Chương 1: Thiên Tài Sa Sút
“Đấu lực, ba đoạn!”
Nhìn năm chữ to lớn có phần chói mắt trên ma thạch trắc nghiệm, thiếu niên mặt không đổi sắc, nét mặt thoáng vẻ tự giễu, siết chặt nắm tay. Vì dùng sức quá mạnh, móng tay đã đâm sâu vào lòng bàn tay, mang đến từng trận đau nhói…
“Tiêu Viêm, đấu lực, ba đoạn! Cấp bậc: Hạ cấp!”
Bên cạnh ma thạch trắc nghiệm, một vị trung niên nam tử liếc nhìn thông tin trên tấm bia, công bố với ngữ khí hờ hững…
Lời của vị trung niên vừa dứt, không ngoài dự đoán, trên quảng trường lại nổi lên một trận xôn xao châm chọc.
“Ba đoạn? Ha ha, quả nhiên không ngoài dự liệu của ta, “thiên tài” này một năm qua vẫn dậm chân tại chỗ!”
“Ai, phế vật này thật sự làm mất hết mặt mũi gia tộc.”
“Nếu tộc trưởng không phải là phụ thân của hắn, loại phế vật này đã sớm bị đuổi khỏi gia tộc, tự sinh tự diệt, đâu còn cơ hội ở lại gia tộc ăn không ngồi rồi.”
“Ôi… thiên tài thiếu niên của Ô Thản Thành năm đó, sao hôm nay lại ra nông nỗi này?”
“Ai mà biết được? Có lẽ đã làm chuyện gì thất đức, chọc giận thần linh chăng…”
Những lời cười nhạo và tiếng thở dài tiếc nuối xung quanh lọt vào tai thiếu niên như những mũi dao găm sắc lẹm, hung hăng đâm vào trái tim hắn, khiến hơi thở của thiếu niên trở nên có chút dồn dập.
Thiếu niên chậm rãi ngẩng đầu, để lộ ra gương mặt thanh tú non nớt, đôi đồng tử đen nhánh nhẹ nhàng lướt qua đám bạn đồng lứa đang chế giễu xung quanh, nụ cười tự giễu nơi khóe miệng dường như càng thêm chua chát.
“Những kẻ này, sao lại rảnh rỗi đến thế? Có lẽ vì ba năm trước bọn họ từng phải tươi cười khúm núm trước mặt mình, nên bây giờ muốn đòi lại cả vốn lẫn lời đây mà…” Cười một nụ cười chua xót, Tiêu Viêm chán nản xoay người, lặng lẽ đi về cuối hàng, bóng lưng cô độc lạc lõng giữa thế giới xung quanh.
“Người tiếp theo, Tiêu Mị!”
Nghe người chủ trì trắc nghiệm gọi tên, một thiếu nữ nhanh chóng bước ra từ trong đám đông, những tiếng bàn tán xung quanh lập tức nhỏ đi rất nhiều, từng đạo ánh mắt nóng rực đều đổ dồn về phía gương mặt của thiếu nữ…
Thiếu nữ trạc tuổi mười bốn, tuy chưa thể gọi là tuyệt sắc giai nhân nhưng gương mặt non nớt ấy đã ẩn chứa một nét quyến rũ nhàn nhạt. Sự thanh thuần và vũ mị, một tổ hợp đầy mâu thuẫn, lại càng khiến nàng trở thành tâm điểm của toàn trường…
Thiếu nữ nhanh chân bước lên, bàn tay quen thuộc vuốt ve tấm ma thạch bi, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại…
Ngay lúc thiếu nữ nhắm mắt, tấm ma thạch bi đen nhánh lại bừng lên ánh sáng…
“Đấu khí: Bảy đoạn!”
“Tiêu Mị, Đấu khí: Bảy đoạn! Cấp bậc: Cao cấp!”
“Yeah!” Nghe người trắc nghiệm đọc lên thành tích, thiếu nữ đắc ý ngẩng cao mặt, mỉm cười…
“Chậc chậc, bảy đoạn đấu khí, cứ theo tiến độ này, e rằng chưa đầy ba năm nữa, nàng ấy có thể trở thành một Đấu Giả thực thụ rồi…”
“Không hổ là hạt giống của gia tộc a…”
Nghe những lời ngưỡng mộ truyền đến từ đám đông, nụ cười của thiếu nữ càng thêm rạng rỡ. Lòng hư vinh là thứ mà rất nhiều cô gái không thể nào chống lại…
Trong lúc cùng mấy tỷ muội trò chuyện, ánh mắt Tiêu Mị bỗng xuyên qua đám người, dừng lại trên một bóng lưng cô độc ở phía xa…
Khẽ nhíu mày trầm tư một lát, Tiêu Mị liền xua tan ý niệm trong lòng. Hiện tại, hai người đã không còn cùng một đẳng cấp. Dựa vào biểu hiện của Tiêu Viêm những năm qua, sau khi trưởng thành, cùng lắm hắn cũng chỉ có thể trở thành một quản sự cấp thấp trong gia tộc. Còn nàng, với thiên phú xuất chúng, sẽ là đối tượng trọng điểm bồi dưỡng của gia tộc, tiền đồ vô lượng.
“Ai…” Khẽ thở dài một tiếng, trong đầu Tiêu Mị bất chợt hiện lên hình ảnh của thiếu niên đầy khí phách ba năm về trước. Bốn tuổi luyện khí, mười tuổi có chín đoạn đấu khí, mười một tuổi đột phá mười đoạn đấu khí, ngưng tụ thành công Đấu Khí Chi Tuyền, trở thành Đấu Giả trẻ tuổi nhất trong vòng trăm năm của gia tộc!
Thiếu niên khi xưa, với vẻ tự tin cùng tiềm lực vô hạn, đã từng khiến biết bao thiếu nữ phải rung động, trong đó đương nhiên có cả Tiêu Mị.
Thế nhưng, con đường của thiên tài luôn đầy chông gai. Ba năm trước, khi danh vọng của thiếu niên thiên tài đạt đến đỉnh cao, cũng là lúc hắn phải hứng chịu một đả kích tàn khốc nhất. Không chỉ Đấu Khí Chi Tuyền vất vả khổ tu mới ngưng tụ được bỗng dưng biến mất trong một đêm, mà đấu khí trong cơ thể theo thời gian trôi qua lại càng ngày càng ít đi một cách quỷ dị.
Hậu quả của việc đấu khí tiêu tán chính là thực lực không ngừng tụt dốc.
Từ một thiên tài, chỉ sau một đêm đã trở thành một kẻ còn không bằng cả người bình thường, cú đả kích này đã khiến thiếu niên từ đó trở nên thất hồn lạc phách. Danh xưng thiên tài cũng dần bị thay thế bởi những lời khinh miệt và châm chọc.
Trèo càng cao, ngã càng đau. Cú ngã này, có lẽ hắn sẽ không bao giờ có cơ hội đứng dậy được nữa.
“Người tiếp theo, Tiêu Huân Nhi!”
Giữa những tiếng ồn ào của đám đông, giọng của người chủ trì trắc nghiệm lại vang lên.
Cùng với cái tên thanh nhã ấy, cả đám đông bỗng chốc im lặng, mọi ánh mắt đều đồng loạt chuyển hướng.
Tại nơi ánh mắt hội tụ, một thiếu nữ mặc áo tím đang đứng đó với vẻ điềm tĩnh, gương mặt non nớt không hề thay đổi chút nào trước sự chú ý của mọi người.
Thiếu nữ mang khí chất lãnh đạm tựa như một đóa sen vừa chớm nở, tuổi còn nhỏ đã toát lên vẻ thoát tục. Khó có thể tưởng tượng sau này khi trưởng thành, thiếu nữ này sẽ trở nên khuynh quốc khuynh thành đến nhường nào…
Tử y thiếu nữ này, cả về nhan sắc lẫn khí chất, đều hơn Tiêu Mị lúc trước vài phần, khó trách mọi người lại có phản ứng như vậy.
Nhẹ nhàng cất bước, thiếu nữ tên Tiêu Huân Nhi đi đến trước ma thạch bi, bàn tay nhỏ nhắn đưa ra, ống tay áo trượt xuống để lộ làn da trắng như tuyết, rồi đặt nhẹ lên tấm bia đá…
Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng, trên thạch bia bừng lên ánh sáng chói mắt.
“Đấu khí: Chín đoạn! Cấp bậc: Cao cấp!”
Nhìn mấy chữ trên thạch bia, cả sân trường rơi vào một khoảng lặng.
“… Đã tới chín đoạn rồi, thật đáng sợ! Người đứng đầu trong thế hệ trẻ của gia tộc, e rằng không ai khác ngoài Huân Nhi tiểu thư.” Sau khoảng lặng, các thiếu niên xung quanh bất giác nuốt nước bọt, ánh mắt tràn đầy vẻ kính sợ…
Đấu khí là con đường mà mỗi Đấu Giả đều phải trải qua. Sơ giai đấu khí được chia từ một đến mười đoạn, khi đấu khí trong cơ thể đạt tới mười đoạn thì có thể ngưng tụ Đấu Khí Chi Tuyền, trở thành một Đấu Giả được người người kính trọng.
Trong đám đông, Tiêu Mị nhíu mày nhìn cô gái áo tím trước tấm bia đá, trên mặt không giấu được một tia ghen tị…
Nhìn thông tin trên thạch bia, gương mặt vốn hờ hững của vị trung niên chủ trì cũng lộ ra một nụ cười hiếm thấy. Ông ta nói với thiếu nữ bằng một giọng điệu có phần cung kính: “Huân Nhi tiểu thư, nửa năm nữa, tiểu thư hẳn là có thể ngưng tụ Đấu Khí Chi Tuyền. Nếu thành công, mười bốn tuổi trở thành một Đấu Giả chân chính, tiểu thư sẽ là người thứ hai của Tiêu gia trong vòng trăm năm qua!”
Đúng vậy, người thứ hai. Người thứ nhất chính là thiên tài đã đánh mất ánh hào quang – Tiêu Viêm.
“Cảm ơn.” Thiếu nữ khẽ gật đầu, gương mặt bình thản không hề vui mừng trước lời khen của ông ta. Nàng lặng lẽ xoay người, dưới những ánh mắt nóng bỏng của mọi người, chậm rãi đi về phía cuối đám đông, đến trước mặt thiếu niên đang suy sụp…
“Tiêu Viêm ca ca.” Đến bên cạnh thiếu niên, thiếu nữ dừng bước, cung kính cúi người chào Tiêu Viêm. Trên gương mặt xinh đẹp của nàng nở một nụ cười thanh nhã, khiến cho các cô gái xung quanh cũng phải ghen tị.
“Bây giờ huynh còn tư cách để muội gọi như vậy sao?” Nhìn thiếu nữ trước mặt đã trở thành viên minh châu sáng nhất gia tộc, Tiêu Viêm chua xót nói. Sau khi hắn sa sút, nàng là một trong số rất ít người vẫn giữ thái độ tôn trọng đối với hắn.
“Tiêu Viêm ca ca, trước đây huynh từng nói với Huân Nhi, có thể buông xuống thì mới có thể cầm lên, thu phóng tự nhiên mới là người tự tại!” Tiêu Huân Nhi mỉm cười dịu dàng, giọng nói trong trẻo non nớt khiến cho cả trái tim đã nguội lạnh cũng cảm thấy ấm áp.
“Ha ha, người tự tại sao? Huynh cũng chỉ biết nói mà thôi. Muội xem bộ dạng hiện tại của huynh đi, có giống một người tự tại không? Hơn nữa… thế giới này, vốn dĩ cũng không phải là của huynh.” Tiêu Viêm tự giễu.
Trước sự sa sút của Tiêu Viêm, Tiêu Huân Nhi khẽ cau mày, chân thành nói: “Tiêu Viêm ca ca, tuy muội không biết huynh đã gặp phải chuyện gì, nhưng Huân Nhi tin rằng, huynh sẽ lại đứng dậy, lấy lại vinh quang và tôn nghiêm của mình…” Nói đến đây, gương mặt trắng nõn của thiếu nữ lần đầu tiên ửng lên một vệt hồng nhàn nhạt: “Tiêu Viêm ca ca của năm đó, thực sự rất có sức hấp dẫn…”
“Ha ha…” Trước lời nói thẳng thắn của thiếu nữ, thiếu niên chỉ biết cười gượng, không nói gì thêm. Người không phong lưu uổng phí tuổi trẻ, nhưng hắn bây giờ thực sự không còn tư cách và tâm trạng đó nữa. Hắn lặng lẽ xoay người, chậm rãi bước ra khỏi quảng trường…
Đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng cô độc của thiếu niên, Tiêu Huân Nhi do dự một lúc, rồi bỏ lại những tiếng xì xầm ghen tị phía sau, bước nhanh theo, sóng vai cùng thiếu niên bước đi…
Đề xuất Tiên Hiệp: Tinh Thần Biến (Dịch)