Chương 171: Luyện Dược Sư Đại Hội
Ánh mắt dán chặt vào chiếc hộp bạch ngọc trước mặt, gương mặt Tiêu Viêm không giấu được vẻ kích động, bàn tay run rẩy vươn ra, muốn nắm lấy chiếc bình ngọc nhỏ bên trong.
Nhìn cử động của Tiêu Viêm, đôi mắt già nua vẩn đục của Cổ Đặc lóe lên một tia giễu cợt.
Bàn tay Tiêu Viêm vừa chạm đến bình ngọc nhỏ, trong lòng hắn đột nhiên căng thẳng. Chỉ thấy nơi tiếp xúc lạnh như băng thấu xương, trong nháy mắt một lớp băng mỏng đã bao trùm lấy bàn tay, hơn nữa còn có xu hướng nhanh chóng lan rộng ra ngoài.
Biến cố đột ngột khiến sắc mặt Tiêu Viêm khẽ biến đổi, tâm niệm vừa động, đấu khí màu tím trong cơ thể lập tức cuồn cuộn chảy qua kinh mạch, truyền đến cánh tay. Nhất thời, ngọn lửa màu tím nhàn nhạt từ khuỷu tay Tiêu Viêm bùng lên, giằng co với luồng hàn khí băng giá, chỉ trong chốc lát đã hòa tan nó hoàn toàn.
Vẩy đi nước đọng trên cánh tay, Tiêu Viêm dùng tử diễm bao bọc bàn tay rồi chụp lấy bình ngọc. Lần này, sắc mặt hắn không hề thay đổi mà vững vàng cầm nó lên.
Ở một bên, nhìn thấy tử hỏa trên tay Tiêu Viêm, gương mặt Cổ Đặc thoáng hiện một nét kinh ngạc, buột miệng thốt lên: “Dị Hỏa? Không đúng…” Cảm nhận lại uy lực của tử hỏa, Cổ Đặc khẽ lắc đầu, nhìn thanh niên trước mắt, trong lòng thầm nhủ: “Giỏi lắm, quả nhiên ta không nhìn lầm, tiểu tử này cũng không phải dạng vừa đâu.”
Không để tâm đến ánh mắt của Cổ Đặc, Tiêu Viêm tinh tế đánh giá chiếc bình ngọc nhỏ không ngừng tỏa ra hàn khí lạnh như băng trên tay. Hắn cẩn thận mở nắp bình, để lộ ra dung dịch màu trắng sữa chiếm khoảng nửa bình, trên bề mặt mơ hồ có thể thấy một ít băng tinh đông cứng. Khẽ hít nhẹ một hơi hàn khí trong đó, thân thể hắn nhất thời run lên kịch liệt, tử hỏa đấu khí trong cơ thể cấp tốc vận chuyển, chỉ trong chốc lát đã bức toàn bộ băng hàn chi khí ra ngoài.
Tiêu Viêm đưa tay vuốt tóc, kinh ngạc phát hiện trên đó đã bị một tầng băng mỏng bao phủ, lập tức có chút kinh hãi mà tặc lưỡi. Băng Linh Hàn Tuyền này quả không hổ là kỳ bảo hiếm gặp, khó trách khi thôn phệ Dị Hỏa lại phải cần đến thứ này tương trợ. Cũng nhờ vậy, Tiêu Viêm mới biết được uy lực của Dị Hỏa rốt cuộc kinh khủng đến mức nào, đến nỗi phải dùng vài loại kỳ vật phối hợp mới có thể gia tăng xác suất thành công…
Cẩn thận đánh giá Băng Linh Hàn Tuyền trong chốc lát, đợi Dược lão xác nhận xong, Tiêu Viêm lúc này mới vội vã cất lại vào hộp bạch ngọc.
“Đồ vật ngươi đã lấy được, không có việc gì thì mau đi đi…” Đau lòng nhìn Băng Linh Hàn Tuyền bị Tiêu Viêm cất vào trong nạp giới, Cổ Đặc sa sầm mặt, trực tiếp phất tay đuổi người.
