Chương 173: Ngũ Phẩm Đan Dược Dẫn Đến Huyết Án Trên Không Trung

Suốt ba ngày phi hành, Tiêu Viêm đều nghỉ ngơi trên lưng phi điểu. Mặc dù trên đường có hai ba trạm dừng chân nhưng hắn chưa từng bước ra ngoài, vẫn luôn ở trong phòng nhỏ, đem toàn bộ quá trình Dược lão luyện chế đan dược khắc sâu vào tâm trí.

Lần luyện đan này đã tiêu tốn của Dược lão đến hai ngày, đó là còn nhờ có Dị Hỏa tương trợ, nếu đổi lại là một luyện dược sư bình thường khác, muốn luyện chế thành công Huyết Liên Đan, e rằng không quá mười ngày cũng khó mà hoàn thành.

Ghi tạc toàn bộ quá trình Dược lão luyện đan vào trong đầu, Tiêu Viêm cảm thấy bản thân thu hoạch không nhỏ. Đồng thời hắn cũng phát hiện ra rằng, với trình độ khống hỏa của mình, trong mắt các đại sư luyện dược thực sự chẳng đáng là gì. Tỉ như lần luyện chế Huyết Liên Đan này, mặc dù dược liệu chỉ vỏn vẹn ba loại, nhưng quá trình phức tạp bên trong lại khiến Tiêu Viêm kinh ngạc đến líu lưỡi. Hắn âm thầm cân nhắc, nếu đổi lại là mình, chỉ sợ ngay từ thao tác đầu tiên đã thiêu rụi toàn bộ dược liệu.

Bên ngoài căn phòng nhỏ, từng tầng mây chậm rãi lướt về phía sau.

Sau hai ngày được Dị Hỏa nung nấu, lơ lửng trên không trung cách bàn tay Dược lão vài tấc, một viên đan dược màu đỏ như máu, to bằng hạt nhãn đang xoay tròn tít mù. Xem ra, dường như đã đến giai đoạn ngưng đan cuối cùng.

Liếm liếm môi, đấm nhẹ vào đôi chân đã tê cứng, ánh mắt Tiêu Viêm tùy ý liếc ra ngoài cửa sổ, đột nhiên cảm thấy không khí dường như đã nóng lên rất nhiều.

“Tới rồi sao?”

Thì thào một tiếng, Tiêu Viêm xoa xoa vành mắt thâm quầng, sau đó quay đầu, ánh mắt lại hướng về thân ảnh lơ lửng của Dược lão. Mặc dù đã trải qua hai ngày luyện chế không ngừng nghỉ, nhưng sắc mặt Dược lão trước sau vẫn bình tĩnh như cũ, dường như việc tiêu hao năng lượng trong thời gian dài như vậy đối với lão cũng chẳng có hao tổn gì đáng kể.

“Đan dược sắp thành rồi…” Nghe Dược lão thản nhiên nói vậy, ngay cả Tiêu Viêm cũng không khỏi thầm bội phục.

Nghe vậy, Tiêu Viêm vội vã lấy từ trong nạp giới ra một bình ngọc thượng phẩm, sau đó cẩn thận đặt lên bàn, đồng thời đứng dậy lùi ra sau vài bước.

Liếc nhìn bình ngọc trên bàn, Dược lão khẽ gật đầu, lòng bàn tay run lên, ngọn lửa trắng đục bùng cao, sau đó hoàn toàn bao phủ lấy viên đan dược.

Theo ngọn lửa trắng mấy lần cấp tốc bùng lên, một luồng năng lượng cuồng bạo đột nhiên từ trong hỏa diễm tuôn ra, ngay sau đó, một luồng năng lượng ba động từ trong phòng khuếch tán ra ngoài.

Sau khi luồng năng lượng ba động khuếch tán, con ma thú phi hành kia cũng bị kinh hãi giật mình, thân mình to lớn chao đảo vài cái, tiếng kêu ẩn chứa sự sợ hãi vang vọng giữa không trung.

Cảm nhận được luồng năng lượng ba động đột ngột cùng với sự thay đổi của ma thú phi hành, sắc mặt Tiêu Viêm hơi đổi. Cùng lúc đó, viên huyết sắc đan dược đột nhiên phóng xuất ra một luồng dược hương vô cùng nồng đậm. Luồng dược hương này có màu hồng nhạt, từ trong căn phòng tỏa ra, cuối cùng lượn lờ như một đám mây nhỏ trên bầu trời.

“Đây là dị tượng khi đan dược từ tứ phẩm trở lên thành hình. Canh giữ cửa, cho ta vài phút yên tĩnh để thu đan.” Sắc mặt không đổi nhìn chằm chằm vào ngọn lửa trong tay, Dược lão trầm giọng nói: “Cẩn thận mấy tên luyện dược sư đồng hành với ngươi.”

“Vâng.”

Nặng nề gật đầu, Tiêu Viêm đã phát hiện, khi dị hương truyền ra bên ngoài, trong mấy căn phòng nhỏ khác trên mình con cự điểu đã bắt đầu có chút xao động. Tứ phẩm đan dược đối với rất nhiều người có sức hấp dẫn chí mạng, một số kẻ dù liều mạng cũng muốn chiếm được nó.

Bàn tay nặng nề nắm chặt Huyền Trọng Xích trên lưng, Tiêu Viêm xoay người mở cửa phòng, sau đó sắc mặt không đổi đứng chắn bên ngoài.

Vừa mới đứng ở cửa không lâu, từ mấy căn phòng khác, bốn bóng người quần áo có chút xộc xệch vọt ra, ánh mắt quét ngang trên hành lang, sau đó lạnh băng dừng lại trên người Tiêu Viêm.

Ánh mắt bốn người dừng lại trên chiếc huy Chương nhị phẩm trước ngực Tiêu Viêm, trong con ngươi thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Họ liếc nhau một cái, ánh mắt trao đổi đầy khó hiểu.

Trong lúc bốn người đang đánh giá Tiêu Viêm, hắn cũng nhanh chóng đảo qua bốn người. Trong bốn người có một lão giả cùng ba gã trung niên tuổi trạc ba mươi, trên ngực lão giả là huy Chương tam phẩm luyện dược sư, còn ba người kia, có hai người đồng cấp với Tiêu Viêm là nhị phẩm luyện dược sư, một người là nhất phẩm luyện dược sư.

“Ha ha, vị tiểu hữu này, tại hạ Cáp Lãng.” Con mắt nhìn chằm chằm từng luồng hương thơm màu hồng không ngừng từ trong phòng Tiêu Viêm bay ra, lão giả kia híp mắt lại, đáy mắt thoáng hiện một tia tham lam, ho nhẹ hai tiếng, chậm rãi đến gần Tiêu Viêm, thân thiện nói.

Thờ ơ liếc mắt nhìn lão giả đang tỏ vẻ thân thiện này, Tiêu Viêm không trả lời, bàn tay đang nắm Huyền Trọng Xích lại càng siết chặt thêm vài phần.

“Ha ha, tiểu hữu, vừa rồi năng lượng ba động đột ngột là từ nơi này phát ra sao? Chúng ta không có ý gì khác, chỉ đến hỏi thăm một chút. Dù sao hiện tại tất cả mọi người đều đang ở độ cao mấy nghìn thước trên không trung, vạn nhất xảy ra chuyện gì, chúng ta đều có thể gặp nạn a.” Không để ý đến thái độ lãnh đạm của Tiêu Viêm, lão giả vẫn cười híp mắt nói.

“Đúng vậy, vị tiểu huynh đệ này, mọi người có thể nói là đang cùng ngồi trên một chiếc thuyền, tốt nhất là không nên gây ra chuyện gì nguy hiểm… Điều này đối với tất cả mọi người đều không có lợi.” Một nhị phẩm luyện dược sư cũng cười như không cười bước tới, ánh mắt mờ ám quét qua căn phòng nhỏ, cổ họng khẽ động, rõ ràng là đang nuốt nước bọt.

Nghe hai người kia nói thế, hai gã trung niên còn lại cũng không cam lòng liền phụ họa, đồng thời còn có ý muốn vào trong phòng kiểm tra.

“Sư phụ của ta đang luyện chế đan dược bên trong, các vị cũng là người trong nghề, chắc hiểu được nó chẳng ảnh hưởng gì đến ma thú phi hành cả. Xin chư vị nể mặt, trở về phòng của mình, không nên quấy rầy, nếu không…” Tiêu Viêm liếc mắt nhìn bốn người không có hảo ý trước mắt, lạnh lùng nói.

“Ha ha, tiểu hữu nói đùa rồi, chúng ta cũng không có ý đó. Chỉ là ngươi cũng biết, ở trên độ cao ngàn thước này, vạn nhất xảy ra sự cố thì mọi người đều không gánh nổi đâu. Hơn nữa sư phụ của ngươi nếu đã chọn ngồi ma thú phi hành, vậy tự nhiên là chưa đạt tới cảnh giới Đấu khí hóa cánh, nếu như thật sự xảy ra chuyện…” Vị lão giả tên Cáp Lãng này vẻ mặt tươi cười nói, chỉ có điều, dù nụ cười bình thản, nhưng vẫn không che giấu được vẻ tham lam cùng tàn nhẫn.

Mặc dù hắn cũng hiểu vị thần bí luyện dược sư trong kia có cấp bậc cao hơn mình, nhưng đối phương lúc này đang luyện đan, việc này tối kỵ phân tâm, nếu không cẩn thận, hủy đan là chuyện nhỏ, vạn nhất bị phản phệ, không chừng còn trở thành phế nhân. Bởi vậy, hắn mới có đủ can đảm đến thế.

“Tiểu huynh đệ, chúng ta chỉ kiểm tra một chút thôi mà, sẽ không nhiều chuyện, phiền toái tránh ra một chút.” Tên trung niên nhị phẩm luyện dược sư cũng biết lúc này là thời cơ tốt nhất, cho nên không dám trì hoãn thêm, tiến lên một bước, bàn tay ẩn chứa Đấu khí đẩy mạnh về phía Tiêu Viêm.

“Biến!”

Nhìn hành động lớn mật của người này, sắc mặt Tiêu Viêm phát lạnh, bàn tay chợt nắm lại, một ngọn lửa tím trong nháy mắt bùng lên mang theo kình khí hung hãn đập mạnh vào bàn tay đang vươn tới của gã trung niên.

“Bịch!” Một tiếng trầm đục vang lên, Tiêu Viêm vội lùi lại, mãi đến khi lưng chạm vào cửa phòng mới ổn định lại được thân hình. Với thực lực của Tiêu Viêm chỉ là Đấu Sư bình thường, mà gã đại hán kia vốn đã tiến vào Tam tinh Đấu Sư từ lâu. Mặc dù dựa vào Tử Hỏa Đấu khí, Tiêu Viêm chiếm cứ thượng phong, nhưng dù thắng cũng không hề dễ dàng.

“A…”

Tiếp nhận một đòn của Tiêu Viêm, tên nhị phẩm luyện dược sư kia vội lui lại vài bước, đột nhiên hắn ôm bàn tay đau đớn hét lên. Mấy người còn lại liếc nhìn, có chút kinh hãi phát hiện nắm tay của người này đã trở nên đỏ bừng, mơ hồ còn có máu tươi rỉ ra, trông có phần kinh khủng.

“Thực hỏa? Không đúng, tiểu tử này có điểm cổ quái. Ra tay! Tháp Cổ! Đan dược bên trong sắp luyện thành rồi!” Nhìn Tử Hỏa bốc lên trên tay Tiêu Viêm, lão giả biến sắc, sau đó quay đầu quát một tên trung niên nhị phẩm luyện dược sư khác. Xem bộ dáng này, hắn với tên kia vốn quen biết nhau.

Nghe tiếng la của lão giả, tên trung niên có thực lực cường hãn hơn so với tên nhị phẩm luyện dược sư vừa rồi gật đầu, đi tới trước mặt Tiêu Viêm, tung một cước về phía hắn. Trên bàn chân mang theo tiếng xé gió của Đấu khí làm cho sắc mặt Tiêu Viêm ngưng trọng.

“Mẹ kiếp!” Trong lòng thầm mắng một tiếng, bàn tay Tiêu Viêm thu Huyền Trọng Xích vào trong nạp giới, cùng lúc đó bàn chân hung hăng đạp mạnh, thân thể bật lên, nhắm thẳng tới gã trung niên.

“Bát Cực Băng!”

Lạnh lùng quát lên, tay phải Tiêu Viêm nắm chặt, giáng mạnh ra, lực lượng kinh khủng tạo ra một loạt âm thanh xé gió bén nhọn.

“Ầm!”

Nắm đấm và bàn chân nặng nề va vào nhau. Dưới một đòn toàn lực của Tiêu Viêm, cho dù vị trung niên không hề xem thường nhưng vẫn bị luồng kình khí kinh khủng trên nắm đấm hung hăng đánh bay ngược về sau.

“Rầm!”

Gã trung niên nện mạnh vào vách phòng, nhất thời gỗ vụn bay tứ tung, căn phòng nhỏ bị phá hủy, lộ ra bầu trời xanh thẳm và những đám mây lững lờ bên ngoài.

Nhìn gã trung niên sắc mặt tái nhợt đang nằm bên mép phi điểu, Tiêu Viêm cười lạnh, định nhanh chóng tiếp tục tấn công hất hắn rơi khỏi lưng phi điểu, nhưng một tiếng cười đắc ý vang lên khiến lòng hắn chợt kinh hãi.

Quay đầu lại, chỉ thấy lão giả với vẻ mặt âm hiểm đã xuất hiện trước cửa phòng, quay đầu lại, hướng về phía Tiêu Viêm đắc ý cười, âm trầm nói: “Tiểu tử, chờ ta thu thập tên bên trong, sau đó sẽ đến xử lí ngươi.”

Nói xong, lão giả tung một quyền vào cánh cửa gỗ, nhất thời những mảnh gỗ vụn bay tứ phía, trong tiếng cười lớn đắc ý của lão giả, cánh cửa nổ tung.

Tiện tay tóm lấy vài mảnh gỗ vụn đang bắn tới, lão giả vẻ mặt tươi cười, vừa định bước vào trong phòng, một bóng ảnh tựa như u linh phóng ra, quỷ dị lơ lửng giữa không trung, bàn tay già nua nắm chặt cổ họng của lão.

“Ngươi muốn thu thập ta?”

Âm thanh nhàn nhạt vang lên bên tai, làm cho đồng tử của lão giả co rút lại.

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Vozer thắm tình bao la ❂

Đề xuất Voz: Tán Gái 10k Sub
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN