Chương 2: Đấu La Đại Lục (2)

Võ công được ghi lại trên Huyền Thiên Bảo Lục chỉ có sáu loại, lần lượt là nội công tâm pháp Huyền Thiên Công, phương pháp luyện tay Huyền Ngọc Thủ, phương pháp luyện mắt Tử Cực Ma Đồng, phép cầm nã Khống Hạc Cầm Long, khinh công Quỷ Ảnh Mê Tung, và cuối cùng là phương pháp sử dụng ám khí, Ám Khí Bách Giải.

Năm loại đầu tiên chính là nền tảng. Không có một nền tảng vững chắc, làm sao có thể phát huy hết tinh túy của ám khí Đường Môn chứ?

Bắt đầu tu luyện Huyền Thiên Công từ năm một tuổi, đến nay Đường Tam đã sắp tròn sáu tuổi, nhưng hắn vẫn chỉ đang trong giai đoạn tu luyện cơ sở.

Nhà của Đường Tam nằm ở phía tây Thánh Hồn thôn, ngay vị trí đầu thôn. Ba gian nhà đất này có thể xem là nơi đơn sơ nhất trong làng. Giữa căn nhà có treo một tấm biển gỗ đường kính chừng một thước, trên đó vẽ một cái chùy thô sơ. Ở thế giới này, cái chùy chính là biểu tượng của thợ rèn.

Đúng vậy, Đường Hạo, cha của Đường Tam, là một thợ rèn, cũng là thợ rèn duy nhất trong thôn.

Tại thế giới này, thợ rèn có thể xem là một trong những nghề nghiệp thấp hèn nhất. Bởi vì một vài nguyên nhân đặc thù, những vũ khí đỉnh cấp trên thế gian này đều không phải do thợ rèn làm ra.

Thế nhưng, là thợ rèn duy nhất trong thôn, lẽ ra nhà Đường Tam không đến nỗi nghèo khó như vậy. Nguyên nhân là vì phần lớn thu nhập ít ỏi kiếm được đều đã…

Vừa bước vào cửa, Đường Tam đã ngửi thấy mùi cơm. Đó không phải là cơm Đường Hạo nấu cho hắn, mà là hắn chuẩn bị cho Đường Hạo.

Từ năm bốn tuổi, khi thân hình còn chưa cao tới bệ bếp, việc nấu cơm mỗi ngày đã là nhiệm vụ của hắn, cho dù phải đứng trên một chiếc ghế đẩu mới với tới mặt bếp.

Không phải Đường Hạo yêu cầu hắn làm vậy, mà bởi vì nếu không làm thế, Đường Tam gần như sẽ không bao giờ được ăn no.

Đi tới trước bếp, hắn thuần thục đứng lên ghế đẩu, mở nắp chiếc nồi lớn trước mặt, một mùi thơm tức thì lan tỏa, nồi cháo đã sớm nhừ rồi.

Mỗi ngày trước khi lên núi, Đường Tam đều vo gạo bỏ vào nồi, chuẩn bị đủ củi lửa. Đợi đến khi hắn trở về, cháo cũng vừa chín tới.

Cầm lấy hai cái bát sứt mẻ hơn chục chỗ đặt gần bệ bếp, Đường Tam cẩn thận múc đầy hai bát cháo. Sau khi đặt lên bàn, có thể thấy lượng gạo trong cháo ít đến đáng thương, đối với một đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn như Đường Tam, dinh dưỡng hiển nhiên là không đủ. Đây cũng là nguyên nhân vì sao thân thể hắn lại nhỏ bé, gầy gò đến vậy.

"Ba ba, ăn cơm thôi." Đường Tam cất tiếng gọi.

Một lúc lâu sau, tấm rèm cửa được vén lên, một thân ảnh cao lớn có chút lảo đảo bước ra.

Đó là một người đàn ông trung niên, trông trạc gần năm mươi tuổi, vóc người lại vô cùng cao lớn khôi ngô, chỉ có điều trang phục của y khiến người ta không dám khen tặng.

Khoác trên người một tấm áo rách nát, thậm chí những chỗ rách cũng không được vá lại, để lộ ra làn da màu đồng bên dưới. Ngũ quan vốn được coi là đoan chính lại bị phủ một lớp sáp vàng, thụy nhãn mông lung, mái tóc rối bù như tổ quạ, bộ râu không biết đã bao lâu rồi chưa được cắt tỉa. Ánh mắt y ngây dại mà tăm tối, dù đã qua một đêm nhưng mùi rượu nồng nặc trên người vẫn khiến Đường Tam bất giác nhíu mày.

Đây chính là Đường Hạo, người cha của Đường Tam ở thế giới này.

Từ nhỏ đến lớn, Đường Tam chưa từng biết tình cha là gì. Đường Hạo đối với hắn trước nay đều là không quan tâm, không hỏi đến. Ban đầu y còn nấu cơm cho hắn ăn, nhưng theo thời gian, từ lúc Đường Tam bắt đầu chủ động nấu cơm, Đường Hạo lại càng chẳng đoái hoài đến bất cứ thứ gì. Căn nhà nghèo khó đến mức ngay cả bàn ghế tử tế cũng không có, ăn cơm cũng là cả một vấn đề, nguyên nhân chủ yếu là do Đường Hạo đã đem phần lớn tiền công rèn của mình đi mua rượu uống.

Cha của những đứa trẻ cùng tuổi Đường Tam thường cũng chỉ khoảng ba mươi, những người kết hôn sớm thậm chí còn chưa đến ba mươi. Nhưng Đường Hạo trông lại già hơn họ rất nhiều, giống như là ông của Đường Tam vậy.

Đối với thái độ của Đường Hạo, Đường Tam cũng không hề oán hận. Đời trước, hắn là một cô nhi. Đời này, dù Đường Hạo đối với hắn không tốt, nhưng ít ra hắn cũng có một người thân. Đối với Đường Tam mà nói, điều này đã khiến hắn vô cùng thỏa mãn. Ít nhất, ở nơi này, có một người để hắn gọi là ba ba.

Đường Hạo cầm lấy cái bát trên bàn, cũng không sợ nóng, từng ngụm từng ngụm húp cháo. Lúc này, sắc mặt y mới trông khá hơn một chút.

"Ba ba, người ăn chậm một chút, vẫn còn mà." Đường Tam cầm lấy cái bát trong tay cha mình, lại múc cho y một bát đầy nữa. Chính mình cũng bưng bát cháo lên bắt đầu ăn.

Khi còn ở Đường Môn, hắn chưa từng đi đâu xa, lại càng ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài, tâm hồn vốn như một tờ giấy trắng. Đến thế giới này, một lần nữa làm một đứa trẻ, cũng không có gì là không thể chấp nhận.

Rất nhanh, bảy tám phần nồi cháo đã chui cả vào bụng Đường Hạo. Y thở ra một hơi, đặt bát xuống bàn, ánh mắt cũng tỉnh táo hơn vài phần, nhìn về phía Đường Tam.

"Có việc gì thì cứ nhận trước đi, xế chiều ta sẽ làm. Ta đi ngủ thêm một lát."

Thói quen của Đường Hạo rất có quy luật, buổi sáng ngủ, xế chiều rèn một ít nông cụ để kiếm chút thu nhập, buổi tối thì uống rượu.

"Vâng, ba ba." Đường Tam gật đầu.

Đường Hạo đứng dậy. Sau khi ăn không ít cháo, thân thể y cuối cùng cũng không còn lảo đảo nữa, y bước về phía căn phòng bên trong.

"Ba ba." Đường Tam đột nhiên gọi một tiếng.

Đường Hạo dừng bước, quay đầu nhìn hắn, đôi mày rõ ràng lộ ra vài phần không kiên nhẫn.

Đường Tam chỉ vào một khối sắt có tầng ánh sáng đen nhàn nhạt trong góc phòng, nói: "Khối sắt đó có thể cho con dùng được không ạ?"

Kiếp trước, hắn là đệ tử ngoại môn xuất sắc nhất của Đường Môn, cực kỳ am tường việc chế tạo các loại ám khí. Đương nhiên, khi đó các loại nguyên vật liệu đều do Đường Môn cung cấp. Mà khi đến thế giới này, dù đã tu luyện được vài năm, nhưng thực lực của hắn vẫn còn thua xa, đồng thời, hắn cũng chưa bao giờ có ý định từ bỏ việc chế tạo ám khí mà mình am hiểu nhất. Bây giờ hắn đã bắt đầu thử rèn đúc một vài loại ám khí, nhưng nguyên liệu lại trở thành một vấn đề lớn.

Kim loại mà Đường Hạo dùng để rèn nông cụ đều do người trong thôn mang tới, hầu hết đều là sắt thường chứa rất nhiều tạp chất, rất khó để chế tạo ra ám khí tốt. Khối sắt mà Đường Tam chỉ vào là do người ta vừa mới đưa tới ngày hôm qua. Điều khiến Đường Tam kinh ngạc là, khối sắt này chứa một lượng thiết mẫu nhất định, dùng để chế tạo ám khí sẽ vô cùng thích hợp.

Ánh mắt Đường Hạo chuyển sang khối sắt. "Hửm, ở đây có cả thiết tinh sao?" Y đi tới, cúi đầu nhìn khối sắt một chút, rồi quay đầu nhìn về phía Đường Tam: "Sau này con muốn làm một thợ rèn sao?"

Đề xuất Tiên Hiệp: Tận Thế: Ta Chế Tạo Vô Hạn Đoàn Tàu
Quay lại truyện Đấu La Đại Lục
BÌNH LUẬN