Chương 7: Phế Vũ Hồn Và Tiên Thiên Mãn Hồn Lực (3)

Không hiểu vì sao, đứa trẻ vừa rồi còn đang nức nở, vậy mà khi bị luồng quang mang màu vàng nhạt bao phủ liền lập tức nín bặt, ngây ngốc đứng yên tại chỗ.

Từng đốm sáng vàng li ti bay lên từ những tảng đá đen dưới đất, rồi dung nhập vào cơ thể cậu bé.

Thân thể cậu bé bắt đầu khẽ run rẩy, muốn kêu lên nhưng không sao cất thành lời.

"Đưa tay phải của ngươi ra." Đôi mắt xanh biếc trong veo của Tố Vân Đào nhìn chăm chú vào cậu bé, uy nghiêm ra lệnh.

Cậu bé bất giác đưa tay phải ra, lập tức, tất cả điểm sáng đều tuôn ra ào ạt. Trong khoảnh khắc, một thanh liềm đao xuất hiện trong lòng bàn tay nó.

Xem ra, thanh liềm đao này tuyệt không phải là quang ảnh hư ảo, mà thực sự tồn tại.

Tố Vân Đào nhíu mày: "Là Khí Vũ Hồn. Liềm đao cũng có thể làm vũ khí sao? Chắc là cũng miễn cưỡng được."

Kim quang dần dần thu lại, cậu bé có chút kinh ngạc nhìn chiếc liềm đao nhỏ trong tay, thoáng chốc không biết phải làm sao.

Tố Vân Đào nói: "Vũ Hồn của ngươi là liềm đao, thuộc loại Khí Vũ Hồn. Đến đây, để ta thử xem ngươi có Hồn Lực hay không. Nếu có Hồn Lực, cho dù là Khí Vũ Hồn cũng có thể trở thành Chiến Hồn Sư. Dù sao liềm đao cũng có lực công kích nhất định."

"Đại, Đại Sư, ta phải làm thế nào ạ?" Cậu bé rụt rè hỏi.

Tố Vân Đào thản nhiên đáp: "Dùng ý niệm thu hồi Vũ Hồn. Sau này khi muốn sử dụng thì cũng dùng ý niệm để triệu hồi nó ra."

Cậu bé loay hoay một lúc lâu mới thu hồi được thanh liềm đao, Tố Vân Đào bèn đưa một quả cầu thủy tinh màu lam tới trước mặt, ra hiệu cho cậu đặt tay phải lên trên.

Bàn tay non nớt của cậu bé và bàn tay có lang trảo của Tố Vân Đào lần lượt đặt ở trên và dưới quả cầu thủy tinh, tạo thành một sự đối lập vô cùng rõ rệt.

Một lát sau, Tố Vân Đào có chút thất vọng nói: "Không có Hồn Lực. Ngươi không thể trở thành Hồn Sư, qua một bên đứng đi!"

Cảnh tượng tương tự tiếp diễn, lần lượt Vũ Hồn của năm đứa trẻ khác được thức tỉnh. Vũ Hồn của chúng đều là các loại nông cụ như cuốc, liềm, không hề xuất hiện một Thú Vũ Hồn nào. Về phần Hồn Lực, tất cả đều bị Tố Vân Đào phán định là không có.

Đến lượt đứa trẻ thứ bảy, cũng là người đứng ngay trước Đường Tam.

Liên tục thực hiện nghi thức, Tố Vân Đào dường như đã có chút mệt mỏi, nhưng hắn vẫn cố gắng hoàn thành quá trình giác tỉnh cho cả tám đứa trẻ.

Những đốm sáng vàng tụ lại, lần này, cuối cùng cũng không phải là nông cụ nữa mà đã có sự thay đổi. Một cọng cỏ nhỏ màu lam nhạt xuất hiện trong lòng bàn tay của cô bé, nhẹ nhàng lay động.

Đường Tam mơ hồ cảm thấy loại cỏ nhỏ màu lam này dường như mình đã gặp ở đâu đó. Rất nhanh, hắn nghĩ tới loại cỏ gọi là Lam Ngân Thảo, có thể thấy ở khắp mọi nơi trong thôn. Hóa ra loại cỏ này cũng phổ biến như cỏ dại ở kiếp trước, ngoài sức sống ương ngạnh ra thì không có tác dụng gì khác. Chỉ vì cô bé được bao bọc trong một tầng hào quang vàng nhạt nên thoáng qua hắn mới không nhận ra.

Mặc dù không phải nông cụ, nhưng vẻ thất vọng trong mắt Tố Vân Đào lại càng thêm rõ rệt: "Đây là một phế Vũ Hồn. Không có lực công kích, không có lực phòng ngự, cũng không có năng lực phụ trợ. Lam Ngân Thảo được xem là hình thái Vũ Hồn vô dụng điển hình." Vừa nói, hắn vừa theo lệ đưa quả cầu thủy tinh đến trước mặt cô bé, và kết quả đúng như hắn dự đoán, vẫn không có Hồn Lực xuất hiện.

Rốt cuộc cũng đến phiên Đường Tam. Không cần Tố Vân Đào gọi, hắn đã chủ động tiến vào trung tâm của sáu khối hắc thạch.

Theo sáu luồng Hồn Lực của Tố Vân Đào rót vào, quang mang màu vàng nhạt lại một lần nữa bừng sáng.

Ấm áp, đó là cảm giác đầu tiên của Đường Tam. Cả người phảng phất được bao bọc trong một thế giới ấm áp, thoải mái không sao tả xiết. Chẳng trách đứa trẻ ban nãy khi được quang mang bao phủ lại có thể ổn định tâm tình.

Luồng khí ấm áp thẩm thấu vào cơ thể, Đường Tam cảm nhận rõ ràng nội lực Huyền Thiên Công của mình dường như có biến hóa rất nhỏ. Ngay sau đó, dưới sự dẫn dắt của luồng năng lượng ấm áp ấy, tựa hồ có thứ gì đó trong cơ thể bị phá vỡ, tất cả khí tức ấm áp tức thì dồn hết về lòng bàn tay hắn.

Mắt Tố Vân Đào đột nhiên sáng rực lên, bởi một vầng kim quang chói lọi đang bùng phát. Lần này, những đốm sáng vàng xuất hiện còn nhiều hơn tất cả những đứa trẻ trước đó cộng lại. Hắn mơ hồ cảm giác được, rốt cuộc cũng đã xuất hiện một người có Vũ Hồn cường đại, tâm tình bất giác trở nên hưng phấn.

Đối với các Chấp Sự của Vũ Hồn Điện phụ trách nghi thức Giác Tỉnh Vũ Hồn như bọn họ, nếu có thể giác tỉnh được một đứa trẻ có tiềm lực phi phàm và chiêu mộ nó vào Vũ Hồn Điện thì sẽ nhận được không ít công trạng, đối với việc thăng tiến có lợi ích rất lớn.

Nhưng rất nhanh, Tố Vân Đào đã phải thất vọng.

Đường Tam bất giác giơ tay phải lên, thứ hắn nhìn thấy là một màu lam. Màu lam này, hôm nay đã là lần thứ hai xuất hiện trong Vũ Hồn Điện của thôn.

Lam Ngân Thảo, giống hệt với Lam Ngân Thảo của cô bé lúc trước. Đúng chuẩn một phế Vũ Hồn.

Tố Vân Đào bất đắc dĩ nói: "Lại là một phế Vũ Hồn, xem ra chuyến đi đến Thánh Hồn Thôn lần này đúng là lãng phí thời gian. Các con có thể đi được rồi." Vừa rồi, lượng lớn kim quang xuất hiện đã mang đến cho hắn hy vọng lớn lao, nhưng cuối cùng chỉ là Lam Ngân Thảo, cảm giác hụt hẫng khiến Tố Vân Đào có chút khó chịu.

"Thúc thúc, người còn chưa kiểm tra Hồn Lực cho con mà." Đường Tam thấy Tố Vân Đào đã định thu lại quả cầu thủy tinh màu lam, vội vàng nhắc nhở.

Tố Vân Đào đầu cũng không ngoảnh lại: "Không cần thử nữa. Loại phế Vũ Hồn như Lam Ngân Thảo này, ta chưa từng thấy ai có Hồn Lực cả."

"Xin thúc thúc cứ để con thử một lần." Đường Tam kiên trì nói. Sự ấm áp mà kim quang mang tới khi vận chuyển trong cơ thể đã đem lại một cảm giác rất kỳ diệu. Cảm giác cánh cửa một thế giới mới vừa mở ra khiến hắn nhận thấy Huyền Thiên Công của mình dường như đã có những biến đổi vi diệu. Đồng thời, hắn cũng rất muốn biết, nội lực của mình và cái gọi là Hồn Lực ở thế giới này rốt cuộc có gì khác biệt.

Tố Vân Đào sững người, lúc này mới xoay lại, đối diện với ánh mắt bình tĩnh mà kiên định của Đường Tam. Hắn thầm nghĩ, đứa trẻ này dường như có chút bất phàm.

Đề xuất Voz: Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám
Quay lại truyện Đấu La Đại Lục
BÌNH LUẬN