Chương 102: Tiềm Lực Phân Cấp
Thanh âm nữ nhân đột ngột vang lên, ôn nhu đến mức khiến người ta say đắm. Giọng nói ấy quanh quẩn không dứt, khiến cho Tiêu Viêm vốn định lực rất cao cũng phải thoáng thất thần, một lúc sau mới dời mắt về phía lều vải.
Trước cửa lều, một nữ nhân mặc lục y đang mỉm cười đứng đó. Nàng sở hữu dung mạo xinh đẹp động lòng người, ánh mắt nhu hòa tựa dòng nước khẽ lướt qua mọi người, khiến ai nấy đều bất giác say đắm ngắm nhìn.
Nữ nhân trông có vẻ chỉ lớn hơn đám người Tiêu Ngọc vài tuổi, nhưng dáng người đầy đặn lại toát ra một vẻ thành thục mê người. Loại phong tình vạn chủng này, tuyệt không phải những thiếu nữ ngây thơ như Tiêu Ngọc có thể sánh bằng.
Tiêu Viêm đảo mắt quét một vòng trên người nữ nhân, mặc dù dung mạo của nàng nếu so với Huân Nhi hay Tiêu Ngọc thì vẫn kém hơn một chút, nhưng khí chất ôn nhu không chút giả tạo của nàng lại khiến Tiêu Viêm trong lòng rung động.
Nữ nhân đối diện, có thể dùng khái niệm "nữ nhân như thủy" để hình dung một cách triệt để nhất.
Sau khi nữ nhân này xuất hiện, Tiêu Viêm có thể nhận ra ánh mắt của một vài thanh niên đệ tử trong lều đều trở nên nóng rực, trong đó ẩn chứa một loại tình cảm khó nói.
Thấy tình trạng này, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, xem ra bọn họ đã thầm mến nữ nhân này từ lâu. Chuyện này cũng không có gì kỳ quái, một số thiếu niên thường có xu hướng yêu thích những nữ nhân đã thành thục… Ách, cứ gọi là thục nữ đi.
"Nhược Lâm đạo sư! Hì hì, Ngọc Nhi còn tưởng người chết ở đâu rồi chứ."
Nhìn thấy nữ nhân trước lều, Tiêu Ngọc kinh hỉ kêu lên một tiếng rồi chạy tới, hai tay ôm lấy vòng eo của nàng.
"A, Ngọc Nhi, kỳ nghỉ có vui không?" Ôm Tiêu Ngọc vào lòng, người được gọi là Nhược Lâm đạo sư ôn nhu cười hỏi.
"Cũng không tệ lắm." Tiêu Ngọc cười hì hì, khẽ cắn vành tai Nhược Lâm đạo sư, nhẹ giọng trêu chọc: "Đạo sư càng ngày càng ôn nhu, cứ thế này, sau này nam nhân nào được đạo sư để mắt tới, e rằng sẽ bị sự ôn nhu này bắt mất hồn mất vía." Khuôn mặt nàng có chút ửng đỏ, Nhược Lâm đạo sư chỉ bất đắc dĩ lắc đầu.
Cưng chiều vỗ vỗ đầu Tiêu Ngọc, ánh mắt nàng chợt lướt qua Tiêu Viêm trong đám người rồi ôn nhu hỏi: "Người này là do ngươi đưa tới à? Trông cũng không tồi đấy chứ?"
"Hì hì, đương nhiên rồi." Tiêu Ngọc kiêu ngạo ưỡn ngực, hung hăng liếc La Bố một cái rồi cáo trạng: "Tên kia càng ngày càng kiêu ngạo."
"Ai bảo ngươi cố ý kích thích hắn làm gì. Tâm tư của hắn ngươi đâu phải không biết, ngươi lại cố tình thân mật với nam nhân khác trước mặt hắn, hắn không gây khó dễ mới là lạ." Nhược Lâm đạo sư bất đắc dĩ nói.
"Như thế chỉ càng làm ta thêm chán ghét hắn mà thôi." Tiêu Ngọc bĩu môi.
Lắc đầu, Nhược Lâm buông Tiêu Ngọc ra, chậm rãi tiến lên, đối mặt với mấy chục tân sinh nói: "Các vị học viên, tất cả vào trong đi."
Nghe nàng lên tiếng, các tân sinh đang phơi nắng ngoài trời nhất thời mừng rỡ, vội vàng đứng dậy, chật vật chen chúc nhau vào trong lều.
Không thể không nói, phương pháp này tuy có chút vô nhân đạo với đám người mới, nhưng hiệu quả lại rất tốt. Ít nhất là bây giờ, khi các tân sinh bước vào lều, sự kiêu ngạo lúc trước đã thu liễm đi rất nhiều. Bọn họ đều lui vào trong góc, ánh mắt không ngừng đảo quanh dò xét.
Nhược Lâm đạo sư mỉm cười, ánh mắt nhu hòa nhìn mọi người, cuối cùng dừng lại trên người Tiêu Viêm, nhẹ giọng nói: "Tính tình của La Bố cũng không quá xấu, lúc trước trong lòng hắn có chút tức giận nên mới hơi lỗ mãng, ngươi đừng trách hắn."
"A, đạo sư nói đùa rồi, ta là người lương thiện, sao dám trách tội La Bố học trưởng." Tiêu Viêm lắc đầu, "ngại ngùng" nói.
Nghe vậy, đám người trong lều đều khinh thường cười nhạo. Người này vừa đánh bất tỉnh một học trưởng mà không chút khách khí, lời này nghe sao mà châm chọc thế?
Con ngươi nhìn chằm chằm vào thiếu niên đang cười, Nhược Lâm đạo sư chớp chớp hàng mi dài, trong lòng mơ hồ có dự cảm, làm đạo sư nhiều năm như vậy, dường như lần này đã gặp phải một tên đệ tử vô cùng gai góc...
Suy nghĩ miên man một lúc, Nhược Lâm đạo sư lắc đầu, phân phó hai nam đệ tử ra ngoài đưa tên bị đánh ngất vào. Nàng cúi đầu xem xét thương thế, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, có chút oán trách nhìn khuôn mặt tỏ vẻ vô tội của Tiêu Viêm.
Bị ánh mắt như có điện nhìn mình, Tiêu Viêm nhất thời run lên, khóe miệng giật giật, không dám nhìn thẳng.
Đôi mày nhíu lại suy tư, Nhược Lâm đạo sư đưa ngọc thủ ra, nắm lấy bàn tay của gã bị thương, khiến cho đám nam sinh vừa ghen tị vừa đố kỵ.
Theo cánh tay, một luồng đấu khí màu xanh lam nhàn nhạt tiến vào cơ thể hắn, chữa trị đấu khí đang rối loạn cùng kinh mạch bị Tiêu Viêm đánh trọng thương.
Đấu khí thuộc tính Thủy, trong các loại đấu khí được xếp vào loại ôn hòa nhất. Trong trường hợp bị thương mà không có đan dược, đấu khí thuộc tính Thủy chính là lựa chọn thích hợp nhất. Vì vậy, đấu khí thuộc tính Thủy còn được gọi là đấu khí chữa thương, rất nhiều dong binh đoàn đều bắt buộc phải có thành viên sở hữu loại đấu khí này. Dù sao khi đồng bạn bị thương, chỉ có đấu khí thuộc tính Thủy và Mộc mới có thể cứu chữa.
Được Nhược Lâm đạo sư dùng đấu khí chữa trị, Qua Lạt rên rỉ một lúc rồi tỉnh lại. Vừa mở mắt đã thấy Nhược Lâm đạo sư đang mỉm cười đứng bên cạnh, trong mắt hắn toát lên vẻ say mê và ái mộ, rồi xấu hổ đứng dậy, ánh mắt nhìn Tiêu Viêm còn mang theo nét sợ hãi.
"Ngươi không sao chứ?" Buông tay ra, Nhược Lâm ôn nhu hỏi.
"Đa tạ đạo sư." Qua Lạt cảm kích gật đầu.
"Không có việc gì là tốt rồi." Nhược Lâm bước vào lều, ưu nhã ngồi xuống ghế, ánh mắt nhìn các tân sinh. Bàn tay trắng nõn đưa lên, giới chỉ trên ngón tay lóe lên, một quyển trục da dê màu xanh và một chiếc bút đã xuất hiện trong tay.
Ngước mắt lên, Nhược Lâm đạo sư lười biếng cười nói: "Các vị học viên, chúc mừng các ngươi đã thông qua khảo hạch, hiện tại xem như đã bước một chân vào cửa Già Nam học viện. Bất quá, học viện cần phân loại năng lực của các ngươi, cho nên ta muốn biết thực lực chính xác của mỗi người."
"Bát đoạn Đấu Khí, giá trị tiềm lực thuộc cấp F, đây là tiêu chuẩn của Già Nam học viện."
"Cửu đoạn Đấu Khí, giá trị tiềm lực thuộc cấp E."
"Nhất tinh Đấu giả, cấp D. Nhị tinh Đấu giả, cấp C. Cứ thế tính lên đến cấp cao nhất. Ngũ tinh Đấu giả sẽ thuộc cấp S, với điều kiện là dưới 20 tuổi."
"A! S cấp, tân sinh có tiềm lực như vậy, mười năm qua Già Nam học viện cũng chỉ có một trường hợp duy nhất. Tiểu yêu nữ đó ở học viện đúng là một nhân vật khó lường."
Che đôi môi đỏ mọng nhẹ nhàng cười, hàng mi đen nhánh của Nhược Lâm chớp chớp: "Ta không quá hy vọng xa vời sẽ có kẻ quái vật giống tiểu yêu nữ kia, nhưng có được cấp B hoặc cấp C là ta đã thỏa mãn rồi."
Nói đến đây, ánh mắt Nhược Lâm như có như không nhìn về phía Tiêu Viêm và Huân Nhi, vì nàng cảm giác được trong cả lều vải này, chỉ có hai người họ là nàng nhìn không thấu. Hơn nữa, nàng chắc chắn hai người này ít nhất cũng không thấp hơn cấp C.
Kỳ thật không chỉ có nàng, mà tất cả mọi người trong lều đều muốn biết. Sau khi chứng kiến Tiêu Viêm ra tay, bọn họ đều muốn biết tên biến thái này rốt cuộc có cấp độ bao nhiêu.
"Tốt lắm, bắt đầu đi. Bắt đầu từ phía bên trái, báo tên và cấp bậc." Bàn tay cầm bút, Nhược Lâm mỉm cười nói.
Thấy việc đăng ký sắp bắt đầu, đám người Tiêu Ngọc cũng ngồi xuống xếp hàng.
"Này, Ngọc Nhi, tên Tiêu Viêm của ngươi là cấp bậc mấy vậy?" Vài tiểu nữ sinh tụ lại bên cạnh Tiêu Ngọc, tò mò hỏi.
Nghe vậy, Tiêu Ngọc khẽ nhíu cặp mày lá liễu, trầm ngâm một chút. Nàng cũng chưa từng thấy Tiêu Viêm khảo thí cấp bậc nên không dám nói bừa, sợ nói sai lại làm Tiêu Viêm mất mặt. Hiện tại, trong lòng Tiêu Ngọc cũng không hiểu tại sao mình lại muốn tốt cho Tiêu Viêm, trong khi trước kia, Tiêu Viêm càng mất mặt thì nàng lại càng cao hứng.
Thoáng chần chờ một lát, Tiêu Ngọc mới miễn cưỡng đưa ra đáp án: "Ta nghĩ, hắn có thể đạt tới cấp C, hoặc cấp B."
"Oa! Vậy cũng không tệ rồi, xem ra hắn là một trong những người có thiên phú của Già Nam học viện. Chúng ta trước kia được đánh giá cũng chỉ là cấp D mà thôi." Nghe vậy, mấy nữ sinh có chút hâm mộ nói.
Tiêu Ngọc khẽ cười, không nói thêm gì, dời ánh mắt về phía cuộc kiểm tra trong lều.
"Hắc Nham, Cửu đoạn Đấu Khí, 20 tuổi."
Ở hàng bên trái, một gã thanh niên da ngăm đen, khuôn mặt thoáng đỏ lên, bước đến báo danh.
Mỉm cười gật đầu, Nhược Lâm đạo sư nhanh chóng ghi lại tư liệu của người này, đôi môi đỏ mọng khẽ nói: "Cấp E."
"Lâm Đốn, Bát đoạn Đấu Khí, 19 tuổi."
"Cấp F."
"Khả Lập, Cửu đoạn Đấu Khí, 17 tuổi."
"Cấp E."
Đồng thời, bên ngoài có mấy tân sinh đang tranh nhau để đến lượt mình, nhưng dưới sự giám sát nghiêm khắc của các học trưởng, đành phải ngay ngắn xếp hàng, chờ đến lượt báo cáo tư liệu.
Qua gần hai mươi người báo cấp bậc, đại đa số đều là dưới Đấu giả. Trong đó cũng có một số người từng đạt Cửu đoạn Đấu Khí, nhưng tấn cấp Đấu giả thất bại nên bị tụt xuống Bát đoạn.
Còn một người nữa là đến phiên Tiêu Viêm. Người này 17 tuổi, đạt tới Nhất tinh Đấu giả, được xếp vào cấp D. Cho dù vậy cũng đã làm Nhược Lâm vui mừng, 17 tuổi đạt tới Nhất tinh Đấu giả cũng coi như là không tồi.
Người đứng trước mặt Tiêu Viêm báo xong số liệu, mọi ánh mắt trong lều đều tập trung lên người hắn, thiếu niên lúc này vì chờ đợi mà ánh mắt đã mơ màng muốn ngủ.
"Tiêu Viêm ca ca, tới phiên huynh rồi." Huân Nhi bên cạnh thấy Tiêu Viêm ánh mắt lờ đờ, liền nhắc nhở, làm hắn tỉnh táo lại.
"Nga." Tiêu Viêm lấy lại tinh thần, vội sờ khóe miệng xem có dính nước miếng không. Hắn ngước mắt lên, chỉ thấy vị Nhược Lâm đạo sư xinh đẹp đang mỉm cười nhìn chằm chằm vào mình. Cười ngượng một cái, hắn bẻ bẻ ngón tay, lộ ra hàm răng trắng muốt nói: "Ta có lẽ không bì được với vị 'tiểu yêu nữ' mà Nhược Lâm đạo sư đã nhắc tới. Ta đã tính tới tính lui, suy đi nghĩ lại... xem ra cũng chỉ miễn cưỡng đạt tới A cấp mà thôi."
"Ách..." Lời nói mang theo vẻ tiếc nuối của Tiêu Viêm vừa thốt ra, trong lều từ xì xào bàn tán lập tức chuyển thành một mảng yên tĩnh.
Trong góc, khuôn mặt La Bố cứng đờ. Hắn không ngờ tên này nhìn qua chỉ mới mười sáu, mười bảy tuổi mà cấp bậc đã ngang với mình.
Bên cạnh La Bố, sắc mặt Qua Lạt thoáng trắng bệch, vẻ mặt khổ sở. Khó trách mình lại thua thảm như vậy, hóa ra người này là giả trư ăn thịt hổ.
"Ngọc Nhi... Ngươi, ngươi không phải nói hắn chỉ cấp B hoặc cấp C thôi sao? Sao lại biến thành A cấp rồi? Mỗi lần tuyển sinh, đệ tử có tiềm lực A cấp của Già Nam học viện cũng không quá một trăm người a." Khẽ liếc mắt nhìn Tiêu Viêm, vài nữ sinh lẩm bẩm.
Ánh mắt gắt gao nhìn khuôn mặt thanh tú của thiếu niên, Tiêu Ngọc bất đắc dĩ thở dài một hơi, lẩm bẩm: "Ta làm sao biết được tên này càng ngày càng biến thái như thế."
"A cấp." Đôi mắt kinh ngạc chớp chớp, một lát sau, Nhược Lâm đạo sư mới nhoẻn miệng cười, nụ cười ấy làm người ta tâm động không thôi.
"Ta đã nói lần này nhặt được bảo bối mà... xem ra quả nhiên không sai." Giống như một thiếu nữ bình thường, Nhược Lâm khẽ trừng mắt, khuôn mặt toát lên vẻ phong tình, làm không ít nam tử trong lều mặt mày sáng rỡ.
Tiêu Viêm sờ sờ mũi, bên cạnh đột nhiên truyền đến thanh âm của Huân Nhi: "Tiêu Viêm ca ca, huynh lại gây náo động rồi."
"Ta biết muội còn mạnh hơn ta, vậy S cấp kia sợ rằng là để dành cho muội rồi." Tiêu Viêm đảo cặp mắt trắng dã, tức giận nói.
"Ách, muội báo giả được không ạ?" Nhìn mọi người vẫn chưa hết vẻ khiếp sợ, Huân Nhi lén kéo gấu áo Tiêu Viêm, thì thầm hỏi.
"Vẫn nên báo thật đi, chẳng lẽ ta lại đi ghen tị với muội sao? Để học viện biết tiềm lực của muội, sau này muội phát triển cũng tốt hơn. Mặc dù, có lẽ sau này muội cũng không ở lại nơi đó." Tiêu Viêm nhún vai, cười nói.
Mở cái miệng nhỏ nhắn, Huân Nhi gãi gãi đầu, cười duyên nói: "Vậy thì nghe lời Tiêu Viêm ca ca." Vừa nói, nàng vừa nhẹ bước lên trước vài bước, thanh âm trong trẻo vang lên:
"Tiêu Huân Nhi, Lục tinh Đấu giả... tuổi... mười sáu."
Ở phía trên, chủ khảo vừa mới chuẩn bị hạ bút ghi chép, cổ tay liền cứng đờ. Lần đầu tiên, khuôn mặt ôn nhu của nàng hiện lên vẻ kinh hãi tột độ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên