa làm Đường Tam đang đứng trước mặt hắn ngã nhào, Lam Ngân Thảo võ hồn trong tay cũng theo đó biến mất.

"Ba ba."

Đường Hạo không buồn quay lại, phất tay: "Đừng làm phiền ta." Nói xong đã vén rèm cửa đi vào phòng trong.

"Nhưng mà, con còn có một võ hồn nữa." Cuối cùng, Đường Tam vẫn quyết định nói ra sự khác biệt của mình trong buổi thức tỉnh võ hồn hôm nay. Chuyện này hắn không hỏi Tố Vân Đào và Kiệt Khắc, dù sao, họ cũng chỉ là người ngoài mà thôi.

*Tổng cương Đường Môn Huyền Thiên Bảo Lục, điều thứ nhất: Vĩnh viễn đừng để người mà ngươi không thể hoàn toàn tin tưởng biết được thực lực chân chính của ngươi.*

Đường Tam đã sớm khắc ghi Huyền Thiên Bảo Lục vào trong tâm, đối với Tổng cương lại càng tuyệt đối tuân thủ.

Rèm cửa mạnh mẽ bị vén lên, Đường Hạo lại xuất hiện ở gian ngoài. Lúc này, trên mặt y đã lộ rõ vẻ khiếp sợ, có thể thấy hai mắt y đã đỏ bừng, dường như vừa mới khóc.

Đường Tam không nói gì, nhưng không ngửa tay phải lên như lúc trước mà chậm rãi ngửa bàn tay trái của mình lên. Lần này, không còn là ánh lam quang nữa, mà là một luồng hắc quang nhàn nhạt từ lòng bàn tay hắn phun ra, quang hoa trong nháy mắt ngưng tụ, một vật kỳ dị xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.

Đó là một cây búa màu đen, cán búa dài chừng nửa thước, đầu búa hình trụ, trông như phiên bản thu nhỏ của cây búa rèn. Thế nhưng, trên bề mặt cây búa đen lại có một thứ quang mang đặc thù, trên đầu búa còn có một vòng hoa văn nhàn nhạt bao quanh.

Không biết tại sao, khi cây búa này vừa xuất hiện trong tay Đường Tam, không khí trong phòng dường như trở nên ngưng trọng, mà bản thân Đường Tam cũng không cách nào chịu nổi sức nặng của cây búa nhỏ này, chỉ có thể gắng gượng cầm nó, cánh tay chậm rãi hạ xuống. Sắc mặt hắn đã trở nên tái nhợt.

Khác với Lam Ngân Thảo gần như không tiêu hao chút Huyền Thiên Công nào, cây búa đen này vừa xuất hiện đã gần như hút cạn toàn bộ nội lực của Đường Tam. Hắn chỉ có thể miễn cưỡng khống chế bản thân nắm chặt cán búa. Mặc dù trông cây búa này rất nhỏ, nhưng trên thực tế, nó nặng hơn búa rèn rất nhiều.

"Đây, đây là…" Đường Hạo gần như chỉ bước một bước đã đến trước mặt Đường Tam, tay y mạnh mẽ nắm lấy cây búa, đưa nó tới trước mặt mình. Tay của Đường Hạo rất vững, ít nhất bây giờ Đường Tam không còn cảm thấy sức nặng của cây búa đè lên tay mình nữa.

Khi tay Đường Hạo nắm lấy tay hắn, một cảm giác ấm áp của huyết mạch tương liên khiến trong lòng Đường Tam cảm thấy vô cùng thoải mái: "Ba ba, có gì không đúng sao?"

Nhìn cây búa nhỏ màu đen, ánh sáng kích động đã biến mất lúc trước lại xuất hiện trong mắt Đường Hạo: "Song sinh võ hồn. Lại là song sinh võ hồn. Nhi tử, nhi tử của ta."

Bất ngờ, Đường Hạo dang rộng hai tay, ôm chặt Đường Tam vào lòng.

Lồng ngực của Đường Hạo rất rộng, có lẽ vì làm thợ rèn trong thời gian dài, mặc dù vẻ ngoài trông y rất lười biếng, nhưng cơ bắp trên người không hề suy giảm theo năm tháng. Lồng ngực y rất ấm áp. Thứ phụ ái này mang đến cảm giác an toàn mà không gì có thể thay thế được.

"Ba ba." Đường Tam có chút bất ngờ, trong ký ức của hắn, đây dường như là lần đầu tiên Đường Hạo ôm hắn.

Cây búa sắt nhỏ trên tay phảng phất càng lúc càng nặng, mặc dù Đường Tam rất thích sự ấm áp từ tình thương của cha, nhưng hắn lại không muốn cây búa tuột khỏi tay rơi trúng người cha mình.

"Ba ba, con không cầm cự được nữa." Đường Tam không nhịn được nói.

Đường Hạo buông hai tay ra: "Thu nó về đi."

Hắc quang tan đi, sức nặng biến mất, Đường Tam trong lòng cảm thấy rất kỳ quái, nó rõ ràng là do Huyền Thiên Công của mình và một luồng năng lượng đặc thù trong cơ thể hỗn hợp mà thành, nhưng tại sao mình lại không thể di chuyển nó? Càng làm hắn kinh ngạc hơn là sau khi thu hồi cây búa nhỏ đó, nội lực của mình cũng tiêu hao cạn kiệt.

Đề xuất Tiên Hiệp: Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng
Quay lại truyện Đấu La Đại Lục
BÌNH LUẬN