Lấy được thứ mình cần, Tiêu Viêm trong lòng thở phào nhẹ nhõm, chắp tay cười nói với Cổ Đặc: “Đa tạ đại sư đã thành toàn. Ngày sau nếu có cơ hội, nhất định sẽ trở lại tìm người giao dịch.”
“Chờ ngươi tìm được bảo bối khác rồi hẵng nói, nếu không lão tử cũng không muốn gặp ngươi.” Bĩu môi, Cổ Đặc không khách khí nói.
“Tất nhiên. Nếu không có thứ gì đặc sắc, tiểu tử cũng không dám đến quấy rầy ngài.” Cười híp mắt gật đầu, Tiêu Viêm nhìn quanh phòng, thuận miệng hỏi: “Cổ Đặc đại sư, ngài có tam giai ma hạch không? Nếu có thì…”
“Tam giai ma hạch?” Cổ Đặc trợn trắng mắt, có chút khinh bỉ nói: “Ngươi cho rằng ta lại đi thu thập loại đồ vật cấp thấp đó sao?”
“…” Nhìn vẻ mặt xem thường của Cổ Đặc, Tiêu Viêm không nói nên lời.
“Tiểu tử ngươi muốn ma hạch phải không? Tam giai ma hạch ta không có, bất quá ngũ giai ma hạch thì có một cái. Thế nào? Muốn không? Hắc hắc, chỉ cần ngươi lấy thêm một lọ nữa, à không, nửa bình cũng được, ta sẽ đổi cho ngươi!” Xoa xoa tay, vẻ xem thường trên mặt Cổ Đặc lập tức biến mất, thay vào đó là nụ cười tươi rói, bộ dáng y hệt một lão hồ ly gian trá.
“Ha ha… Cổ Đặc đại sư thật biết nói đùa. Một bình Tử Tinh Nguyên đã là toàn bộ gia sản của ta rồi, lấy đâu ra nữa.” Cười khan lắc đầu, Tiêu Viêm không phải kẻ ngốc. Ngũ giai ma hạch tuy cũng trân quý, nhưng chỉ cần có thực lực là sẽ có được, còn Tử Tinh Nguyên thì không chỉ cần thực lực mà còn phải có vận khí cực lớn, không phải ai muốn cũng có. Vả lại, hiện tại ngũ giai ma hạch đối với Tiêu Viêm cũng chưa đến lúc cần dùng.
“Nếu chỗ Cổ Đặc đại sư không có tam giai ma hạch, vậy tiểu tử đành phải đến phòng đấu giá thử vận may thôi.” Hướng về phía Cổ Đặc cười cười, sau đó Tiêu Viêm chậm rãi xoay người, trước ánh mắt khó chịu của Cổ Đặc mà mở cửa phòng bước ra ngoài.
“Tên tiểu tử khốn kiếp, lão tử có ngốc mới tin lời ngươi…” Cổ Đặc đặt mông ngồi xuống ghế, lông mày có chút mờ mịt cau lại: “Tiêu Viêm? Tên này nghe quen quen, hình như đã nghe ở đâu rồi. Ở đâu nhỉ?”
Nghe tiếng bước chân, Áo Thác quay người lại, nhìn Tiêu Viêm đang tươi cười đi tới không khỏi có chút ngạc nhiên hỏi: “Lấy được rồi chứ?”
“Vâng.”
Mỉm cười gật đầu, Tiêu Viêm nhìn Áo Thác chắp tay cảm tạ: “Hôm nay nếu không có Áo Thác đại sư tương trợ, chỉ sợ ta phải đi khắp nơi tìm kiếm Băng Linh Hàn Tuyền mất.”
“Chuyện nhỏ thôi mà. Bảo bối đó đặt trong tay lão gia hỏa kia chỉ tổ phí của trời, có thể khiến nó phát huy công dụng cũng là một chuyện ta nên làm.” Áo Thác cười lắc đầu, ánh mắt đảo qua thanh niên trước mặt có chút kinh ngạc. Quen biết Cổ Đặc nhiều năm, hắn vốn cũng không ôm mấy hy vọng, dù sao cũng chẳng mấy ai tin một thanh niên nhị phẩm luyện dược sư lại có thể xuất ra kỳ vật gì…
Vậy mà người thanh niên đang mỉm cười trước mặt này lại chính miệng nói rằng đã lấy được đồ vật, thật sự làm cho Áo Thác có chút tò mò, tò mò không biết hắn rốt cuộc đã dùng vật gì để đổi lấy Băng Linh Hàn Tuyền từ tay lão già keo kiệt đó.
Bất quá trong lòng dù có hiếu kỳ, nhưng Áo Thác cũng không hỏi đến. Là một lão nhân sống đến từng này tuổi, tự nhiên ông biết một vài điều kiêng kỵ khi giao dịch, cho dù trong lòng hiếu kỳ vô cùng nhưng hắn vẫn sáng suốt không đề cập đến vấn đề này.
Áo Thác không hỏi, tất nhiên Tiêu Viêm cũng không rảnh rỗi mà tự mình nói ra. Hai người đều hiểu ý nhau, liền phá lên cười rồi cùng đi ra khỏi tòa nhà cổ quái này.
“Ngươi còn cần một viên tam giai ma hạch phải không?” Đi ra khỏi căn phòng, nghe được lời Tiêu Viêm vô tình tiết lộ, Áo Thác cười hỏi.
“Vâng,” Tiêu Viêm nhẹ giọng đáp: “Hôm nay ta sẽ rời khỏi Hắc Nham Thành, đi đến biên cảnh phía đông của đế quốc một chuyến, bởi vậy ta muốn chuẩn bị đầy đủ những thứ cần thiết.”
“Đi biên cảnh đế quốc?” Nghe vậy, Áo Thác sững người, chợt gật đầu cười, thoáng trầm ngâm nói: “Như vậy đi, ngươi trước hết theo ta về Luyện Dược Sư Công Hội chờ một lát, về phần tam giai ma hạch, ta sẽ trực tiếp phái người đến phòng đấu giá giúp ngươi tìm quản sự mua một viên, như vậy có thể tiết kiệm cho ngươi thời gian đến đó.”
Nghe được lời này, Tiêu Viêm cũng không khách sáo, cười gật đầu nói: “Vậy thì phiền toái Áo Thác đại sư rồi.”
“Ha ha, ngươi đã đăng ký tại Luyện Dược Sư Công Hội của Hắc Nham Thành, tự nhiên được xem là người một nhà. Chút việc này, chẳng đáng là bao…” Áo Thác lắc đầu, tùy ý cười nói.
Trong lời nói của Áo Thác mơ hồ có chút chủ động thiện ý, đối với điều này, Tiêu Viêm chỉ chần chừ một thoáng rồi gật đầu. Ở Gia Mã Đế Quốc này, Luyện Dược Sư Công Hội không nghi ngờ gì là một thế lực khổng lồ không hề thua kém Vân Lam Tông. Có quan hệ tốt với họ, chính mình cũng không có hại gì, mà ngày sau luyện dược nếu gặp tài liệu khó tìm thì cũng có thể thông qua họ để giao dịch mua bán. Đối với chuyện tốt này, Tiêu Viêm cũng không né tránh.
Đương nhiên, điều làm Tiêu Viêm không quá do dự liền đáp ứng là vì Luyện Dược Sư Công Hội là một tổ chức không có quá nhiều ràng buộc. Ngày thường, họ cũng không quấy rầy nhau, chỉ thỉnh thoảng khi công hội cần đến luyện dược sư, sẽ phát thiệp mời một vài người đến hỗ trợ, hơn nữa sự hỗ trợ này cũng không phải miễn phí, mà có thù lao rất rõ ràng.
Hai người vừa trở lại Luyện Dược Sư Công Hội, Áo Thác liền sai người đi mua tam giai ma hạch, sau đó mời Tiêu Viêm vào phòng khách, tĩnh tâm chờ đợi.
Trong phòng khách rộng rãi, Áo Thác bưng một ly trà đến trước mặt Tiêu Viêm, trầm ngâm một hồi lâu, đột nhiên hỏi: “Tiêu Viêm, ngươi lần này đi biên cảnh, đại khái sẽ đi bao lâu?”
“Có lẽ nửa năm.”
“Nửa năm sao…” Ngón tay nhẹ nhàng gõ trên bàn, Áo Thác cười nói: “Nửa năm sau, ngươi sẽ đến đô thành của Gia Mã Đế Quốc phải không?”
“Đô thành?” Nghe vậy, Tiêu Viêm sửng sốt, rồi khẽ gật đầu, trong lòng cười lạnh thầm nghĩ: “Đương nhiên sẽ đi. Vân Lam Tông ở ngay ngoài đô thành, sao có thể không đi chứ.”
“A.” Nghe thế, nụ cười trên mặt Áo Thác càng thêm rõ rệt, ánh mắt nhìn Tiêu Viêm cũng thêm vài phần nhu hòa.
“Áo Thác đại sư, có việc gì sao?” Nhìn bộ dạng của Áo Thác, Tiêu Viêm có chút kỳ quái hỏi.
“Đích xác có chút việc.”
Cười gật đầu, Áo Thác nhẹ giọng nói: “Nửa năm sau, Luyện Dược Sư Đại Hội sẽ được cử hành tại đô thành. Ta nghĩ lúc đó nếu ngươi rảnh rỗi, có thể đến tham gia một chút, việc này đối với ngươi rất có lợi.”
“Luyện Dược Sư Đại Hội?” Cái tên này làm cho Tiêu Viêm có vẻ mờ mịt.
“Luyện Dược Sư Đại Hội, không chỉ quy tụ đông đảo luyện dược sư của Gia Mã Đế Quốc mà ngay cả một vài luyện dược sư của các đế quốc lân cận cũng đến tham dự. Đây chính là một sự kiện trọng đại của Gia Mã Đế Quốc, bỏ qua thì có chút đáng tiếc a.”
“Ồ?”
“Nếu như ngươi chuẩn bị đến đó tham dự, có thể đến Luyện Dược Sư Tổng Hội tìm Phất Lan Khắc, đến lúc đó chúng ta đều sẽ ở đấy.” Nhìn Tiêu Viêm có vẻ dao động, Áo Thác mỉm cười nói.
“Được, nếu lúc đó ta rảnh rỗi, nhất định sẽ đến xem một chút.” Cười gật đầu, Tiêu Viêm xem như đã đáp ứng yêu cầu của Áo Thác.
Thấy Tiêu Viêm đáp ứng, Áo Thác mới mỉm cười gật đầu, cùng hắn nói một vài chuyện cần chú ý tại đại hội.
Lúc hai người đang trò chuyện, người nhận nhiệm vụ đi mua tam giai ma hạch cũng đã trở về, cung kính đem nó đến tay Tiêu Viêm.
Viên tam giai ma hạch này giá trị cũng không dưới hai mươi vạn kim tệ, nhưng số tiền này bị Áo Thác lắc đầu từ chối. Lấy tài lực của Luyện Dược Sư Công Hội mà nói, số tiền đó chỉ như một sợi lông trong chín con trâu mà thôi.
Đối với viên tam giai ma hạch miễn phí này, Tiêu Viêm cũng chỉ đành bất đắc dĩ nhận lấy. Hai người hàn huyên trong chốc lát, sau đó Tiêu Viêm rốt cuộc cũng cáo từ. Hôm nay hắn muốn lên đường rời khỏi Hắc Nham Thành.
Cười tiễn Tiêu Viêm ra khỏi Luyện Dược Sư Công Hội, nhìn bóng dáng đang dần biến mất, Áo Thác mỉm cười nhẹ giọng nói: “Tiêu Viêm, ta chờ ngươi tại Luyện Dược Sư Đại Hội, hy vọng ngươi có thể tỏa sáng ở nơi đó…”
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Y Trở Lại - Ngô Bình