Chương 1636: Tái Nhập Thế Giới Dung Nham
Bên trong nghị sự sảnh, sau khi mọi người giới thiệu qua loa liền lần lượt an tọa.
“Không ít thế lực trong Hắc Giác Vực đã bị Hồn Điện huyết tẩy, nhưng những kẻ đó cũng đã bị diệt trừ rồi.” Tiêu Viêm đảo mắt nhìn mọi người, chậm rãi mở miệng.
Nghe vậy, đám người Tô Thiên không khỏi rùng mình. Với thực lực kinh thiên động địa của bọn chúng, việc huyết tẩy toàn bộ Hắc Giác Vực cũng chẳng phải là chuyện gì khó khăn.
“Hắc Giác Vực chúng ta dường như không có ân oán gì lớn với bọn họ thì phải?” Tô Thiên cười khổ nói. Hồn Điện là một thế lực ở Trung Châu, mà nơi này lại cực ít tiếp xúc với Trung Châu, vì vậy hắn thật sự không thể nào ngờ tới việc Hồn Điện lại ra tay.
Tiêu Viêm liếc nhìn Mang Thiên Xích rồi khẽ gật đầu, sau đó mới dần thuật lại một số chuyện đã phát sinh tại Trung Châu, bao gồm cả việc liên quân đang đối kháng với Hồn tộc.
“Kẻ này thật sự không tầm thường, chỉ ngắn ngủi mười mấy năm mà đã có thể đạt tới trình độ này.” Tô Thiên kinh ngạc nhìn Tiêu Viêm, tuy có một số chuyện Mang Thiên Xích chỉ nói sơ qua nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được sự kinh tâm động phách trong đó.
Bách Thiên nhị lão và Ngô Hạo bên cạnh cũng không kìm được mà gật đầu. Năm đó, khi Tiêu Viêm rời đi, hắn vẫn chỉ là một Đấu Hoàng, còn bây giờ, khắp thế gian này, tìm được người có thể địch lại hắn quả khó như mò kim đáy bể.
Thành tựu như vậy thật sự khiến người ta phải kinh hãi.
“Theo lời viện trưởng, Hắc Giác Vực gặp phải tai họa này là do thế giới nham thạch nóng chảy bên dưới học viện của chúng ta sao?” Bách Thiên nhị lão nhìn nhau rồi lên tiếng.
“Có lẽ bên dưới đáy dung nham có thứ mà Hồn tộc cần.” Mang Thiên Xích gật đầu nói: “Thủ đoạn của Hồn tộc trước giờ vẫn luôn độc ác như vậy, để đạt được mục đích, bọn chúng nhất định không ngần ngại đồ sát tất cả sinh linh trong Hắc Giác Vực.”
“Lần này đến đây chỉ là một toán tiên phong mà thôi, có lẽ không lâu sau đại quân của Hồn tộc sẽ tới. Đến lúc đó, nơi này chắc chắn sẽ diễn ra một trận chiến kinh thiên động địa, cho nên các học viên không thể ở lại được nữa.” Tiêu Viêm nói.
Đám người Tô Thiên cười khổ, đúng là họa vô đơn chí. Những tưởng có thể yên ổn dạy học ở đây, ai ngờ lại xảy ra chuyện này, bị cuốn vào vòng tranh đấu của các thế lực cường đại bậc nhất đại lục.
“Nếu không phải các ngươi chạy tới kịp thời, e rằng Hắc Giác Vực đã máu chảy thành sông rồi…” Tô Thiên khẽ thở dài, chính hắn cũng đã tận mắt chứng kiến thủ đoạn của Hồn tộc. Nếu không phải Tiêu Viêm xuất hiện kịp lúc, chỉ sợ nơi này đã chất đầy tử thi.
“Đại trưởng lão yên tâm, tuy Hồn tộc hùng mạnh nhưng liên quân cũng không phải dạng vừa. Già Nam học viện chắc chắn sẽ không bị bọn chúng phá hủy dễ dàng như vậy đâu.” Tiêu Viêm khẽ cười, trấn an bọn họ.
“Chỉ cần mọi người bình an là tốt rồi.” Tô Thiên lắc đầu, ánh mắt nhìn Tiêu Viêm có phần nhu hòa, vui mừng nói: “Đứa trẻ năm đó giờ đã trở thành một cường giả chân chính rồi!”
“Công ơn dạy dỗ của Đại trưởng lão, Tiêu Viêm vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.” Tiêu Viêm chân thành nói. Tô Thiên cũng có thể xem là nửa vị sư phụ của hắn.
Ngày đó khi hắn tới học viện, Tô Thiên đã chiếu cố rất nhiều, lúc ấy Tiêu Viêm cũng chỉ là một thiếu niên mang theo mối cừu hận từ Gia Mã Đế Quốc chạy tới mà thôi.
“Ha ha, quan tâm đến học viên là bổn phận của chúng ta mà.” Tô Thiên phẩy tay cười nói.
“Hắc hắc, bây giờ tiểu tử này đã có thể ngồi ngang hàng với tộc trưởng, vậy mà năm xưa ta còn từng muốn áp chế nó.” Mang Thiên Xích cười quái dị. Hắn đã sớm coi Tiêu Viêm là một con quái vật. Lần đầu tiên hai người gặp mặt ở Hư Không Lôi Trì, khi đó Tiêu Viêm cũng mới chỉ là Đấu Tôn, ai có thể ngờ được, chỉ mấy năm sau hắn đã vượt xa về phía trước.
Tốc độ tu luyện này, cho dù là hắn cũng chỉ biết cười khổ kinh hãi. Dù sao cái danh người trẻ tuổi mạnh nhất đại lục cũng không phải hư danh, tuy nhiên người mạnh nhất đó cũng xuất thân từ học viện, điều này khiến hắn cũng có phần đắc ý.
Tiêu Viêm lắc đầu bất đắc dĩ, chợt nói: “Trong khoảng thời gian này, các vị nên chú ý nhiều hơn. Một khi phát hiện cường giả Hồn tộc lui tới, hãy lập tức phát tín hiệu cảnh báo, người của liên quân cũng sắp tới rồi.”
“Vậy còn Tiêu Viêm ca ca thì sao?” Huân Nhi cau mày hỏi.
“Ta muốn trở lại thế giới dung nham.” Ánh mắt Tiêu Viêm ngưng lại, trầm giọng nói. Hắn muốn xác định rõ xem rốt cuộc thế giới dung nham kia có điều gì kỳ quái.
Nghe Tiêu Viêm muốn một mình tiến vào thế giới dung nham, đám người Tô Thiên cũng giật mình, nhưng chợt nhớ đến thực lực khủng bố của hắn liền bình tĩnh trở lại. Tuy nơi đó thần bí khó lường nhưng với thực lực của Tiêu Viêm, việc thoát thân hoàn toàn không có chút khó khăn nào.
“Tiêu Viêm ca ca, ta đi cùng huynh được không?” Huân Nhi hơi cau mày, có chút lo lắng nói. Nếu bên dưới đó thật sự có động phủ của Cổ Đế, mức độ nguy hiểm là không thể lường trước được. Dù sao cũng là di tích mà một Đấu Đế lưu lại, tuyệt đối không hề đơn giản.
“Chuyến đi này không cần nhiều người, các nàng ở lại đây chiếu cố học viện thì tốt hơn.”
Tiêu Viêm lắc đầu, cười nói: “Yên tâm đi…”
Với thực lực hiện tại của hắn, có thể không địch lại cường giả cấp bậc như Hồn Thiên Đế, nhưng nếu hắn muốn rút lui, không ai có thể ngăn cản được.
Thấy Tiêu Viêm kiên trì như vậy, Huân Nhi cũng không nói thêm gì nữa, chỉ khẽ gật đầu, dặn dò hắn vài điều.
“Việc này không thể chậm trễ, ta sẽ đi ngay bây giờ.”
Tiêu Viêm vốn là người quyết đoán, một khi đã đưa ra quyết định liền hành động ngay lập tức.
Thấy thế, đám người Tô Thiên nhìn nhau rồi cũng chậm rãi gật đầu.
…
Nội viện, tại tầng dưới cùng của Thiên Phần Luyện Khí Tháp.
Tiêu Viêm đứng ở lối vào thế giới dung nham, bàn tay khẽ vẫy một cái, tức thì bên trong Thiên Phần Luyện Khí Tháp bay ra vô số tia lửa vô hình, cuối cùng ngưng tụ thành một ngọn lửa vô hình trên tay hắn.
“Vẫn Lạc Tâm Viêm, ha ha, nhiều năm như vậy nó cũng đã trưởng thành rất nhiều.” Nhìn ngọn lửa vô hình này, Tiêu Viêm cũng cười lớn. Đây chính là thứ năm đó hắn đã tìm được trong thế giới dung nham, khi đó nó mới chỉ vừa hình thành, vậy mà sau hơn mười năm, nó đã mạnh mẽ hơn rất nhiều.
“Vật nhỏ này không biết đã hao phí bao nhiêu tâm huyết của chúng ta…”
Tô Thiên cũng cười nói. Những năm qua, bọn họ đã phí rất nhiều công sức để nuôi dưỡng ngọn Vẫn Lạc Tâm Viêm này. Tuy nhiên mọi việc đều đáng giá, Thiên Phần Luyện Khí Tháp ngày hôm nay hiệu quả hơn rất nhiều so với ngày đó. Dù sao Vẫn Lạc Tâm Viêm trước kia tuy đã thành thục nhưng lại không nghe theo sự điều khiển của bọn họ, còn bây giờ, do được bồi dưỡng lâu dài nên nó đã không còn kháng cự lại sự chỉ huy nữa.
Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu, ngón tay khẽ búng, bắn ngọn Vẫn Lạc Tâm Viêm ra ngoài rồi quay lại nói với đám người Huân Nhi: “Chờ ta trở về.”
“Ừm, huynh cẩn thận một chút.” Nghe thế, đám người Huân Nhi cũng nhẹ giọng dặn dò.
Tiêu Viêm khẽ cười, không chần chờ thêm chút nào, thân hình lóe lên, hóa thành một đạo hắc mang lao thẳng xuống thông đạo.
Đã bao năm trôi qua, thế giới dung nham này vẫn là một màu đỏ rực mênh mông, nhìn mãi không thấy tận cùng.
Tiêu Viêm lơ lửng trên không, nhìn xuống sơn động cách đó không xa, mỉm cười hồi tưởng lại cuộc sống khổ tu tại nơi này năm xưa.
“Cuối cùng cũng đã trở lại, nhưng lần này ta muốn xem cho rõ, rốt cuộc ngươi đang che giấu điều gì!”
Nhìn biển dung nham phía dưới, ánh mắt Tiêu Viêm chợt lóe lên, Tịnh Liên Yêu Hỏa lập tức xuất hiện, hóa thành một đạo hỏa mang, lao thẳng vào bên trong dung nham làm dấy lên từng đợt sóng lửa.
“Xuy!”
Vừa tiến vào dung nham, Tiêu Viêm liền dùng tốc độ nhanh nhất lặn sâu vào trong. Dung nham trong phạm vi nửa trượng xung quanh hắn đều bị bốc hơi sạch sẽ. Với uy lực của Tịnh Liên Yêu Hỏa, dung nham không thể nào cản trở được bước tiến của Tiêu Viêm.
Tốc độ của Tiêu Viêm bây giờ đã nhanh hơn khi xưa vô số lần, chỉ chưa đầy mười phút hắn đã tiến sâu vào trong dung nham. Đồng thời, tốc độ của hắn cũng chậm lại rất nhiều, hắn bình thản quan sát xung quanh, có thể cảm nhận rõ ràng không ít luồng khí tức âm u đang nhanh chóng tụ về phía mình.
“Đây là sinh linh trong dung nham sao?”
Tiêu Viêm cười nhạt, lòng bàn chân giậm mạnh. Nhất thời, một luồng linh hồn ba động mênh mông từ mi tâm tuôn ra dữ dội. Trong khoảnh khắc, dung nham xung quanh nổ tung, từng đạo thân ảnh ẩn nấp trong đó đều kêu lên thê lương.
“Phốc, phốc!”
Những tiếng thét chói tai này vang lên kèm theo dao động kịch liệt, sau đó Tiêu Viêm nhìn thấy vô số thân ảnh đỏ rực từ bốn phương tám hướng lao tới vây quanh hắn.
Ánh mắt Tiêu Viêm cẩn trọng quét qua những sinh vật hình thù như thằn lằn này, cuối cùng dừng lại ở phía xa, nơi có hai con tích dịch nhân toàn thân trắng muốt. Thân hình chúng to lớn hơn đồng loại rất nhiều, và điều khiến Tiêu Viêm kinh ngạc nhất chính là hai kẻ này lại sở hữu thực lực Bán Thánh.
“Khó trách năm đó Thiên Hỏa tôn giả lại vẫn lạc ở nơi này, thì ra trong đám thằn lằn này lại có hai kẻ như vậy.” Nhìn hai con tích dịch nhân, Tiêu Viêm chợt hiểu ra nhiều điều, thầm kêu may mắn vì năm đó đã không gặp phải bọn chúng. Nếu không, với thực lực khi đó, chỉ một cái tát của chúng cũng đủ tiễn hắn về với tổ tiên.
“Nhân loại, đây là nơi thần an nghỉ, không phải nơi ngươi có thể đặt chân tới! Mau lui ra, nếu không một khi Thủ Hộ Giả thức tỉnh, ngươi chắc chắn sẽ phải chôn thây tại đây!”
Tiêu Viêm âm thầm giật mình, thật không ngờ một trong hai tích dịch nhân màu trắng kia lại có thể nói tiếng người. Tuy rằng có chút trúc trắc, thanh âm đứt quãng nhưng hắn vẫn có thể hiểu được.
“Nơi thần an nghỉ? Thủ Hộ Giả?”
Nghe hai từ này, ánh mắt Tiêu Viêm chợt sáng lên.
Đề xuất Tiên Hiệp: Trồng Rau Khô Lâu Dị Vực Khai Hoang