Chương 514: Thần Hồn Quy Vị, Hải Thần Trở Lại
Áo Tư Tạp và Trữ Vinh Vinh đang khổ sở chống cự, họ đã thiêu đốt tất cả những gì có thể, ngưng tụ lại một chỗ để chống đỡ thần lực của hai đại thần vị. Thế nhưng sức người có hạn, dù ý niệm của họ vô cùng kiên định, năng lượng cũng đã cạn kiệt. Cơ hội hồi sinh đã ở ngay trước mắt, thế nhưng hồn lực mà họ phóng thích đã không thể duy trì được nữa.
Hai đại thần vị có thể thoát ra bất cứ lúc nào.
Làm sao đây? Phải làm sao đây? Trữ Vinh Vinh và Áo Tư Tạp lo lắng nhìn nhau, cả hai cùng cắn chặt đầu lưỡi, dùng cơn đau để ép ra chút năng lượng cuối cùng.
Sau đó, trong đầu họ đã nghĩ đến một biện pháp, đó là để thần vị phụ thân rồi thoát ra.
Không phải Áo Tư Tạp và Trữ Vinh Vinh không muốn dùng hương tràng của Áo Tư Tạp để bổ sung năng lượng, chỉ là giống như hiệu quả tăng phúc của Cửu Bảo Lưu Ly Tháp trên người Trữ Vinh Vinh không có tác dụng với Đường Tam vậy. Lúc này, Võ Hồn Dung Hợp Kỹ của họ đã hoàn toàn đạt đến thần cấp, hiệu quả thần cấp này sẽ khiến mọi năng lực tăng phúc cho bản thân đều vô hiệu. Bất luận là hương tràng của Áo Tư Tạp hay Cửu Bảo Lưu Ly Tháp của Trữ Vinh Vinh đều như thế.
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, đột nhiên, từ bốn phương tám hướng quanh đại sảnh nghị sự, vô số điểm sáng màu trắng li ti lặng lẽ xuất hiện. Những điểm sáng này chậm rãi bay về phía Đường Tam đang nằm trên mặt đất.
Lúc này, những binh lính đứng bên ngoài có thể thấy lớp hồng quang bao phủ bên ngoài đại sảnh đồng loạt rung động, và những điểm sáng trắng ấy chính là từ trong sự rung động đó mà xuất hiện.
Những điểm sáng này ngưng tụ về phía thân thể Đường Tam. Mỗi điểm sáng tuy mỏng manh, nhưng ngàn vạn điểm sáng dung hợp lại sẽ tạo thành một cỗ lực lượng tuyệt đối không thể xem thường.
Ầm… Thần vị sau lưng Trữ Vinh Vinh và Áo Tư Tạp cuối cùng cũng hóa thành những đốm sáng rồi tiêu tan, thân thể hai người đồng thời run lên. Họ đã dốc cạn tất cả tiềm năng và năng lượng của bản thân, đến lúc này tựa như ngọn đèn cạn dầu, chỉ còn lại hơi tàn.
Tiểu Vũ thét lên một tiếng bi thương, muốn lao tới. Vết thương trên ngực Đường Tam còn chưa kịp khép lại, trái tim màu vàng kim của hắn vẫn chưa kết nối lại được với tất cả kinh mạch.
- Đừng cử động!
Đại Sư đột nhiên quát lên ngăn Tiểu Vũ lại. Nỗi đau thể xác và sự dày vò tinh thần khiến sắc mặt nàng tái nhợt, cuối cùng ngã quỵ xuống. Thế nhưng, nàng vẫn không chịu hôn mê, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào thân thể Đường Tam. Chưa đến giây phút cuối cùng, nàng quyết không từ bỏ hy vọng.
Đại Sư lại giang hai tay ra, ngăn cản Đường Hạo:
- Ai cũng đừng cử động! Không được tới gần Tiểu Tam!
Ánh mắt mọi người đều có chút ngây dại. Lúc này, họ cũng đã phát hiện ra sự thay đổi trên người Đường Tam do những điểm sáng trắng li ti kia mang lại. Nếu không tập trung quan sát cẩn thận thì không thể thấy được, nhưng những người ở đây đa số đều là cường giả trong giới hồn sư, tự nhiên là thấy rõ. Ban đầu họ vẫn nghĩ đây là hiệu quả của Võ Hồn Dung Hợp Kỹ mà Áo Tư Tạp và Trữ Vinh Vinh mang lại, nhưng lúc này xem ra không phải như vậy.
Bởi vì dù Trữ Vinh Vinh và Áo Tư Tạp đã suy yếu đến hôn mê, những đốm sáng trắng kia vẫn tồn tại, vẫn từng chút một rót vào cơ thể Đường Tam, dung nhập vào vết thương trước ngực hắn.
Xung quanh trái tim màu vàng kim kia, từng sợi kinh mạch vẫn đang tiếp tục quá trình tái tạo. Tuy rằng tốc độ so với lúc Áo Tư Tạp và Trữ Vinh Vinh còn duy trì thì chậm hơn rất nhiều, nhưng quá trình vẫn tiếp diễn đã chứng minh rằng tất cả vẫn còn cơ hội.
- Đây là…
Ánh mắt Đường Hạo hơi co lại, trong lòng hắn đã có suy đoán, liền liếc nhìn Đại Sư. Hai người gần như buột miệng thốt lên cùng một lúc:
- Tín ngưỡng lực!
Đúng vậy, từng điểm hào quang nhỏ bé màu trắng kia chính là tín ngưỡng lực đến từ trăm vạn đại quân của Thiên Đấu đế quốc. Tín ngưỡng lực của một cá nhân thì không đáng kể, nhưng của trăm vạn người thì hoàn toàn khác. Nhất là tín ngưỡng lực của trăm vạn đại quân Thiên Đấu đế quốc đối với Đường Tam là tuyệt đối thành kính, cho dù có một ít tạp niệm cũng đã bị lớp hào quang màu hồng kỳ dị bên ngoài loại bỏ hoàn toàn. Tín ngưỡng lực có thể tiến vào đại sảnh nghị sự, dung nhập vào cơ thể Đường Tam đều là tín ngưỡng lực thuần khiết nhất.
Chính cỗ tín ngưỡng lực này đã nối tiếp Võ Hồn Dung Hợp Kỹ của Trữ Vinh Vinh và Áo Tư Tạp, từng chút một chữa trị cho thân thể Đường Tam.
- Mau lên, chúng ta tiếp tục cầu nguyện cho Đường Tam!
Đại Sư hét lớn một tiếng, hai tay chắp lại, trên mặt tràn đầy vẻ kích động.
Mọi người đều làm theo động tác ấy, vì cơ hội cuối cùng này, vì muốn Đường Tam sống lại, họ bắt đầu cầu nguyện một cách chân thành nhất.
Thời gian trôi qua từng chút một. Tốc độ khép lại của vết thương trước ngực Đường Tam rõ ràng chậm hơn nhiều so với lúc hai vị thần phóng thích ánh sáng hồi sinh, nhưng nó vẫn không ngừng lại. Chỉ cần quá trình hồi sinh không ngừng lại, tất cả đều còn có hy vọng.
Mắt thấy trái tim của Đường Tam dần dần hồi phục từng nhánh kinh mạch, tất cả mọi người trong đại sảnh đã quên cả thời gian. Trong lúc đó, chỉ có một mình Tuyết Băng đi ra ngoài một chuyến. Hắn hạ tử lệnh cho toàn bộ đại quân Thiên Đấu đế quốc, chỉ cần quá trình hồi sinh của Đường Tam chưa ngừng lại thì không được ngừng cầu nguyện. Hắn nói với các tướng sĩ, đây là hy vọng cuối cùng của đế quốc, chỉ có Hải Thần sống lại, họ mới có thể chiến thắng cường địch, đế quốc mới có thể tồn tại.
Hào quang nhàn nhạt lóe lên trong toàn bộ đại sảnh nghị sự. Trong lúc hào quang lưu chuyển, mỗi một biến hóa nhỏ trên mặt Đường Tam đều có thể khiến tất cả những người có mặt ở đây phải kinh hãi giật mình.
Thân thể hắn thỉnh thoảng khẽ run lên, nhất là ở vị trí trái tim, mỗi một lần rung động đều khiến lòng người cũng phải rung động theo.
Từ ban ngày đến ban đêm, rồi từ ban đêm trở lại ban ngày, tất cả mọi người đều quên cả thời gian, bởi vì tất cả đều đang thành tâm cầu nguyện cho Đường Tam. Tín ngưỡng lực tuy mỏng manh nhưng chưa bao giờ đứt đoạn, không ngừng tiến hành quá trình dung hợp trong cơ thể hắn.
Cuối cùng, trái tim màu vàng kim bắt đầu run rẩy không ngừng. Lúc đầu, nó chỉ run rất khẽ, nhưng cùng với tín ngưỡng lực dung nhập ngày càng nhiều, nó bắt đầu run rẩy mạnh hơn. Vết thương trước ngực Đường Tam rốt cục cũng hoàn toàn khép lại. Xương cốt, kinh mạch, cơ thể và quan trọng nhất là trái tim, tất cả đều dưới sự đồng tâm hiệp lực và sức mạnh cầu nguyện như thành đồng của mọi người mà hoàn toàn hồi phục.
Áo Tư Tạp và Trữ Vinh Vinh đã tỉnh lại, uể oải ngồi bên cạnh. Lúc này họ đã hoàn toàn biến thành người thường, thậm chí cường độ thân thể còn không bằng người thường. Nhưng trong lòng họ lại tràn ngập cảm giác thỏa mãn. Là người khởi xướng ánh sáng hồi sinh, họ có thể cảm nhận rõ ràng sinh mệnh lực của Đường Tam đang trở về từng chút một, cơ năng thân thể của hắn cũng đang dần thức tỉnh. Chỉ cần thần lực của hắn có thể tỉnh lại, dù thương thế có nghiêm trọng đến đâu cũng có thể tự chữa trị.
Ánh mắt mọi người đều dồn vào lồng ngực của Đường Tam. Mắt thấy lồng ngực hắn bắt đầu chầm chậm phập phồng, ai nấy đều không khỏi trào dâng nước mắt vì kích động. Thành công rồi, họ đã thành công, trái tim Đường Tam đã có thể đập, hơn nữa đã có hô hấp!
Đại Sư, Đường Hạo mặt mũi vẫn còn trắng bệch như tờ giấy, Tiểu Vũ thì lúc nào cũng có thể ngất đi, tất cả đều vây đến bên cạnh Đường Tam, lại gần quan sát thân thể hắn.
Đường Hạo cẩn thận bắt mạch cho Đường Tam, cảm nhận tình trạng trong cơ thể con trai.
- Thế nào rồi? - Đại Sư lo lắng hỏi.
Đường Hạo gật gật đầu:
- Thân thể Tiểu Tam đang khôi phục rất nhanh, không chỉ nhờ vào tín ngưỡng lực, mà lực lượng bản thân nó cũng gần như đã sống lại. Ta có thể cảm nhận được năng lượng khổng lồ trong cơ thể nó, ngay cả hồn lực của ta cũng không cách nào xâm nhập. Chỉ cần nó có thể tỉnh lại, quá trình hồi sinh của chúng ta coi như đã thành công.
- Không, vẫn chưa thành công! - Giọng Tiểu Vũ có chút run rẩy.
Đường Hạo nghi hoặc nhìn Tiểu Vũ:
- Ngươi nói…
Trong mắt Tiểu Vũ vẫn tràn ngập nỗi buồn:
- Ca đã thành thần. Dựa theo lời ngài vừa nói, thân thể hắn đã khôi phục đến mức độ này, nếu như hắn sống lại thì bây giờ đáng lẽ phải tỉnh lại rồi, hắn nhất định có thể cảm nhận được sự lo lắng của chúng ta. Thế nhưng hắn vẫn hôn mê, điều đó chứng tỏ rằng: chúng ta hồi sinh thân thể hắn, nhưng chưa phải là toàn bộ! Một kích cuối cùng hắn tung ra về phía Bỉ Bỉ Đông là công kích linh hồn. Đối với thần mà nói, đó chính là thần hồn. Khi đó, Bỉ Bỉ Đông rõ ràng đã bị thương nặng, mà ca thì thân mình đã trọng thương nên hôn mê ngay lập tức. Rất có khả năng, thần hồn của hắn đã bị Bỉ Bỉ Đông đánh nát. Đối với thần mà nói, trái tim vỡ nát cũng không phải là chí mạng, thế nhưng thần hồn vỡ nát lại là…
- Không thể nào! Ngươi nói bậy! - Đường Hạo giận dữ hét lên:
- Tiểu Tam đã sống, ngươi không nghe thấy sao? Hô hấp của nó, nhịp tim của nó đang đập mạnh mẽ thế nào. Con ta không chết, con ta còn sống! Tiểu Tam, ngươi mau tỉnh lại, mau chứng minh cho bọn họ thấy ngươi còn sống!
Miệng thì gào thét, nhưng nước mắt Đường Hạo lại tuôn rơi. Có lẽ cả đời này của ông, ngày hôm nay là ngày rơi lệ nhiều nhất! Hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều! Ròng rã hai ngày hai đêm, cuối cùng đã hoàn thành việc hồi sinh thân thể Đường Tam, nhưng lời nói của Tiểu Vũ lại như sét đánh ngang tai, khiến mỗi người đều có chút không thể chấp nhận được. Thế nhưng họ cũng biết, người quen thuộc nhất với tình trạng của Đường Tam tất nhiên là Tiểu Vũ, không ai hiểu rõ hắn hơn nàng. Nếu ngay cả Tiểu Vũ cũng nói như vậy, tức là…
Đại sảnh nghị sự đột nhiên yên tĩnh lại, một sự yên lặng chết chóc. Ánh mắt họ đều nhìn về phía Đường Tam, người đã có thể hô hấp, tim đã đập, thậm chí vết thương đã hoàn toàn khép lại. Họ thậm chí có thể cảm nhận được khí tức của thần trên người hắn. Thế nhưng, Đường Tam vẫn nằm yên như trước, không có chút dấu hiệu nào cho thấy sẽ tỉnh lại.
Vẻ không cam lòng tràn ngập trong lòng mọi người. Họ đã hao hết tâm lực cuối cùng nhưng vẫn không thể thành công. Đả kích lớn như vậy, cho dù là người có ý chí kiên cường nhất cũng phải tan nát cõi lòng.
Nếu chỉ hồi sinh một người bình thường, chỉ cần ánh sáng hồi sinh là có thể tái tạo thân thể rồi sau đó đánh thức linh hồn. Thế nhưng Đường Tam không phải là người, hắn là thần! Thần hồn của hắn, ngay cả Thực Thần và Cửu Thải Thần Nữ cũng không thể nào đánh thức, huống chi, họ căn bản không thể duy trì đến lúc Đường Tam khôi phục. Đến lúc này, trong lòng mỗi người đều dấy lên một nỗi tuyệt vọng vô biên, hy vọng cuối cùng đã vụt tắt.
Đúng lúc đó, thân thể Đường Tam đột nhiên run rẩy kịch liệt, thu hút ánh mắt của mọi người. Đường Hạo ôm chặt lấy con trai, trong lòng phát ra lời cầu nguyện và gào thét cuối cùng. Trong phút giây này, cho dù là lấy tính mạng của ông đổi lại thần hồn của Đường Tam, ông cũng cam lòng.
Sau đó, mọi người trong đại sảnh đột nhiên phát hiện mình không thể hô hấp. Cảm giác ngạt thở khó khăn khiến họ nhất thời lâm vào tình trạng vô cùng thống khổ.
Cảnh tượng chung quanh giờ khắc này đã xảy ra biến hóa, tất cả đều trở nên hư ảo.
Màu lam, là một màu xanh lam mênh mông vô tận. Tuy rằng họ đang ở trong phòng, nhưng phóng mắt nhìn qua, cảnh tượng trong mắt lại là một mảng xanh thẳm bao la, giống như đang ở nơi sâu thẳm trong đại dương.
Ngay sau đó, một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện trước mắt mọi người. Họ thấy được Đường Tam, một Đường Tam hoàn toàn là màu lam.
Đường Tam kia chậm rãi đi ra từ biển lam vô tận, vẻ kích động ngập tràn trên mặt. Hắn nhìn mọi người, nhưng dường như không thể nói chuyện, chỉ từng bước tiến lại gần. Cảm giác hít thở khó khăn cùng với áp lực đến từ linh hồn thật lớn, khiến mọi người đều nhìn chăm chú vào thân ảnh màu lam kia. Hắn cứ như vậy mà đi thẳng vào thân thể Đường Tam đang nằm trong lòng Đường Hạo.
Ầm… Đường Hạo chỉ cảm thấy thân thể mình bị một cỗ tiềm lực vô hình chấn văng ra. Đường Tam vốn ở trong lòng ông đột nhiên trôi nổi lên, từ tư thế nằm chuyển thành đứng thẳng, cứ như vậy lơ lửng trong đại sảnh nghị sự. Những điểm sáng trắng giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Bất luận là Đường Hạo, Đại Sư, Tiểu Vũ, hay mỗi người trong phòng, hoặc ba quân tướng sĩ ngoài kia vẫn thủy chung cầu nguyện cho Đường Tam, trong giờ phút này đều cùng gào lên một thanh âm trong lòng.
- Ta đã trở về!
Đúng vậy, ngay khi Đường Tam màu lam kia tiến vào trong đại sảnh nghị sự, Đường Tam đã trở lại! Thật sự đã trở lại! Đường Tam màu lam kia không phải ai khác, mà chính là thần hồn của Đường Tam. Thần hồn quy vị, Hải Thần trở lại. Đường Tam rốt cục đã thật sự hoàn thành quá trình hồi sinh.
Hồi sinh một vị thần, ở thế giới loài người, đây là chuyện nằm mộng giữa ban ngày, mức độ khó khăn không thể nào tưởng tượng. Thế nhưng trong quá trình sống lại, Đường Tam không những được Võ Hồn Dung Hợp Kỹ của Áo Tư Tạp và Trữ Vinh Vinh mang đến hai đại thần vị để dung hợp lực lượng phát động ánh sáng hồi sinh, mà còn được tín ngưỡng lực của trăm vạn đại quân Thiên Đấu đế quốc hai ngày đêm cầu nguyện. Thân thể thần cấp của hắn đã khôi phục. Thế nhưng linh hồn của hắn, lại là dưới sự chủ trì của Hải Thần Thất Thánh Trụ Thủ Hộ Đấu La, lấy sự cầu nguyện của cộng đồng vạn triệu ức sinh vật hải dương, bằng vào một tia thần niệm mà hắn để lại trên đỉnh Hải Thần sơn, một lần nữa khôi phục lại.
Hải Thần sơn, Hải Thần điện, bất kể là nơi nào có lực lượng nồng đậm của Hải Thần, nơi đó cũng là nơi Hải Thần truyền thừa! Đó cũng là lý do mà thần niệm của Đường Tam lưu lại sau khi bản thể đã chết lại không tiêu tan trong khoảng thời gian ngắn! Đương nhiên, đó cũng là công lao của Hải Long Đấu La dẫn đầu Hải Thần Thất Thánh Trụ Thủ Hộ Đấu La. Nếu không phải họ đúng lúc phát động thế trận phòng ngự cuối cùng trên Hải Thần đảo, dẫn động trợ lực của Hải Thần Thất Thánh Trụ hướng một tia thần hồn cuối cùng ra đại dương phát ra lời kêu gọi, Đường Tam cũng không thể hồi sinh thành công.
Giờ phút này, Đường Tam đã thật sự đứng trước mắt mọi người. Hải Thần đã sống lại!
Ngay lúc Đường Tam mở hai mắt ra, tất cả màu lam trong đại sảnh nghị sự liền biến mất, cảm giác hít thở khó khăn cũng không còn.
Tiểu Vũ nhìn chăm chú Đường Tam. Ngay khi nàng tận mắt thấy thần quang tái hiện trong đôi mắt hắn, lòng tin của nàng cuối cùng cũng buông lỏng, ngất đi trong lòng Liễu Nhị Long. Cũng vừa lúc đó, lớp hồng quang khi trước vẫn thủy chung quay quanh đại sảnh nghị sự lặng yên biến mất, từ từ chui vào trong cơ thể của Tiểu Vũ không một tiếng động. Cho dù là Đường Tam vừa sống lại cũng không thể phát hiện, khí tức lạnh như băng cũng theo đó mà biến mất.
Hào quang nhàn nhạt lóe lên, trên mặt Đường Tam biểu lộ vẻ cảm động sâu sắc. Ánh mắt hắn đảo qua từng khuôn mặt. Bất giác, hắn nắm chặt hai tay lại:
- Cảm ơn, cảm ơn mọi người!
Ánh sáng lam mênh mông từ trong cơ thể Đường Tam phóng thích ra, quét qua cơ thể từng người. Hải Thần chi lực nhu hòa làm dịu thân thể của họ, quét sạch tất cả mỏi mệt và lo lắng của họ trong hai ngày đêm vừa qua.
Tuyết Băng quỳ rạp xuống, mặt đẫm lệ nhìn Đường Tam:
- Lão sư, cuối cùng ngài đã sống lại! Tất cả đều là tại ta, vì đế quốc, ngài đã trả giá quá nhiều!
Đường Tam nhẹ nhàng đáp xuống, nâng Tuyết Băng đứng dậy:
- Tuyết Băng, ngươi làm tốt lắm! Tuy rằng lúc ấy ta bị Bỉ Bỉ Đông đánh chết, nhưng tất cả chuyện xảy ra sau đó, thần hồn tán loạn của ta trên không trung đều đã thấy! Ngươi không thẹn là đế vương của Thiên Đấu đế quốc, ngươi là một đại minh quân, cũng có thể là đế vương có tư cách nhất trong tất cả các đời đế vương của Thiên Đấu đế quốc!
Tuyết Băng dùng sức lắc đầu:
- Không, ta không phải là minh quân gì cả! Ta ngay cả lực lượng bảo vệ con dân của mình cũng không có. Lão sư, nếu xét về tình cảm, ta thật sự không muốn ngài trở lại chiến trường. Thế nhưng, đế quốc cần ngài che chở! Ta…
Đường Tam vỗ vỗ vào vai Tuyết Băng:
- Đừng nói gì cả! Có một số việc là không thể tránh khỏi, phải có một điểm kết thúc. Giữa ta, Bỉ Bỉ Đông và Thiên Nhận Tuyết nhất định sẽ phải có kết quả cuối cùng. Các nàng sẽ không bỏ qua ta, ta cũng sẽ không tha cho bọn họ!
- Tiểu Tam!
Đường Hạo và Đại Sư sải bước tới trước mặt Đường Tam.
- Phụ thân, đã để hai người phải lo lắng rồi!
Đường Tam nhìn hai người cha, môi run run. Hắn đương nhiên biết, mình có thể sống lại là may mắn đến mức nào. Thế nhưng tim của hắn không vì sống lại mà thoải mái hơn, trận chiến lúc trước, hắn phải đối mặt một lần nữa. Nhưng muốn đánh bại đối phương là hai vị thần, nói thì dễ hơn làm!
Từ ánh mắt của Đường Hạo và Đại Sư, Đường Tam hiểu ra rất nhiều chuyện. Hai vị phụ thân không hy vọng mình đi mạo hiểm, họ cũng không muốn phải mất đi mình một lần nữa! Chỉ cần bây giờ mình rời khỏi chiến trường, cho dù là Bỉ Bỉ Đông và Thiên Nhận Tuyết liên thủ cũng không thể giữ mình lại được. Thế nhưng, mình có thể đi sao?
- Phụ thân, sinh mạng lần thứ hai của con là do mọi người cùng ban cho, con không thể vứt bỏ lòng tin của mọi người được! Hai người đừng nói gì cả, hiện tại quan trọng nhất là nghĩ cách đối phó với Bỉ Bỉ Đông và Thiên Nhận Tuyết!
Vừa nói, hắn bước lên một bước, ôm choàng lấy hai vị phụ thân, thể hiện quyết tâm kiên định của mình.
Đường Hạo và Đại Sư đều không mở miệng, họ nhìn Đường Tam, trong mắt tràn ngập quang mang phức tạp.
Đường Tam theo hai vị phụ thân đi tới trước mặt Trữ Vinh Vinh và Áo Tư Tạp. Sau khi được Hải Thần chi lực làm dịu bớt, thần sắc họ đã tốt hơn nhiều, nhưng vẫn uể oải như trước, cố gắng đứng lên một cách yếu ớt.
Đường Tam vươn hai tay đặt lên vai hai người, đem hai luồng Hải Thần lực tinh thuần rót vào trong cơ thể hai đồng bọn. Được luồng lực lượng này duy trì, Áo Tư Tạp và Trữ Vinh Vinh rốt cục miễn cưỡng đứng lên.
- Nhị ca, Vinh Vinh, đại ân không lời nào tả xiết. Võ hồn của các ngươi không biến mất, ta đã dùng Hải Thần lực một lần nữa đánh thức chúng, nhưng chúng cần một quãng thời gian dài để khôi phục lại. Cho dù là thần lực của ta cũng không có cách nào giúp chúng khôi phục ngay lập tức, có lẽ phải chờ một năm sau!
Áo Tư Tạp cười ha hả nói:
- Cứu sống một người cần một tháng khôi phục, cứu một vị thần cần một năm! Đây là một vụ mua bán không tệ! So với hương tràng thì tốt hơn nhiều, nhưng tốt nhất đừng xảy ra nữa!
Trữ Vinh Vinh đôi mắt ửng đỏ nhìn Đường Tam, định kêu một tiếng “Tam ca” nhưng cuối cùng không nói nên lời.
Đường Tam xoay người nhìn Tiểu Vũ đang nằm trong lòng Liễu Nhị Long, cố gắng nén tình cảm trong lòng, nói với mọi người:
- Bỉ Bỉ Đông cho thời gian ba ngày, tính đến lúc này chỉ còn lại một ngày một đêm. Lần trước các nàng xuất hiện quá đột ngột, ta đối với thực lực của Bỉ Bỉ Đông hoàn toàn không biết gì cả. Hiện tại ta sống lại, cho ta một ngày, ta có thể khôi phục đến trạng thái đỉnh cao. Tái chiến với Bỉ Bỉ Đông và Thiên Nhận Tuyết, ta có niềm tin hoàn toàn hủy diệt các nàng. Mọi người hãy tin tưởng ta! Tuyết Băng, ngươi phải trấn an ba quân tướng sĩ cho tốt, một ngày sau, chính là lúc quyết chiến!
- Vâng, lão sư, ngài yên tâm đi! Ta sẽ thông báo cho ba quân tin tốt lành này ngay bây giờ. Ngài yên tâm, ta sẽ phong tỏa tin tức nghiêm ngặt, tuyệt đối sẽ không để cho đối phương biết được!
Nghe Đường Tam nói có niềm tin có thể hoàn toàn hủy diệt hai vị thần của đối phương, trong mắt Tuyết Băng khó che giấu vẻ hưng phấn. Hắn biết rõ, xưa nay Đường Tam chưa từng nói lời hư dối. Hắn nói có thể, thì nhất định là có thể!
Đường Tam tiếp tục nói:
- Hiện tại xin mọi người để nơi này lại cho ta, ta cần tĩnh tâm khôi phục thần lực!
Mọi người đều gật đầu. Các tướng lĩnh được Tuyết Băng dẫn đầu lui ra ngoài, sau đó là đám người Độc Đấu La. Đại Sư, Đường Hạo, Phất Lan Đức, Liễu Nhị Long, còn có Trữ Vinh Vinh và Áo Tư Tạp ở lại sau cùng.
Đại Sư nhịn không được nói:
- Tiểu Tam, ngươi thật sự có tự tin sao? Lấy một chọi hai, đối với thần cấp, kỹ xảo e rằng không có hiệu quả!
Đường Tam tự tin cười:
- Phụ thân, ngài cũng là sư phụ của con, con là do ngài dạy dỗ nên, chẳng lẽ ngài còn chưa tin con sao? Con đã nói dối bao giờ chưa? Yên tâm đi, ta đã biết được sơ hở của Bỉ Bỉ Đông và Thiên Nhận Tuyết. Chỉ cần cẩn thận một chút, nhất định có thể chiến thắng bọn họ!
Đại Sư hơi nhẹ nhõm một chút:
- Vậy thì tốt quá! Thế nhưng ngươi nhất định phải nhớ kỹ, cho dù thế nào cũng phải lấy tính mạng của mình làm trọng! Ta không thể chịu được một lần nữa cảnh người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh!
Nói xong, hắn vẫy tay với Liễu Nhị Long và Phất Lan Đức, xoay người đi ra ngoài.
Đường Tam nhìn Tiểu Vũ trong lòng Liễu Nhị Long, cố nén thương cảm trào dâng:
- Mẫu thân, phiền ngài chiếu cố cho Tiểu Vũ!
Liễu Nhị Long liếc nhìn Đường Tam thật sâu, nhẹ nhàng gật đầu.
Tất cả mọi người đều ra ngoài, chỉ có Đường Hạo ở lại sau cùng. Sau khi những người khác đã ra hết, Đường Hạo mới chậm rãi đi tới trước mặt Đường Tam:
- Ngươi đã quyết định?
Đường Tam sửng sốt:
- Phụ thân, người làm sao vậy, con đã quyết định cái gì?
Đường Hạo ánh mắt bình tĩnh nhìn Đường Tam:
- Không cần đóng kịch nữa, ngươi gạt được bọn họ nhưng không thể nào gạt được ta! Ngươi là con trai ta sinh ra, có nhiều điểm rất giống ta. Có một điểm ngay cả ngươi cũng không biết, tuy rằng chuyện ngươi vừa nói, dù là vẻ mặt hay sự tự tin kiên định đều không hề có sơ hở, thế nhưng lúc ngươi nói dối, tay phải của ngươi theo bản năng sẽ nắm lấy góc áo của mình! Điểm này giống y như ta khi trước. Trước kia ta không chú ý tới ngươi bởi vì quả thật ngươi không nói dối. Nhưng vừa rồi lúc ngươi nói chuyện với mọi người, ngươi lại làm động tác như vậy! Lấy một chọi hai, đối mặt song thần, ngươi có thể nắm chắc phần thắng sao? Cho nên ta kết luận, quyết định của ngươi không phải là chiến thắng các nàng, mà là đồng quy vu tận! Đó cũng là kết quả tốt nhất mà ngươi có thể đạt tới. Đúng hay không?
Đường Tam nhìn phụ thân, hắn chưa bao giờ biết phụ thân lại hiểu mình đến như vậy. Đường Tam yên lặng gật đầu:
- Phụ thân, người biết đấy, con không có lựa chọn nào khác, con không thể trơ mắt nhìn Thiên Đấu đế quốc bị hủy diệt. Bỉ Bỉ Đông là cừu nhân của phụ thân, mẫu thân, cũng là cừu nhân của sư phụ và con. Con không còn đường lui nữa! Con sống lại là nhờ lực lượng của mọi người, nên giờ chỉ có thể làm hết sức mình. Con tin tưởng người có thể hiểu cho con. Trên chiến trường thiên biến vạn hóa, có lẽ con cũng không đến nỗi không có cơ hội toàn thân trở về đâu!
- Không có lẽ gì cả! - Đường Hạo đột nhiên giận dữ nói:
- Tiểu Tam, ta không cho phép ngươi làm như vậy! Ta và Đại Sư chỉ có một đứa con trai là ngươi. Ta là một người cha, chẳng lẽ ngươi muốn ta tận mắt nhìn con mình đi chịu chết hay sao? Ngươi muốn đi cũng được, nhưng phải bước qua thi thể của ta!
Nhìn ánh mắt vô cùng kiên định của phụ thân, Đường Tam than nhẹ một tiếng:
- Phụ thân, thật xin lỗi!
Hào quang màu lam lặng lẽ tỏa ra sau lưng Đường Hạo, một Đường Tam màu lam đột ngột xuất hiện sau lưng ông. Đường Hạo kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể ngã vào lòng Đường Tam.
Ôm thân thể phụ thân, Đường Tam mỉm cười nhàn nhạt:
- Cho dù là vì người, hay vì Tiểu Vũ và mọi người, trận chiến này con không thể lùi bước!
Lam quang chợt lóe, hình thái thần hồn kia liền dung hợp với thân thể hắn. Trong quá trình từ lúc chết đi cho đến khi sống lại, tuy rằng Đường Tam trải qua đau khổ, nhưng cũng đã hoàn toàn kích phát Hải Thần thần vị trong cơ thể, làm cho hắn càng lĩnh hội sâu sắc hơn các loại năng lực của thần hồn và bản thể. Đó cũng là một nguyên nhân mà Đường Tam có thể nắm chắc trong trận chiến ngày mai.
Hắn vung tay lên, không trung mở ra một khe nứt. Đường Tam đem thân thể Đường Hạo đặt vào trong đó, một chuỗi hoa văn kỳ dị bao phủ xung quanh khe nứt ấy.
Đây là không gian tức thời mà Đường Tam dùng thần lực của mình tạo ra, không gian này có thể duy trì trong hai ngày. Sau hai ngày, cho dù Đường Tam không thả Đường Hạo ra, không gian này cũng sẽ tự vỡ nát, thả thân thể Đường Hạo ra ngoài. Sau lúc đó, tất cả đã thành định cục. Đường Tam nếu đã hạ quyết tâm, hắn vốn không chừa lại cho mình đường lui nào cả.
Khoanh chân ngồi xuống, thần hồn khởi động, một cái lồng ánh sáng màu lam bao phủ thân thể hắn. Đường Tam bắt đầu tu luyện trong tình trạng không khuếch tán bất cứ tia thần niệm nào. Lúc này, cho dù là Bỉ Bỉ Đông đứng trước mặt hắn, cũng sẽ không cảm nhận được thần lực dao động trên người hắn. Về mặt cảnh giới, Đường Tam đã vượt qua Thiên Nhận Tuyết và Bỉ Bỉ Đông.
Một ngày trôi qua rất nhanh. Không ai quấy rầy Đường Tam, cho dù là Tiểu Vũ sau khi tỉnh lại cũng không đi vào đại sảnh nghị sự. Nơi đây chỉ có một mình hắn.
Giống như được đánh thức theo bản năng, khi vầng thái dương vừa dâng lên ngang với chân trời, Đường Tam cũng mở mắt ra.
Màu lam trong mắt có một tầng óng ánh. Khi hắn từ mặt đất đứng lên, cả người nhìn qua giống như một người bình thường. Độ phù hợp của thần hồn và bản thể gần như hoàn mỹ, lúc này mới có được cảnh giới phản phác quy chân như vậy.
Hắn chậm rãi đi ra cửa. Khi vừa mở cửa ra, tất cả mọi người đã đứng chờ ở đó. Đứng phía trước là Tuyết Băng, Đại Sư và Tiểu Vũ. Ánh mắt mọi người đều chăm chú nhìn về phía Đường Tam.
Đường Tam mỉm cười:
- Không cần lo lắng, một trận chiến hôm nay sẽ chấm dứt tất cả mọi chuyện!
Đại Sư nhìn vào mắt Đường Tam:
- Tiểu Tam, cho dù ngươi ở nơi đâu, chúng ta sẽ ở đó cùng ngươi. Ngươi nhớ cho kỹ điểm này!
Đường Tam than nhẹ một tiếng. Hắn biết, Đại Sư cũng đã nhìn thấu, dù sao phụ thân cũng đã mất tích một ngày, họ không thể nào không phát hiện. Hắn không thể giải thích, ánh mắt nhìn mặt trời vừa mới lên, chiếu rọi ánh nắng ban mai ở xa xa, đáy mắt hiện lên một luồng khí màu lam. Chuyện gì đến cũng sẽ đến. Một tầng hoa văn màu lam bắt đầu xuất hiện xung quanh thân thể hắn:
- Chúng ta đi!
Hào quang màu lam cuồn cuộn nổi lên, bao phủ thân thể mọi người. Giống như được một cơn sóng lớn nâng lên, mọi người cùng bay lên không. Hào quang vừa lóe lên, họ đã đứng trên đầu tường Gia Lăng quan. Đáy mắt Đại Sư xuất hiện một tia biến hóa, thần lực của Đường Tam rõ ràng là có tăng lên, hoặc là hắn đối với sự vận dụng thần lực đã tiến thêm một bước. Sự lo lắng trong lòng ông thoáng giảm bớt nửa phần.
Từ đầu đến cuối, Tiểu Vũ không hề mở miệng, chỉ dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn chăm chú Đường Tam. Đường Tam dường như biết Tiểu Vũ đang suy nghĩ gì. Khi mọi người tới đầu tường Gia Lăng quan, hắn không lên trước xem xét phía Võ Hồn đế quốc, mà lẳng lặng đi đến cạnh Tiểu Vũ. Hai tay nắm lấy bả vai nàng, xoay người nàng lại, để lưng nàng quay về phía mình.
Hắn cẩn thận nâng bím tóc dài của Tiểu Vũ lên, tháo ra, không biết lấy từ đâu ra một cây lược, nhẹ nhàng chải mái tóc dài cho nàng.
Bả vai Tiểu Vũ bắt đầu run nhẹ. Mọi người hiểu ý đều quay đi chỗ khác, lưu lại cho hai người chút yên lặng cuối cùng trước cơn bão táp. Ánh dương quang chiếu lên người họ, bóng lưng họ trải dài trên mặt đất. Từ đầu đến cuối, Đường Tam không nói một lời nào với Tiểu Vũ, hắn chỉ vì nàng mà một lần nữa chải tóc.
Lúc hắn đã hoàn thành xong tất cả, mới ôm chặt lấy thân thể Tiểu Vũ. Nhìn nàng hai mắt đã rưng rưng ngấn lệ, Đường Tam dùng trán của mình chạm vào trán của Tiểu Vũ, nhẹ giọng nói:
- Cưng à, ta yêu ngươi!
Tiểu Vũ toàn thân run lên, siết chặt thắt lưng của Đường Tam, áp khuôn mặt nàng vào lồng ngực hắn:
- Nếu ngươi thật sự yêu ta, hãy để cho ta vĩnh viễn ở bên ngươi. Kết quả sẽ không thay đổi, hãy để cho ta được nhìn ngươi!
Đường Tam hơi sửng sốt một chút. Hắn biết, Tiểu Vũ đã hiểu được hắn muốn làm gì. Hắn càng biết ý niệm của Tiểu Vũ kiên quyết đến cỡ nào. Hắn vốn định đưa nàng vào trong một khe nứt không gian, nhưng Tiểu Vũ cũng đã cho hắn biết, cho dù thế nào thì kết quả cũng sẽ không thay đổi.
Cuối cùng, Đường Tam cũng không làm như vậy. Sống chết có nhau, đây là lời họ đã ước hẹn.
Nhẹ nhàng hôn lên trán Tiểu Vũ một chút, thân thể Đường Tam đã hóa thành một đạo ánh sáng màu lam, thoát ra khỏi vòng tay của nàng. Mà cũng đúng lúc này, bên trong đại doanh Võ Hồn đế quốc ở xa xa, hai bóng người chậm rãi bước ra.
- Đường Tam?
Ngay khi La Sát Thần và Thiên Sứ Chi Thần thấy thân ảnh màu lam bay lên đầu tường Gia Lăng quan, các nàng không khỏi ngây dại. Cho dù là Bỉ Bỉ Đông luôn kín đáo, cũng không kìm được mà run rẩy một chút.
Đúng vậy, Hải Thần đã trở lại! Hắn, đương nhiên sẽ nghênh chiến La Sát Thần và Thiên Sứ Chi Thần. Áo Tư Tạp và Trữ Vinh Vinh đã mất đi hồn lực, hắn không còn cơ hội sống lại lần nữa. Trận chiến này, sẽ là trận chiến cuối cùng
Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Địch Từ Ta Nhìn Thấy Boss Thanh Máu Bắt Đầu