Chương 1608: Đoạt Ngọc
"Hắc Yên Quân, bắt lấy hắn."
Ngay khi thân ảnh kia bị dung nham phun ra, Huân Nhi lập tức hạ lệnh.
"Thúc Linh Võng."
Theo tiếng quát của Huân Nhi, vô số thân ảnh phóng tới, vận chuyển đấu khí hùng hồn ngưng tụ thành một tấm lưới khổng lồ, trực tiếp chụp xuống thân ảnh kia. Tấm lưới ẩn chứa năng lượng chấn động đặc biệt, nếu bị cuốn vào sẽ bị các chiến sĩ Hắc Yên Quân hợp lực vây khốn, rất khó lòng đào thoát.
"Phá!"
Đối mặt với tấm lưới năng lượng khổng lồ đang ập xuống, thân ảnh kia không chút bối rối, thủ ấn biến đổi, bắn ra mười đạo kình phong công kích vào các yếu điểm trên tấm lưới. Ngay sau đó, kình phong gào thét phá tan tấm lưới, hắn lập tức thi triển thân pháp bay vút về phía chân trời.
"Vô dụng, hắn cực kỳ quen thuộc với Thúc Linh Võng, vừa ra tay đã đánh trúng yếu điểm." Nhìn thấy tấm lưới năng lượng khổng lồ do các chiến sĩ Hắc Yên Quân ngưng tụ lại bị phá giải đơn giản như vậy, ngay cả Cổ Thanh Dương cũng phải biến sắc.
"Hừ, Cổ Dương, tên phản đồ nhà ngươi!"
Ngay khi Cổ Dương phóng người bỏ chạy, ba người Cổ Đạo cũng kịp thời phát hiện. Nhưng đúng lúc ba người chuẩn bị ra tay thì một người trong Hồn tộc Tứ ma thánh đã xuất hiện như quỷ mị, vung tay đánh ra một chưởng đen kịt, hung hăng xé rách màn hào quang phòng ngự tạo thành một lỗ hổng.
"Đừng để hắn chạy!"
Huân Nhi nhìn thấy trên trời hỗn loạn một mảnh, phần lớn cường giả Cổ tộc đều phải đề phòng Hồn tộc giở trò nên không thể tự ý rời khỏi trận pháp phòng ngự. Trong lúc nhất thời, đám hậu bối lại biến thành nhân vật chính của trận chiến này.
Huân Nhi trực tiếp xông lên, ngay sau lưng nàng, đám người Cổ Thanh Dương cũng vội vàng bay theo bảo hộ.
"Chúng ta cũng nên ra tay rồi."
Hỏa Huyễn nhìn thấy một màn này liền trầm giọng nói, thân hình khẽ động, vỗ Hỏa Dực bay lên trời cao. Phía sau hắn, Hỏa Trĩ cùng mấy vị cường giả Viêm tộc cũng đồng thời bay theo.
"Lôi Động đại ca, chúng ta làm sao bây giờ?" Đám trẻ tuổi Lôi tộc bị đại chiến bất thình lình làm cho kinh hãi thất thần, Lôi Vân chần chờ hỏi.
"Các ngươi ở lại đây, ta đi." Lôi Động chau mày nói. Ngân quang trên người chợt lóe, hắn lướt thẳng ra ngoài. Đám người Lôi tộc còn lại thấy thế đành bất đắc dĩ ở lại chờ đợi. Với thực lực của bọn họ, dù có xông lên cũng không có bao nhiêu tác dụng, thậm chí nếu bị trọng thương tử trận ngược lại càng gây thêm phiền toái.
Trên bầu trời, thân ảnh kia gấp rút bay về phía Hồn tộc Tứ ma thánh, nhưng khi hắn còn cách khe hở mấy chục trượng, một đạo kình phong ác liệt chợt đánh tới yếu huyệt, hắn đành phải dừng lại xuất thủ ngăn cản. Chỉ trong chốc lát đó, đám người Huân Nhi đã đuổi tới, bao vây trùng điệp.
"Cổ Dương trưởng lão, vì sao ngài lại phản bội gia tộc?"
Huân Nhi nén giận hỏi lão giả.
"Hắc hắc, ngươi bây giờ còn nghĩ ta thật sự là Cổ Dương sao?" Lão giả kia cười lên quái dị, vén mái tóc bù xù lên, để lộ một gương mặt không còn chút hiền hòa nào như ngày thường.
Đám người Huân Nhi giật mình ngây người. Cổ Dương chính là thành viên Cổ tộc, nhưng theo lời hắn nói, nếu là sự thật thì chẳng phải hết thảy bí mật của Cổ tộc trước giờ đều lọt vào mắt Hồn tộc rồi sao?
"Linh hồn Cổ Dương từ trăm năm trước đã bị Hư Vô đại nhân cưỡng ép dung hợp với ta rồi. Những năm này, ta cứ núp trong nhà không dám lộ diện trước mặt đám người Cổ Nguyên là vì thế. Cũng may, ta đã chờ được đến ngày này." Lão già Cổ Dương cười nói, vừa dứt lời thân hình đã nhanh chóng lùi lại. Cùng lúc đó, đấu khí trong tay hắn tuôn ra, bao phủ lấy đám người Huân Nhi.
"Một đám tiểu bối cũng muốn giữ lão phu lại sao?" Cổ Dương cười lớn, lòng bàn tay hung hăng đẩy xuống, không gian phía trên đầu đám người Huân Nhi lập tức vặn vẹo, ngưng tụ thành một bức tường vô hình, ngăn cản luồng năng lượng đang ép tới.
"Hắc hắc, lão phu đi trước một bước." Vừa ngăn cản xong đòn công kích của đám người Huân Nhi, Cổ Dương liền quay người định rời đi. Nhưng ngay lúc đó, một nắm đấm mang theo hỏa diễm xé rách không gian chợt hiện ra trước mặt hắn, đánh thẳng lên lồng ngực phát ra một tiếng trầm đục. Kình phong nóng rực lập tức phá hủy đấu khí phòng ngự trên người Cổ Dương.
"Muốn đi? Đâu có dễ dàng như vậy?" Tiêu Viêm xuất hiện trước mặt Cổ Dương, khí tức Lục tinh Đấu Thánh trực tiếp bộc phát, áp thẳng về phía lão.
"Hồn Diễm trưởng lão, cứu ta!"
Khí tức cường hãn của Tiêu Viêm làm cho Cổ Dương biết rằng nếu giao thủ, hắn sẽ bị đánh bại rất nhanh, bèn vội vàng quát lớn cầu cứu.
"Tiểu tử, dám phá hỏng đại sự của Hồn tộc, ngươi muốn chết hả?"
Hồn Diễm đương nhiên thấy rõ mọi chuyện, Cổ Dương vừa bị Tiêu Viêm ngăn lại, hắn liền giận tím mặt, gầm lên một tiếng rồi điểm một ngón tay vào hư không. Một đạo hắc mang sâu thẳm hiện ra, bắn thẳng về phía Tiêu Viêm.
"Khô Tử Chỉ!"
Ngay khi Hồn Diễm xuất thủ, thân thể Tiêu Viêm lập tức hóa thành màu lưu ly đỏ rực, khí tức cũng đột nhiên tăng vọt, hắn lật tay bắn ra Hoàng Tuyền Chỉ.
"Ầm!"
Một luồng năng lượng màu đỏ bắn ra, va chạm với đạo hắc mang quỷ dị kia. Hoàng Tuyền Chỉ tuy vỡ nát nhưng vẫn tạm thời đẩy lùi đạo hắc mang được một đoạn.
Nhìn thấy Tiêu Viêm có thể chính diện ngăn cản thế công của mình, sắc mặt Hồn Diễm liền trầm xuống, trong mắt hiện lên nét kinh ngạc. Ngày đó ở Dược tộc, Tiêu Viêm còn phải dựa vào Dị hỏa mới có thể chống đỡ hắn, nhưng hôm nay đã hoàn toàn dựa vào lực lượng bản thân để đối kháng. Tốc độ tiến bộ nhanh đến kinh người.
"Lão phu hôm nay muốn xem ngươi rốt cuộc có thể đỡ được mấy chiêu."
Hồn Diễm lại giơ ngón tay, hắc mang lần nữa bắn ra. Thực lực của Tiêu Viêm nhiều lắm cũng chỉ là Lục tinh Đấu Thánh, sở dĩ mạnh mẽ như vậy là vì sử dụng bí pháp. Vì thế, nếu đánh lâu, Tiêu Viêm chắc chắn sẽ gặp bất lợi.
Hồn Diễm không cho Tiêu Viêm có thời gian điều tức, vừa ra tay đã lập tức bắn ra mười đạo hắc mang, nhanh chóng phóng tới chỗ Tiêu Viêm.
Nhìn thấy một màn này, ánh mắt Tiêu Viêm ngưng lại, lòng bàn tay xoay chuyển ngưng tụ hỏa liên, nhưng còn chưa kịp thành hình thì một thân ảnh cường tráng đột nhiên lao đến, tung ra một quyền trực tiếp phá tan mười đạo hắc mang.
"Hồn Diễm, để ta đến chơi với ngươi. Ra tay với tiểu bối không tốt cho danh dự của ngươi lắm đâu!"
"Hừ, Cổ Liệt, Hắc nhân vương nhà ngươi những năm này tiến bộ cũng không ít, xem ra còn vênh váo hơn xưa nữa.” Hồn Diễm nghiến răng nghiến lợi nói.
"Hắc nhân vương? Thống soái tối cao của Hắc Yên Quân? Cổ tộc quả nhiên cường giả nhiều như mây."
Nhìn bóng lưng đứng trước mặt mình, Tiêu Viêm khẽ giật mình, hắn chưa từng gặp qua người này bao giờ.
"Tiêu Viêm tiểu hữu, Cổ Dương giao cho ngươi, phải đoạt lại Cổ Ngọc." Hắc nhân vương cởi áo choàng xuống, trầm giọng nói một câu, sau đó đạp không bay tới giao chiến với Hồn Diễm.
Tiêu Viêm gật đầu, cũng không có tâm tư chú ý trận chiến của hai người, hắn xoay người lại nhìn về phía lão già Cổ Dương. Đám người Huân Nhi cũng xúm lại, hình thành một vòng vây chặt chẽ.
Cổ Dương thấy thế nổi giận, khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn, thân hình chợt đổi hướng, lao thẳng về phía màn chắn năng lượng. Nhìn thấy hắn lại định xuyên qua hàng phòng ngự, Tiêu Viêm vung tay phóng ra một luồng hỏa diễm cuồng bạo ngăn cản trước mặt. Theo sau một tiếng nổ rung trời, máu thịt văng tung tóe.
Cổ Dương trúng đòn đau, toàn thân đẫm máu tươi, nhưng trên mặt lại càng thêm dữ tợn và điên cuồng. Ngay khi cách màn chắn năng lượng chừng trăm trượng, thân thể tàn phá của lão đột ngột co lại rồi từ từ phình to ra.
"Không hay rồi, hắn định tự bạo!"
Nhìn thấy một màn này, đám người Tiêu Viêm lập tức tái mặt. Uy lực từ một cường giả Ngũ tinh Đấu Thánh tự bạo chắc chắn sẽ vô cùng kinh khủng, vì thế mọi người vội vã lùi lại phía sau, thúc dục đấu khí phòng ngự quanh thân.
"Ầm!"
Đám người Tiêu Viêm lùi lại chưa được bao xa, thân thể Cổ Dương đã trực tiếp nổ tung. Lực xung kích cuồng bạo trong nháy mắt phá tan màn chắn năng lượng trên dãy núi. Luồng năng lượng tàn phá điên cuồng khắp bốn phương tám hướng một lúc lâu, rồi một vệt máu từ trong đó đột nhiên bắn ra, lao thẳng ra ngoài vòng chiến.
"Cổ Ngọc ở bên kia, ngăn lại!"
Tiêu Viêm liếc mắt một cái là thấy có điểm khác thường, vật dính máu kia chính là Đà Xá Cổ Đế Ngọc của Cổ tộc.
Không ngờ vì để đưa Cổ Ngọc ra ngoài mà tên kia lại chọn cách tự bạo.
Đề xuất Voz: Yêu con gái của Anh!!!