Chương 132: Nữ Nhân Thần Bí Đối Đầu Tử Tinh Dực Sư Vương

Trên vòm trời xanh biếc, năng lượng ba động kịch liệt không ngừng tạo ra những âm thanh tựa sấm rền, dù Tiêu Viêm ở khoảng cách rất xa cũng cảm thấy màng nhĩ chấn động.

Ánh mắt gắt gao dán chặt vào phía chân trời xa xôi, nơi hai luồng sáng xanh và đỏ gần như nhuộm kín nửa bầu trời, ngay cả những tầng mây trắng xóa cũng bị phủ lên thứ quang mang lưỡng sắc ấy.

Bên tai lại vang lên một tiếng nổ tựa sấm sét, Tiêu Viêm nuốt nước bọt khan, luồng năng lượng uy áp kinh hoàng truyền đến từ bầu trời khiến hai chân hắn bất giác run lên.

“Đây mới là cường giả chân chính sao?” Hắn thì thào trong miệng. Lần đầu tiên được chứng kiến uy thế kinh thiên động địa sinh ra khi các cường giả cấp bậc này giao chiến, Tiêu Viêm mới cảm thấy bản thân trước kia chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng. Đến tận bây giờ, hắn mới thực sự hiểu được, cái gọi là “lấy một địch vạn” được ghi trong sách vở hoàn toàn không phải là truyền thuyết hư cấu.

Đứng bên cạnh Tiêu Viêm, Dược Lão khẽ nhíu mày, dõi mắt về trận chiến nơi chân trời xa, nhẹ giọng lẩm bẩm: “Nữ nhân kia hẳn là nhân loại, nhưng nàng ta chạy đến Ma Thú Sơn Mạch gây chiến với Tử Tinh Dực Sư Vương để làm gì?”

“Thế nào? Cảm thấy rất chấn động sao?” Quay đầu nhìn thân thể đang run rẩy của Tiêu Viêm, Dược Lão đột nhiên cười hỏi.

Khó khăn gật đầu, Tiêu Viêm cười khổ nói: “Xem bọn họ chiến đấu, ta mới biết được, những trận chiến trước kia của mình chỉ như trò trẻ con mà thôi.”

“Ha ha, ta đã sớm nói, Đấu Khí Đại Lục vô cùng rộng lớn, cường giả mạnh hơn Đấu Hoàng cũng không phải là ít. Ngươi có tiềm lực rất lớn, chờ ngày sau khi ngươi bước tới cấp bậc đó, tự nhiên sẽ phát hiện ra thế giới này đặc sắc đến nhường nào.” Dược Lão lại cười nói.

“Mặc dù uy thế do bọn họ tạo ra khiến ta vô cùng chấn động, nhưng ta cũng không mơ mộng hão huyền. Con đường này, chung quy vẫn phải tự mình kiên định bước đi từng bước một.” Tiêu Viêm rạng rỡ cười nói.

Nghe vậy, Dược Lão sững sờ, rồi vui mừng mỉm cười gật đầu.

“Ngươi có muốn đến gần xem bọn họ chiến đấu một chút không?” Hất cằm về phía trận chiến trên không trung xa xa, Dược Lão mỉm cười nói.

“Sẽ không bị bọn họ phát hiện chứ?” Tiêu Viêm mừng rỡ, nhưng ngay sau đó lại có chút lo lắng.

“Ngươi cũng quá xem thường ta rồi.” Dược Lão phất tay, thân thể hóa thành một tia lưu quang tiến vào trong cơ thể Tiêu Viêm. Nhất thời, một luồng năng lượng sâm bạch bao bọc lấy thân thể hắn: “Khoảng thời gian này cứ để ta khống chế thân thể ngươi.”

Dứt lời, Tử Vân Dực sau lưng Tiêu Viêm tự động triển khai. Lần này, Tử Vân Dực không chỉ dài hơn một thước mà trên bề mặt, tử quang còn lưu chuyển, trông vô cùng linh động và huyền ảo.

Năng lượng sâm bạch từ từ bao phủ đôi cánh, che lấp đi toàn bộ quang mang vốn có.

“Đi thôi, hôm nay ta sẽ cho ngươi xem thế nào mới gọi là cường giả chân chính!” Dược Lão thản nhiên cười, Tử Vân Dực khẽ chấn động, đưa thân thể Tiêu Viêm chậm rãi bay lên. Đôi cánh rung lên lần nữa rồi điên cuồng lướt về phía chiến trường.

Nhìn cây cối dưới thân không ngừng hóa thành tàn ảnh lướt qua, khuôn mặt Tiêu Viêm kích động đến đỏ bừng. Nhờ có Tử Vân Dực, tốc độ lần này của Dược Lão nhanh hơn rất nhiều so với lúc ở Ô Thản Thành. Cái khoái cảm xé gió lao đi với tốc độ cực hạn suýt nữa đã khiến Tiêu Viêm không kìm được xúc động mà ngửa mặt lên trời huýt một tiếng sáo dài.

Lướt đi với tốc độ kinh người phía trên cánh rừng, hơn 10 phút sau, Tiêu Viêm đã đến gần khu vực giao chiến. Uy áp từ năng lượng ba động kịch liệt trên bầu trời mạnh đến nỗi dù đã được Dược Lão bảo vệ, hắn vẫn cảm thấy run sợ.

Cách chiến trường trên không khoảng vài chục thước, thân hình Tiêu Viêm khựng lại, mượn rừng cây rậm rạp che giấu rồi lẻn đến một cây đại thụ chọc trời. Từ đây, hắn có thể nhìn rõ song phương đang đối chiến trên bầu trời.

Quan sát ở cự ly gần, Tiêu Viêm lại một lần nữa lĩnh hội được sự hung hãn của cường giả cấp bậc Đấu Hoàng. Trên vòm trời xanh biếc, hai màu xanh đỏ bao phủ cả một nửa chân trời, quang cảnh vô cùng đồ sộ.

Ánh mắt hắn đầu tiên quét về phía con ma thú khổng lồ trên không trung. Ma thú này có hình thể to lớn, dài đến bảy, tám trượng, toàn thân bao phủ bởi một lớp kết tinh màu tím. Dưới ánh mặt trời, nó tỏa ra quang hoa tứ phía, có chút chói mắt.

Đầu của ma thú là một cái đầu sư tử sắc diện dữ tợn, đồng tử lóe lên tử quang xen lẫn ánh huyết hồng kỳ dị, miệng rộng chi chít nanh vuốt sắc nhọn. Trên đỉnh đầu còn có một chiếc sừng xoắn màu hỏa hồng, được từng luồng tử sắc hỏa diễm lượn lờ bao quanh. Trên thân sư tử khổng lồ mọc ra một đôi cánh màu tím, mỗi lần vỗ cánh, từng đoàn hỏa diễm màu tím nhạt lại phô thiên cái địa cuốn ra. Bốn chiếc móng vuốt tráng kiện cũng được bao phủ bởi tử sắc tinh thể, mỗi lần đạp xuống hư không đều khiến không gian như chấn động, ẩn chứa một lực lượng to lớn khó mà tưởng tượng được.

Con ma thú khổng lồ lơ lửng giữa không trung, một cỗ uy áp vô hình từ trên trời giáng xuống khiến tâm thần Tiêu Viêm run rẩy.

“Đây chính là Tử Tinh Dực Sư Vương trong truyền thuyết sao?”

Ánh mắt si mê nhìn ngắm con ma thú vừa mang vẻ đẹp lộng lẫy lại vừa ẩn chứa sức mạnh hủy diệt, Tiêu Viêm nhẹ giọng lẩm bẩm.

Trong lòng còn đang sợ hãi thán phục trước vẻ ngoài của Tử Tinh Dực Sư Vương, Tiêu Viêm lại chuyển ánh mắt về phía thân ảnh đang đối đầu với nó.

“Không ngờ lại là một nữ nhân?” Ánh mắt lướt qua thân hình linh lung có lồi có lõm, Tiêu Viêm thầm kinh ngạc, không ngờ vị cường giả dám đối địch với Tử Tinh Dực Sư Vương lại là một nữ nhân.

Trên bầu trời, nữ tử có thân thể mềm mại đầy đặn được bao bọc trong một bộ tố y. Trong tay nàng cầm một thanh trường kiếm có hình dáng kỳ dị, phát ra thanh sắc quang mang. Mái tóc nàng búi cao theo kiểu phượng hoàng, dung nhan xinh đẹp động lòng người vẫn bình tĩnh điềm nhiên, không hề có chút biến sắc nào dù đang phải đối mặt với một ma thú lừng lẫy tiếng tăm trên đại lục.

Sau lưng nữ nhân thần bí là một đôi cánh màu xanh có chút hư ảo, hẳn là do đấu khí của bản thân ngưng tụ mà thành. Đấu khí hóa cánh, đây chính là tiêu chí của cường giả cấp bậc Đấu Vương! Giữa không trung, nữ nhân thần bí lạnh nhạt đứng đó, khuôn mặt xinh đẹp điềm nhiên, lại toát ra một nét ung dung và cao quý mà bộ tố y khó lòng che giấu.

“Nhân loại nữ nhân, cớ sao lại đến quấy nhiễu giấc ngủ của bổn vương?” Trên bầu trời, Tử Tinh Dực Sư Vương khổng lồ đột nhiên dùng tiếng người quát lớn.

Nghe con ma thú này có thể nói tiếng người, Tiêu Viêm đầu tiên là kinh ngạc, nhưng ngay sau đó liền hiểu ra. Ma thú đạt tới đẳng cấp này hẳn đã sớm khai mở linh trí, trí tuệ cũng không thua kém gì nhân loại.

“Muốn mượn Tử Linh Tinh của Sư Vương dùng một chút!” Đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Tử Tinh Dực Sư Vương, đôi môi đỏ mọng của nữ nhân thần bí khẽ mở, thanh âm trong trẻo mà lạnh lùng vang lên, êm tai tựa tiếng ngọc va vào nhau.

“Tử Linh Tinh? Bộ tộc Tử Tinh Dực Sư của ta 20 năm mới có thể từ trên thân thể lột ra một khối nhỏ, há có thể nói muốn là có được sao?” Tử Tinh Dực Sư Vương trào phúng nói.

“Ta có thể dùng thứ ngươi cần để trao đổi.” Nữ nhân thần bí dường như cũng có chút kiêng kỵ con ma thú lục giai hung danh lừng lẫy này, cho nên lời nói cũng không quá cường ngạnh.

“Trao đổi? Hắc hắc, được thôi. Vừa lúc gần đây ta đang bị kẹt ở giai đoạn hóa hình, chỉ cần ngươi có thể luyện chế cho ta một viên Hóa Hình Đan, ta liền cho ngươi Tử Linh Tinh, thế nào?” Nghe vậy, Tử Tinh Dực Sư Vương nhất thời phá lên cười lớn.

“Quả nhiên là sư tử há mồm. Hóa Hình Đan chính là kỳ đan mà chỉ Thất phẩm Luyện Dược Sư mới có thể luyện chế được. Dùng nó để trao đổi một khối Tử Linh Tinh, trừ phi nữ nhân kia là kẻ ngốc.” Nghe được yêu cầu của Tử Tinh Dực Sư Vương, Dược Lão cười nhạo nói.

Mở to hai mắt, Tiêu Viêm lần đầu tiên nghe nói đến loại đan dược này liền nghi hoặc hỏi: “Nghe tên là Hóa Hình Đan, hẳn là đan dược có thể làm cho ma thú hóa thành hình người ư? Sao vậy? Nó rất trân quý sao?”

“Có Hóa Hình Đan, ma thú sẽ có khả năng hoàn toàn hóa thành hình người. Mà sau khi hóa thành hình người, tốc độ tu luyện của chúng mới có thể chân chính so sánh với nhân loại. Ngươi nói xem thứ này có trân quý hay không?”

“Ách...” Tiêu Viêm không biết nói gì, gật gật đầu. Ma thú vốn đã sống lâu hơn nhân loại rất nhiều, tuy một vài kỳ đan có thể giúp con người kéo dài tuổi thọ, nhưng so với ma thú, đặc biệt là cao giai ma thú, thì vẫn rất ngắn ngủi. Có thể tưởng tượng, nếu một đầu cao giai ma thú hóa hình thành công, lại an toàn tu luyện 180 năm, lúc đó sẽ cường hãn đến mức nào.

Không ngoài dự liệu của Dược Lão, nghe yêu cầu của Tử Tinh Dực Sư Vương, đôi mày liễu của nữ nhân thần bí liền nhíu lại, nàng lắc đầu nhẹ giọng nói: “Xin lỗi, Hóa Hình Đan này ta nghĩ dù ở Gia Mã Đế Quốc cũng không có mấy người có thể lấy ra được. Nhưng nếu ngươi nguyện ý, ta có thể dùng 3 khối ngũ giai ma hạch cùng với công pháp và đấu kỹ Huyền bậc cao cấp thích hợp với ngươi để trao đổi.”

“Không có hứng thú. Nếu không có Hóa Hình Đan thì cút khỏi Ma Thú Sơn Mạch đi.” Lắc lư cái đầu khổng lồ, Tử Tinh Dực Sư Vương không chút do dự cự tuyệt điều kiện của nữ nhân thần bí.

Nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nữ nhân thần bí chậm rãi giơ thanh trường kiếm kỳ dị lên, có chút bất đắc dĩ nói: “Nếu đã như vậy, ta đây chỉ đành mạnh mẽ đoạt lấy!”

“Ha ha! Loài người các ngươi chung quy vẫn như thế.” Nhìn thấy hành động của nữ nhân thần bí, Tử Tinh Dực Sư Vương liền phá lên một tràng cười lớn đến nỗi mặt đất cũng phải rung chuyển. Một lúc lâu sau, tiếng cười mới dần tắt, âm thanh lại từ từ lạnh đi: “Ta biết ngươi cũng là cường giả Đấu Hoàng, nhưng nếu thật sự giao chiến, ngươi có thể còn sống rời khỏi Ma Thú Sơn Mạch hay không lại là một vấn đề khác.”

“Việc này không cần Sư Vương phải lo lắng.” Nàng thản nhiên đáp lời, bàn tay trắng ngần nhẹ nâng lên, một đoàn thanh sắc long quyển theo đó hiện ra. Lúc mới đầu nó chỉ lớn chừng hai thước, nhưng chỉ sau một thoáng, long quyển liền đón gió tăng vọt, trong nháy mắt đã hóa thành một cơn lốc xoáy khổng lồ cao đến vài chục trượng.

Thanh sắc long quyển gào thét cuồng bạo, vô số cây đại thụ bị nhổ bật gốc rồi bị gió lốc mạnh mẽ xé tan, vụn gỗ bay đầy trời.

“Hừ, Ma Thú Sơn Mạch không phải là địa bàn của nhân loại các ngươi, cũng không tới phiên ngươi dương oai!” Nhìn cơn lốc phong bạo ngày càng khổng lồ, Tử Tinh Dực Sư Vương quát một tiếng, trong miệng vang lên một tiếng rít gào trầm thấp, âm thanh ô ô vang vọng khắp sơn mạch.

Theo tiếng sư ngâm, tử tinh trên thân thể Sư Vương quang mang đại thịnh. Tử sắc hỏa diễm mãnh liệt trong nháy mắt từ thân thể nó bùng ra rồi lượn lờ bốc lên, cuối cùng hội tụ thành một cột lửa màu tím khổng lồ thẳng lên tận trời. Nhiệt độ cao khủng khiếp, cho dù Tiêu Viêm cách xa cả ngàn thước vẫn cảm thấy mồ hôi đầm đìa.

“Thật là một thế trận khủng khiếp.” Tiêu Viêm lau mồ hôi chảy dài trên trán, chấn động nhìn cơn lốc và cột lửa cực lớn phía xa, miệng lưỡi khô rát nói.

“Sư phụ, người xem bọn họ ai sẽ thắng?” Lại lau mồ hôi, Tiêu Viêm nhẹ giọng hỏi.

“Đã đến nước này, nếu không có át chủ bài thật sự mạnh mẽ, bình thường khó có thể đánh chết đối phương. Về phần ai thắng ai bại, ta cũng không thể nói rõ. Hết thảy cứ chờ đánh xong tự nhiên sẽ sáng tỏ.” Dược Lão cười nói.

Bất đắc dĩ lắc đầu, Tiêu Viêm đột nhiên ngẩng lên, nhìn không khí trở nên căng như dây đàn, nhẹ giọng nói: “Bắt đầu rồi...”

Đề xuất Tiên Hiệp: Linh Vũ Thiên Hạ
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN