Chương 151: Tiểu Sơn Cốc
Nhìn khoảng sân phía dưới gần như đã biến thành một đống phế tích, Tiểu Y Tiên hồi lâu sau mới hoàn hồn sau cơn chấn động. Trong đôi mắt nàng ánh lên tia sáng kỳ dị, nhìn chằm chằm thiếu niên vai mang huyền trọng xích, ngọc thủ nhẹ nhàng vuốt ve lông vũ của Lam Ưng, sau đó điều khiển nó, chậm rãi lượn vòng đáp xuống sân.
Nhẹ nhàng nhảy khỏi lưng Lam Ưng, Tiểu Y Tiên đi tới bên cạnh Tiêu Viêm, ánh mắt nhanh chóng quét về phía Mục Xà, khẽ hỏi: “Hắn sao rồi?”
“Ít nhất cũng trọng thương.” Tiêu Viêm mỉm cười, rồi đột nhiên ho sù sụ mấy tiếng, bàn tay bịt chặt miệng, một lát sau đã thấy vài vệt máu trong lòng bàn tay.
“Ngươi không sao chứ?” Nhìn sắc mặt tái nhợt của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên vội vàng dùng ngọc thủ vỗ nhẹ lên lưng hắn, lo lắng hỏi.
“Không có gì đáng ngại, chỉ là kiệt sức thôi.” Tiêu Viêm thản nhiên xua tay, rồi đẩy bàn tay về phía góc tường đang ngập trong tro bụi. Một luồng kình phong nổi lên, thổi bay toàn bộ tro bụi, để lộ ra một đống đổ nát bên dưới.
Tiêu Viêm nhìn thân thể đang co giật dưới đống đổ nát, trong đôi mắt đen nhánh vẫn là một vẻ lạnh lùng. Hắn lại ho nhẹ vài tiếng, chậm rãi kéo huyền trọng xích đi tới bên đống phế tích, thanh trọng xích trong tay đánh “ầm” một tiếng, hất văng một tảng đá vụn, để lộ ra gương mặt trắng bệch thê thảm, toàn thân dính đầy tro bụi của Mục Xà.
“Xin lỗi, ngươi thua rồi.”
Lúc này hai chân Mục Xà đã bị đánh gãy, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ, hơi thở cũng ngày càng khó khăn, hiển nhiên đã đến tình trạng đèn cạn dầu.
“Tên khốn kiếp, ta đã xem thường ngươi rồi!” Thanh âm yếu ớt, đứt quãng từ trong miệng Mục Xà truyền ra, song dù giọng nói rất nhỏ, sự oán độc trong đó lại không hề giảm đi chút nào.
Tiêu Viêm chỉ mỉm cười, không đáp lời, ánh mắt vẫn lạnh lùng như trước, không hề có chút thương xót nào trước thảm cảnh của Mục Xà.
“Tiểu tử, sau này nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!”
Dường như hiểu rằng Tiêu Viêm sẽ không nảy sinh lòng thương hại, nên trong giọng nói của Mục Xà không hề có ý cầu xin, ngược lại còn tràn ngập sát ý dữ tợn.
“Ta nghĩ, ngươi không có cơ hội đó đâu.” Tiêu Viêm thản nhiên nói.
Hắn cúi người xuống, bàn tay lục lọi trên người Mục Xà một hồi lâu nhưng không có kết quả gì, đành thu tay về, nghiêng đầu hỏi: “Huyền giai Đấu kỹ trong hộp đá đâu?”
“Hắc hắc. Ngươi có hứng thú với nó sao? Chỉ tiếc là, nếu ta chết, ngươi vĩnh viễn đừng hòng có được nó.” Mục Xà gắng gượng ngẩng đầu lên, trên gương mặt âm trầm thoáng hiện một nét đắc ý. Nhìn hành động của Tiêu Viêm, hắn dường như đã nắm được con bài tẩy để mặc cả với đối phương.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, chậm rãi đứng thẳng người dậy, bất đắc dĩ phủi tay, trầm mặc hồi lâu rồi đột nhiên mỉm cười: “Nếu đã vậy... thì ngươi chết đi.”
Lời vừa dứt, gương mặt Tiêu Viêm trong nháy mắt trở nên âm hàn, huyền trọng xích trong tay nặng nề giáng một đòn cuồng nộ xuống ngực Mục Xà.
Nhìn Tiêu Viêm ra tay không chút do dự, trong con ngươi của Mục Xà xẹt qua một nét kinh hãi, hắn không ngờ rằng Tiêu Viêm lại có thể bỏ qua sức hấp dẫn của Huyền giai Đấu kỹ.
“Tha cho ta, ta sẽ nói cho ngươi nơi cất giấu Huyền giai Đấu kỹ. Ân oán sau này của chúng ta cũng xóa bỏ!” Vào khoảnh khắc tử vong bao trùm, Mục Xà đột nhiên thét lên.
“Không cần, so với Huyền giai Đấu kỹ, ta càng không muốn bị một kẻ máu lạnh như rắn độc ghi hận.” Tiêu Viêm lạnh nhạt cười, huyền trọng xích trong tay không chút lưu tình, hung hăng nện vào ngực Mục Xà.
“Rầm!”
Theo một tiếng trầm đục, con ngươi Mục Xà chợt trợn trừng, thân thể lún mạnh xuống đất. Một ngụm máu tươi hòa lẫn nội tạng vỡ nát điên cuồng phun ra từ miệng hắn.
Đôi mắt oán độc gắt gao nhìn chằm chằm thiếu niên trước mặt, thân thể Mục Xà cuối cùng cũng chậm rãi mềm nhũn, sinh cơ trong người cũng nhanh chóng lụi tàn.
Nhìn thi thể lạnh lẽo cuộn mình trong đống đổ nát, Tiêu Viêm khẽ nhắm mắt, thở ra một hơi, sau đó xoay người đi về phía Tiểu Y Tiên đang đứng cách đó không xa.
“Đi thôi, Mục Xà đã chết, Lang Đầu dong binh đoàn sẽ không còn kẻ cầm đầu nữa. Thụ đảo hồ tôn tán*, Lang Đầu dong binh đoàn... đã tan rã rồi...” Đi tới bên cạnh Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm nhẹ giọng nói, gương mặt thoáng chút mệt mỏi.
*(Thụ đảo hồ tôn tán: Cây đổ bầy khỉ tan)
“Ừm.”
Tiểu Y Tiên dịu dàng đáp một tiếng, đôi mắt đảo quanh bốn phía, chỉ thấy đám dong binh còn sót lại sau khi Mục Xà chết đã không còn chút chiến ý nào, kẻ nào kẻ nấy mặt mày trắng bệch đang lẩn trốn, dường như sợ rằng Tiêu Viêm sẽ đến giết bọn họ.
Khẽ thở dài một hơi, Mục Xà chết đi, tất cả ân oán dĩ vãng cũng theo đó mà tan thành mây khói. Đôi môi hồng nhuận hơi mím lại, Tiểu Y Tiên thấp giọng nói: “Cũng nên rời đi thôi...”
Nàng xoay người, cẩn thận đỡ Tiêu Viêm lên lưng Lam Ưng, sau đó cũng nhảy lên, ngọc thủ vung lên. Lam Ưng phát ra một tiếng ưng đề vang vọng, rồi chậm rãi lượn vòng bay thẳng lên không.
Lam Ưng bay một vòng trên không trung, sau đó giương cánh bay vút đi, trong nháy mắt liền biến mất trên bầu trời xanh biếc.
Không lâu sau trận chiến của hai người Tiêu Viêm, tin tức Mục Xà tử vong nhanh chóng truyền khắp trấn Thanh Sơn. Trước tin tức chấn động này, tất cả mọi người đều kinh ngạc, đặc biệt là khi họ biết người giết chết Mục Xà chính là thiếu niên ngày đó bị đuổi giết vào trong Ma Thú sơn mạch, sự kinh ngạc nhất thời biến thành kinh hãi.
Một thiếu niên chưa tới hai mươi tuổi vậy mà đã giết sạch cả ba đoàn trưởng của Lang Đầu dong binh đoàn. Sự thật tàn khốc này khiến phần lớn mọi người trong lòng đều cảm thấy hổ thẹn.
Cái chết của Mục Xà cũng đồng thời tuyên cáo sự giải tán của Lang Đầu dong binh đoàn. Do không có người chèo chống chỉ huy, đại thế lực ngày xưa từng làm mưa làm gió tại trấn Thanh Sơn này chỉ vì một thiếu niên mà dần suy bại, trở thành một thế lực hạng bét.
Đương nhiên, Lang Đầu dong binh đoàn có kết cục thế nào cũng không còn ý nghĩa gì với Tiêu Viêm nữa. Trấn Thanh Sơn chỉ là điểm khởi đầu trong hành trình rèn luyện của hắn mà thôi. Có lẽ sau này, khi quá trình khổ tu kết thúc, hắn sẽ thỉnh thoảng nhớ về tiểu trấn nằm cạnh Ma Thú sơn mạch ấy, nơi hắn đã trải qua lần bị truy sát đầu tiên trong đời.
Hai người Tiêu Viêm cũng không vội vã rời khỏi Ma Thú sơn mạch, ngược lại, Tiểu Y Tiên dẫn hắn tới một nơi có năng lượng vô cùng dồi dào.
Tiêu Viêm không hề xa lạ với nơi này, đây chính là thung lũng mọc đầy dược liệu mà lúc đầu hắn đã theo đội hái thuốc tới. Bất quá lần này, hắn được Tiểu Y Tiên dẫn đường, từ trên cao bay thẳng vào trong thung lũng.
Từ từ hạ xuống, năng lượng đậm đặc tràn ngập tiểu cốc khiến Tiêu Viêm mừng như điên, hít sâu một ngụm khí mát, tinh thần lập tức rung lên.
“Thế nào? Nơi này được không? Chỗ này hoàn toàn ngăn cách với bên ngoài, hơn nữa trên trời lại có sương mù dày đặc che phủ, cực kỳ bí mật. Nếu không phải một lần tiểu Lam ngẫu nhiên bay vào, e rằng ta cũng không thể phát hiện ra kỳ địa này.” Nhìn vẻ mặt thán phục của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên có chút đắc ý cười duyên.
“Thật sự rất tuyệt.”
Tiêu Viêm gật đầu khen không ngớt, ánh mắt thản nhiên đảo qua sơn cốc đang ngập trong sương mù năng lượng, một lần nữa kinh hỉ phát hiện, trong cốc vẫn sinh trưởng các loại dược thảo quý hiếm. Hương dược liệu hòa lẫn trong sương mù làm người ta sảng khoái vô cùng.
“Chúng ta tạm thời ở đây một thời gian được không? Trong Thất Thải Độc Kinh của ta cần một ít dược thảo để phối chế, vừa hay ở đây đều có...” Quay đầu lại, Tiểu Y Tiên nhìn Tiêu Viêm, giọng nói mang ý thương lượng.
“Không vấn đề gì.” Nghe vậy, Tiêu Viêm không chút do dự đáp ứng. Một nơi tu luyện tốt như vậy không phải lúc nào cũng tìm được, trong lòng hắn cũng đang tính toán, tốt nhất là có thể ở đây tấn cấp thành Đấu Sư.
Tuy sơn cốc cách biệt với bên ngoài, chỉ có thể dựa vào Lam Ưng của Tiểu Y Tiên mới bay ra được, nhưng Tiêu Viêm cũng không lo lắng. Hắn có Dược lão và Tử Vân Dực, nếu thực sự xảy ra biến cố gì, hắn cũng có thể tự mình bay ra ngoài.
Thấy Tiêu Viêm đáp ứng, Tiểu Y Tiên cũng cười gật đầu, huýt một tiếng sáo với Lam Ưng, để nó tùy ý bay lượn trên trời, sau đó dẫn Tiêu Viêm tới một góc nhỏ của sơn cốc, chỉ vào một túp lều cỏ rồi mỉm cười nói: “Đây là thứ ta dựng lên trước kia, trong khoảng thời gian này chúng ta sẽ ở tạm trong đó.”
“A a, tuy là lều cỏ, nhưng lại có mỹ nhân bầu bạn, cuộc sống quả là khoái hoạt.” Tiêu Viêm lướt mắt qua túp lều cỏ, gật đầu, rồi nghiêng đầu nhìn khuôn mặt trắng nõn như ngọc của Tiểu Y Tiên, không khỏi cười trêu.
Nghe vậy, khuôn mặt Tiểu Y Tiên ửng đỏ, nàng hờn dỗi lườm hắn một cái, sau đó quơ quơ nắm tay nhỏ, hừ nhẹ nói: “Tốt nhất là đừng cho rằng thực lực ta yếu kém mà dám làm bậy với ta.”
“Ái chà, ta cũng không muốn bị ngươi thần không biết quỷ không hay hạ độc lúc nào chẳng rõ.” Tiêu Viêm xua tay, cười híp mắt nói.
“Hừ.” Chiếc mũi thon cau lại, Tiểu Y Tiên giơ ngọc thủ lên với Tiêu Viêm, nói: “Ta đi hái thuốc trước, ngươi cứ tùy tiện đi dạo xung quanh đi.” Nói xong liền xoay người đi về phía đám thảo dược ở xa.
Xoay người, nhìn Tiểu Y Tiên dần đi xa, Tiêu Viêm mỉm cười, cũng đi về hướng ngược lại, trong miệng khẽ nói: “Sư phụ, nơi này không có vấn đề gì chứ?”
“Địa hình nơi này có chút kỳ dị, thế giới bên ngoài rất hiếm nơi nào có dược thảo quý hiếm sinh trưởng với quy mô lớn như vậy. Hơn nữa không biết vì sao, năng lượng ở đây cũng cực kỳ tinh thuần, rất thích hợp để ngươi tu luyện.” Bên trong Giới chỉ truyền ra thanh âm già nua của Dược lão: “Ở đây tu luyện một hai tháng, ta nghĩ, ngươi hẳn là có thể trở thành một Đấu Sư chân chính.”
“...Đấu Sư sao...”
Bước chân đột nhiên dừng lại, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn làn sương ẩm ướt phía trên sơn cốc, chậm rãi nói: “Tính thời gian, ta ra ngoài cũng đã hơn nửa năm, khoảng cách tới hẹn ước ba năm cũng chỉ còn chưa tới một năm nữa.”
“Ừm, cố gắng tăng tốc lên, quá trình tu hành trong Ma Thú sơn mạch cũng sắp kết thúc rồi. Trạm tiếp theo của ngươi là đại sa mạc Tháp Nhĩ Qua, hắc hắc, khổ tu ở nơi đó còn gian khổ và nguy hiểm hơn Ma Thú sơn mạch nhiều.” Trong tiếng cười của Dược lão lộ ra chút hả hê.
Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, cười khổ nói: “Ta chịu khổ vẫn còn ít sao?”
“Ha ha, an tâm tu luyện đi. Đại sa mạc Tháp Nhĩ Qua tuy nguy hiểm, nhưng nơi đó lại có Xà Nữ tộc, trên Đấu Khí đại lục là tuyệt nhất đấy. Nếu may mắn, nói không chừng có thể thu được một xà nữ làm nữ nô, hắc hắc...”
Trợn mắt một cái, Tiêu Viêm chẳng thèm để ý đến thái độ bất kính với người già của Dược lão, tiếp tục đi tìm hiểu hoàn cảnh trong sơn cốc. Một thời gian tiếp theo, hắn sẽ ở đây an tĩnh tu hành, cho đến khi tấn cấp thành một Đấu Sư chân chính
Đề xuất Voz: [Tâm Sự]- Cưa Chị Hàng Xóm