Chương 1604: Chỉ Giáo

Lời vừa dứt, Tiêu Viêm liền dấy lên một trận xôn xao. Ngay sau đó, phần lớn chiến sĩ Hắc Yên Quân đồng thanh hô lớn, tiếng cổ vũ vang trời. Ngược lại, sắc mặt đám người Lôi tộc lại có chút khó coi, đây là lần đầu tiên bọn họ bị người khác xem thường đến vậy.

“Hừ, Tiêu Viêm, ngươi đừng có ngông cuồng!”

Vẻ đùa cợt trên mặt Lôi Vân đã biến mất, gã trầm giọng quát:

“Đôi khi, mồm mép lanh lợi cũng chẳng có tác dụng gì đâu.”

Thế nhưng, Tiêu Viêm vẫn bình thản đứng đó. Lúc trước hắn đã nghe rõ những lời Lôi Vân nói, tuy không quá để tâm nhưng việc đối phương trêu chọc Huân Nhi đã khiến nội tâm hắn dấy lên một tia bất mãn. Hắn cũng hiểu rõ một điều, muốn khiến cho mấy tiểu gia hỏa càn rỡ này phải câm miệng thì cần dùng đến thủ đoạn ngang ngược hơn.

Lôi Động khẽ chau mày, khi nhìn thấy gã thanh niên áo đen này, trong lòng hắn mơ hồ dâng lên một cảm giác nguy hiểm. Người khác có thể cho rằng Tiêu Viêm đánh bại Hồn Diệt Sinh chỉ là tin đồn nhảm, nhưng hắn lại biết đó là sự thật. Hơn nữa, hắn còn biết Hồn Diệt Sinh hoàn toàn không hề nhường nhịn, ngược lại còn bị Tiêu Viêm đánh bại sau khi đã dốc toàn lực.

Hắn từng nghe tộc trưởng nói qua lúc nhàn rỗi, người trẻ tuổi mạnh nhất đại lục hiện tại chính là Tiêu Viêm của Tiêu tộc.

Lôi Động sẽ không bao giờ quên được ngữ khí của Lôi Doanh lúc đó, một nhân vật như vậy lại xuất hiện trong Tiêu tộc đã suy tàn, quả thực khiến người ta khó có thể tin nổi.

Bản tính Lôi Động vốn hiếu chiến, vì tu luyện mà hắn có thể kiên trì phong bế lục giác, tu luyện trong Ma Lôi Trì suốt năm năm, chịu đựng nỗi đau vạn lôi xé nát thân thể. Hơn nữa, Lôi tộc đã dùng phần lớn tài nguyên để bồi dưỡng hắn mới có được thành tựu như ngày hôm nay, từ sâu trong nội tâm, hắn không muốn thừa nhận thành tựu của mình lại thua kém bất kỳ thanh niên đồng lứa nào.

“Nếu Tiêu Viêm huynh đệ đã có yêu cầu như thế, Lôi Vân, vậy các ngươi cung kính không bằng tuân mệnh đi!”

Nhẹ thở ra một hơi, Lôi Động thản nhiên nói.

“Tốt.”

Nghe vậy, đám người Lôi Vân cũng hưng phấn nở một nụ cười lạnh rồi bước lên phía trước. Khí tức của mười người đồng loạt tăng vọt đến đỉnh phong, trong đó khí tức của Lôi Vân là mạnh nhất, đã gần đến cấp độ Bán Thánh, những người còn lại đều là cường giả Cửu Tinh Đấu Tôn.

Khi luồng khí tức hung bạo đó tuôn trào ra, không ít người ở gần đều biến sắc, mười người này liên thủ quả thực rất khó đối phó.

“Tiêu Viêm, để Lôi tộc chúng ta lĩnh giáo xem tin đồn kia rốt cuộc là thật hay giả!” Dũng khí của Lôi Vân cũng theo đó mà tăng lên, hắn quát lớn một tiếng, mười người đồng loạt lướt tới, phối hợp với nhau vô cùng nhuần nhuyễn.

Mười người nhanh như chớp phân tán ra, vây chặt Tiêu Viêm vào giữa, hai bàn tay nhanh chóng biến hóa thành thủ ấn, mười đạo lôi quang to chừng trăm trượng lập tức ngưng tụ, hóa thành mười đầu Lôi Long uy vũ trên đỉnh đầu mọi người.

“Lôi Long Sát!”

Lôi Long vừa hiện, sắc mặt mười người liền trở nên ngưng trọng. Mười con Lôi Long gầm thét, mang theo tiếng sấm rền vang kinh thiên động địa, hung hãn lao xuống. Đám người Lôi Vân cũng không ngu ngốc, bọn họ biết Tiêu Viêm mạnh mẽ thế nào, bởi vậy vừa ra tay đã dùng đến chiêu thức mạnh nhất, mười người liên thủ tạo thành uy lực vô cùng cường hãn.

Ngân quang chớp lóe nơi chân trời, trong tầm mắt chăm chú của mọi người, bọn họ khống chế mười đầu Lôi Long trực tiếp đánh về phía Tiêu Viêm.

Oanh!

Kình phong năng lượng đáng sợ khuếch tán ra bốn phía, quảng trường vốn cứng rắn cũng bị tàn phá nặng nề, bụi đất bay lên mù mịt.

“Đánh trúng rồi sao?”

Vô số ánh mắt kinh ngạc nhìn một màn này, lúc nãy hình như Tiêu Viêm không hề có ý định né tránh?

Bụi đất từ từ lắng xuống, thân ảnh Tiêu Viêm lại hiện ra dưới ánh mắt của tất cả mọi người, vẫn là một thân áo đen, dáng người thẳng tắp, dường như không hề bị thương chút nào.

“Sao có thể như vậy?”

Nhìn Tiêu Viêm dường như không hề lùi lại nửa bước, sắc mặt đám người Lôi Vân lập tức tái nhợt, một cảm giác bất lực từ từ dâng lên trong lòng. Hóa ra trong mắt đối phương, bọn họ lại yếu ớt đến thế.

“Công kích cũng tạm được.”

Giữa lúc toàn trường lặng ngắt như tờ, Tiêu Viêm chỉ mỉm cười bình thản, không thèm nhìn đám người Lôi Vân nữa, ánh mắt chuyển sang Lôi Động, cười nói: “Mời!”

A! Toàn trường lập tức vỡ òa trong kinh ngạc.

Sắc mặt Lôi Động vô cùng nặng nề, bộ dáng vân đạm phong khinh của Tiêu Viêm lại khiến hắn cảm thấy áp lực cực lớn. Nhưng gã cũng là người quyết đoán, tiếng cười của Tiêu Viêm vừa dứt, thân hình hắn đã hóa thành một tia lôi điện lướt tới, bàn tay nắm chặt ngưng tụ lôi điện đen tuyền chớp lóe, sau đó nhanh chóng hóa thành một thanh trường thương màu đen quấn quanh vô số hồ quang điện.

Xoẹt!

Tốc độ của Lôi Động cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm, thương ảnh vũ động, trực tiếp bao phủ toàn thân hắn, đầu mũi thương mang theo lôi quang như ẩn như hiện. Nếu bị một đòn này đánh trúng, cho dù là cường giả Đấu Thánh nhị tinh, tam tinh cũng không thể chống đỡ nổi.

Tất cả mọi người đều nín thở nhìn loạt thương ảnh ác liệt kia, bọn họ không tài nào tưởng tượng nổi nếu đổi lại là mình thì làm sao để ngăn cản được thế công cuồng bạo đó.

“Lôi Động này quả thật có bản lĩnh!”

Đám người Cổ Thanh Dương nhìn thấy một màn này cũng phải gật đầu khen ngợi. Thế công bậc này đổi lại là bọn họ cũng khó lòng kiên trì được lâu, tên này tuy kiêu ngạo nhưng quả thực có vốn liếng để kiêu ngạo. Nhưng đối thủ của hắn lại là Tiêu Viêm, có lẽ bấy nhiêu thực lực vẫn còn chưa đủ.

“Hình như thương của Lôi Động không chạm được vào người Tiêu Viêm?” Cổ Hình nhìn vào tình hình trong sân đấu, thốt lên đầy kinh hãi. Lôi Động đã có thực lực Đấu Thánh tam tinh hậu kỳ, hơn nữa lại sở hữu đấu khí lôi điện dị biến, lực công kích có thể gây thương tổn cho cả Đấu Thánh tứ tinh. Thế nhưng, lực lượng cường hãn đến vậy lại không thể chạm vào thân thể Tiêu Viêm, rốt cuộc gã kia đã đạt tới cảnh giới nào rồi?

Đám người Cổ Thanh Dương đồng thời gật đầu, trong mắt ai cũng lộ rõ vẻ kinh hãi, đặc biệt là Cổ Yêu, người từng giao thủ với Tiêu Viêm. Năm đó, khi Tiêu Viêm lần đầu đến Cổ tộc đã phải liều mạng trọng thương mới có thể thắng hắn, nhưng hôm nay nhìn lại, thực lực giữa hai người đã chênh lệch quá xa rồi!

Người ngoài có thể thấy rõ cục diện, Lôi Động thân là người trong cuộc hiển nhiên cũng đã phát giác ra điều này. Hắn càng đánh càng kinh hãi, Tiêu Viêm trước mặt tựa như màn đêm thăm thẳm, cho dù hắn thi triển thế công ác liệt đến mức nào cũng đều vô dụng, hoàn toàn không có cách nào gây tổn thương cho đối phương.

“Ma Lôi Vẫn!”

Sắc mặt Lôi Động cực kỳ căng thẳng, trong mắt xẹt qua một tia sắc lạnh, thương ảnh vô cùng ác liệt đột nhiên ngừng lại, mọi người chỉ thấy hắn cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi. Trong máu tươi lại ẩn chứa lôi điện lấp lóe, bám vào đầu mũi thương, lập tức khiến mũi thương chuyển sang màu đen kịt, mịt mờ như đêm ba mươi. Ngay sau đó, thân thương khẽ run, Lôi Động tăng tốc đến cực hạn, đâm thẳng tới yết hầu Tiêu Viêm như một tia chớp.

“Nhanh quá!”

Tốc độ đột ngột của Lôi Động khiến không ít người tái mặt. Cho dù là đám người Cổ Thanh Dương cũng chỉ thấy được một dải tàn ảnh màu đen mà thôi.

Xoẹt!

Chỉ trong một cái chớp mắt, khi hắc quang trong mắt mọi người còn chưa kịp tan đi thì trong sân đấu đã vang lên một âm thanh. Vội vàng nhìn lại, bọn họ đã thấy mũi thương của Lôi Động đâm vào lòng bàn tay Tiêu Viêm. Nhưng người tinh mắt sẽ phát hiện ra mũi thương của Lôi Động vẫn còn cách lòng bàn tay Tiêu Viêm nửa tấc, dù gã có thúc giục bao nhiêu đấu khí đi nữa cũng không thể tiến thêm một phân nào.

Toàn lực công kích của Lôi Động không ngờ lại bị Tiêu Viêm chỉ dùng một bàn tay đã chặn đứng.

Ầm!

Lôi Động nghiến chặt răng, giáng thêm một chưởng vào chuôi thương, lôi điện màu đen đột nhiên từ mũi thương tuôn ra xối xả, bao trùm lấy bàn tay Tiêu Viêm. Nhưng hắn còn chưa kịp mừng rỡ thì những tia chớp màu đen kia đã nhanh chóng ảm đạm đi, dường như đã bị thứ gì đó thôn phệ mất.

“Mùi vị quen thuộc!”

Sau khi nuốt chửng sạch sẽ Hắc Ma Lôi, Tiêu Viêm mỉm cười. Bàn tay hắn đổi thành trảo, đánh văng cây thương của Lôi Động sang một bên, sau đó thi triển thân pháp quỷ mị tiếp cận rồi tùy ý vỗ một chưởng vào ngực đối phương. Mọi người bên ngoài chỉ thấy loáng một cái, thân ảnh Lôi Động đã bị đánh bay ngược ra ngoài vô cùng chật vật.

“Đa tạ!”

Tiêu Viêm tung một chưởng xong, chậm rãi lùi lại một bước, cười nói.

Trận chiến kết thúc nhanh đến mức khiến người ta phải trợn mắt líu lưỡi, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, mười người của Lôi tộc đã bị Tiêu Viêm đánh bại hoàn toàn.

Trong chốc lát, toàn trường rơi vào im lặng, ngay sau đó là tiếng hoan hô rung trời của các chiến sĩ Hắc Yên Quân, âm thanh như sấm động vang vọng khắp quảng trường.

Binh!

Giữa tiếng hoan hô ầm ĩ, Lôi Động chật vật rơi xuống đất, cắn răng định ra tay lần nữa. Không ngờ lúc này, một tiếng cười như sấm nổ đột nhiên vang lên.

“Ha ha, giỏi cho một tiểu tử Tiêu tộc! Đám oắt con này quả thật thua kém ngươi quá xa. Lão phu ngược lại cảm thấy hơi ngứa tay, không biết ngươi có đảm lượng tiếp lão phu một chưởng không?”

“Tộc trưởng Lôi tộc?”

“Lão gia hỏa này cũng quá vô liêm sỉ đi!”

Nghe tiếng cười to này, sắc mặt đám người Cổ Thanh Dương cùng Huân Nhi lập tức biến đổi, bọn họ không ngờ lão gia hỏa hiếu chiến này lại bao che khuyết điểm đến vậy. Rõ ràng là không nén được nỗi nhục mà ra mặt, nhưng lại nói năng như thể mình cao thượng lắm.

Một màn này cũng làm cho Tiêu Viêm nhíu mày, hắn chưa từng ngờ tới chuyện của đám tiểu bối lại dẫn tới một lão gia hỏa khó chơi thế này.

“Yên tâm đi tiểu tử Tiêu tộc, lão phu chỉ vận dụng năm thành công lực, thế nào?” Trong lúc Tiêu Viêm nhíu mày suy nghĩ, Lôi Doanh lại cười to nói.

Nhìn thấy lão gia hỏa này từng bước ép người, Tiêu Viêm cũng hít sâu một hơi, không nói nhảm thêm nữa, từ tốn ôm quyền hô lớn:

“Tiêu tộc Tiêu Viêm, xin chỉ giáo!”

Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Khuynh Chi Hậu
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN