Chương 164: Luyện Dược Sư Công Hội
Bước vào Luyện Dược Sư Công Hội, một mùi dược hương thoang thoảng bay tới, khiến cho tinh thần người ta bất giác thư thái.
Trong đại sảnh, người không nhiều lắm, chỉ có vài người đang an tĩnh làm việc của mình. Dường như nghe được tiếng bước chân, vài người ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua gã thanh niên đang vác trên vai thanh hắc xích khổng lồ gần như chạm đất, trong mắt thoáng hiện vẻ nghi hoặc, rồi lại cúi đầu làm việc. Bọn họ không cho rằng có kẻ nào gan lớn dám đến gây rối tại Luyện Dược Sư Công Hội.
Đứng một lúc trong đại sảnh vắng lặng, Tiêu Viêm lắc đầu, vừa định tìm một người để hỏi cách thức nhận huy Chương Luyện Dược Sư thì một nữ tử mặc y phục màu xanh nhạt vội vàng từ hậu trường đi ra, sau đó bước nhanh đến chỗ của Tiêu Viêm.
“Vị tiên sinh này, nhìn dáng vẻ của ngài, hẳn là lần đầu tiên đến Luyện Dược Sư Công Hội ở Hắc Nham thành?” Đi tới trước mặt Tiêu Viêm, thanh y nữ tử có đôi mắt đẹp lướt nhìn một vòng rồi mỉm cười hỏi.
“Ừm.” Đánh giá thanh y nữ tử trước mặt, dung mạo thanh tú, thật khiến người ta yêu mến. Tiêu Viêm cười nói: “Đúng là lần đầu tiên đến, ta muốn nhận một huy Chương Luyện Dược Sư.”
“Ồ, hóa ra ngài cũng là một Luyện Dược Sư ư?” Nghe vậy, thanh y nữ tử rõ ràng giật mình, mỹ mâu lại quét ngang người Tiêu Viêm, ngạc nhiên hỏi.
“Ừm. Có thể cho ta biết trình tự không?” Cũng không để ý đến tia kinh ngạc trong mắt nữ tử, Tiêu Viêm cười gật đầu nói.
“Mời ngài đi bên này.” Thấy Tiêu Viêm gật đầu xác nhận, thanh y nữ tử hơi kinh ngạc, vẻ mặt rõ ràng thêm mấy phần cung kính, lui ra sau vài bước, đi tới trước quầy, nhìn Tiêu Viêm mỉm cười nói.
Từ trong quầy lấy ra một tấm da dê đã ố vàng, bàn tay trắng nõn của thanh y nữ tử có chút ưu nhã cầm bút, ngẩng đầu hướng về Tiêu Viêm nói: “Tiên sinh, mời nói tên và tuổi của ngài. Còn tên của đạo sư ngài, phiền ngài tự mình viết ra.”
“Tiêu Viêm, mười chín tuổi. Đạo sư… Dược Lão.” Tiêu Viêm trầm ngâm một hồi rồi cười nói.
“Tiên sinh không ngờ còn trẻ như vậy.”
Nghe tuổi của Tiêu Viêm, Nhã Hàm trong lòng không khỏi thầm than một tiếng, mỉm cười buông một lời tâng bốc. Mày liễu đột nhiên nhíu lại, suy tư một lát, sau đó có chút xấu hổ nói: “Tiên sinh, tên đạo sư của ngài, dường như không có trong ghi chép của Luyện Dược Sư Công Hội chúng ta.”
“Lão nhân gia thích ẩn cư, cho nên chưa từng ghi danh. Sao vậy? Nhất thiết phải ghi tên sao? Nếu vậy thì… thôi bỏ đi.” Nhíu mày, Tiêu Viêm lắc đầu rồi xoay người định rời đi. Hắn không ngờ lại phiền phức như vậy.
“Tiên sinh, xin chờ một lát.” Thấy Tiêu Viêm rời đi, Nhã Hàm vội vàng nói: “Mặc dù không có ghi chép về đạo sư của ngài, nhưng chỉ cần ngài thông qua khảo hạch, vẫn có thể nhận huy Chương như thường.”
Nghe vậy, Tiêu Viêm mới dừng bước, trong lòng thầm thở phào một hơi, xoay người nhìn Nhã Hàm cười.
Nhanh nhẹn thu dọn đồ vật trên bàn, Nhã Hàm cầm bản đăng ký trong tay, sau đó giơ tay nói: “Tiên sinh, mời đi theo ta. Nếu ngài thông qua khảo hạch cấp bậc, sẽ có thể thuận lợi nhận được huy Chương. À, ngài định khảo hạch Nhất phẩm Luyện Dược Sư sao?” Lật xem tư liệu trên tay, Nhã Hàm thuận miệng mỉm cười hỏi.
“Không phải. Nhị phẩm.”
Bước chân đang đi đột nhiên dừng lại, khiến Tiêu Viêm suýt nữa đụng phải, may mà hắn hãm lại kịp thời, lập tức nghi hoặc nhìn dáng người yểu điệu trước mắt.
“Ngài nói… ngài muốn khảo hạch Nhị phẩm Luyện Dược Sư sao?” Quay đầu lại, Nhã Hàm khẽ hé đôi môi hồng nhuận, kinh ngạc nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Mới mười chín tuổi đã khảo hạch Nhị phẩm Luyện Dược Sư? Chuyện này trong Luyện Dược Sư Công Hội của Gia Mã đế quốc dường như là lần đầu tiên!
“Ừm, có vấn đề gì sao?” Hơi gật đầu, Tiêu Viêm thản nhiên nói.
“Không… không có.” Hoàn hồn lại, Nhã Hàm vội lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Viêm càng thêm cung kính, nhẹ giọng nói: “Tiêu Viêm tiên sinh…”
“Cứ gọi ta là Tiêu Viêm được rồi.” Lắc đầu, Tiêu Viêm cười nhẹ nói.
“A, được.” Nhã Hàm dù sao cũng đã ở trong Luyện Dược Sư Công Hội một thời gian, ngày thường cũng gặp không ít đại nhân vật, cho nên nghe Tiêu Viêm nói vậy, đã tỉnh táo lại phần nào, cười dài nói: “Ngươi trước kia chưa từng có huy Chương nào sao?”
“Ừm.”
“Nếu vậy, trước hết ngươi phải tham gia khảo hạch Nhất phẩm Luyện Dược Sư đã, nếu thành công thăng cấp, sau đó mới có thể khảo hạch Nhị phẩm Luyện Dược Sư.” Nhã Hàm mỉm cười giải thích trình tự khảo hạch cho Tiêu Viêm.
“Chà, vậy thì đến đó đi.” Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, bất đắc dĩ gật đầu.
Mỉm cười, Nhã Hàm đi chậm lại, một lát sau dừng lại trước một cánh cửa lớn. Bên ngoài cửa, bốn gã đại hán vũ trang nghiêm cẩn đang canh gác.
Ánh mắt đảo qua ngực bốn gã đại hán, Tiêu Viêm trong lòng cảm thấy kinh ngạc. Hắn phát hiện bốn người này đều là Cửu tinh Đấu Giả, hơn nữa trong đó có một người hơi thở vững vàng, hiển nhiên đã dừng lại ở cấp bậc này rất lâu, tùy thời có thể đột phá tiến vào hàng ngũ Đấu Sư.
“Đặc Á đại thúc, bên trong đã bắt đầu khảo hạch chưa?” Nhã Hàm cầm tư liệu của Tiêu Viêm trong tay đưa cho một gã đại hán rồi hỏi.
“À, chưa, nhưng sắp rồi. Ngươi lại dẫn người vào sao? Trông cũng không tệ a.” Gã được gọi là Đặc Á, ánh mắt quét ngang người Tiêu Viêm, trong lòng dâng lên một cảm giác kinh dị. Lấy thực lực của hắn, vậy mà không thể nhìn ra sâu cạn của thanh niên trước mặt.
“Vâng, được rồi, vào thôi.”
Cẩn thận kiểm tra tư liệu trên bản đăng ký cùng với ấn Chương, Đặc Á lúc này mới móc trong người ra một tấm băng đeo tay màu đen, trên đó có một chữ “Ngũ” thật to: “Đây là số báo danh của ngươi, đừng làm mất.”
Nhận lấy băng đeo tay, Tiêu Viêm đeo nó lên rồi cười cảm tạ Đặc Á.
“Tiêu Viêm, ngươi chỉ có thể tự mình vào trong, theo quy củ chúng ta không thể tùy tiện đi vào.” Thấy thủ tục đã hoàn tất, Nhã Hàm khẽ cười nói.
“Ừ, đa tạ.” Gật đầu, Tiêu Viêm chắp tay với mấy người, sau đó nhanh chóng tiến vào trong cánh cửa lớn. Đại sảnh bên trong rộng mở, sáng như ban ngày. Lúc này trong đại sảnh có không ít người, tiếng xì xào bàn tán, tiếng cười… không ngừng vang lên.
Tiêu Viêm đảo mắt qua ngực những người này, kinh ngạc phát hiện phần lớn trong số họ đều là Luyện Dược Sư.
Trong đám người, Tiêu Viêm không ngờ còn phát hiện ra hai vị Tứ phẩm Luyện Dược Sư, một trong số đó chính là Áo Thác đại sư mà hắn từng gặp, còn vị kia, nghe những người xung quanh xưng hô, Tiêu Viêm mới biết đó là hội trưởng Luyện Dược Sư Công Hội, Phật Lan Khắc.
Tại trung tâm đại sảnh, có mười mấy bệ đá được bày biện tỉ mỉ. Trên mỗi bệ đá đều có đầy đủ các dụng cụ luyện dược, và bên trong các bệ đá, có bảy người trẻ tuổi đang sốt ruột đứng chờ, thiếu nữ tên Lâm Phỉ kia cũng ở trong số đó.
“Phật Lan Khắc, Tuyết Mị đâu? Tại sao còn chưa thấy ra? Thời gian khảo hạch sắp tới rồi.” Áo Thác liếc mắt về phía hậu trường, nói với Phật Lan Khắc đang cười đùa bên cạnh.
“Đừng vội, đừng vội. Đây là lần khảo hạch đầu tiên của Tuyết Mị, nàng tự nhiên muốn chuẩn bị cho đầy đủ.” Xua tay, Phật Lan Khắc nhìn Áo Thác có chút không kiên nhẫn, mặt toát ra ý cười.
Nghe vậy, Áo Thác bĩu môi, lẩm bẩm nói: “Còn mười phút nữa. Nếu còn không ra, dù ngươi là hội trưởng cũng không thể kéo dài thời gian khảo hạch.”
Cười cười, Phật Lan Khắc quay đầu, tầm mắt đảo qua đại sảnh, cuối cùng dừng lại trước một thiếu niên, ánh mắt nhìn tấm băng đeo tay trên người hắn, không khỏi có chút kinh ngạc hỏi: “Tiểu tử kia, ngươi cũng đến khảo hạch Luyện Dược Sư sao?”
Lần đầu tiên trong đời thấy nhiều người đồng hành như vậy, Tiêu Viêm trong lòng đang có chút hưng phấn, nghe Phật Lan Khắc hỏi vậy liền gật đầu.
Thấy Tiêu Viêm gật đầu, ánh mắt Phật Lan Khắc càng thêm kinh ngạc, hỏi: “Tiểu tử, ngươi bao nhiêu tuổi?”
“Mười chín.” Không rõ lão giả có địa vị không thấp này có ý gì, Tiêu Viêm đành nói thật.
“Ồ?” Nghe Tiêu Viêm trả lời, không chỉ Phật Lan Khắc mà cả Áo Thác bên cạnh cũng dời mắt sang. Sau khi nhìn thấy Tiêu Viêm, ông không khỏi sửng sốt, chợt cười hỏi: “Lúc trước ta thấy tiểu gia hỏa này có điểm bất đồng, hóa ra cũng là một Luyện Dược Sư, nhưng tại sao ta lại không có cảm ứng gì nhỉ? Theo lý mà nói, người có thực lực thấp hơn rất khó che giấu thân phận dưới mắt ta chứ.”
Nghe lời của Áo Thác, Tiêu Viêm cũng chỉ biết mờ mịt lắc đầu ra vẻ không biết. Có Dược Lão bảo hộ, lấy thực lực Tứ phẩm Luyện Dược Sư của lão giả này làm sao mà phát hiện ra được. Cũng may Áo Thác không truy cứu đến cùng, thấy Tiêu Viêm sắc mặt mờ mịt, cũng ngừng hỏi tại đây.
“Chậc chậc, mười chín tuổi? Lão Áo Thác, tiểu gia hỏa này hình như còn nhỏ hơn cả hai đứa đệ tử của chúng ta a?” Phật Lan Khắc chậc chậc khen.
“Có lẽ phải chờ tiểu gia hỏa này thuận lợi qua được khảo hạch đã. Mặc dù có chút kinh người, nhưng hai năm trước lúc Lâm Phỉ mười chín tuổi cũng từng đến khảo hạch đó thôi.” Lắc đầu, Áo Thác cười nói. Mặc dù ông không có ý xem thường Tiêu Viêm, nhưng mới mười chín tuổi mà muốn lấy được huy Chương Luyện Dược Sư tại Luyện Dược Sư Công Hội Hắc Nham thành, chuyện này từ trước đến nay chưa từng có.
“Nha đầu kia của ngươi lúc đó đến thuần túy là để gây rối thôi. Khi đó nàng thiếu chút nữa làm nổ cả lò dược.” Phật Lan Khắc lắc đầu cười mắng, nhưng dù nói vậy, hắn cũng hiểu rõ, mười chín tuổi mà muốn vượt qua khảo hạch, khó khăn vô cùng.
Dù sao, muốn trở thành một Luyện Dược Sư chính thức, ngoài việc linh hồn có thiên phú trời cho, còn cần phải trở thành một Đấu Giả. Hơn nữa, sau khi trở thành Đấu Giả, người muốn trở thành Luyện Dược Sư còn cần một đạo sư tận tay chỉ dạy, sơ bộ học được luyện dược thuật, mà giai đoạn học tập này, ít nhất cũng phải tốn một năm.
Tổng kết lại, mười chín tuổi trở thành Luyện Dược Sư, vậy thì lúc hắn mười tám tuổi hoặc trước đó phải trở thành một Đấu Giả. Loại thiên phú tu luyện này, so với linh hồn đặc biệt của Luyện Dược Sư còn hiếm có hơn.
Cho nên, cho dù Phật Lan Khắc cùng Áo Thác kiến thức rộng rãi, cũng khó có thể tin rằng thiếu niên trước mặt có thể thành công thông qua khảo hạch.
“Thôi đi, đừng tưởng ta không biết, năm đó ngươi lén cho Tuyết Mị đi khảo hạch, nàng không phải cũng làm nổ dược đỉnh sao.”
Nhìn hai người, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, vừa định mở miệng hỏi thì một thanh âm lạnh như băng từ phía sau vang lên.
“Sư phụ, xin lỗi, con đến muộn.”
Giọng nói lạnh như băng nhưng lại nũng nịu, giống như tiếng băng tan trên đỉnh núi tuyết, thanh thúy kỳ ảo vang vọng, có chút êm tai. Ít nhất, Tiêu Viêm phát hiện hơn nửa số người trong đại sảnh đều quay ánh mắt nồng cháy về phía sau hắn.
Khẽ nhếch miệng, Tiêu Viêm cũng chậm rãi quay người lại, nhìn ngân bào nữ tử đang ưu nhã bước từ đại môn vào, trong mắt xẹt qua một tia kinh diễm khó tả.
Vozer gọi ta về nhà
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Triều Ưng Khuyển