Chương 1656: Nguyên Khí

Thiên Mộ.

Quảng trường khổng lồ lơ lửng giữa chân trời, nơi đó, một pho tượng đá cao gần vạn trượng đứng sừng sững, tản ra một luồng uy áp nhàn nhạt bao phủ toàn bộ Thiên Mộ, khiến cho linh hồn người ta phải run rẩy vì sợ hãi.

Tiêu Viêm đứng trên quảng trường, ngưng mắt nhìn pho tượng Cổ Đế trước mặt, hắn hít một hơi thật sâu, cung kính cúi đầu trước pho tượng đá, sau đó thân hình chậm rãi bay lên không trung, cuối cùng dừng lại trước hang đá trên lồng ngực pho tượng.

Bên ngoài động đá tràn ngập những gợn sóng ánh sáng nhàn nhạt. Tiêu Viêm nhìn những tia sáng này mà trong lòng không khỏi căng thẳng, bởi vì thứ ánh sáng trông như yếu ớt này lại có thể dễ dàng khiến những cường giả như Cổ Nguyên, Chúc Khôn phải chịu thiệt thòi lớn.

Vào thời khắc này, Tiểu Y cũng hiện thân trên vai Tiêu Viêm, Tịnh Liên Yêu Hỏa lập tức bao bọc lấy thân thể hắn.

"Thành bại tại cử này..." Tiêu Viêm lẩm bẩm, khuôn mặt hiện lên vẻ kiên quyết, hắn dứt khoát sải bước tiến vào trong động đá.

"Ông!"

Khi Tiêu Viêm đi qua tấm màn sáng yếu ớt này, hắn có thể cảm nhận rõ ràng một luồng dò xét tinh thần xẹt qua cơ thể hắn, dưới sự dò xét này, bất kỳ thứ gì trong cơ thể, thậm chí là linh hồn, cũng không thể nào che giấu được.

Cảm giác này giống như tất cả bí mật của hắn đều bị phơi bày ra ngoài.

Mặc dù bị dò xét cẩn thận một phen, nhưng may mắn là màn sáng không hề có ý bài xích Tiêu Viêm, ngay sau đó, đầu óc Tiêu Viêm thoáng chốc mê man.

Tình trạng mê man này kéo dài chừng mấy giây, đến khi Tiêu Viêm khôi phục lại tinh thần thì cũng bất ngờ phát hiện ra quang cảnh xung quanh đã có biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Trong tầm mắt Tiêu Viêm tràn ngập hỏa diễm, không nghi ngờ gì nữa, nơi này là một biển lửa, hơn nữa biển lửa còn ngũ quang thập sắc, diễm lệ lạ thường.

"Biển Dị Hỏa..."

Tiêu Viêm vươn tay nhẹ nhàng bắt một ngọn lửa màu tím, một loại cảm giác quen thuộc liền xông lên não khiến hắn lẩm bẩm: "Tam Thiên Viêm Diễm Hỏa."

Tiêu Viêm sải bước đi tới, ở trong biển lửa do dị hỏa tạo nên này, khi hắn nhẹ nhàng bước đi thì những ngọn lửa kia liền quấn quýt quanh thân hắn, tỏ ra vô cùng thân mật.

"Xem ra dị hỏa rất thích thú với thể chất của ngươi." Tiêu Viêm đang chậm rãi bước đi thì đột ngột nghe thấy một giọng cười già nua vang lên trong biển lửa.

Thanh âm bất ngờ xuất hiện làm cho Tiêu Viêm hơi kinh sợ, vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía trước không xa, nơi đó ngọn lửa ngưng tụ thành một nụ hoa khổng lồ, nụ hoa từ từ nở ra, sau đó một bóng người liền hiện ra trong tầm mắt Tiêu Viêm.

Lão nhân mặc một chiếc áo bào màu sẫm, bề ngoài không có gì đặc biệt, trông không khác mấy so với những lão nhân bình thường.

Lúc này, lão nhân đang ngồi xếp bằng giữa đóa hoa, khuôn mặt già nua, mỉm cười nhìn Tiêu Viêm.

Tiêu Viêm đã gặp qua người này mấy lần, nhưng những lần đó, không phải là hư ảnh thì cũng chỉ là ảo ảnh, nhưng lần này, Tiêu Viêm có thể chắc chắn đây chính là Đà Xá Cổ Đế!

Có lẽ đây chỉ là hình ảnh lưu lại hoặc là một tàn hồn, nhưng bất luận thế nào thì người này cũng là vị Đấu Đế cuối cùng trên Đấu Khí Đại Lục!

"Vãn bối Tiêu Viêm, ra mắt Cổ Đế tiền bối."

Tiêu Viêm đè xuống sự kích động trong lòng, hướng về phía lão nhân đang ngồi xếp bằng trong hoa lửa cung kính thi lễ.

"Xem ra động phủ ta để lại đã được mở ra rồi..."

Đà Xá Cổ Đế khẽ mỉm cười, chợt vung tay lên, biển lửa trước mặt liền dâng lên một đóa hoa lửa khác: "Ngồi đi."

Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng không từ chối, thân hình chợt lóe, liền ngồi xếp bằng trên đóa hoa lửa. Hôm nay, ngồi gần nhân vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết này, trong lòng Tiêu Viêm cũng có chút cảm khái, vào lúc này, hắn mới phát hiện ra, mái tóc dài trên đầu Đà Xá Cổ Đế bay lên một ngọn lửa nhàn nhạt.

Hắn lập tức hiểu được lời Chúc Khôn đã nói, bản thân Đà Xá Cổ Đế chính là một loại dị hỏa, nhưng sau khi nuốt chửng hai mươi mốt loại dị hỏa còn lại trên Dị Hỏa Bảng liền tiến hóa, hơn nữa tiềm tu vạn năm, mới đạt tới đẳng cấp Đấu Đế.

Hiện tại Tiêu Viêm nhìn sơ qua màu sắc mái tóc liền phát hiện đó đúng là màu sắc của hai mươi mốt loại dị hỏa.

"Trên Đấu Khí Đại Lục đã không còn xuất hiện Đấu Đế cường giả nữa rồi phải không?" Đà Xá Cổ Đế ngưng mắt nhìn Tiêu Viêm, mỉm cười nói.

"Đúng vậy tiền bối, ngài chính là Đấu Đế cường giả cuối cùng trên Đấu Khí Đại Lục. Sau ngài, đã không còn ai trở thành Đấu Đế cường giả nữa." Tiêu Viêm chần chờ một chút rồi nói.

"Quả nhiên là vậy..." Đối với đáp án này, Đà Xá Cổ Đế cũng không quá kinh ngạc, ngược lại khẽ gật đầu.

"Hình như tiền bối biết nguyên nhân của việc này. Theo lời của một vị tổ tiên ta thì hiện nay hình như Đấu Khí Đại Lục thiếu đi một loại năng lượng kỳ lạ vốn có từ thời viễn cổ.” Tiêu Viêm không nhịn được tò mò hỏi.

"Ha hả, vị tổ tiên này của ngươi cũng có chút bản lĩnh, lại có thể phát hiện ra việc này." Nghe vậy, Đà Xá Cổ Đế cũng cảm thấy kinh ngạc, chợt cười một tiếng, nói.

“Đúng là như thế, hiện tại, trải qua vô số năm tháng, Đấu Khí Đại Lục thiếu đi một thứ, mà thứ này lại là mấu chốt để tấn nhập Đấu Đế. Không có nó thì mặc cho thiên phú của ngươi có tuyệt diễm đến đâu cũng chỉ có thể dừng bước trước ngưỡng cửa này."

"Thứ này là gì?" Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, nhẹ giọng hỏi.

"Nguyên." Đà Xá Cổ Đế nhẹ nhàng phun ra một chữ bí hiểm.

"Nguyên?" Tiêu Viêm sửng sốt.

"Thời viễn cổ, có một số cường giả gọi loại vật này là Nguyên Khí, đây là một loại năng lượng kỳ dị do trời đất sinh ra, sau khi hấp thu Nguyên Khí mới có thể thuận lợi đột phá Đấu Đế."

Đà Xá Cổ Đế khẽ gật đầu, nói: "Mỗi một vị diện không gian, từ lúc khai sinh cũng sẽ có Nguyên Khí ra đời. Bất quá, Nguyên Khí cũng không thể tái sinh mãi mãi, nói cách khác, mỗi khi một phân Nguyên Khí bị mất đi thì số lượng Nguyên Khí trong trời đất cũng biến mất một phân."

"Sự tồn tại của Đấu Đế cường giả chính là sự tồn tại đỉnh cao nhất trong trời đất này, cho nên mỗi khi có một vị Đấu Đế ra đời thì Nguyên Khí cũng sẽ mất đi không ít, mà sự mất đi này lại không được bù đắp, nên cuối cùng sẽ tới một ngày như hôm nay, trên Đấu Khí Đại Lục đã không còn ai có thể đạt tới Đấu Đế vì không có Nguyên Khí để hấp thu."

Tiêu Viêm cười khổ, đây đúng là tiền nhân hưởng phúc, hậu nhân gặp họa, cái thứ gọi là Nguyên Khí đã bị tiền nhân tiêu hao cạn kiệt, mà người gánh lấy hậu quả của loại tiêu hao này lại chính là hậu nhân của họ.

"Mà Đế phẩm đan dược tiền bối để lại đã bị kẻ khác đoạt mất, hiện nay kẻ đó lại đang tàn sát sinh linh, mạnh mẽ đoạt lấy năng lượng, muốn luyện chế thành công viên Đế phẩm đan dược đó." Sau khi cười khổ, Tiêu Viêm liền kéo tâm trí trở lại chủ đề chính, bất kể trước kia thế nào thì hiện tại hắn cần suy nghĩ làm sao để tấn nhập Đấu Đế, ngăn cản Hồn Thiên Đế.

"Bên trong Đế Phẩm Đan cũng có một tia Nguyên Khí, nếu kẻ đó có thể hoàn thành bước cuối cùng thì việc tấn nhập Đấu Đế cũng không phải là không có khả năng.”

Cổ Đế cười một tiếng, chợt nhìn Tiêu Viêm nói: "Ta biết mục đích của ngươi khi đến nơi này."

Sắc mặt Tiêu Viêm ngưng trọng, chắp tay nói: "Mong tiền bối trợ giúp vãn bối, chuyện lần này chính là một kiếp nạn của Đấu Khí Đại Lục."

"Kiếp nạn hay không kiếp nạn, bản thân ta không có hứng thú với nó, ngươi có lẽ cũng biết bản thể của ta là gì."

Đà Xá Cổ Đế cười cười, nói: "Nhưng ngươi đã đến được đây, tự nhiên là người thích hợp nhất để kế thừa truyền thừa của ta, nếu có thể hoàn thành trọn vẹn truyền thừa, thì ngươi cũng có thể tấn nhập Đấu Đế."

"Đa tạ đại ân của tiền bối." Tiêu Viêm vui vẻ nói.

"Ha hả." Đà Xá Cổ Đế cười, vung tay áo lên, bàn tay đột nhiên hướng về phía Tiêu Viêm chụp tới, một luồng hỏa diễm màu hồng phấn từ trong cơ thể Tiêu Viêm bay ra, cuối cùng hóa thành một Hỏa Anh hiện ra trong tay, chính là Tiểu Y.

"Tịnh Liên Yêu Hỏa, đã lâu không gặp..." Đà Xá Cổ Đế nhìn Tiểu Y trong tay, cười khẽ một tiếng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Tiểu Y có chút lạnh lùng và cừu hận nhìn chằm chằm Đà Xá Cổ Đế, không nói lời nào, trên khuôn mặt còn loáng thoáng một chút mờ mịt. Xem ra đối với một số chuyện trước kia, hắn vẫn không thể nhớ lại rõ ràng, điều duy nhất hắn có thể biết chính là trong lòng hắn có oán hận và e ngại đối với người trước mặt này.

"Xem ra ngươi vẫn còn hận ta lắm..."

Đối với ánh mắt như vậy của Tiểu Y, Đà Xá Cổ Đế cũng không để ý, lại chuyển sang Tiêu Viêm, nói: "Trong cơ thể của ngươi có một loại cảm giác rất quen thuộc, nếu ta đoán không lầm, công pháp ngươi tu luyện là một loại công pháp có thể thôn phệ dị hỏa, đúng chứ?"

Tiêu Viêm cả kinh, chợt hiểu trước mặt người này hắn không thể giấu được bất cứ điều gì, lập tức yên lặng gật đầu.

"Công pháp kia rất tốt, năm đó, chính vì có nó nên ta mới có thành tựu như ngày hôm nay." Đà Xá Cổ Đế cười nói.

"Thì ra Phần Quyết chính là do tiền bối tạo ra."

Nghe vậy, Tiêu Viêm liền kích động, không ngờ công pháp huyền ảo này lại được sáng chế bởi Đà Xá Cổ Đế, nhưng cũng đúng thôi, chỉ có vị Cổ Đế này mới có thể nghĩ ra công pháp thần kỳ như thế.

"Ha hả, ngươi cũng nghĩ sai rồi, thứ mà ngươi gọi là Phần Quyết, cũng không phải do ta sáng chế. Năm đó, khi linh trí của ta vừa mới ngưng tụ, trong lúc mông lung ta đã tình cờ có được quyển công pháp này, lúc đó ta liền xảy ra một chút biến dị. Về sau, quyển công pháp này cũng giúp đỡ ta không ít, còn người tạo ra nó ta cũng chưa bao giờ nhìn thấy." Đà Xá Cổ Đế cười nói.

"Hai chữ duyên phận khó có thể đoán trước được, từ một góc độ nào đó, có thể miễn cưỡng xem ta và ngươi là đồng môn."

Tiêu Viêm há miệng, trong lòng chấn động, không ngờ Phần Quyết cũng không phải do Đà Xá Cổ Đế tạo ra, rốt cuộc là kỳ tài bậc nào mới có thể sáng tạo ra một bộ công pháp nghịch thiên đến thế?

"Ha hả, nhiều năm không cùng người khác nói chuyện nên hôm nay lão phu nói hơi nhiều rồi."

Đà Xá Cổ Đế vung nhẹ tay lên, biển lửa diễm lệ khôn cùng đột nhiên dao động mạnh, một con Hỏa long bay lên không trung, cuối cùng ở giữa không trung hóa thành một hạt sen nhỏ, bên ngoài hạt sen ngọn lửa bốc lên mãnh liệt vô cùng.

"Truyền thừa của ta đều ở chỗ này, về phần ngươi có thể đạt tới Đấu Đế hay không, còn phải xem tạo hóa của ngươi."

Đề xuất Voz: Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN