Chương 142: Sinh Tử Thì Tốc
Nuốt ực một hơi sạch sẽ chỗ tử tinh nguyên rơi vãi trên bãi đá, Tiêu Viêm khẽ lau bùn đất dính trên mép, quay đầu nhìn Dược Lão đang trợn mắt há mồm, hắn khẽ hừ một tiếng: “Lãng phí thì thật đáng tiếc!”
“Đích xác... rất đáng tiếc.” Bất đắc dĩ gật đầu, Dược Lão có chút dở khóc dở cười, sau đó thúc giục: “Đi thôi, mau chóng rút lui! Nếu không tiểu gia hỏa kia quay lại thì phiền...”
“Vâng.” Nghe Dược Lão nhắc nhở, Tiêu Viêm vội vàng gật đầu, ánh mắt lại lần nữa lưu luyến nhìn dịch thể còn sót lại trên bãi đá, sau đó xoay người lao về phía thông đạo.
Đấu khí phong thuộc tính mà Vân Chi lưu lại trong cơ thể lúc này đã hoàn toàn được kích hoạt, tốc độ của Tiêu Viêm trở nên cực kỳ mau lẹ, hai chân vũ động, mơ hồ có cảm giác như đang lướt bay trên mặt đất.
Sau khi thoát ra ngoài thông đạo, cước bộ của Tiêu Viêm không hề dừng lại chút nào, điên cuồng lao về phía cửa sơn động.
Nhưng ngay khi hắn vừa ra khỏi thông đạo chưa được bao lâu, một tiếng sư tử gầm giận dữ bỗng vang vọng. Ngay tức thì, tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương đã sừng sững xuất hiện ngay trước mắt Tiêu Viêm, thú đồng hung tợn ghim chặt lấy hắn.
Thấy tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương đột nhiên xuất hiện, sắc mặt Tiêu Viêm hơi đổi, tốc độ chạy trốn vội vàng kìm hãm lại. Bàn chân miết mạnh trên mặt đất, trượt đi hơn mười thước mới ổn định lại được thân hình. Khi hắn đứng vững, khoảng cách giữa hắn và tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương chỉ còn vẻn vẹn mấy chục thước.
Vẻ mặt buồn bực, nhìn thông đạo đã bị chiếm cứ hơn phân nửa, Tiêu Viêm cười khổ nói: “Này, thuốc kia sao lại không có tác dụng mạnh với tiểu súc sinh này?”
“Xin lỗi, ta quên không nói, tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương và bạn sinh tử tinh nguyên được sinh ra đồng thời, cho nên nó có thể cảm ứng được mọi tình trạng của bạn sinh tử tinh nguyên. Lúc trước khi ngươi đập vỡ bạn sinh tử tinh nguyên, ta nghĩ nó đã bị kinh động rồi.” Trong lúc Tiêu Viêm đang khổ não, thanh âm có chút áy náy của Dược Lão vang lên từ trong giới chỉ.
Khóe miệng co giật, Tiêu Viêm hít sâu một hơi, lập tức không còn thời gian để ý tới Dược Lão, khẽ ngẩng đầu, ánh mắt hoàn toàn tập trung vào gã khổng lồ trước mặt.
Thú đồng căm tức nhìn Tiêu Viêm, trong đôi mắt của tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương hiện lên sắc tím nhàn nhạt. Lớp tử tinh trên thân thể nó tuy không nhiều bằng phụ thân nhưng cũng đã bắt đầu tỏa ra quang mang màu tím. May mắn là hiện tại đang ở trong sơn động, không có sự trợ giúp của ánh nắng mặt trời nên nó không thể triệu hồi tử hỏa thành công. Nếu không, có lẽ Tiêu Viêm đã chẳng còn nửa phần cơ hội đào thoát.
“Gào!” Nó tiến lên một bước. Móng vuốt ẩn chứa lực lượng khổng lồ, dĩ nhiên trực tiếp làm cho sơn động hơi hơi rung chuyển. Vài khối đá vụn từ vách núi rơi xuống ngay bên cạnh chân Tiêu Viêm.
Nuốt một ngụm nước bọt, Tiêu Viêm nắm lấy Huyền Trọng Xích, dùng sức thu vào trong nạp giới. Đối mặt với con ma thú có tổng lực chiến đấu thuộc hàng đỉnh phong trong cảnh giới tam giai này, Tiêu Viêm không dám che giấu thực lực, bởi đây là thời khắc sinh tử quan đầu.
Huyền Trọng Xích vừa rời khỏi cơ thể, thân thể Tiêu Viêm trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, đấu khí lưu chuyển trong cơ thể cũng càng thêm hung mãnh. Thoát khỏi trói buộc, toàn thân Tiêu Viêm đều tản ra lực lượng vô tận.
Hơi cử động thân mình, Tiêu Viêm cuối cùng cũng chậm rãi bình tĩnh trở lại, bắt đầu tìm kiếm cơ hội để chạy trốn.
Móng vuốt cào trên mặt đất, lợi trảo sắc nhọn tạo nên những khe rãnh trên nền đá cứng rắn, tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương lại lần nữa bước tới. Cái đuôi khổng lồ đột ngột quất mạnh xuống đất, một tảng đá lớn lập tức bị đập vỡ thành bốn năm mảnh. Mượn lực từ chiếc đuôi, thân hình tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương đột nhiên bắn ra xa hơn mười thước, sau đó giận dữ lao tới.
Nhìn cái bóng khổng lồ in trên mặt đất, ngẩng đầu thấy tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương như một ngọn núi Thái Sơn ập tới, bắp chân Tiêu Viêm khẽ động, bàn tay đột ngột giơ lên, hướng về phía đỉnh thông đạo. Một luồng hấp lực cuồng dũng từ lòng bàn tay bạo phát, thân thể Tiêu Viêm cũng theo đó mà bay vút lên, cuối cùng bám chặt vào vách đá như một con thạch sùng, nhanh chóng bỏ chạy.
Đòn tấn công của tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương thất bại, Tiêu Viêm nắm chặt cơ hội, hấp lực không ngừng phóng ra, thân thể hắn cũng liên tục đổi hướng trên vách đá, điên cuồng bò về phía cửa sơn động.
Vừa mới bò đi được một đoạn, tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương quay đầu nhìn thấy Tiêu Viêm đang bám trên đỉnh sơn động đào tẩu, nó liền há to miệng, đầu ngửa ra sau, rồi đột nhiên phun ra một luồng tử sắc hỏa diễm, nhanh như chớp bắn về phía Tiêu Viêm.
“Chết tiệt!” Cảm nhận được sức nóng kinh người của tử hỏa, Tiêu Viêm vội buông tay, thân hình lộn một vòng rơi xuống. Mũi chân vừa chạm đất, hắn liền như tên rời cung, điên cuồng lao thẳng ra cửa sơn động.
Thấy tên đạo tặc đã lấy đi bạn sinh chi vật của mình đang tẩu thoát, tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương lại lần nữa phẫn nộ gầm vang, đôi cánh sau lưng đột nhiên rung lên, dang rộng ra ngay trong sơn động. Móng vuốt cào trên mặt đất, thân thể bay lên không trung nửa thước, sau đó điên cuồng đuổi theo Tiêu Viêm.
Trong sơn động, một người một thú, một chạy một đuổi, điên cuồng rượt bắt nhau.
Khoảng cách lại lần nữa bị kéo gần, một luồng kình phong từ phía sau bắn tới, Tiêu Viêm vội vàng khom người, một tảng đá lớn bay sượt qua đầu, cuối cùng va mạnh vào vách đá. Âm thanh ầm ầm vang vọng khắp nơi, trên thạch bích trong sơn động cũng xuất hiện vài vết nứt.
Thấy tảng đá ẩn chứa lực lượng kinh hồn, Tiêu Viêm hít vào một ngụm khí lạnh, bước chân càng thêm điên cuồng.
Bất quá, dù tốc độ của Tiêu Viêm có nhanh đến đâu cũng không thể cắt đuôi được tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương đang lơ lửng phi hành. Sau vài phút truy đuổi giằng co, Tiêu Viêm rốt cục cũng cảm nhận được áp lực của luồng gió phía sau càng ngày càng đậm, hiển nhiên, tên kia đang dần đuổi kịp.
Buộc phải mạo hiểm, bàn tay Tiêu Viêm không ngừng lấy dược phấn từ trong nạp giới ra, sau đó cũng chẳng quản là thứ gì, liều mạng ném ra phía sau.
“Bang! Bang! Phanh...” Những bình ngọc bị nghiền nát, khiến cho trong thông đạo tràn ngập đủ loại màu sắc của dược phấn, nhưng chúng cũng không tạo thành chướng ngại gì lớn lao đối với tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương.
Lần nữa kéo dài được khoảng cách, Tiêu Viêm đột nhiên phát hiện có chút quỷ dị, thân thể mình ngày càng nóng lên. Một luồng nhiệt khí từ kinh mạch lan ra, sau đó không ngừng thẩm thấu vào xương cốt và huyết nhục.
“Chuyện gì xảy ra?” Biến hóa đột ngột trong cơ thể khiến Tiêu Viêm sửng sốt một hồi, nhưng trong thời khắc này, hắn cũng không thể suy nghĩ nhiều. Luồng nhiệt khí trong cơ thể là năng lượng cực kỳ tinh thuần, khiến cho tốc độ của Tiêu Viêm đột nhiên tăng vọt, đồng thời giúp hắn tạm thời thoát khỏi nanh vuốt của con sư tử.
“Đúng rồi, là tử tinh nguyên vừa nuốt vào bụng!” Chạy trốn một lúc, trong lòng Tiêu Viêm chợt động, đột nhiên hiểu ra vấn đề.
“Năng lượng thật là tốt...” Vừa sợ hãi than một tiếng, sắc mặt Tiêu Viêm lại lần nữa biến đổi. Hóa ra luồng nhiệt khí trong lúc chạy trốn lại càng ngày càng nhiều lên. Ban đầu hắn còn có thể miễn cưỡng dựa vào thân thể để thôn phệ, nhưng khi thân thể vượt qua giới hạn, luồng nhiệt khí vẫn không ngừng gia tăng. Cuối cùng, da dẻ của Tiêu Viêm cũng bắt đầu ửng lên màu tím.
“Mẹ kiếp, chỉ nuốt vài giọt thôi mà, sao năng lượng lại kinh khủng đến thế? Chết tiệt, nhiều đến mức không chứa nổi nữa rồi!” Thân thể càng ngày càng nóng khiến Tiêu Viêm hoảng sợ, vội vàng quát mắng.
“A!” Y phục trên người dần dần khô lại, khuôn mặt Tiêu Viêm đỏ bừng, miệng không ngừng thở dốc, nhiệt khí thoát ra từ miệng trông có chút kinh khủng.
“Gào!” Đang đuổi theo Tiêu Viêm, tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương nhìn thấy tử khí bốc lên từ thân thể hắn, thú đồng càng hiện lên vẻ giận dữ. Thứ đó vốn dĩ thuộc về mình, lại bị tên đáng chết kia đoạt đi.
Nghĩ thế, tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương rống lên một tiếng, móng vuốt hung hăng đạp lên mặt đất, đôi cánh trên lưng bùng lên tử quang, tốc độ chợt tăng vọt. Cái đầu khổng lồ của nó nhắm thẳng vào lưng Tiêu Viêm mà đâm tới. Xem tình cảnh này, nếu bị đánh trúng, e rằng thân thể hắn sẽ tan xương nát thịt.
Kình phong cuồng bạo từ phía sau ập tới, Tiêu Viêm lập tức phát giác, hắn đột ngột xoay người, hai tay đưa ra ngạnh kháng. Tử khí, đấu khí màu vàng nhạt và đấu khí màu xanh đồng thời tuôn ra.
Ba loại năng lượng này hội tụ trên cánh tay Tiêu Viêm, cuối cùng hắn thầm chửi một tiếng rồi oanh kích vào tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương.
“Ầm!” Một tiếng nổ lớn vang lên, bên trong sơn động, vô số đá vụn chấn động rơi xuống.
“Phụt!” Lực lượng khổng lồ truyền đến từ cánh tay khiến thân thể Tiêu Viêm trong nháy mắt bị đánh bay ra sau, một ngụm máu tươi cuồng phun, nhuộm đỏ cả vạt áo.
Tiêu Viêm mặc dù cực kỳ chật vật, nhưng vài loại năng lượng đột nhiên bộc phát cũng khiến cho tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương hung mãnh như vậy bị đánh văng đi mấy vòng trên không trung, cuối cùng nặng nề đập vào vách đá, từng vết nứt âm u lan ra.
Thân hình lùi nhanh, nhờ va vào nham thạch, rốt cục cũng ngừng lại được. Tiêu Viêm không kịp lau đi vết máu nơi khóe miệng, ngẩng đầu nhìn tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương lại hung hãn lao tới, vội vàng xoay người bỏ trốn.
Sau cú liều mạng ngạnh kháng, luồng nhiệt khí màu tím trong cơ thể Tiêu Viêm sau khi được phát tiết, rốt cục cũng bình ổn trở lại. Hắn cũng không ngờ thứ đồ cổ quái này lại phát ra năng lượng khổng lồ như vậy. Hiện tại, hắn càng điên cuồng bỏ chạy hơn bởi vì ánh mắt hắn đã nhìn thấy cửa động bên ngoài.
“Gào!” Một luồng nhiệt khí từ phía sau truyền tới, đốt cháy y phục của Tiêu Viêm thành tro bụi, để lại sau lưng hắn một vết sẹo bỏng lớn.
Cắn răng cố nén đau đớn, đôi mắt Tiêu Viêm đỏ ngầu, liều mạng chạy trốn. Lúc này mà dừng lại, chắc chắn là chết không thể nghi ngờ.
Cửa động càng ngày càng gần, Tiêu Viêm thậm chí có thể nghe thấy tiếng thú gầm bên ngoài. Bàn chân lần nữa đạp mạnh, thân thể bắn đi, rốt cục cũng lao ra khỏi sơn động.
Lao ra khỏi sơn động, ánh nắng chói chang của mặt trời khiến đôi mắt Tiêu Viêm hơi nhói lên. Giữa không trung, hắn mạnh mẽ xoay người lại, khuôn mặt hiện lên vẻ kinh ngạc. Hóa ra nơi hắn đáp xuống lại là chỗ của hai đầu tam giai ma thú, cái miệng khổng lồ của chúng đang nhe ra đầy dữ tợn.
Đứng gần nhìn cái miệng rộng của hai đầu ma thú, trong lòng Tiêu Viêm thoáng tuyệt vọng. Toàn thân hắn bây giờ đã kiệt sức, cơ bản không còn nửa điểm lực lượng để thay đổi cục diện.
Ngay khi hắn nhắm mắt chờ chết, hai đạo kiếm cương dày đặc đột nhiên từ phía chân trời bắn xuống, hai đầu ma thú hung ác nhất thời bị chém đứt làm đôi. Tiêu Viêm chỉ cảm thấy hoa mắt lên, thân thể đã rơi vào một nơi mềm mại, thơm ngát.
Mơ màng mở mắt, Tiêu Viêm nhìn thấy một dung nhan tuyệt mỹ đang hiện lên vẻ lo âu.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Vozer dịch từng tờ yêu thương ☽
Đề xuất Voz: Con đường mang tên em