Chương 149: Phá Phách

Nhìn đám dong binh tụ tập ngày một đông trước đại viện, Tiêu Viêm mỉm cười, thản nhiên bước vào đối mặt với tất cả.

“Xin lỗi, ta đến để phá phách!”

“Tiểu tử, có khí phách!”

Nhìn cử chỉ của Tiêu Viêm, Mục Xà giận quá hóa cười, bàn tay vung lên, cánh cửa đại môn vốn đã nát tan lại bị một đạo hắc sắc công kích đánh tới, ầm một tiếng, hoàn toàn vỡ vụn.

Sau đó, ngày càng nhiều thành viên của Lang Đầu dong binh đoàn xuất hiện, vẻ mặt hung tợn vây Tiêu Viêm lại. Vũ khí trong tay, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, phản xạ hàn quang lạnh lẽo.

Nhìn mấy chục tên dong binh xung quanh, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu.

“Đừng mong ta sẽ chơi trò đơn đả độc đấu với ngươi. Ta chỉ cần dùng phương pháp an toàn nhất để giải quyết ngươi là được!” Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, Mục Xà cười lạnh nói.

Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng gật đầu đồng ý. Mục Xà có thể trở thành đoàn trưởng Lang Đầu dong binh đoàn, đích xác không phải kẻ ngu xuẩn hay khinh suất. Nếu đổi lại là mình, trong tình huống này cũng sẽ không lựa chọn cái gọi là đơn đả độc đấu. Thế giới này vốn không có gì là công bằng, mặc kệ ngươi dùng phương pháp ti tiện nào, chỉ cần thuận lợi đạt được mục tiêu, đó chính là biện pháp tốt nhất. Thắng làm vua thua làm giặc, đạo lý này Tiêu Viêm vô cùng hiểu rõ.

“Động thủ, giết hắn!” Không nhiều lời vô ích, Mục Xà chỉ tay về phía Tiêu Viêm, giọng nói âm lãnh tràn ngập sát khí.

Nghe đoàn trưởng hạ lệnh, những dong binh xung quanh nhất thời siết chặt vũ khí trong tay, sau đó gầm lên một tiếng, hung hãn lao đến vây sát Tiêu Viêm.

Đứng trên bậc thang, Mục Xà lạnh lùng nhìn thanh niên vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh trước vòng vây, nắm tay chậm rãi siết chặt, gằn giọng: “Mặc kệ thế nào, hôm nay, ngươi phải chết!”

“Két!”

Ngay lúc đám người chuẩn bị vây sát Tiêu Viêm, từ trên trời cao bỗng vang lên một tiếng chim ưng lanh lảnh. Một bóng xanh khổng lồ từ trên trời lao xuống, bột phấn trắng xóa được rải ra, nhất thời toàn bộ không gian phía trên đại viện bị một tầng sương mù trắng bao phủ.

“Không được hoảng loạn! Giết hắn trước!” Nhìn biến cố đột ngột xảy ra, Mục Xà chau mày, quát lên.

Nghe tiếng quát, đám dong binh vốn đang bối rối lại liều chết lao về phía Tiêu Viêm.

Nhìn dong binh từ bốn phương tám hướng vọt tới, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn đám bột phấn sắp rơi xuống đất.

Nhẹ thở ra một hơi, Tiêu Viêm rốt cuộc cũng hành động. Hai chân hơi chùng xuống, tay phải nắm chặt huyền trọng xích trên lưng rồi quát khẽ một tiếng. Hắc xích rời tay bay lượn, một bóng đen vun vút quét quanh người Tiêu Viêm. Nhất thời, mấy tên dong binh vừa áp sát đã bị huyền trọng xích đánh trúng, miệng phun máu tươi, thân thể bay ngược ra ngoài.

“Rầm!” Hắc xích nặng nề cắm thẳng xuống đất. Từ chỗ cắm xuống, mấy vết nứt từ từ lan ra xung quanh. Tay phải cầm huyền trọng xích, tay trái Tiêu Viêm đột nhiên giơ lên trời, từ trong lòng bàn tay sinh ra một cỗ hấp lực mạnh mẽ hút lấy đám bột phấn đang rơi xuống. Sau đó bàn tay lại chấn động, tạo ra một luồng phản chấn mạnh mẽ, thổi tung dược phấn về phía đám dong binh.

“Khụ, khụ…” Bụi phấn màu trắng như một cơn lốc, lấy Tiêu Viêm làm trung tâm cuộn ra xung quanh. Tất cả dong binh bị đám bụi phấn bao phủ đều ho khan kịch liệt.

“Bụi phấn có chút cổ quái!”

Dưới sự thúc đẩy của Tiêu Viêm, bụi phấn nhanh chóng ập đến trước mặt Mục Xà. Bất quá, hắn vừa hít phải một hơi, sắc mặt lập tức biến đổi, vội vàng quát lớn.

Nghe tiếng quát của hắn, đám dong binh đang tán loạn trong bụi phấn vội vã lùi nhanh lại. Nhưng khi bọn họ vừa lùi được vài chục bước đã bắt đầu liên tiếp ngã xuống, chỉ có số ít người thực lực khá cao là còn có thể đứng vững, vội vàng trốn vào trong sân.

Nhìn từ trong đám bụi phấn chỉ có vài người thoát ra được, sắc mặt Mục Xà trở nên vô cùng âm trầm, tay áo bào mạnh mẽ vung lên, một cỗ cuồng phong mãnh liệt bỗng nhiên xuất hiện, thổi bay đám bụi phấn kia đi.

Sau khi bị cuồng phong thổi qua, đám bụi dần dần tiêu tán. Dưới đất, tất cả dong binh đều mềm nhũn nằm trên mặt đất, tiếng rên rỉ thống khổ không ngừng phát ra từ miệng họ.

Thấy đám dong binh dường như không nguy hiểm đến tính mạng, Mục Xà mới thở phào một hơi, nhìn thiếu niên đang đứng trong sân, lạnh lùng nói: “Tên khốn kiếp, không ngờ ngươi lại dùng độc!”

“Các ngươi có thể cậy đông người, tại sao ta không thể dùng độc?” Dang hai tay, Tiêu Viêm nhìn số dong binh ít ỏi còn sót lại, tủm tỉm cười nói.

Khẽ mỉm cười, Tiêu Viêm tiến về phía trước. Song khi hắn vừa đặt bước thứ hai, biến cố bỗng xảy ra.

Một tên dong binh đang không ngừng rên rỉ trên mặt đất đột nhiên lao lên, trường kiếm sắc bén trong tay mang theo đấu khí nhàn nhạt, xảo quyệt mà ngoan độc đâm về phía bụng Tiêu Viêm.

Đưa mắt nhìn về phía công kích đột ngột ập tới, Tiêu Viêm không có nửa điểm bối rối, đem huyền trọng xích đang nắm trong tay hung hăng cắm mạnh xuống trước người, che khuất hơn nửa thân hình hắn, đồng thời cũng dễ dàng chống đỡ thế công của trường kiếm kia.

“Keng!” Trường kiếm đâm mạnh vào huyền trọng xích, nhất thời tia lửa bắn ra tung tóe, nhưng trên thân hắc xích ngay cả một vết xước cũng không có.

Đánh lén thất bại, kẻ tấn công cũng không tiếp tục liều lĩnh, mượn phản lực của trường kiếm mà cấp tốc lùi lại.

“Đã đánh lén, còn chạy đi đâu!” Khi kẻ đánh lén muốn lui về phía sau, Tiêu Viêm đã phát hiện ra, cười khẽ một tiếng, bàn chân đạp mạnh xuống mặt đất, một tiếng nổ vang lên, thân thể bắn mạnh ra, trong chớp mắt đã tiếp cận kẻ đó.

Ánh mắt hai người giao nhau, khóe miệng Tiêu Viêm thoáng hiện lên nét cười lạnh, bởi vì hắn phát hiện kẻ đánh lén không ngờ lại là lão oan gia Mục Lực.

Sắc mặt Mục Lực đang âm trầm, chợt thấy Tiêu Viêm áp sát trong gang tấc, đáy mắt không khỏi hiện lên một tia kinh hoàng. Lúc trước khi bụi phấn rơi xuống, hắn thừa dịp hỗn loạn đến gần Tiêu Viêm, sau đó giả vờ trúng độc ngã xuống. Nhưng hắn không ngờ sự ngụy trang của mình lại bị đối phương phát hiện.

“Lực nhi, cẩn thận!” Biến hóa đột ngột giữa sân cũng khiến Mục Xà đang ở trên đài cao kinh hãi. Đặc biệt khi hắn phát hiện người đánh lén là con trai mình, sắc mặt không khỏi đại biến, vội vàng quát lớn.

“Muộn rồi!” Hướng về phía Mục Lực đang lui nhanh, Tiêu Viêm cười lạnh, bàn chân lại đạp mạnh trên mặt đất, thân hình đột nhiên xuất hiện trước người Mục Lực, huyền trọng xích khổng lồ trong tay hung hăng đập mạnh vào lồng ngực hắn.

Phong áp mãnh liệt khiến sắc mặt Mục Lực lại biến đổi, trong lòng kinh hãi thầm nghĩ: “Chẳng lẽ hắn thật sự là cửu tinh đấu giả?”

Ý niệm trong đầu vừa lóe lên, Mục Lực thầm tính toán, hiện tại hắn đã bị công kích của Tiêu Viêm hoàn toàn bao phủ, với tốc độ của hắn căn bản không có khả năng thoát ra. Cho nên hắn đành phải liều mạng đón đỡ công kích của Tiêu Viêm.

Khóe miệng co giật, Mục Lực điên cuồng vận chuyển đấu khí trong cơ thể rót vào trường kiếm, sau đó cắn răng, trường kiếm trong tay tạo nên một tiếng xé gió bén nhọn, thẳng tắp lao đến ngực Tiêu Viêm.

“Bịch!” Hắc xích khổng lồ vung lên, nặng nề nện vào lồng ngực Mục Lực. Nhất thời, một ngụm máu tươi điên cuồng phun ra, cơn đau dữ dội khiến trong con ngươi Mục Lực lóe lên một tia oán độc. Trong khoảnh khắc đó, trường kiếm cũng rời khỏi tay hắn, dưới ánh mắt dữ tợn của Mục Lực đâm mạnh vào ngực Tiêu Viêm.

Dưới một kích cực mạnh này của Tiêu Viêm, thân thể Mục Lực như một viên đạn pháo bắn ngược ra sau, cày trên mặt đất một vệt dài, sau đó hung hăng đập mạnh vào một cọc gỗ lớn, máu tươi lần nữa phun ra, trước mắt tối sầm rồi ngất đi.

Trường kiếm mang theo kình khí hung mãnh đâm thẳng vào ngực Tiêu Viêm. Một kích liều chết này của Mục Lực khiến cho Tiêu Viêm phải lùi lại mấy bước.

Trên trời, nhìn thấy trường kiếm đâm trúng ngực Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên nhất thời thét lên kinh hãi, vừa định điều khiển lam ưng tới cứu giúp thì lại thấy Tiêu Viêm giơ tay lên, vẫy vẫy với nàng.

Cúi đầu nhìn trường kiếm trên lồng ngực, bàn tay Tiêu Viêm khẽ nắm lấy chuôi kiếm rồi tùy ý rút ra. Trên mũi kiếm không dính chút máu tươi nào.

“Áo giáp Vân Chi để lại quả nhiên có lực phòng ngự phi phàm.” Nhìn mũi kiếm không có vết máu, Tiêu Viêm cũng không nhịn được thầm than một tiếng, sau đó vứt bỏ trường kiếm, ngẩng mắt nhìn Mục Lực đang không rõ sống chết.

“Lực nhi!”

Khi Mục Lực bị đánh bay, Mục Xà ở trên đài cao nhất thời nhảy dựng lên, vội vàng lao xuống dùng sức lay động Mục Lực đang hôn mê. Thấy hắn vẫn còn thở, lão mới thở phào một hơi, đem Mục Lực giao cho tên dong binh bên cạnh. Sau đó ngẩng đầu lên, oán độc nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, bàn tay chậm rãi nhặt một thanh trường thương bằng tinh cương trên mặt đất, giọng nói lạnh như băng, sát khí ngùn ngụt.

“Hôm nay, mặc kệ thế nào, ngươi đều phải chết ở đây!”

“Lời này hình như ngươi đã nói qua rồi.”

Tiêu Viêm nhìn Mục Lực đang được khiêng vào trong, khóe miệng thoáng hiện lên vẻ lạnh nhạt. Huyền trọng xích sau khi đập nát lồng ngực của Mục Lực, ám kình ẩn chứa trong đó đã xuyên qua thân thể hắn, cuối cùng đánh nát Khí Toàn, nơi chứa đựng đấu khí trong bụng dưới của hắn. Nói cách khác, dù không chết thì từ nay về sau Mục Lực cũng chỉ có thể trở thành một phế nhân mà thôi.

Thủ đoạn như vậy tuy có phần độc ác, nhưng Tiêu Viêm chẳng hề bận tâm. Quan hệ hai bên vốn đã không thể cứu vãn. Từ lần chặn giết trong sơn động, cho đến cuộc truy đuổi sau đó, nếu mình không có vận may, sợ rằng đã sớm chết trong tay bọn họ. Hơn nữa Tiêu Viêm hiểu rõ rằng nếu chính mình rơi vào tay cha con bọn họ, e rằng được chết cũng là một điều ước xa xỉ. Đối với những kẻ địch tàn độc, Tiêu Viêm tuyệt không nương tay, có thể giết thì quyết không tha, không thể giết cũng phải khiến đối phương mất đi khả năng báo thù.

Vozer tỏa khắp muôn nơi

Đề xuất Tiên Hiệp: Niệm Phàm Trần (Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão)
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN