Chương 1611: Lại Vào Thiên Mộ
Trên dãy sơn mạch của Cổ tộc, mấy thân ảnh đang lơ lửng giữa không trung, ánh mắt phức tạp nhìn vào khoảng không hư vô.
"Tiêu Viêm, Thiên Mộ hai mươi năm mới mở ra một lần, các ngươi đã tiến vào cách đây không lâu." Cổ Nguyên chậm rãi nói: "Nhưng ta sẽ cưỡng ép mở ra một khe hở. Ngươi phải nhớ kỹ, không được ở trong đó quá một năm, nếu không sẽ bị Thiên Mộ bài xích."
"Làm phiền Cổ bá phụ rồi."
Tiêu Viêm gật đầu, thời gian một ngày bên trong Thiên Mộ tương đương với năm ngày ở bên ngoài. Ở trong đó một năm cũng chỉ bằng hai tháng bên ngoài, mà Hồn tộc chỉ cho hắn nửa tháng, tự nhiên không thể lưu lại quá lâu.
"Ngươi chắc chắn không cần người khác đi cùng?" Cổ Nguyên hỏi lại lần nữa.
Tiêu Viêm cười lắc đầu, với thực lực hiện tại của hắn, trong Thiên Mộ này, ngoại trừ Tiêu Huyền ra thì không còn gì có thể gây nguy hiểm cho hắn nữa.
Thấy Tiêu Viêm kiên trì, Cổ Nguyên cũng không nói thêm, hai tay kết ấn, năng lượng thiên địa xung quanh tức thì ngưng tụ. Ngay sau đó, không gian hư vô đột nhiên nổi lên gợn sóng, một khe hở đen kịt từ từ mở rộng, bên trong tràn ra khí tức cổ xưa, hoang liêu và lạnh lẽo.
"Tiêu Viêm, vào đi."
Cổ Nguyên trầm giọng quát.
"Vâng."
Tiêu Viêm gật đầu, vỗ nhẹ lên ngực Huân Nhi đang đứng cạnh. Sau đó thân hình khẽ động, hóa thành một đạo lưu quang bay thẳng vào trong khe nứt.
Thấy Tiêu Viêm biến mất, Cổ Nguyên thu tay lại, kẽ nứt đen thui kia cũng từ từ tiêu tán. Hắn nhìn thoáng qua Huân Nhi đang có vẻ lo lắng, cười nói: "Yên tâm đi, hắn sẽ không sao đâu."
Huân Nhi khẽ gật đầu, không nói một lời.
*
Không gian trong Thiên Mộ mịt mờ sương khói, mênh mông vô tận.
Một thân ảnh đột ngột hiện ra, dõi mắt quan sát khung cảnh quen thuộc, không khỏi khẽ thở dài. Lần đầu tiên vào đây, hắn chỉ là một kẻ Đấu Tôn, nhưng bây giờ đã đứng ở cấp độ đỉnh phong của đại lục.
Ánh mắt Tiêu Viêm quét nhìn bốn phía, lực lượng linh hồn mênh mông lan tràn ra thăm dò, cốt cánh sau lưng chấn động, bay sâu vào trong Thiên Mộ. Những nguy hiểm năm đó khiến hắn phải e dè, giờ đây đã không còn là mối uy hiếp.
Bên trong Thiên Mộ tràn ngập năng lượng thể, trong đó có không ít tồn tại mạnh mẽ. Nhưng khi cảm ứng được uy áp khủng bố từ trên không trung, tất cả đều tự giác lùi lại nhường đường, trơ mắt nhìn thân ảnh kia bay đi xa.
Với tốc độ hiện tại, lộ trình mấy tháng trước kia của Tiêu Viêm giờ chỉ rút ngắn lại còn khoảng một canh giờ là đã tiến vào phạm vi tận cùng của Thiên Mộ.
Sâu trong Thiên Mộ là một khu vực loạn thạch, một bóng người mặc khôi giáp màu đỏ máu đang xếp bằng trên một cột đá, bên cạnh là thanh Huyết Đao tỏa ra huyết khí nồng đậm. Xung quanh có vô số năng lượng thể, nhưng không một ai dám quấy nhiễu vị cường giả đang tĩnh tọa kia.
Vút!
Bất chợt, trên bầu trời vang lên tiếng xé gió dồn dập, không ít năng lượng thể có thực lực Cửu chuyển Đấu Tôn đỉnh phong đồng loạt ngước mắt nhìn lên. Nơi này là địa phận của Huyết Đao Thánh giả, ngày thường ai dám làm càn như thế?
Khi những năng lượng thể này mắt lộ hung quang, bóng người mặc khôi giáp đỏ máu kia cũng mở mắt ra, nhíu mày nhìn về phía âm thanh truyền đến, hừ lạnh một tiếng. Huyết Đao bên cạnh tự động bay ra, hóa thành một dải huyết quang.
Keng!
Sau khi dải huyết quang kia tiến vào màn sương mù, lập tức bị bắn ngược trở về, cắm sâu vào cột đá đến tận chuôi.
"Ha ha, Huyết Đao Thánh giả, nhiều năm không gặp mà uy phong vẫn không giảm nhỉ?"
Sắc mặt Huyết Đao Thánh giả hơi biến đổi, đang lúc còn nghi hoặc thì tiếng cười đùa kia ngừng lại, một thân ảnh gầy gò hiện ra giữa hư không. Khuôn mặt quen thuộc đó khiến cho Huyết Đao Thánh giả sững sờ.
“Là nhân loại? Hừ, mùi máu thịt tươi ngon thế này…”
Những năng lượng thể ở xung quanh vừa thấy thân ảnh này lập tức lộ vẻ tham lam, một vài kẻ gan lớn còn lén lút tiến lên.
"Ngươi là tiểu tử Tiêu tộc năm đó?" Huyết Đao Thánh giả đột nhiên trợn mắt hét lớn, trên mặt hiện đầy vẻ kinh ngạc. Năm đó, Tiêu Viêm chỉ là một tiểu tử có thực lực Đấu Tôn, hoàn toàn không có năng lực chống cự. Không ngờ hôm nay gặp lại, hắn lại cảm nhận được một áp lực nặng nề. Cảm giác này cho hắn biết, thực lực của Tiêu Viêm đã vượt xa mình.
"Lui hết xuống cho ta! Thiếu gia của Tiêu tộc mà các ngươi cũng dám đụng sao?"
Sau một hồi kinh ngạc, Huyết Đao Thánh giả thấy có mấy kẻ ngu ngốc đang mò lại gần Tiêu Viêm, lập tức vung tay áo đánh bay đám năng lượng thể không biết điều. Rồi hắn vội vàng đứng dậy, ân cần nói với Tiêu Viêm: "Chắc tiểu huynh đệ đến tìm Tiêu Huyền đại nhân? Ha ha, con đường phía trước có vài gã khó chơi, hay là để ta dẫn đường, tránh làm lỡ thời gian của tiểu huynh đệ, người thấy thế nào?"
"Ha ha, vậy thì làm phiền Huyết Đao Thánh giả rồi." Tiêu Viêm cười cười đồng ý. Dù sao hắn cũng cảm ứng được sâu bên trong có không ít nhân vật mạnh mẽ, tuy không sợ nhưng hắn cũng không muốn lãng phí thời gian.
"Ha ha, không dám, tiểu huynh đệ là hậu bối của Tiêu Huyền đại nhân. Ở trong Thiên Mộ này, kẻ nào dám ra tay với ngươi chỉ có một con đường chết." Huyết Đao Thánh giả cười nói, sau đó nhanh chóng xách đao đi trước mở đường. Tiêu Viêm thong thả bay theo sau.
Sâu trong Thiên Mộ có không ít năng lượng thể thực lực ngang với Đấu Thánh cường giả. Những tồn tại này nếu có ý định gây phiền phức cho Tiêu Viêm đều bị Huyết Đao Thánh giả dùng đao quét sạch, một đường đi thông suốt không hề có chút trở ngại.
“Tên kia là hậu bối của Tiêu Huyền đại nhân, khốn kiếp, có kẻ chống lưng thật khác biệt.”
Những kẻ kia dù gì cũng là bá chủ một phương, vậy mà giờ đây quay đầu bỏ chạy trối chết. Những năng lượng thể còn sinh tồn được trong Thiên Mộ đều là những yêu quái thành tinh, bọn chúng hiểu rất rõ ai mới là chúa tể nơi này.
Nhờ có Huyết Đao Thánh giả dẫn đường, Tiêu Viêm cực kỳ thong dong tiến vào điểm cuối của Thiên Mộ. Trên một mảnh bình nguyên hoang vu, hắn lại nhìn thấy ngôi mộ cổ xưa.
"Tiểu huynh đệ, ta xin lui trước."
Khi còn cách ngôi mộ cả ngàn trượng, Huyết Đao Thánh giả không dám tiến lên nữa, chào tạm biệt Tiêu Viêm rồi chậm rãi rút lui, từ đầu đến cuối đều lộ vẻ kính sợ.
Tiêu Viêm nhìn mộ bia ở nơi xa, trong lòng vô vàn cảm khái. Vị tổ tiên Tiêu tộc này tuy đã vẫn lạc, nhưng vẫn là nhân kiệt một đời. Khi sống uy phong một cõi, khi chết đi vẫn còn bá khí ngút trời. Mặc dù hôm nay chỉ còn sót lại tàn hồn, nhưng truyền thuyết về người khi còn sống, có ai không nhớ, có ai không sợ? Khó trách một nhân vật như Cổ Nguyên khi nhắc đến cũng phải tắc lưỡi cảm thán.
Tiêu Viêm hạ xuống đất từ khoảng cách ngàn trượng, hắn trang trọng quỳ xuống, cứ ba bước lại vái, chín bước lại dập đầu, chậm rãi tiến về phía bia mộ. Đoạn đường ngắn ngủi lại hao phí thời gian gấp chục lần từ ngoài bay vào. Trải qua quá trình bái tế long trọng, cuối cùng hắn cũng đến gần bia mộ, nhẹ giọng nói: "Tổ tiên, hậu bối Tiêu Viêm, đến bái kiến người."
"Khỏi bái, tiểu gia hỏa."
Tiêu Viêm vừa dứt lời thì một tiếng cười nhạt vang lên bên tai. Hắn ngẩng đầu lên liền thấy một thân ảnh đang dựa vào mộ bia, mái tóc đen nhánh phiêu đãng trong gió, dáng vẻ có phần tiêu điều nhưng lại toát lên khí chất phiêu dật, bất phàm. Nụ cười ôn hòa của người khiến kẻ khác cảm thấy như được tắm trong gió xuân. Thân ảnh này hiển nhiên là lão tổ Tiêu Huyền, nhân vật lừng lẫy một thời của Tiêu tộc.
"Ồ... Lục tinh Đấu Thánh trung kỳ, linh hồn Thiên Cảnh đại viên mãn, Tịnh Liên Yêu Hỏa..."
Tiêu Huyền chỉ liếc qua là nhìn thấu hết thảy mọi thứ trên người Tiêu Viêm, chợt mỉm cười nói: "Tiểu tử, ngươi làm rất tốt."
Nếu là Tiêu Thần lúc này nghe được lời bình luận như vậy, sợ rằng cũng phải kinh ngạc không thôi. Năm đó trong Tiêu tộc, chưa một ai được Tiêu Huyền đánh giá như thế.
Tiêu Viêm cũng mỉm cười, có chút ngượng ngùng. Ánh mắt hắn nhìn thân ảnh đơn bạc của Tiêu Huyền mà phảng phất như thấy được một người có khả năng chống đỡ cả đất trời.
"Kể ta nghe một chút về những chuyện trong những năm này đi." Tiêu Huyền ngồi xuống đất, cười nói.
Tiêu Viêm gật đầu, sắp xếp lại ký ức một lát rồi bắt đầu kể lại những chuyện đã xảy ra trong những năm qua.
Nghe Tiêu Viêm thuật lại những chuyện kinh tâm động phách, Tiêu Huyền vẫn bình thản như thường, chỉ mỉm cười lắng nghe.
"Hiện nay Hồn tộc thế lớn, lần này con vào Thiên Mộ là muốn tìm cách phục sinh tổ tiên. Nếu lão tổ có thể ra tay, e rằng Hồn tộc cũng chẳng thể gây nên sóng gió gì lớn." Ánh mắt Tiêu Viêm nhìn Tiêu Huyền, thăm dò hỏi.
Đề xuất Voz: Tán gái Tây trên Meowchat