Chương 116: Ngộ Nạn
Dưới ánh trăng nhàn nhạt, hai đạo nhân ảnh ẩn hiện trên vách núi.
“Bắt đầu chứ?”
Tiến lên vài bước, Tiêu Viêm nhìn vách núi tối đen như mực, rồi quay đầu cười hỏi Tiểu Y Tiên đang vận bộ hắc y bó sát người.
Gật đầu, Tiểu Y Tiên ngồi xổm xuống nhặt một ít củi khô, khéo léo buộc chúng thành hai bó đuốc, rắc lên trên một ít bột phấn màu vàng, sau đó lấy mồi lửa từ trong ngực ra rồi châm đuốc.
“Cầm lấy!”
Nàng đưa một cây đuốc cho Tiêu Viêm, lại lôi ra một sợi dây thừng thật dài từ trong ngực, huơ huơ trước mặt hắn rồi cười nói: “Ngươi là đại nam nhân, không lẽ lại để một thiếu nữ chân yếu tay mềm như ta đi trước sao?”
Cầm cây đuốc lên, Tiêu Viêm dùng sức giật mạnh mấy cái để kiểm tra độ chắc chắn của sợi dây, lúc này mới liếc nhìn Tiểu Y Tiên bằng ánh mắt ôn hòa, thản nhiên nói: “Cùng nhau xuống đi, ta không yên tâm giao tấm lưng của mình cho một người mới quen chưa được bao lâu.”
“Ngươi… ngươi không có lấy một chút khí khái nam tử nào sao?”
Bị Tiêu Viêm nghi ngờ như vậy, Tiểu Y Tiên nhất thời cảm thấy bất bình. Nàng thường thấy đám dong binh phần lớn đều hào sảng, còn kẻ cẩn trọng trước sau với một thiếu nữ Đấu Giả bình thường như Tiêu Viêm thì quả thật rất hiếm gặp.
“Ta chỉ có một mạng này, không thể đùa được. Vì mỹ nhân trước mặt mà tỏ ra anh hùng rồi tự đặt mình vào hiểm địa… chuyện đó, thôi đi.” Tiêu Viêm chẳng hề để tâm đến nàng, giọng điệu vẫn thản nhiên như không.
“Ngươi…”
“Rốt cuộc có xuống không? Cứ chần chừ nữa là trời sáng đấy.” Quay đầu lại, Tiêu Viêm mỉm cười hỏi.
“Đi!” Nhìn nụ cười đáng ghét của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên nghiến răng, oán hận giậm chân.
Mỉm cười, Tiêu Viêm đem sợi dây buộc vào một gốc đại thụ vững chãi, lại dùng sức kéo mạnh lần nữa rồi mới dang tay về phía Tiểu Y Tiên: “Lại đây.”
“Ta cũng có dây, không cần ngươi giúp!”
Thấy hành động của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên lập tức lùi lại vài bước, gương mặt ngọc ngà thoáng ửng hồng, giận dỗi nói.
“Được thôi, vậy ngươi tự lo liệu đi. Nhưng mà… ta cảnh báo trước, ta không chắc dưới vách núi ban đêm có độc xà, bọ cạp hay chuột bọ gì không đâu…”
Nhún vai, Tiêu Viêm ra vẻ dửng dưng cười nói.
“Tên khốn nhà ngươi, sẽ không được chết tử tế!”
Một bóng đen hung hăng lao về phía Tiêu Viêm, bàn tay hắn chợt cảm nhận được sự mềm mại, cúi đầu nhìn xuống, thì ra Tiểu Y Tiên đang buộc sợi dây vào tay mình.
“Ngươi mà dám động tay động chân bậy bạ, ta nhất định sẽ hạ độc thủ!”
Theo lời uy hiếp của Tiểu Y Tiên là một làn hương thơm phả vào mặt Tiêu Viêm, một thân thể mềm mại thơm ngát đột nhiên áp vào lồng ngực hắn. Thân thể mềm mại trong lồng ngực tựa như một cú va chạm sâu vào tâm khảm, khiến tim hắn run lên mãnh liệt.
Hít một hơi thật sâu để đè nén dục hỏa, Tiêu Viêm vươn tay ôm lấy vòng eo mảnh mai mà hắn từng khen là cực phẩm. Hai tay ôm chặt vòng eo thon mềm, Tiêu Viêm thoáng ngẩn ngơ.
“Ngươi còn không đi?” Ngay lúc Tiêu Viêm còn đang tận hưởng cảm giác mềm mại trong lồng ngực, giọng nói vừa xấu hổ vừa tức giận của Tiểu Y Tiên lại vang lên bên tai.
“Xin lỗi.”
Tiêu Viêm cười cười, nhưng trong giọng nói chẳng có chút thành ý nào. Hắn lại ôm chặt mỹ nhân trong lòng, mũi chân khẽ điểm, hai người liền lao thẳng xuống vách núi đen kịt.
Tiếng gió rít gào bên tai, y phục dán chặt vào da thịt. Tiêu Viêm tay trái ôm Tiểu Y Tiên, tay phải quấn sợi dây vài vòng rồi đột ngột ghì lại, thân hình đang rơi xuống với tốc độ cực nhanh liền chậm rãi treo lơ lửng sát vách núi.
Thở phào một hơi, Tiêu Viêm cúi đầu nhìn Tiểu Y Tiên đang ôm chặt lấy mình, không khỏi bật cười. Hắn nhìn quanh một lượt không gian tối đen như mực, nhẹ giọng hỏi: “Nàng có nhận ra vị trí sơn động không?”
Nghe Tiêu Viêm hỏi đến chuyện chính, tâm trạng căng thẳng vì độ cao của Tiểu Y Tiên mới dịu đi đôi chút. Nàng đưa mắt nhìn quanh, trầm ngâm một thoáng rồi chỉ vào một vùng tối, khẽ nói: “Hẳn là ở đó…”
Nhìn theo hướng tay Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm gật đầu, thấp giọng nhắc nhở: “Ôm chặt vào.”
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên thoáng do dự, nhưng khi mũi chân hắn đạp mạnh vào vách núi khiến thân hình cả hai lại vung lên dữ dội, nàng kinh hãi vội vàng ôm chặt lấy thắt lưng hắn, vùi mặt vào ngực không dám động đậy.
Mũi chân Tiêu Viêm liên tục điểm trên vách đá, nhờ lực kéo của sợi dây, hai người dần dần tiến lại gần sơn động.
“Ném bó đuốc qua đó đi.”
Đi thêm một đoạn nữa, phía trước hoàn toàn là bóng tối, Tiêu Viêm trầm giọng nói.
“Ừm.” Gương mặt trắng bệch, nàng gật đầu, dùng sức ném bó đuốc trong tay về phía vùng tối. Bó đuốc va vào vách núi, tia lửa bắn ra tứ phía. Nhờ ánh sáng le lói đó, Tiêu Viêm mơ hồ nhìn thấy một sơn động bí ẩn cách đó không xa.
“Phù…”
Thấy sắp đến nơi, Tiêu Viêm vừa định thở phào nhẹ nhõm thì toàn thân lỗ chân lông đột nhiên co rút lại, một tia cảnh giác lóe lên trong lòng. Hắn đạp mạnh mũi chân vào vách núi, thân hình theo đó bật lên cao.
“Vút…”
Tiếng xé gió bất ngờ vang lên. Nương theo ánh lửa lờ mờ chưa tắt, Tiêu Viêm cuối cùng cũng thấy rõ thứ vừa đánh lén mình.
“Nham Xà.”
Sắc mặt trầm xuống, Tiêu Viêm thốt lên một tiếng, vẻ mặt nhất thời có chút khó coi. Nham Xà, đúng như tên gọi, là một loại ma thú hình rắn sống trong vách đá. Chúng là ma thú gần đạt đến Nhất giai. Loại ma thú này có thân thể dẹt, có thể dùng nó như đôi cánh để bay lượn tựa chim ưng. Hơn nữa, vì là ma thú mang thuộc tính thạch biến dị nên thân thể chúng cứng rắn như đá, đao kiếm bình thường khó lòng gây tổn thương.
Bình thường, dù chỉ một mình đối mặt với Nham Xà, Tiêu Viêm cũng phải tốn không ít công sức mới có thể chiến thắng. Nhưng lúc này, hắn đang treo lơ lửng trên vách núi, trong lòng lại ôm Tiểu Y Tiên, căn bản không thể chống cự. Bởi vậy, sắc mặt Tiêu Viêm mới khó coi đến thế.
“Nham Xà? Vậy phải làm sao bây giờ?” Nghe tiếng hô kinh ngạc của Tiêu Viêm, thân thể mềm mại của Tiểu Y Tiên run lên, vội vàng hỏi. Nàng cũng từng nghe nói qua loại ma thú khó nhằn này.
Tiêu Viêm híp mắt nhìn con vật đang lượn vòng trên không trung, đôi mắt tam giác màu vàng của Nham Xà tỏa ra sát khí đậm đặc. Hắn trầm ngâm một lát, trong lòng khẽ động, thấp giọng hỏi: “Nàng còn loại dược phấn gây mê không?”
Nghe vậy, đôi mắt đen láy của Tiểu Y Tiên đảo một vòng, rồi gật đầu, lấy ra một lọ dược phấn từ trong lòng đưa cho Tiêu Viêm, nói: “Đây là chút cuối cùng, dùng cẩn thận…”
Nhận lấy dược phấn, Tiêu Viêm đổ toàn bộ ra tay rồi nắm chặt lại, ánh mắt gắt gao nhìn con Nham Xà đang chuẩn bị tấn công.
“Vút…”
Lại một tiếng xé gió bén nhọn, đôi cánh của Nham Xà rung lên, đôi mắt lộ hung quang lao về phía Tiêu Viêm, hàm răng nanh lạnh lẽo sáng loáng.
Lạnh lùng nhìn con Nham Xà ngày càng gần, bàn tay Tiêu Viêm càng siết chặt.
“Nhanh tấn công nó đi, đồ ngốc!” Thấy Tiêu Viêm vẫn bất động, Tiểu Y Tiên vội vàng thúc giục.
Mặc kệ lời nàng, Tiêu Viêm vẫn im lặng, chỉ là đấu khí trong cơ thể đã bắt đầu vận chuyển theo kinh mạch.
Thấy Nham Xà sắp tiến vào phạm vi mười thước, Tiểu Y Tiên tức giận đến mức véo mạnh vào lưng Tiêu Viêm: “Tên khốn, lần này bị ngươi hại chết rồi!”
Ngay lúc khoảng cách giữa hai người và Nham Xà chỉ còn chưa đầy mười thước, Tiêu Viêm rốt cuộc cũng hành động. Bàn tay đang nắm chặt đột nhiên mở ra, một luồng kình khí hung mãnh từ lòng bàn tay mang theo dược phấn, tựa như một mũi tên trắng bắn thẳng vào Nham Xà.
Dược phấn màu trắng vừa chạm vào Nham Xà liền bung ra, tức thì bao phủ lấy nó.
“Bịch!”
Bóng dáng màu vàng đang lao tới bỗng khựng lại, cả người cứng đờ rồi rơi thẳng xuống vực sâu không đáy.
Nhìn Nham Xà biến mất trong bóng tối, Tiêu Viêm lúc này mới thở phào một hơi. Với độ cao này, cho dù thân thể nó có cứng như đá cũng phải nát thành thịt vụn.
Ngẩng đầu nhìn đám bột phấn trắng còn lơ lửng, Tiêu Viêm lại vung tay, một luồng kình khí mạnh mẽ quét sạch chúng đi.
“Không ngờ ngươi ngoài việc bắt nạt phụ nữ ra cũng có chút bản lĩnh.” Tuy Tiêu Viêm chiến thắng là nhờ mưu mẹo, nhưng sự trấn tĩnh trong lúc nguy hiểm cũng đủ khiến Tiểu Y Tiên phải nhìn hắn bằng con mắt khác.
Thản nhiên cười, sau khi thoát khỏi nguy hiểm, Tiêu Viêm mới ôm Tiểu Y Tiên chậm rãi đáp xuống bên ngoài sơn động. Nhìn cửa động bị đá vụn và cây cối um tùm che lấp, hắn cau mày, bất đắc dĩ lắc đầu, xem ra lại phải làm cu li rồi.
Bàn tay chậm rãi đưa ra, Tiêu Viêm hít sâu một hơi, trong lòng quát khẽ:
“Xuy Hỏa Chưởng!”
Theo tiếng quát, một luồng kình lực cực lớn từ lòng bàn tay tuôn ra, tựa như cuồng phong cuốn lá rụng, thổi bay đống đá vụn và cây cối vào trong hẻm núi đen kịt.
Làm xong tất cả, trán Tiêu Viêm đã lấm tấm mồ hôi, hơi thở cũng có chút dồn dập. Do thanh cự kiếm đè nặng trên lưng, hắn chỉ có thể vận dụng khoảng sáu, bảy phần đấu khí. Ngồi xuống thở vài hơi, Tiêu Viêm mới hướng mắt về phía sơn động đã quang đãng.
Không còn vật cản che khuất, dưới ánh trăng nhàn nhạt, Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên cuối cùng cũng nhìn thấy sơn động do tiền nhân để lại. Cửa động không rộng, bên trong tối đen như mực nhưng lại mơ hồ phát ra ánh sáng nhàn nhạt, có vài phần quỷ dị. Xung quanh cửa động còn lưu lại không ít dấu vết điêu khắc, nhưng có lẽ do thời gian quá lâu nên đã mờ đi. Nếu không phải Tiêu Viêm có nhãn lực phi thường, e rằng cũng không phát hiện ra.
“Cuối cùng cũng tới rồi…”
Hưng phấn mỉm cười, Tiêu Viêm ôm Tiểu Y Tiên, mũi chân điểm nhẹ vào vách núi lần cuối, thân hình hai người lướt qua không trung rồi vững vàng đáp xuống cửa sơn động. Vừa chạm đất, Tiểu Y Tiên đã vội thoát khỏi lồng ngực Tiêu Viêm, sau đó nén lại niềm vui sướng mà đánh giá cửa động.
“Đi thôi, hy vọng những thứ bên trong sẽ không làm ta thất vọng.”
Mỉm cười với Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm lấy mồi lửa ra rồi cẩn thận bước vào sơn động.
Nhìn vào bóng tối sâu thẳm bên trong, Tiểu Y Tiên có chút do dự, một lát sau mới giậm chân, cắn răng đi theo.
✺ Lời văn VN bay như gió — Vozer giữ chỗ bình yên ✺
Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Quốc Bóng Tối