Chương 1626: Rút Lui

Ánh mặt trời ôn hòa tựa dòng thác, nhẹ nhàng trút xuống nhân gian, xua đi tử khí âm u đang bao trùm mặt đất.

Mãi cho đến khi tử khí hoàn toàn tiêu tán, đám người Lôi Doanh mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Bọn họ đưa mắt nhìn quanh, nơi đây vẫn là Táng Thiên sơn mạch, nhưng đã không còn lấy một tia sinh khí, hiển nhiên tất cả đều đã bị tử khí ăn mòn sạch sẽ.

Trên bầu trời, cường giả Hồn tộc đứng san sát, che kín cả không gian, ánh mắt hung hãn nhìn chằm chằm về phía liên quân. Dù vậy, sắc mặt của tầng lớp cao tầng lại vô cùng khó coi, rõ ràng bọn họ không thể ngờ rằng tuyệt sát đại trận lại không thể gây ra thương tổn quá lớn cho đối phương.

- Đã xảy ra chuyện gì? Vì sao Tử Vong Giới lại bị phá dễ dàng như vậy?

Hư Vô Thôn Viêm sắc mặt âm trầm, phẫn nộ quát về phía bốn người Hồn Nguyên Thiên.

Thấy Hư Vô Thôn Viêm nổi giận, bốn người Hồn Nguyên Thiên chỉ có thể cười khổ. Lão giả mặt mày âm u ngần ngừ một lúc rồi mới giải bày:

- Tử Tịch Môn do Hồn Nguyên Thiên trấn giữ đã bị Tiêu Viêm đoạt mất, khiến cho đại trận không cách nào hoàn thiện. Tiêu Viêm cũng đã lợi dụng chính Tử Tịch Môn đó để tập hợp lực lượng liên quân, hợp kích đánh tan không gian do Hồn Nguyên Thiên trấn giữ…

- Phế vật! Vật trọng yếu như thế mà cũng để bị đoạt đi dễ dàng? Giữ lại các ngươi còn có tác dụng gì?

Nghe vậy, hung quang trong mắt Hư Vô Thôn Viêm lập tức bùng lên. Lão lạnh lùng nhìn thẳng vào Hồn Nguyên Thiên, vung tay chụp tới. Không gian ầm ầm vỡ nát, một chưởng Hắc Viêm nhanh như tia chớp đã hung hăng nện lên người Hồn Nguyên Thiên, khiến cho lão vốn đã bị thương nay lại càng thêm trầm trọng. Tuy bị đánh nhưng Hồn Nguyên Thiên chỉ có thể cắn răng chịu đựng chứ không dám phản kháng. Địa vị của Hư Vô Thôn Viêm trong tộc có thể sánh ngang với Hồn Thiên Đế, nếu không có sự tồn tại của lão, Hồn tộc sao có thể mạnh mẽ được như hiện tại.

- Hư Vô đại nhân, bây giờ tức giận cũng vô dụng! Liên quân tổn thất không nhiều, sức chiến đấu vẫn còn nguyên vẹn, trong khi chúng ta đã tiêu hao toàn bộ sinh cơ, không thể thi triển đại trận lần nữa.

Lão giả mặt mày âm u nhìn cảnh đó cũng chỉ có thể thở dài, lên tiếng khuyên giải. Tuy Hồn Nguyên Thiên phạm phải sai lầm cực kỳ ngu xuẩn, nhưng dù sao lão cũng là nguyên lão của Hồn tộc, nếu bây giờ giết lão thì tổn thất của Hồn tộc sẽ quá lớn.

Hư Vô Thôn Viêm mặt mày xám xịt, liếc nhìn liên quân ở phía xa. Tuy trong Tử Vong Giới bọn họ có chịu chút tổn thất nhưng thực sự không nghiêm trọng, chiến lực vẫn hùng mạnh như trước.

- Toàn tộc rút lui! Hư Vô, động thủ!

Khi những cường giả Hồn tộc còn đang bối rối, một âm thanh lạnh như băng vang lên bên tai khiến bọn họ giật nảy mình, đó chính là giọng của Hồn Thiên Đế.

- Hừ!

Nghe vậy, Hư Vô Thôn Viêm chỉ hừ lạnh, hung hãn trừng mắt nhìn khuôn mặt tái nhợt của Hồn Nguyên Thiên, nhưng vẫn không dám trái lời Hồn Thiên Đế. Lão hít sâu một hơi, thân thể bành trướng một cách điên cuồng, Hắc Viêm vô tận từ trong cơ thể cuồn cuộn tuôn ra, che phủ cả đất trời. Trong chớp mắt, toàn bộ rừng rậm xanh um bên dưới hóa thành hư vô, thậm chí cả núi đá cũng tan thành bột phấn.

Thấy Hư Vô Thôn Viêm ra tay, liên quân kinh hãi vô cùng. Tiêu Viêm vẻ mặt ngưng trọng nhìn lên không trung, Tiểu Y trên vai hắn cũng giương nanh múa vuốt, Tịnh Liên Yêu Hỏa màu phấn hồng lặng yên khuếch tán, tạo thành một màn lửa khổng lồ bao trùm toàn bộ liên quân. Với lực lượng linh hồn của hắn hôm nay, việc phát huy uy lực của Tịnh Liên Yêu Hỏa đến mức tận cùng đã trở nên dễ dàng.

- Grừ!

Hư Vô Thôn Viêm lạnh lùng nhìn Tiêu Viêm, trong cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp như dã thú. Rồi đột nhiên lão rống lên một tiếng, thân thể khổng lồ mấy trăm trượng đột nhiên nổ tung.

Ầm!

Vụ nổ bất ngờ khiến cả đất trời cũng phải rung chuyển dữ dội. Khi thân thể Hư Vô Thôn Viêm nổ tung, Hắc Viêm đang bao phủ khắp thiên địa chợt dùng một tốc độ kinh hoàng tụ lại, chỉ trong vài hơi thở đã nhanh chóng ngưng tụ thành một hắc động Hắc Viêm khổng lồ, xoáy tròn trên bầu trời.

Khi hắc động thành hình, đại đa số cường giả Hồn tộc như đồng thời nhận được mệnh lệnh, không nói hai lời, lập tức bay về phía nó.

- Bọn chúng muốn chạy!

Thấy vậy, đám người Lôi Doanh tức thì biến sắc, vô số cường giả nhanh chóng bay lên, không cần hiệu lệnh đã đồng loạt ra đòn, đấu khí phô thiên cái địa đánh tới hắc động.

- Hừ!

Đối mặt với đòn công kích mãnh liệt của đông đảo cường giả liên quân, Hư Vô Thôn Viêm ở trong hắc động chỉ hừ lạnh một tiếng, Hắc Viêm như núi lửa phun trào ùn ùn tuôn ra, nghênh đón toàn bộ những đòn công kích đó, lực hấp thụ trong tích tắc bạo phát, thôn phệ tất cả.

- Muốn chạy sao? Đâu có chuyện dễ dàng như vậy!

Tiêu Viêm cũng đã thấy rõ ý đồ của đối phương, hắn cười lạnh rồi biến đổi thủ ấn, linh hồn cự nhân ngàn trượng lại một lần nữa hiện ra. Với linh hồn Đế cảnh mà thi triển Hoàng Tuyền Thiên Nộ, uy lực sẽ kinh khủng hơn rất nhiều so với Hủy Diệt Hỏa Liên. Đặc biệt, nó còn là công kích mang tính áp chế tuyệt đối đối với những người có lực lượng linh hồn thua kém hắn, mà thương tổn linh hồn thì đâu phải dễ dàng hồi phục.

- Hừ!

Linh hồn cự nhân vừa xuất hiện liền đánh ra một đòn linh hồn xung kích kinh thiên động địa với tốc độ rợn người. Lực công kích mạnh mẽ đó phá tan sức thôn phệ của Hắc Viêm rồi ào ào lao vào hắc động. Lập tức, có ít nhất gần trăm tên tộc nhân Hồn tộc thân thể nổ tung thành một màn sương máu.

Hắc động trúng đòn chính diện, rung chuyển kịch liệt, mơ hồ còn có tiếng rên rỉ truyền ra. Hiển nhiên Hư Vô Thôn Viêm cũng không thể chịu đựng nổi loại công kích như vậy.

- Cùng nhau tấn công!

Nhìn thấy Hoàng Tuyền Thiên Nộ tuy có tác dụng nhưng vẫn không thể đánh tan được hắc động, Tiêu Viêm nhướng mày, trầm giọng quát.

Lúc này, Cổ Nguyên đã bị kiềm chế nên liên quân cũng không kháng cự mệnh lệnh của Tiêu Viêm. Ngay cả đám người Lôi Doanh khi cảm nhận được lực lượng linh hồn đáng sợ của hắn cũng phải âm thầm gật đầu. Xét về sức chiến đấu, Tiêu Viêm hoàn toàn đã có thể sánh ngang với bọn họ.

Bởi vậy, khi nghe Tiêu Viêm hiệu triệu, lập tức có rất nhiều cường giả nhanh chóng bay lên, dùng đủ loại đấu kỹ đánh tới. Cả đại địa rung chuyển ầm ầm dưới thế công kinh thiên che lấp cả bầu trời, uy thế của vô số đợt công kích cũng đã làm cho Hư Vô Thôn Viêm phải cảm thấy rợn cả da đầu.

- Oong oong!

Đối mặt với trận thế kinh khủng như vậy, trong hắc động liên tục phát ra âm thanh dồn dập. Ngay sau đó, mấy luồng sáng màu đen bắn ra, tạo thành một cột sáng đen kịt khổng lồ vắt ngang trời đất, hung hãn lao về phía thế công của liên quân. Lập tức, một cơn chấn động năng lượng đáng sợ không thể hình dung điên cuồng khuếch tán ra xung quanh. Núi non khắp nơi bị dư chấn của đợt va chạm làm cho nứt nẻ rồi vỡ tan. Mặt đất nứt toác, tạo thành một vực sâu vạn trượng, kéo dài từ dãy núi bên dưới đến ngút cả tầm mắt.

- Giữ chúng lại, không thể để chúng mang Cổ Ngọc đi được!

Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn bầu trời khói lửa mịt mù, tròng mắt lóe lên tinh quang, quát lớn.

- Cửu Trọng Lôi Kiếp Chưởng!

- Diễm Viêm Phần Thiên!

- Hoàng Tuyền Thiên Nộ!

Tại thời khắc đó, tất cả những cường giả chân chính của liên quân đều dốc hết các kỹ năng mạnh mẽ nhất để công kích, khiến đất trời cũng phải biến sắc. Những kẻ đứng quan sát từ xa sợ đến run rẩy cả tâm thần, không ít người ngã khuỵu xuống đất. Công kích có uy thế như vậy, có lẽ là lần đầu tiên trong đời bọn họ được chứng kiến.

- Khốn kiếp!

Trước thế công đáng sợ đó, từ trong hắc động truyền ra tiếng quát lớn đầy giận dữ của Hư Vô Thôn Viêm. Chiến đấu kiểu này làm sao lão chịu cho thấu...

Xoẹt!

Công kích đáng sợ của liên quân gần như chớp mắt đã đến, tưởng chừng sắp đánh trúng hắc động thì đột ngột một thân ảnh cao gầy với gương mặt âm độc hiện ra. Lão dùng hai tay xé toang không gian trước mặt, một vết rách không gian khổng lồ dài mấy vạn trượng tức thời mở ra, thôn phệ sạch sẽ toàn bộ công kích kinh thiên của đám người Tiêu Viêm.

- Hồn Thiên Đế!

Khi thấy rõ người vừa đột ngột xuất thủ, đám người Tiêu Viêm liền sầm mặt xuống.

Cùng lúc Hồn Thiên Đế hiện thân, không gian bên cạnh Tiêu Viêm cũng khẽ chấn động, sau đó Cổ Nguyên hiện ra. Mái tóc dài rối tung, một luồng uy thế khiến ngay cả Tiêu Viêm cũng phải kinh hãi lặng lẽ khuếch tán, không gian xung quanh liên tục rạn nứt rồi lại phục hồi…

- Giỏi cho một Tiêu Viêm!

Khuôn mặt vốn dĩ lạnh nhạt như băng của Hồn Thiên Đế giờ đây đã phủ một tầng sát khí âm hàn. Lão thừa hiểu rằng việc Tiêu Viêm đoạt đi Tử Tịch Môn đã khiến kế hoạch trọng thương liên quân của Hồn tộc triệt để sụp đổ.

Tiêu Viêm cũng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hồn Thiên Đế, trong ánh mắt không hề che giấu sát khí. Đối với kẻ này, hắn cũng có ham muốn diệt trừ vô cùng mãnh liệt.

- Cổ Nguyên, lần này coi như các ngươi may mắn! Tuy nhiên, ta đã gom đủ Cổ Ngọc rồi. Đợi đến ngày bản tọa đột phá Đấu Đế, đó sẽ là ngày tận thế của ba tộc các ngươi, cũng là ngày Thiên Phủ Liên Minh trên Đấu Khí Đại Lục này triệt để diệt vong!

Hồn Thiên Đế nhìn Tiêu Viêm, sau đó chợt quay sang Cổ Nguyên cười lạnh. Thân thể lão chậm rãi lùi lại, cuối cùng chìm vào trong hắc động. Hắc động lóe lên rồi nhanh chóng tan đi, Hắc Viêm tràn ngập đất trời cũng dần dần phai nhạt…

- Cổ Nguyên, hãy chờ xem… Lần sau gặp lại, các ngươi chắc chắn sẽ phải run rẩy quỳ rạp xuống mà bái tế lão phu! Ha ha!

Hắc động biến mất, nhưng tiếng cười âm lãnh mà cuồng vọng của Hồn Thiên Đế vẫn vang vọng khắp đất trời, thật lâu không chịu tiêu tan…

Tiêu Viêm nhìn về nơi hắc động vừa biến mất, mặt lạnh như tiền, hai bàn tay không kìm được nắm chặt lại. Không ngờ cả ba tộc liên thủ với Thiên Phủ Liên Minh mà vẫn không thể giữ chân Hồn tộc lại được. Thực lực của kẻ kia thật sự quá mức mạnh mẽ rồi…

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Đề xuất Voz: Gặp gái trong hoàn cảnh siêu lãng man.
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN