Chương 43: Tiểu Vũ, Hóa Ra Ngươi Thật Sự Là Thỏ (1)
Tiểu Vũ trừng mắt nhìn Đường Tam, vừa nghĩ đến thảm cảnh bị đá đập lần trước, nàng liền tức giận đáp: "Chờ với đợi cái gì, ai biết bao giờ ngươi mới về. Người ta đã bắt nạt đến tận cửa rồi. Tên khốn Tiêu lão đại kia còn đòi ta làm thỏ cưng cho hắn, nếu còn nhịn được thì ta đã không phải Tiểu Vũ."
Đường Tam nhíu mày, thầm nghĩ, đứa trẻ này mới bao lớn mà đã có suy nghĩ xấu xa như vậy, xem ra phải dạy dỗ chúng một bài học, để chúng biết công độc sinh không phải là người dễ bắt nạt.
Nghĩ vậy, ngón tay hắn khẽ chạm vào đai lưng, ánh mắt chuyển hướng về phía chiến trường.
Lúc này, khắp người Vương Thánh đã chi chít vết bầm tím. Giữa những tiếng hổ gầm không ngớt, hồn lực của hắn ngày một suy yếu, trong khi đối thủ lại chẳng hề hấn gì, ra vẻ như mèo vờn chuột.
Phương thức công kích của Vương Thánh quá đơn điệu. Nhân lúc hồn lực chưa cạn kiệt, hắn phát động đợt tấn công cuối cùng, lao lên hai bước rồi lại xông về phía Liễu Long. Lần này hắn đã hạ quyết tâm, dù có bị đối phương đánh cho thê thảm hơn nữa, cũng phải khiến đối thủ trả giá.
Liễu Long và Vương Thánh đã giao đấu không ít lần, đương nhiên nhìn ra được ý đồ của hắn. Thấy Vương Thánh lao tới, vẻ mặt y cũng trở nên ngưng trọng, trường côn trong tay vung lên, liên tiếp ba gậy bổ vào đầu và hai vai của Vương Thánh. Chỉ cần đánh lui được Vương Thánh đã là nỏ mạnh hết đà này, hắn sẽ không còn khả năng phát động thêm một đợt tấn công như vậy nữa.
Nhưng ngay lúc này, Liễu Long đột nhiên cảm thấy hai tay cầm côn như bị muỗi chích, đòn công kích nhất thời chậm lại một nhịp.
Đòn tấn công của y vốn đã tính toán kỹ lưỡng, nay bị chậm lại liền lộ ra sơ hở. Gậy đầu tiên tuy nện trúng đầu Vương Thánh, nhưng hắn lại gồng mình chịu đòn xông lên, khiến hai gậy sau của y đều đánh vào khoảng không.
Bị một Chiến Hồn Sư sở hữu Thú Võ Hồn áp sát, đối với Khí Hồn Sư sử dụng binh khí dài mà nói, đó tuyệt đối là một đòn chí mạng. Dù cho thực lực của Liễu Long cao hơn Vương Thánh một bậc, kết cục vẫn không thay đổi.
"Bốp!", một hổ trảo của Vương Thánh giáng thẳng lên đầu Liễu Long, đánh bay cả người y đi. Ngay sau đó, thân thể hắn xoay một vòng, chân phải tung lên, cuối cùng nện mạnh lên lưng Liễu Long, đóng chặt y xuống đất.
Liễu Long không có khả năng chịu đòn tốt như Vương Thánh, hồn lực của y đều tập trung trên trường côn, bản thân lực phòng ngự không hề xuất sắc. Hai đòn tấn công này của Vương Thánh lại tung ra bằng tất cả sức lực, khiến Liễu Long vừa chạm đất đã bị chấn động đến ngất đi.
Vương Thánh ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng đầy phấn khích, dường như muốn trút hết mọi oán khí tích tụ bao năm qua.
Tiêu lão đại vốn đang ung dung nhìn Liễu Long đùa giỡn với Vương Thánh, tình thế trên sân đột ngột đảo ngược khiến hắn kinh ngạc.
Phải biết rằng, trong số thuộc hạ của hắn, thực lực của Liễu Long cũng thuộc hàng top ba. Nếu không phải hắn đã có Hồn Hoàn đầu tiên, cũng không dám chắc có thể thắng được Liễu Long.
Tiểu Vũ trêu chọc nói: "Tàn hoa bại liễu quả nhiên là tàn hoa bại liễu, thật không chịu nổi một đòn. Tiêu lão đại, ngươi thấy sao?"
Tiêu lão đại vung tay, ra hiệu cho mấy thuộc hạ mang Liễu Long xuống cấp cứu. Bọn họ cũng chỉ là đệ tử của sơ cấp Hồn Sư học viện, chút hồn lực này còn chưa đến mức lấy mạng người.
"Trận đầu tính chúng ta thua. Lăng Phong, ngươi lên."
Người thứ hai được Tiêu lão đại cử ra là một đệ tử lớn tuổi có vóc người nhỏ gầy, mũi nhỏ, mắt nhỏ. Thân hình cao gầy của hắn trông không giống một thiếu niên mười hai tuổi, ngược lại, có vẻ trạc tuổi bọn Tiểu Vũ và Đường Tam.
"Bảo Vương Thánh về đi. Ta lên." Đường Tam thấp giọng nói vào tai Tiểu Vũ.
Ánh mắt của hắn cũng rất tinh tường, đương nhiên nhìn ra người thứ hai của đối phương là một Hồn Sĩ hệ Mẫn Công, vừa vặn khắc chế Vương Thánh. Hơn nữa, hồn lực của Vương Thánh lúc trước đã tiêu hao quá lớn, lên sàn chắc chắn sẽ bại.
"Vương Thánh, ngươi về đi. Trận này để Tiểu Tam lên. Ngươi nghỉ ngơi đi."
Lúc này Vương Thánh vẫn chưa hết hưng phấn sau khi chiến thắng Liễu Long, nghe thấy tiếng Tiểu Vũ mới nhận ra Đường Tam đã trở về từ lúc nào. Hắn tự biết tình hình của mình, tuy thắng được Liễu Long nhưng quả thật đã sức cùng lực kiệt. Hắn nào biết, nếu không phải Đường Tam lặng lẽ bắn ra ba viên đá nhỏ, cản trở đòn tấn công của Liễu Long, thì làm sao hắn có thể giành được thắng lợi.
"Ngươi là công độc sinh?" Lăng Phong nhìn Đường Tam, trong mắt thoáng vẻ do dự.
Đường Tam chỉ gật đầu với hắn: "Mời ra tay."
Dù Lăng Phong nhỏ gầy nhưng cũng cao hơn Đường Tam một chút. Đây là trận quyết đấu liên quan đến việc ai sẽ trở thành lão đại của các học viên, hắn cũng không nghĩ nhiều, sau khi liếc nhìn đai lưng của Đường Tam, liền phóng người lên, linh hoạt xoay một vòng trên không, hai tay dang rộng, lướt đi hai thước, nhắm thẳng đỉnh đầu Đường Tam mà tấn công.
Thú Võ Hồn. Đường Tam liếc mắt một cái đã nhận ra Võ Hồn của đối thủ là gì. Những ngày được Đại Sư chỉ dạy không thể uổng phí. Tên đệ tử Lăng Phong này là một Chiến Hồn Sư hệ Mẫn Công. Thú Võ Hồn của hắn hẳn là một loài phi cầm. Dựa vào ngoại hình không mấy cương mãnh và phương thức tấn công, hẳn không phải là ưng. Vậy thì, Võ Hồn của hắn là một loại yến hoặc quạ.
Thấy đối phương lao tới, Đường Tam vẫn không nhúc nhích, dường như đối phương hoàn toàn không tồn tại.
Tốc độ của Lăng Phong rất nhanh, trong số các đệ tử sáu khối lớp, hắn được xem là người nhanh nhất, là tay chân thân tín của Tiêu lão đại. Thân hình hắn lại vô cùng linh hoạt, mắt thấy sắp đến trước mặt Đường Tam, thân thể hắn đột nhiên chuyển hướng, hai tay vung mạnh thay đổi phương vị, vòng ra sau lưng Đường Tam, hai tay đồng thời vung lên, chém về phía hai bên cổ hắn.
Cho đến khi Lăng Phong bay qua đỉnh đầu, Đường Tam vẫn không hề động đậy. Đối mặt với một đối thủ chưa rõ năng lực, lấy bất biến ứng vạn biến chính là lựa chọn tốt nhất.
Đề xuất Voz: [Review] Kể chuyện vợ chồng trẻ